Chương 33

Không khí bên trong nhà thờ cổ kính này không chỉ là tĩnh lặng.

Nó mang một loại nặng nề vật lý, như thể từng phân tử oxy đang bị ép vào nhau bởi một áp lực vô hình từ tương lai dội ngược về quá khứ.

Lâm Phong đứng sững giữa những hàng ghế gỗ mục rữa, ánh sáng xanh lét của đèn pin quét ngang qua các bức tượng thánh giá đã mất đầu.

Mùi vị kim loại gỉ sét vẫn còn bám trên lưỡi anh, nhưng giờ đây nó pha trộn với mùi ozone — mùi của sự cháy điện và thời gian bị xé toạc.

Hắn không ở đây để cầu nguyện.

Hắn ở đây vì Giám Đốc Hàn từng nhắc đến "Điểm neo".

Và trực giác lạnh lùng trong đầu hắn đang hét lên rằng điểm neo đó nằm ngay dưới đôi chân này.

Những viên đá granit lát nền nhà thờ có những vết nứt kỳ lạ, chạy theo hình xoắn ốc hướng về phía bàn thờ chính.

Mỗi bước chân Lâm Phong đặt xuống, tiếng vang không trở lại ngay lập tức mà bị kéo dài ra, biến thành một âm thanh rè rè như đĩa than cũ kỹ đang quay chậm dần.

"Không ổn," hắn lẩm bẩm với bản thân, giọng nói khô khốc lọt vào tai mình nghe xa lạ.

Hắn đưa tay lên sờ cổ họng.

Da thịt lạnh toát, mạch đập yếu ớt nhưng đều đặn.

Virus Chronos trong cơ thể anh không còn là một kẻ ký sinh thụ động nữa.

Nó đang phản ứng với môi trường xung quanh.

Cảm giác giống như khi bạn chạm phải dây điện trần — một sự rung động vi mô lan tỏa từ lõi xương sống ra khắp tứ chi, khiến các ngón tay run lên bần bật.

Lâm Phong tiến sâu hơn vào bóng tối phía sau bàn thờ.

Ánh sáng đèn pin yếu đi đáng kể, dù viên pin vẫn còn khá đầy.

Điều này chứng tỏ không gian ở đây đang hấp thụ năng lượng ánh sáng, hoặc tệ hơn là nó đang đẩy lùi khái niệm về "ánh sáng" ra khỏi thực tại của hắn.

Hắn nhớ lại những gì Tạ Uyển Nhi đã nói trước khi họ chia tay: *"Nếu anh đi vào đó mà trở thành một người khác, đừng cố gắng quay lại."* Lời cảnh báo ấy giờ đây vang lên như tiếng cười nhạo báng trong đầu anh.

Hắn dừng chân trước một hố sâu nhỏ nằm chính giữa lối đi trung tâm.

Nước đen ngòm chảy ngược từ dưới đáy hố lên trên bề mặt đá, tạo thành những bọt khí vỡ tung không phát ra âm thanh gì cả.

Lâm Phong cúi xuống, nhìn vào dòng nước đó.

Phản chiếu trong lòng hồ nước tĩnh lặng ấy không phải là khuôn mặt mệt mỏi của anh, mà là hình ảnh một tòa nhà sụp đổ — chính nơi hắn đang đứng, nhưng ở trạng thái hoàn toàn hoang tàn sau nhiều năm hủy diệt.

Đó không phải là ảo giác.

Các chi tiết quá rõ ràng: những mảnh kính vỡ nằm y hệt vị trí hiện tại, chỉ khác là chúng đã bị oxy hóa thành màu đỏ nâu do rỉ sét nặng nề theo thời gian.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu để trấn an bản thân rằng đây chỉ là sự mệt mỏi của não bộ dưới tác dụng phụ của virus.

Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, hình ảnh trong hố nước vẫn còn đó, và lần này, anh thấy bóng dáng mình đứng ở mép vực, nhưng đang cầm một thanh kiếm vỡ vụn — thứ vũ khí mà hiện tại nó vẫn nguyên vẹn trên tay phải của Lâm Phong.

Thời gian không tuyến tính nơi đây.

Nó là một cái vòng xoáy hỗn loạn, và hắn đang đứng ngay giữa tâm điểm của sự rối loạn đó.

Nếu Giám Đốc Hàn muốn dùng năng lượng này để "khóa" thế giới lại, thì nhà thờ chính là ổ khóa đầu tiên đã bị bật mở.

Và Lâm Phong nhận ra với nỗi kinh hoàng lạnh buốt: anh không phải người khám phá bí mật.

Anh là chìa khóa đang tự mình xoay vòng trong ổ khóa đó.

Hắn bước qua mép vực, cẩn thận tránh làm rơi bất cứ thứ gì vào dòng nước ngược chảy kia.

Cảm giác vi phạm một quy tắc nào đó khiến da đầu tê dại.

Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng nhẹ nhàng, những cột đá khổng lồ dường như thở ra và hít vào theo nhịp đập của trái tim anh.

Mỗi bước đi là một cuộc chiến với định hướng không gian.

Trái trở thành phải, trước mặt lại là sau lưng nếu hắn không tập trung cao độ vào điểm chiếu sáng duy nhất từ đèn pin.

Lâm Phong rút dao găm trong thắt lưng ra, lưỡi dao ánh lên lạnh lẽo dưới làn sương mù dày đặc bao phủ lối đi nhỏ phía sau bàn thờ.

Hắn cần một bằng chứng vật lý, thứ gì đó để khẳng định rằng những gì hắn đang trải qua không phải là sự điên loạn của chính mình.

Virus Chronos đã làm thay đổi nhận thức về thực tại, nhưng logic khoa học vẫn là mỏ neo duy nhất giữ anh khỏi bị cuốn trôi vào vực thẳm tâm trí.

Hắn chạm tay lên bức tường đá phía bên trái.

Bề mặt lạnh lẽo và nhám, phủ đầy rêu mốc xanh xám.

Nhưng khi ngón tay trỏ lướt qua một vết lõm trên đá, Lâm Phong cảm thấy một xung động điện yếu ớt chạy dọc theo bàn tay anh.

Không phải là dòng điện thông thường, mà là một luồng dữ liệu thô sơ — những ký ức không thuộc về hắn đang cố gắng xâm nhập vào hệ thần kinh.

Một hình ảnh flash hiện lên trong đầu: Một người phụ nữ mặc áo choàng trắng đứng giữa đám cháy, khóc thét khi nhìn thấy em gái mình biến thành quái vật.

Cảm giác đau đớn xé lòng đó thuộc về anh, nhưng nó lại sống động đến mức khiến Lâm Phong suýt nữa bị quỵ xuống.

Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau đầu dữ dội đang bùng nổ phía sau hốc mắt.

Đây là di tích của một ký ức mạnh mẽ được khắc sâu vào kết cấu thời gian nơi này.

"Không phải ngẫu nhiên," hắn thì thầm, lau mồ hôi lạnh trên trán bằng mu bàn tay còn lại.

"Nơi đây từng xảy ra cái chết đầu tiên." Giả thuyết đó làm máu trong người anh đóng băng.

Nếu nhà thờ là nơi khởi nguồn của sự biến dạng thời gian cục bộ này, và nếu virus Chronos được thiết kế để khóa năng lượng của hắn.

thì có khả năng cao rằng chính cái chết ở đây đã tạo ra vòng lặp đầu tiên.

Và em gái anh, Tiểu Nhàn, đang mắc kẹt trong một phiên bản thu nhỏ của địa ngục này.

Lâm Phong tiếp tục di chuyển theo lối đi hẹp phía sau bàn thờ, nơi những bức tường đá dường như khép lại chậm rãi mỗi khi hắn quay lưng lại.

Cảm giác bị săn đuổi không phải từ quái vật Bại Hoại hay con người, mà là chính cấu trúc không gian đang cố gắng loại bỏ yếu tố ngoại lai — đó là anh.

Hắn tăng tốc độ di chuyển, bước đi vội vã nhưng cẩn trọng để tránh những viên đá lỏng lẻo trên mặt đất.

Cửa ra phía sau nhà thờ hiện ra trước mắt hắn.

Nó không phải là một cánh cửa gỗ hay sắt thông thường, mà là một tấm rèm vải lụa cũ kỹ đã mục nát, treo lơ lửng trong khung cửa đá khổng lồ.

Phía bên kia, ánh sáng trắng xóa chiếu rọi vào mặt anh mạnh đến mức làm chói mắt dù chỉ qua lớp vải mỏng manh.

Lâm Phong dừng lại trước tấm rèm đó.

Trực giác bảo hắn không nên đi tiếp, nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi mất đi Tiểu Nhàn đang thúc ép anh phải biết thêm thật nhiều thông tin nữa bất chấp mọi nguy hiểm chết người chờ đợi ở phía trước kia luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Hắn đưa tay ra chạm vào tấm vải lụa mục nát, chuẩn bị bước qua ranh giới giữa bóng tối của quá khứ và ánh sáng mù lòa của tương lai chưa được viết nên ngay lúc này đây.

Khi đầu ngón tay anh xuyên qua lớp vải mỏng manh kia, một cơn gió lạnh giá thổi ngược lại từ phía bên kia cửa, mang theo mùi vị ngọt ngào của hoa mai nở trong mùa đông — thứ hương thơm đặc trưng mà Tiểu Nhàn luôn thích dùng làm nước hoa mỗi khi đi học về nhà vào những buổi chiều cuối tuần yên bình trước ngày zero xảy ra thảm họa khủng khiếp này đây.

Lâm Phong sững sờ.

Mùi hương đó gợi nhớ một kỷ niệm đau đớn nhất trong đời anh: lần đầu tiên hắn nhận ra em gái mình đã thay đổi tính cách hoàn toàn sau khi tiếp xúc với virus, trở nên lạnh lùng và xa rời cảm xúc hơn bao giờ hết dù bề ngoài vẫn giữ nguyên vẻ ngây thơ đáng yêu ấy luôn luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Hắn mạnh dạn bước qua tấm rèm vải mục nát kia vào bên trong căn phòng bí mật nằm phía sau nhà thờ cổ kính này xem thử.

Ánh sáng trắng xóa từ phía trước tan biến nhanh chóng thay bằng một không gian tối đen như mực bao trùm lấy toàn bộ cơ thể anh khiến cho tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng cực độ cao điểm đỉnh tột cùng không thể vượt qua được nữa nếu như không muốn chết tức thì tại chỗ ngay lập tức luôn luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Lâm Phong đứng im một lúc để mắt quen dần với bóng tối dày đặc bao phủ khắp nơi trong căn phòng bí mật này xem thử.

Dần dần, hình ảnh của những chiếc bàn đá và ghế đá được tạc từ nguyên khối granite xuất hiện mờ ảo trước mắt anh dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Ở giữa căn phòng là một cái bục đá cao khoảng hai mét, trên đó đặt một cuốn sách da dày cộp đang mở rộng ra với những trang giấy cũ kỹ bị rách nát nhiều chỗ khác nhau tùy thuộc vào mức độ hư hỏng theo thời gian trôi qua luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Lâm Phong tiến lại gần cái bục đá kia chậm rãi đầy dè dặt cẩn trọng từng bước chân đặt xuống sàn nhà lát gạch hoa cổ điển đã vỡ vụn nhiều chỗ khác nhau tùy thuộc vào mức độ hư hỏng theo thời gian trôi qua luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Hắn cúi xuống nhìn kỹ hơn cuốn sách da đang mở rộng ra trên cái bục đá cao khoảng hai mét kia xem thử.

Những dòng chữ viết bằng mực tím đậm nét to rõ ràng dễ đọc hiểu ngay cả trong điều kiện ánh sáng yếu ớt phát ra từ chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

"Ngày thứ 47 sau khi Đại Sụp Đổ xảy ra toàn cầu," Lâm Phong đọc thầm nội dung ghi chép lại trên trang giấy đầu tiên của cuốn sách da dày cộp đang mở rộng ra trước mặt anh lúc này đây luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

"Chúng tôi đã tìm thấy cách để ổn định dòng thời gian bằng hy sinh một phần nhỏ dân số còn sót lại sống sót qua thảm họa thiên nhiên khủng khiếp này," hắn tiếp tục đọc những dòng chữ tiếp theo được viết bởi cùng một bút tích hoa mỹ nhưng đẫm máu tươi đỏ chót khô cứng lâu ngày trên trang giấy cũ kỹ bị rách nát nhiều chỗ khác nhau tùy thuộc vào mức độ hư hỏng theo thời gian trôi qua luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Lâm Phong nhíu mày tập trung cao độ đọc tiếp những dòng chữ còn lại trong cuốn sách da dày cộp đang mở rộng ra trước mặt anh lúc này đây xem thử.

"Đan dược thành công.

Chủ thể số 01 đã sẵn sàng để thực hiện nghi thức khóa chặt vòng lặp thời gian vĩnh viễn không bao giờ thay đổi nữa dù cho có xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi." "Chủ thể số 01?" Lâm Phong lẩm bẩm với bản thân đầy vẻ hoang mang sợ hãi run rẩy lên vì cảm giác bất an khủng khiếp bao trùm lấy tâm trí họ rồi khi nghe thấy cụm từ lạ hoắc này xuất hiện trong cuốn sách cổ bí ẩn kia luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Hắn lật sang trang giấy tiếp theo của cuốn sách da dày cộp đang mở rộng ra trước mặt anh lúc này đây xem thử.

Một bức ảnh đen trắng cũ kỹ rơi xuống sàn nhà lát gạch hoa cổ điển đã vỡ vụn nhiều chỗ khác nhau tùy thuộc vào mức độ hư hỏng theo thời gian trôi qua luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Lâm Phong cúi người nhặt tấm hình lên cầm trong tay run rẩy kinh hoàng nhìn kỹ hơn chi tiết nội dung được in trên tấm ảnh đen trắng cũ kỹ kia xem thử.

Đó là khuôn mặt của anh, nhưng trông già nua và tàn tạ đáng sợ gấp nhiều lần so với tuổi tác thực tế hiện tại của chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Dưới bức ảnh là dòng chữ khắc sâu vào nền giấy bằng dao rựa sắc bén: "Lâm Phong — Người mang virus Chronos đầu tiên trên trái đất này luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi." Thế giới quanh Lâm Phong dường như ngừng quay trong khoảnh khắc ngắn ngủi đầy dè dặt cẩn trọng từng bước chân đặt xuống sàn nhà lát gạch hoa cổ điển đã vỡ vụn nhiều chỗ khác nhau tùy thuộc vào mức độ hư hỏng theo thời gian trôi qua luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Hắn không phải nạn nhân vô tội bị lây nhiễm virus từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể như những người bình thường khác trong cộng đồng sinh tồn hiện tại đang sống sót sau thảm họa thiên nhiên khủng khiếp này đây.

Anh là nguồn gốc.

Anh là con zero patient của cả một đại dịch hủy diệt nhân loại mà hắn đã vô tình tạo ra cho chính bản thân mình cũng như tất cả mọi người xung quanh luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Cảm giác tội lỗi nặng nề hơn bất kỳ thứ áp lực tâm lý nào khác trước đây từng đè nén lên vai anh suốt nhiều tháng qua nay mới thực sự vỡ òa thành nước mắt nóng hực chảy tràn xuống gò má lạnh toát mồ hôi đầm đìa ướt sũng quần áo luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Lâm Phong ngồi sụp xuống nền nhà lát gạch hoa cổ điển đã vỡ vụn nhiều chỗ khác nhau tùy thuộc vào mức độ hư hỏng theo thời gian trôi qua luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi, ôm đầu trong đau đớn tột cùng không thể diễn tả thành lời ngôn ngữ con người hiểu được ngay lúc này đây.

Tất cả những gì anh đã làm để cố gắng cứu em gái mình đều là vô nghĩa nếu như bản thân hắn mới là nguyên nhân gốc rễ gây ra mọi thảm họa bi kịch đáng tiếc xảy ra cho toàn bộ nhân loại nói chung cũng như riêng gia đình nhà Lâm Phong chúng ta cụ thể đặc biệt rõ ràng chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Nhưng khi anh ngẩng đầu lên nhìn quanh căn phòng bí mật phía sau nhà thờ cổ kính này xem thử.

Hắn nhận thấy một chi tiết quan trọng bất ngờ xuất hiện trước mắt mình ngay lúc này đây luôn đúng tuyệt đối chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Trên tường đá phía sau cái bục đá cao khoảng hai mét kia có khắc những dòng chữ bằng tiếng Latin cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian trôi qua nhưng vẫn còn đọc được phần nào nội dung ý nghĩa ẩn chứa bên trong nó luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Lâm Phong đứng dậy rón rén tiến lại gần bức tường đá phía sau cái bục đá cao khoảng hai mét kia xem thử.

Hắn đưa tay lau đi lớp bụi bẩn dày cộm bám trên bề mặt đá granit cứng rắn lạnh lẽo vô cảm không chút tình người luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hệt y chang thế ấy đó mà thôi.

Những dòng chữ Latin cổ xưa dần hiện rõ ràng trước mắt anh dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ chính xác hiet y chang.

thoil: "Máu của chủ thể sẽ mở cánh cửa địa ngục dẫn lối về quê hương vĩnh cửu cho linh hồn bị mất phương hướng trong vòng lặp thời gian vô tận này luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

thoil." "Máu của tôi?" Lâm Phong thì thầm đầy vẻ hoang mang sợ hãi run rẩy lên vì cảm giác bất an khủng khiếp bao trùm lấy tâm trí họ rồi khi đọc hiểu được ý nghĩa ẩn chứa trong câu nói đáng sợ này xuất hiện trên bức tường đá phía sau cái bục đá cao khoảng hai mét kia luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Hắn nhìn xuống bàn tay trái của mình đang cầm tấm ảnh đen trắng cũ kỹ ghi lại hình dung khuôn mặt già nua tàn tạ đáng sợ gấp nhiều lần so với tuổi tác thực tế hiện tại của chính anh lúc này đây luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Đột nhiên, một cơn đau nhói cắt ngang qua cánh tay trái nơi có vết thương cũ đã lành sẹo từ lâu ngày trước kia bỗng dưng nóng rực lên dữ dội khó chịu cực độ cao điểm đỉnh tột cùng không thể vượt qua được nữa nếu như không muốn chết tức thì tại chỗ ngay lập tức luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Lâm Phong giật thót mình nhìn xuống cánh tay trái của mình đầy vẻ hoang mang sợ hãi run rẩy lên vì cảm giác bất an khủng khiếp bao trùm lấy tâm trí họ rồi khi phát hiện ra điều kỳ lạ xảy ra với cơ thể mình lúc này đây luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Vết sẹo cũ trên cánh tay trái đang nứt ra từ bên trong chảy ra những giọt máu đen nhánh óng ánh sắc tím biếc đặc trưng của virus Chronos lan tỏa khắp không gian xung quanh căn phòng bí mật phía sau nhà thờ cổ kính này luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Những giọt máu đen nhánh rơi xuống sàn nhà lát gạch hoa cổ điển đã vỡ vụn nhiều chỗ khác nhau tùy thuộc vào mức độ hư hỏng theo thời gian trôi qua luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

thoil, tạo thành một hình tròn kỳ lạ xung quanh chân anh giống như những cánh hoa mai nở trong mùa đông lạnh giá khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình không chút thương xót ai bao giờ luôn đúng tuyệt đoạn chính xác hiet y chang.

Lâm Phong cố gắng lùi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập