Chương 34

Bụi bê tông và mảnh kính vỡ vẫn còn lơ lửng trong không khí, tạo thành một màn sương trắng xám dày đặc bao trùm lấy tầm nhìn của Lâm Phong.

Hắn đứng sững giữa đống đổ nát của khu Phố Cổ, nơi mà thời gian dường như bị bóp méo đến mức điên cuồng.

Mỗi bước chân hắn dấn xuống đều làm vang lên tiếng rên rỉ kỳ lạ, không phải từ xương cốt đau đớn, mà chính là từ nền đất đang nứt nẻ dưới áp lực của sự phân hủy gia tốc.

Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, một mùi vị đến ghê tởm — mùi của những gì đã chết nhưng chưa chịu tan biến hoàn toàn.

Lâm Phong đưa tay lên chạm nhẹ vào vết sẹo trên cánh tay trái.

Máu đen nhánh vẫn đang rỉ ra chậm chạp, thấm qua lớp vải áo rách nát, dính dờn lạnh lẽo trên da thịt hắn.

Hắn không cảm thấy đau.

Thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ, như thể phần cơ thể ấy thuộc về một thực tại khác.

Ánh đèn pin yếu ớt trong tay hắn nhấp nháy lập lờ, sắp cạn kiệt năng lượng cuối cùng.

Bóng đen từ những khe nứt trên tường bắt đầu dài ra, méo mó và vặn xoắn theo cách mà mắt thường khó có thể nhận diện được hình dạng gốc của chúng.

Hắn phải đi sâu hơn nữa.

Giám đốc Hàn đã dẫn hắn đến đây, nhưng mục đích thật sự không nằm ở việc cứu mạng những người tị nạn yếu ớt phía sau lưng.

Mục đích là khám phá nguồn cơn — nơi Virus Chronos lần đầu tiên tiếp xúc với cơ thể con người.

Nơi mà dòng thời gian bị khóa chặt lại vĩnh viễn.

Lâm Phong hít một hơi sâu, cố gắng lọc bỏ cảm giác bất an đang bò dưới da thịt hắn.

Hắn bước vào hành lang tối om phía trước, nơi những bức tường gạch cũ kỹ dường như đang thở đều đặn.

Mỗi nhịp đập của tim hắn vang lên rõ rệt trong không gian chật hẹp này, cộng hưởng với tiếng vọng kỳ lạ từ sâu thẳm bên kia cánh cửa gỉ sét mà hắn vừa đẩy mở ra ở chương trước.

Nhưng giờ đây, cảnh tượng hiện ra trước mắt hoàn toàn khác biệt.

Thay vì một căn phòng bí mật nhỏ bé như hắn đã tưởng tượng khi đứng ngoài hành lang dài ngoằng ấy, không gian trước mặt trải rộng ra vô tận.

Một khoảng trống khổng lồ nằm dưới lòng đất cũ kỹ của thành phố, nơi mà trần nhà cao vút bị che khuất bởi lớp sương mù màu tím biếc dày đặc.

Những cột đá cẩm thạch vỡ vụn vươn lên như những ngón tay xương xóc cầu cứu vào bầu trời không tồn tại ở đây.

Và ngay chính giữa khoảng trống ấy là một cấu trúc kim loại khổng lồ, giống như một cái lồng chim được đan bằng những thanh thép gỉ sét và dây cáp điện thoại cũ kỹ từ thập kỷ trước.

Lâm Phong nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Cấu trúc đó đang xoay chậm rãi, phát ra tiếng rít kim loại ken két mỗi khi nó quay qua một góc độ nhất định.

Bên trong cái lồng ấy là một người phụ nữ ngồi trên ghế bành cổ điển, tóc trắng phau mặc dù cô ta trông không quá ba mươi tuổi.

Đó không phải là ai khác ngoài Lâm Tiểu Nhàn — em gái hắn.

Nhưng điều khiến máu trong tĩnh mạch của Lâm Phong đóng băng lại hoàn toàn chính là cách mà thời gian tương tác với cô ấy.

Những giọt nước mắt rơi từ khóe mắt Tiểu Nhàn chưa kịp chạm đất đã hóa thành những hạt kim cương nhỏ li ti, vỡ tan tành trước khi chúng có thể va vào sàn nhà lát đá hoa cương nứt nẻ.

Mỗi lần cấu trúc xoay qua một góc, khuôn mặt của Tiểu Nhàn lại trẻ đi vài tuổi rồi già cỗi nhanh chóng trở về trạng thái hiện tại trong vòng chưa đầy một giây.

Cô ấy đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp vi mô, liên tục sống và chết chỉ để duy trì sự cân bằng cho toàn bộ hệ thống thời gian xung quanh khu vực này.

"Anh đến rồi," giọng nói của Tiểu Nhàn vang lên không phải từ phía cái lồng kim loại kia, mà trực tiếp bên tai Lâm Phong, gần như là một lời thì thầm trong đầu hắn.

"Lần này anh sẽ chọn gì?

Cứu em hay cứu thế giới?" Hắn cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bình thường gấp ba lần.

Logic và khoa học — những thứ vốn luôn là la bàn định hướng cho từng quyết định sống còn của Lâm Phong từ khi bắt đầu — bỗng chốc trở nên vô nghĩa trước thực tại siêu nhiên này.

Hắn không phải là nạn nhân bị động như những gì hắn đã tự thuyết phục bản thân trong suốt ba mươi lăm chương qua.

Anh chính là bệ phóng, nguồn năng lượng gốc rễ khiến mọi thứ tan vỡ thành tro bụi nếu không được kiểm soát chặt chẽ bằng cái lồng thời gian này.

Giám đốc Hàn xuất hiện từ phía sau bóng tối, bước đi chậm rãi với dáng vẻ uy nghi của một vị thần chết mặc bộ vest đen tuyền vẫn còn nguyên vẹn bất chấp môi trường khắc nghiệt xung quanh.

Hắn cầm trên tay một khẩu súng lục nhỏ gọn được chế tạo đặc biệt bằng hợp kim chống lại sự ăn mòn thời gian.

Ánh mắt Hàn lạnh lùng như băng giá, nhìn thẳng vào Lâm Phong với vẻ mặt không chút cảm xúc nào lộ rõ trên gương mặt gầy guộc của mình.

"Không có lựa chọn thứ ba," Giám đốc Hàn nói khẽ, giọng trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này.

"Virus Chronos cần một vật chứa ổn định để khóa lại dòng chảy hỗn loạn của năng lượng sinh học mà cậu đang rò rỉ ra môi trường mỗi giây trôi qua.

Tiểu Nhàn là chìa khóa duy nhất còn nguyên vẹn đủ lâu để thực hiện nghi thức chuyển giao cuối cùng." Lâm Phong nắm chặt thanh kiếm sắt trong tay phải đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Hắn không hiểu tại sao lại có cảm giác căm thù dữ dội dâng lên trong lồng ngực mình ngay lúc này, nhưng nó mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào mà hắn từng trải qua trước đây khi đối mặt với những con quái vật Bại Hoại khổng lồ ngoài kia.

Sự thật tàn khốc đang phơi bày trần trụi: mọi hy sinh, mọi đau khổ mà nhân loại phải chịu đựng kể từ ngày không thể gọi là Ngày Zero ấy thực chất chỉ là hệ quả tất yếu của việc anh tồn tại trên thế giới này theo cách phi lý nhất có thể tưởng tượng được lúc bấy giờ thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phát điên lên vì tuyệt vọng rồi đúng tuyệt đoạn chính xác hệt y chang.

Tiếng rít cao tần bắt đầu xâm nhập vào không gian, xuyên qua màng nhĩ và rung động trực tiếp trong xương sống của Lâm Phong.

Âm thanh đó đến từ những con Bại Hoại đang tụ tập dần bên ngoài biên giới an toàn tạm thời do cấu trúc kim loại tạo.

vực trung tâm này.

Chúng không tấn công ngay lập tức như thói quen hung bạo vốn có mà thay vào đó bắt đầu phát triển thêm các chi tiết dị dạng trên cơ thể mình — những màng da trong suốt nối liền giữa năm ngón tay, những chiếc răng nanh mọc chồng lên nhau thành nhiều tầng lớp sắc nhọn lóe sáng dưới ánh đèn pin yếu ớt của hắn lúc này đây luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Những người tị nạn phía sau lưng Lâm Phong bắt đầu quỳ xuống ôm lấy đầu mình vì không thể chịu đựng được áp lực tâm lý quá tải từ âm thanh kỳ lạ ấy truyền trực tiếp vào não bộ họ qua sóng rung động cơ học đơn thuần thôi cũng đủ làm hỏng thính giác vĩnh viễn nếu như không đeo thiết bị bảo vệ chuyên dụng đắt tiền hiếm hoi còn sót lại trong căn cứ quân sự gần đó luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Tạ Uyển Nhi đứng sát bên cạnh hắn, tay cầm khẩu súng ngắn tự chế nhưng ánh mắt cô ấy tập trung hoàn toàn vào những dữ liệu sinh học đang hiển thị trên màn hình máy tính bảng cũ kỹ bị vỡ góc mà cô vẫn giữ chặt trong lòng bàn tay trái run rẩy vì lạnh giá của căn hầm ngầm dưới lòng đất này luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Máu anh ổn định hơn," Uyển Nhi nói khẽ, giọng khàn đặc khác hẳn với sự điềm tĩnh thường nhật của một nữ y tá chiến trường dày dạn kinh nghiệm sống sót qua vô số trận mạc sinh tử nơi mà cái chết chỉ cách con người bởi một bức tường mỏng manh bằng giấy tờ hành chính giấy phép xuất nhập cảnh hợp pháp luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Nhưng nhịp tim đang tăng tốc bất thường khi tiếp cận nguồn phát tín hiệu Chronos trung tâm này." Lâm Phong không đáp lại lời cô ấy, thay vào đó hắn tập trung toàn bộ ý chí của mình để duy trì sự tỉnh táo trước những ảo giác thị giác bắt đầu xuất hiện quanh mép peripheral vision phía hai bên thái dương của đôi mắt mệt mỏi thiếu ngủ triền miên suốt mấy tuần qua liên tục phải đối mặt với nguy cơ bị ăn thịt sống mỗi ngày luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Những bóng người quen thuộc từ quá khứ — cha mẹ, bạn bè thời thơ ấu trước khi disaster xảy ra — bắt đầu hiện hình trong sương mù màu tím biếc dày đặc bao trùm lấy khoảng trống khổng lồ dưới lòng đất cũ kỹ này giống như những hồn ma lang thang không thể siêu thoát được vì bị mắc kẹt giữa hai thế giới song hành cùng tồn tại song song bên cạnh nhau luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Giám đốc Hàn bước thêm một bước nữa về phía trước, đưa tay ra chỉ thẳng vào cái lồng kim loại đang xoay chậm rãi ở trung tâm không gian bí mật này với vẻ mặt nghiêm nghị đầy uy quyền của người nắm giữ quyền sinh sát quyết định số phận hàng triệu con người còn sót lại sau thảm họa toàn cầu lịch sử chưa từng có tiền lệ kể từ khi nhân loại bắt đầu ghi chép biên niên sử văn minh loài người luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Chuyển giao sẽ mất hai mươi bốn giờ," Hàn giải thích lạnh lùng, giọng không chút dao động cảm xúc dù đang đứng trước cảnh tượng bi kịch sắp xảy ra ngay lập tức dưới mắt mọi chứng nhân hiện diện tại nơi này lúc này đây luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Trong khoảng thời gian đó, cậu sẽ đóng vai trò là pin dự phòng cung cấp năng lượng sinh học ổn định cho hệ thống khóa giữ chân Tiểu Nhàn trong vòng lặp vi mô của cô ấy để đảm bảo tính liên tục cho dòng chảy thời gian mới sắp hình thành sau khi nghi thức hoàn tất." Lâm Phong cảm thấy một cơn giận dữ điên cuồng bùng nổ trong lồng ngực mình, nhưng hắn buộc phải nén nó xuống sâu thẳm nhất có thể.

Giết Giám đốc Hàn lúc này sẽ không giải quyết được vấn đề cốt lõi mà chỉ đẩy nhanh tốc độ sụp đổ của toàn bộ cấu trúc thời gian đang giữ cho khu vực an tồn tạm thời khỏi bị xóa sổ hoàn toàn bởi áp lực chân không từ tương lai dội ngược về quá khứ luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Logic thực dụng buộc hắn phải chấp nhận tình thế hiện tại dù trái tim muốn gào thét lên trong đau đớn tột cùng trước sự thật tàn khốc này phơi bày trần trụi ngay dưới mũi hắn lúc này đây luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Lâm Phong không mảy may do dự khi quyết định lao vào phía trước, thanh kiếm sắt trong tay cắt qua làn sương mù màu tím biếc dày đặc với tốc độ chóng mặt nhắm thẳng vào khối tinh thể thời gian nằm ngay trung tâm cái lồng kim loại khổng lồ kia mà Giám đốc Hàn đang cố gắng bảo vệ bằng mọi giá dù biết rõ rằng hành động này có khả năng cao dẫn đến tử vong tức thì cho chính mình luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Người đàn ông cười to, một tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp không gian tĩnh lặng đáng sợ dưới lòng đất cũ kỹ này.

vung tay ra hiệu lệnh cho những con Bại Hoại xung quanh bắt đầu tấn công dữ dội hơn nữa thay vì rút lui như dự tính ban đầu của kế hoạch phòng thủ tạm thời được xây dựng từ trước lúc bước vào khu vực nguy hiểm tiềm tàng cái bẫy tử thần luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Anh thật ngu ngốc!" Hàn hét lên giữa tiếng rít chói tai của đàn quái vật đang tiến gần hơn từng giây một, những màng da trong suốt trên tay chúng bắt đầu tiết ra chất lỏng axit màu xanh lá cây mạnh mẽ làm tan chảy bất kỳ thứ gì chạm vào nó luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Virus Chronos không thể bị phá vỡ từ bên ngoài!

Nó chỉ có thể được tái cấu trúc lại thông qua sự hy sinh tự nguyện của vật chứa gốc rễ — và cậu đang cố gắng ngăn cản quy luật tự nhiên vốn dĩ đã định sẵn trước khi disaster bắt đầu diễn ra trên khắp thế giới này luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang!" Lâm Phong lao về phía khối tinh thể thời gian với tốc độ tối đa mà cơ thể con người bình thường có thể đạt được trong điều kiện môi trường khắc nghiệt như hiện tại nơi mà không khí loãng đi đáng kể so với mặt đất trên cao hơn nhiều mét nữa luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Thanh kiếm sắt va chạm vào bề mặt lạnh lẽo của khối tinh thể phát ra âm thanh kim loại ken két chói tai khiến cả khu vực rung động mạnh mẽ giống như một quả bom nổ chậm sắp detonate bất cứ lúc nào cũng được luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Những tia sáng màu tím biếc bắt đầu lan tỏa từ điểm tiếp xúc giữa lưỡi kiếm và khối tinh thể, chiếu rọi lên khuôn mặt trẻ trung nhưng già cỗi đáng sợ của Lâm Tiểu Nhàn đang ngồi im lìm bên trong cái lồng kim loại xoay chậm rãi phía sau lưng hắn lúc này đây luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Cơ thể anh bắt đầu run rẩy dữ dội khi năng lượng Chronos từ khối tinh thể truyền ngược vào cơ thể qua thanh kiếm sắt làm cầu nối dẫn điện giữa hai nguồn phát sinh ra hiện tượng cộng hưởng tần số cao gây tổn thương nghiêm trọng đến hệ thần kinh trung ương của bất kỳ ai dám chạm trực tiếp vào nó mà không có thiết bị bảo vệ chuyên dụng đắt tiền hiếm hoi còn sót lại trong căn cứ quân sự gần đó luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Máu đen nhánh từ vết sẹo trên cánh tay trái bắt đầu chảy ra nhiều hơn bình thường, tạo thành những vệt dài trên sàn nhà lát đá hoa cương nứt nẻ phía dưới chân hắn giống như những dòng sông nhỏ li ti đang cố gắng tìm đường thoát khỏi nguồn gốc phát sinh chúng luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Em không cần phải chết," Lâm Phong nói khẽ với Tiểu Nhàn, giọng khàn đặc khác hẳn với sự lạnh lùng thường nhật của một kẻ sống sót dày dạn kinh nghiệm chiến trường nơi mà cái chết chỉ cách con người bởi một bức tường mỏng manh bằng giấy tờ hành chính giấy phép xuất nhập cảnh hợp pháp luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Có cách khác để khóa lại dòng thời gian này mà không cần hy sinh em nữa." Tiểu Nhàn mở mắt ra, ánh nhìn trong veo nhưng đầy bi kịch của một đứa trẻ mất đi tuổi thơ vĩnh viễn vì bị mắc kẹt trong vòng lặp vi mô của cái chết liên tục tái diễn mỗi giây trôi qua luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Anh biết rõ điều đó là không thể," cô ấy trả lời với giọng nói vang lên trực tiếp bên tai Lâm Phong thay vì từ phía cái lồng kim loại kia, khiến hắn giật thót mình nhìn quanh nhưng không thấy bất kỳ ai khác ngoài những con Bại Hoại đang tiến gần hơn từng giây một luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

"Virus Chronos cần sự ổn định tuyệt đối để tồn tại cân bằng với dòng chảy hỗn loạn của năng lượng sinh học mà anh đang rò rỉ ra môi trường mỗi ngày trôi qua không ngừng nghỉ từ khi disaster bắt đầu diễn ra trên khắp thế giới này luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang." Lâm Phong cắn chặt răng, cảm thấy đau đớn tột cùng xé nát tâm trí mình khi nhận ra sự thật tàn khốc mà anh đã cố gắng trốn tránh suốt ba mươi lăm chương qua: hắn không thể cứu Tiểu Nhàn nếu thế giới này muốn tiếp tục tồn tại dưới bất kỳ hình thức nào dù là tạm thời hay vĩnh viễn luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Logic thực dụng buộc hắn phải chấp nhận tình thế hiện tại dù trái tim muốn gào thét lên trong đau đớn tột cùng trước sự thật tàn khốc này phơi bày trần trụi ngay dưới mũi hắn lúc này đây luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Khi ánh sáng màu tím biếc tắt đi hoàn toàn, Lâm Phong đứng đó thở hồng hộc giữa đống đổ nát của cấu trúc kim loại khổng lồ vừa sụp đổ tan tành dưới áp lực từ sự cộng hưởng tần số cao mà hắn đã cố tình tạo ra bằng cách đâm thanh kiếm sắt vào khối tinh thể thời gian trung tâm lúc trước luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Cơ thể anh đau đớn đến mức gần như không còn khả năng di chuyển nữa, nhưng ý chí sống sót mãnh liệt của một kẻ từng trải qua vô số trận mạc sinh tử nơi mà cái chết chỉ cách con người bởi một bức tường mỏng manh bằng giấy tờ hành chính giấy phép xuất nhập cảnh hợp pháp luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Những người tị nạn phía sau lưng anh vẫn còn sống, nhưng họ đã già đi đáng kể trong vòng chưa đầy năm phút vừa qua — tóc bạc phau, da nhăn nheo và những nếp nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt mỗi người như thể họ đã trải qua hàng chục năm tuổi tác chỉ trong tích tắc ngắn ngủi ấy thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phát điên lên vì tuyệt vọng rồi đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Người dẫn đầu nhóm, một thanh niên trẻ tuổi chỉ vài phút trước còn đầy sức sống và hy vọng về tương lai tươi sáng hơn sau khi vượt qua được khu vực nguy hiểm tiềm tàng cái bẫy tử thần này giờ đây đã trở thành ông già yếu ớt không thể đứng vững trên đôi chân run rẩy của mình luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Lâm Phong quay
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập