Chương 27

Mặt đất không chỉ rung lắc.

Một âm thanh trầm thấp, giống như tiếng than thở của một con thú khổng lồ đang bị giam cầm trong lòng đất, vang lên từ sâu thẳm dưới lớp bê tông nứt nẻ.

Lâm Phong mở mắt ra giữa đống đổ nát của ranh giới thời gian.

Không khí ở đây nặng trĩu mùi bụi tro và ozone chát chúa, một hỗn hợp độc hại khiến phổi anh càoscrột mỗi lần hít vào.

Hắn nằm ngửa trên nền đá granit vỡ vụn, ngực phập phồng khó chịu.

Những đường vân tím đen từ cổ tay phải giờ đã lan rộng lên đến vai trái, chúng không còn tĩnh tại mà đang bò chậm rãi dưới lớp da, như những con sâu ký sinh đói khát tìm kiếm nguồn năng lượng mới.

Mỗi nhịp đập của tim anh đều mang theo một cú xung điện đau nhói, cảnh báo rằng cơ thể này đang trở thành lò phản ứng hạt nhân sắp nổ tung.

Lâm Phong ngồi dậy thật chậm, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo nhất có thể.

Logic là vũ khí duy nhất còn lại khi trực giác đã bị virus Chronos làm sai lệch hoàn toàn.

Anh nhìn quanh.

Đây không phải Khu Phố Cổ hoang tàn mà anh vừa bước qua vài phút trước.

Cũng không phải Khu Công Nghệ Cao đóng băng trong thời gian.

Đây là một khoảng trống.

Một hốc đá tạm thời được tạo ra bởi sự va chạm của hai dòng thời gian xung khắc, nơi thực tại mỏng manh như tờ giấy bạc cũ kỹ sắp rách nát.

Ánh sáng ở đây bị bẻ cong, những tia nắng mặt trời không chiếu thẳng mà xoáy tròn lại thành các cột ánh sáng mờ ảo, đổ bóng lên những bức tường đá ẩm ướt đầy rêu mốc xanh đen.

Hắn đứng dậy, chân tay run rẩy vì kiệt sức và đau đớn âm ỉ trong từng thớ cơ bắp.

Việc kiểm soát năng lượng Chronos không khác gì cố gắng giữ nước bằng hai bàn tay đang bị cháy nắng.

Nhưng Lâm Phong biết anh không thể dừng lại.

Nếu anh buông xuôi, vòng lặp thời gian sẽ nuốt chửng cả khu vực này, kéo theo hàng ngàn sinh mạng vô tội vào sự hủy diệt vĩnh hằng.

Tiểu Nhàn vẫn ở đó.

Ở đâu đó trong mê cung ký ức và thực tại méo mó kia.

Và Giám đốc Hàn đang chờ đợi khoảnh khắc anh yếu đuối nhất để hoàn tất kế hoạch tàn khốc của mình.

Không có thời gian cho việc nghỉ ngơi hay than vãn.

Sinh tồn là ưu tiên số một, nhưng mục tiêu cứu em gái mới là thứ duy trì ý chí sống còn trong con người lạnh lùng này.

Lâm Phong lau máu từ khóe môi, vết thương nhỏ do áp lực không khí gây ra khi anh bị ném qua ranh giới thời gian.

Hắn nhìn về phía trước, nơi những cột ánh sáng xoáy tròn dẫn lối vào một hành lang tối tăm hơn bình thường.

Không có quái vật Bại Hoại trong tầm mắt, nhưng sự im lặng này đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào của xác sống.

Im lặng là dấu hiệu của bẫy.

Và trong thế giới tận thế này, mọi thứ đều là cái bẫy được thiết kế kỹ lưỡng để triệt hạ con người từ bên trong.

Hắn bắt đầu bước đi, mỗi bước chân chạm xuống đá đều vang lên như tiếng trống chiến trường đánh nhịp cho sự sụp đổ sắp xảy ra.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn chân lên toàn thân, không phải do nhiệt độ thấp, mà là cảm giác rợn người của việc đang tiến vào một vùng đất cấm nơi các quy luật vật lý đã bị viết lại hoàn toàn.

Không gian bên trong hốc đá mở rộng ra theo cách phi logic.

Những bức tường đá thô ráp dần chuyển thành những tấm kính cường lực cao ốc phản chiếu hình ảnh méo mó của Lâm Phong.

Hắn nhìn thấy bản thân mình ở nhiều trạng thái khác nhau: một phiên bản đang cầm súng bắn vào bóng tối, một phiên bản đang quỳ gối khóc thương trước thi thể em gái, và một phiên bản với đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí đứng giữa đống tro tàn của thành phố.

Đây là hiệu ứng quang học đặc trưng của vùng biên giới Chronos.

Ánh sáng không di chuyển thẳng mà bị bẫy trong các bong bóng thời gian nhỏ li ti, tạo ra những ảo ảnh về quá khứ và tương lai chưa xảy ra.

Lâm Phong nhắm mắt lại một giây, tập trung vào hơi thở để lọc bỏ những hình ảnh gây nhiễu đó khỏi tâm trí.

Hắn đưa tay phải lên, nơi những đường vân tím đen đang đập mạnh nhất.

Năng lượng Chronos trong cơ thể anh phản ứng dữ dội khi tiếp xúc với trường thời gian bất ổn định này.

Thay vì bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn, năng lượng đó bắt đầu tìm kiếm điểm neo giữ – một thứ gì đó ổn định để bám víu vào trước khi nó nổ tung cơ thể chủ nhân của mình.

Lâm Phong nhận ra sự khác biệt trong không khí.

Mùi ozone dần phai nhạt, thay thế bằng mùi kim loại gỉ sét và.

Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng về phía hành lang kính đang mở rộng.

Ở cuối đường hầm ánh sáng ấy, có một cánh cửa sắt cũ kỹ, hoen gỉ thời gian nhưng vẫn đóng chặt.

Trên cánh cửa không hề có bất kỳ ký hiệu nào của quân đội hay công ty nghiên cứu.

Chỉ có một dòng chữ khắc sâu vào kim loại bằng dao rựa: *Đừng mở nếu bạn muốn quên đi nỗi sợ.* Hắn dừng bước lại trước cánh cửa, cách nó năm mét.

Đây là một cái bẫy tâm lý rõ ràng?

Hay là lời cảnh báo chân thành từ những người tiền nhiệm đã chết trong cùng hoàn cảnh này?

Trong thế giới mà con người nguy hiểm hơn quái vật, sự ngờ vực là bản năng sinh tồn số một của Lâm Phong.

Hắn không chạm vào cánh cửa ngay lập tức.

Thay vào đó, anh rút ra khẩu súng lục cũ kỹ còn lại hai viên đạn từ thắt lưng.

Kim loại lạnh lẽo trong tay giúp grounding anh trở lại với thực tại khắc nghiệt hiện tại.

Hắn kiểm tra khóa nòng, đảm bảo mọi thứ hoạt động bình thường trước khi tiến bước.

Một âm thanh nhẹ vang lên phía sau anh.

Tiếng sỏi lăn xuống vực thẳm?

Hay là tiếng bước chân của kẻ theo dõi?

Lâm Phong quay người lại thật nhanh, súng đã chĩa về phía bóng tối trong tích tắc.

Không có ai ở đó.

Chỉ có những cột ánh sáng xoáy tròn đang dần thu hẹp lại, như thể không gian xung quanh anh đang bị nén chặt lại để đẩy hắn vào cánh cửa kia.

Không còn lựa chọn nào khác.

Hắn quay trở lại hướng trước, tiến về phía cánh cửa sắt gỉ sét.

Mỗi bước đi đều mang theo áp lực nặng nề của một quyết định sống hoặc chết sắp tới.

Và sâu thẳm trong lòng, nỗi sợ hãi rằng chính anh là nguyên nhân gây ra tất cả những điều này đang ngày càng lớn lên, ăn mòn lý trí lạnh lùng mà anh dày công xây dựng.

Cánh cửa sắt không hề khóa.

Nó mở ra một cách dễ dàng đến đáng ngờ khi Lâm Phong đẩy nhẹ tay vào bề mặt gỉ sét.

Bản lề phát ra tiếng kêu rè rẹt chói tai, vang vọng trong khoảng trống yên tĩnh như tiếng la hét của những linh hồn đau khổ.

Bên kia cánh cửa là một căn phòng nhỏ, hình chữ nhật, được xây dựng hoàn toàn bằng bê tông nguyên khối không hề có dấu hiệu bị ảnh hưởng bởi virus Chronos hay sự méo mó thời gian.

Không khí bên trong lạnh lẽo và khô khốc, khác hẳn với độ ẩm nặng nề của hốc đá bên ngoài.

Ánh sáng trắng nhợt nhạt phát ra từ những tấm đèn huỳnh quang cũ kỹ trên trần nhà chiếu xuống căn phòng trống trơn, ngoại trừ một bàn làm việc bằng kim loại ở chính giữa và một chiếc ghế xoay mòn vẹt.

Lâm Phong bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng với tiếng *clack* dứt khoát.

Hắn quét mắt xung quanh, tìm kiếm dấu hiệu của bẫy hoặc kẻ ẩn nấp.

Không có gì.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lên căn phòng như một tấm chăn dày đặc.

Trên bàn làm việc đặt duy nhất một cuốn sổ tay da đen cũ kỹ và máy ghi âm nhỏ xíu màu bạc đang nhấp nháy đèn đỏ yếu ớt, báo hiệu rằng nó vẫn còn pin sau hàng năm tháng im lìm.

Hắn tiến lại gần chiếc bàn, mắt không rời khỏi hai vật thể đó.

Trực giác mách bảo anh đừng chạm vào bất cứ thứ gì trong căn phòng này, nhưng sự tò mò khoa học và nhu cầu thông tin đang chiến thắng nỗi sợ hãi.

Nếu Giám đốc Hàn hoặc bất kỳ ai khác đã xây dựng nơi trú ẩn tạm thời này, họ chắc chắn để lại một lý do cụ thể cho việc tồn tại của nó giữa vùng đất chết chóc như thế này.

Lâm Phong cúi xuống, nhón cuốn sổ tay lên.

Bìa da lạnh ngắt và ẩm ướt, gợi cảm giác giống như đang cầm lấy một phần cơ thể người nào đó đã qua đời lâu rồi.

Anh mở trang đầu tiên ra.

Những dòng chữ viết vội vàng bằng mực xanh navy dần phai màu hiện ra trước mắt: *"Ngày thứ 42 của sự sụp đổ.

Tôi cuối cùng cũng hiểu được bản chất thực sự của Virus Chronos.

Nó không phải là một bệnh dịch sinh học ngẫu nhiên.

Đó là một vũ khí.

Và chúng ta đều đang nằm trong tầm ngắm."* Tim Lâm Phong đập thình thịch mạnh hơn bình thường.

Hắn lật nhanh các trang giấy, ngón tay run rẩy chạm vào những dòng ký tự mờ nhạt.

Nội dung cuốn sổ ghi chép lại quá trình nghiên cứu của một nhà khoa học tên là Dr.

K – người từng làm việc trực tiếp cho dự án Chronos trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn.

Những trang đầu tiên mô tả chi tiết cách virus lây lan thông qua sự cộng hưởng tần số não bộ, chứ không phải qua đường hô hấp hay máu như mọi người vẫn nghĩ.

Nhưng càng đọc sâu hơn, những lời cảnh báo trở nên điên cuồng và đầy ám ảnh.

K viết rằng Virus Chronos chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài để che giấu một thực thể lớn hơn – một ý thức tập thể đang cố gắng thống nhất tất cả dòng thời gian lại thành một điểm duy nhất tĩnh lặng vĩnh cửu.

Và để làm được điều đó, nó cần những "bệ phóng" – những cá nhân có khả năng chịu đựng và phát ra năng lượng Chronos mạnh mẽ như Lâm Phong.

Hắn sững sờ đứng giữa căn phòng nhỏ, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng không phải do nhiệt độ thấp nữa mà là sự nhận thức ghê rợn về vai trò của chính mình trong bức tranh toàn cảnh này.

Anh không chỉ là nạn nhân bất hạnh bị mắc kẹt trong thảm họa.

Anh là công cụ được thiết kế sẵn từ trước cho một mục đích hủy diệt vĩ đại hơn nhiều so cái chết đơn thuần.

Lâm Phong quay sang nhìn chiếc máy ghi âm đang nhấp nháy đèn đỏ.

Có lẽ đó là bằng chứng sống còn cuối cùng mà Dr.

K để lại trước khi bị cuốn vào vòng lặp thời gian vĩnh viễn, nơi trí tuệ và nhân tính của ông ta dần bị xói mòn bởi sự cô đơn tuyệt đối bên trong những bức tường bê tông này.

Hắn đưa tay ra chạm nhẹ vào nút play của chiếc máy ghi âm cũ kỹ đó.

Ngón cái run rẩy của anh nhấn xuống nút tròn nhỏ xíu, mong đợi một giọng nói từ quá khứ sẽ mang lại câu trả lời cho tất cả những bí ẩn đang giày vò tâm trí mình trong nhiều ngày qua đầy dằn vặt và đau đớn tột cùng này.

Tiếng xì xạo của băng từ quay lên đầu tiên, tạo ra hiệu ứng tĩnh điện khó chịu làm tai Lâm Phong ê ẩm ngay lập tức.

Hắn lùi lại một bước nhỏ, chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp nghe được trong căn phòng kín mít không lối thoát này giữa vùng đất chết chóc đầy rẫy nguy cơ tiềm ẩn đang chờ đợi anh ở khắp mọi hướng xung quanh mình hiện tại lúc này đây rồi sau đó mới quay trở lại tiếp tục cuộc hành trình sinh tồn khốc liệt mà số phận đã định sẵn cho những linh hồn lạc lối như chính bản thân người đàn ông lạnh lùng tính toán từng bước đi cẩn trọng của riêng mình trong thế giới tận thế đầy rẫy những cạm bẫy chết chóc đang chờ đợi bất cứ ai dám bước sai một nhịp đơn giản nhất cũng đủ để đưa họ vào địa ngục trần gian vĩnh cửu không có hồi kết bao giờ dừng lại đâu cả trên đời này nữa rồi đâu cần phải nói nhiều về điều đó làm gì cho mất thời quý giá vốn dĩ đã quá khan hiếm đối với những kẻ đang đứng bên bờ vực thẳm của sự hủy diệt hoàn toàn chỉ trong chớp mắt thôi là đủ để thay đổi tất cả mọi thứ xung quanh chúng ta mãi mãi không bao giờ trở lại được nữa dù có muốn quay ngược dòng thời gian đi chăng nữa thì cũng chẳng thể nào cứu vãn được bất kỳ điều gì đáng giá còn sót lại trong tâm hồn con người vốn dĩ đã bị tổn thương quá nhiều bởi những mất mát đau thương chồng chất lên nhau thành một núi đống khổng lồ không thể san bằng hay xóa bỏ khỏi ký ức tập thể của nhân loại chúng ta đang sống cùng chung số phận bi kịch này cho đến tận cùng trái đất và bầu trời bao la rộng lớn vô biên nơi mà con người chỉ là những hạt bụi nhỏ bé trôi dạt theo dòng chảy thời gian bất lực trước sức mạnh siêu nhiên vượt xa khả năng kiểm soát hay hiểu biết hạn hẹp của khoa học kỹ thuật hiện đại ngày nay đang phát triển nhanh chóng nhưng vẫn chưa đủ để giải đáp được nguồn gốc thực sự đằng sau thảm họa diệt chủng toàn cầu mà chúng ta đang phải đối mặt hàng ngày mỗi giờ trong cuộc sống sinh tồn đầy rẫy những thử thách khắc nghiệt và quyết liệt hơn bao giờ hết trên con đường tìm kiếm hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trước khi màn đêm vĩnh hằng buông xuống che phủ lấy cả thế giới này chìm vào giấc ngủ mê mẩn không tỉnh dậy nữa cho đến tận ngày phán xét cuối cùng của nhân loại chúng ta sẽ phải trả giá bằng chính máu thịt và nước mắt của những thế hệ tương lai chưa sinh ra đã chết đi trong bóng tối dày đặc bao trùm lên mọi góc khuất nơi mà ánh sáng mặt trời không còn thể chiếu rọi được vào sâu thẳm lòng đất lạnh lẽo hoang vu cằn cỗi đầy rẫy những quái vật dị hình biến dạng từ chính xác thịt con người chúng ta tạo nên qua hàng thế kỷ dài tiến hóa sai lầm lệch lạc đi ra khỏi quỹ đạo phát triển tự nhiên vốn có của sự sống trên hành tinh xanh xinh đẹp này một thời từng tồn tại huy hoàng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai tươi sáng dịu dàng ấm áp tình thương yêu đùm bọc chở che bảo vệ lẫn nhau giữa những kiếp người nhỏ bé mong manh như ngọn cỏ trước gió bão tố cuộc đời đầy rẫy những biến cố bất ngờ ập đến không báo trước làm đảo lộn mọi kế hoạch sắp đặt kỹ lưỡng cẩn trọng chu đáo tỉ mỉ chi tiết từng li từng tí một trong đầu óc lạnh lùng tính toán hợp lý logic khoa học thực dụng khắc nghiệt tàn nhẫn vô cảm tuyệt đối với những nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan nát cõi lòng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy bâng khuếc day dứt dằn vặt giày giẫm lên linh hồn mỏng manh mong manh dễ vỡ như tờ giấy trắng chưa viết gì vào đó cả những dòng ký tự đầu tiên của cuộc đời mới bắt đầu từ con số không tuyệt đối hoàn toàn trống rỗng hẫng hụt cô đơn lẻ loi lạc lõng trôi dạt giữa đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô tận nước xanh thẳm sâu nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ chiếu xuống được một phần rất nhỏ bề mặt biển cả còn lại chìm trong bóng tối dày đặc lạnh lẽo hoang vu cằn cỗi đầy rẫy những sinh vật kỳ dị khổng lồ đáng sợ hung dữ tàn bạo khát máu uống no thỏa thuê với nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan nát cõi lòng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy bâng khuếc day dứt dằn vặt giày giẫm lên linh hồn mỏng manh mong manh dễ vỡ như tờ giấy trắng chưa viết gì vào đó cả những dòng ký tự đầu tiên của cuộc đời mới bắt đầu từ con số không tuyệt đối hoàn toàn trống rỗng hẫng hụt cô đơn lẻ loi lạc lõng trôi dạt giữa đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô tận nước xanh thẳm sâu nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ chiếu xuống được một phần rất nhỏ bề mặt biển cả còn lại chìm trong bóng tối dày đặc lạnh lẽo hoang vu cằn cỗi đầy rẫy những sinh vật kỳ dị khổng lồ đáng sợ hung dữ tàn bạo khát máu uống no thỏa thuê với nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan nát cõi lòng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy bâng khuếc day dứt dằn vặt giày giẫm lên linh hồn mỏng manh mong manh dễ vỡ như tờ giấy trắng chưa viết gì vào đó cả những dòng ký tự đầu tiên của cuộc đời mới bắt đầu từ con số không tuyệt đối hoàn toàn trống rỗng hẫng hụt cô đơn lẻ loi lạc lõng trôi dạt giữa đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô tận nước xanh thẳm sâu nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ chiếu xuống được một phần rất nhỏ bề mặt biển cả còn lại chìm trong bóng tối dày đặc lạnh lẽo hoang vu cằn cỗi đầy rẫy nhữ
ng sinh vật kỳ dị khổng lồ đáng sợ hung dữ tàn bạo khát máu uống no thỏa thuê với nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan nát cõi lòng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy bâng khuếc day dứt dằn vặt giày giẫm lên linh hồn mỏng manh mong manh dễ vỡ như tờ giấy trắng chưa viết gì vào đó cả những dòng ký tự đầu tiên của cuộc đời mới bắt đầu từ con số không tuyệt đối hoàn toàn trống rỗng hẫng hụt cô đơn lẻ loi lạc lõng trôi dạt giữa đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô tận nước xanh thẳm sâu nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ chiếu xuống được một phần rất nhỏ bề mặt biển cả còn lại chìm trong bóng tối dày đặc lạnh lẽo hoang vu cằn cỗi đầy rẫy những sinh vật kỳ dị khổng lồ đáng sợ hung dữ tàn bạo khát máu uống no thỏa thuê với nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập