Chương 28

Không khí ở đây không chỉ là lạnh.

Nó đóng băng trong từng khoảnh khắc, ngưng tụ thành những mảng sương mù dày đặc bám vào da thịt Lâm Phong như nhung nhện độc đang tìm kiếm lỗ hổng để tiêm nọc.

Anh đứng trước khe hở thực tại – thứ mà anh gọi tạm thời là cánh cổng.

Nó không phải là một vật thể cố định.

Đó là một vết thương trên cơ thể vũ trụ, nơi những mảnh vỡ của quá khứ và tương lai va vào nhau với âm thanh rít lên chói tai, tựa như kim loại bị bẻ cong đến giới hạn chịu đựng trước khi gãy_snap_.

Năng lượng Chronos bên trong anh không còn tuân theo bất kỳ quy luật vật lý nào.

Nó là một cơn bão cuồng nộ được giam cầm trong lồng xương sườn mong manh của một con người bình thường.

Mỗi nhịp đập tim đều mang theo tiếng vang của hàng ngàn giờ đồng hồ tích tụ, đe dọa xé toạc từng tế bào từ bên trong.

Lâm Phong siết chặt hai tay lại đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

Anh không thể chạy trốn nữa.

Logic đã dẫn anh đến đây: nếu em gái mình là nạn nhân bị mắc kẹt trong vòng lặp chết, thì nguồn gốc của sự biến dạng thời gian chính là anh.

Hắn nhớ lời cảnh báo từ những trang nhật ký cũ kỹ mà hắn từng tìm thấy trong phòng thí nghiệm bỏ hoang của Giám đốc Hàn.

*"Đừng cố gắng sửa chữa dòng chảy.

Hãy trở thành đập ngăn lũ."* Nhưng giờ đây, khi đứng trước vực sâu này, câu nói đó nghe giống như một lời nguyền hơn là sự hướng dẫn.

Cánh cổng rung chuyển dữ dội, phát ra những tia sáng tím nhạt – màu của năng lượng đang rò rỉ từ chính cơ thể anh.

Không gian xung quanh méo mó.

Những tòa nhà đổ nát phía sau lưng anh dường như đang già cỗi nhanh chóng trong mắt nhìn, bê tông biến thành bụi phấn, thép gỉ sét và sụp đổ chỉ trong vài giây, rồi lập tức tái sinh trở lại nguyên trạng khi ánh sáng của khe hở quét qua.

Lâm Phong hít một hơi sâu.

Không khí vị kim loại tanh tưởi, mùi máu cũ và ozone cháy xém.

Anh biết rằng nếu anh bước vào đó mà không có kế hoạch B – vốn dĩ là không tồn tại trong tình huống này – thì cái chết sẽ đến nhanh hơn cả sự sụp đổ của thế giới.

Nhưng lựa chọn duy nhất còn lại là hy sinh lý trí để đổi lấy cơ hội kiểm soát thứ năng lượng phi lý đang ăn mòn linh hồn anh.

Bước chân đầu tiên chạm vào vùng biên giới, cảm giác giống như rơi từ một tòa nhà cao tầng nhưng không bao giờ chạm đất.

Thế giới xung quanh Lâm Phong tan rã thành vô số mảnh ghép hình học kỳ dị.

Anh không còn ở trong Khu Phố Cổ với những con hẻm tối tăm và đầy rẫy xác Bại Hoại mục rữa, cũng chẳng phải là Khu Công Nghệ Cao nơi thời gian trôi chậm chạp như mật ong đặc quánh.

Anh đang ở giữa.

Một không gian trung gian mà khoa học chưa có tên gọi cho nó – Vùng Chết của Thời Gian.

Ở đây, trọng lực chỉ là một gợi ý lỏng lẻo.

Những mảnh kính vỡ từ các cửa sổ cao tầng lơ lửng trong không khí, quay chậm rãi như những vì sao chết.

Chúng phản chiếu vô số phiên bản khác nhau của Lâm Phong: một người đang khóc nức nở bên giường bệnh viện; một người cầm súng bắn vào bóng tối với ánh mắt điên cuồng; và một người – lạnh lùng, vô cảm – đứng nhìn em gái mình biến thành quái vật mà không nhúc nhích.

Âm thanh ở đây bị bóp méo.

Tiếng bước chân của anh vang lên như tiếng sấm cách xa hàng dặm, trong khi những lời thì thầm từ quá khứ lại rõ ràng đến mức buốt sống lưng.

*"Anh đã hứa sẽ bảo vệ em."* Giọng nói đó thuộc về chính hắn, nhưng từ một phiên bản khác – có lẽ là ba ngày trước, hoặc mười năm sau.

Ranh giới giữa các khoảnh khắc bị xóa nhòa hoàn toàn.

Lâm Phong cố gắng tập trung vào điểm sáng ở phía xa – nơi mà anh cảm nhận được sự hiện diện của Tiểu Nhàn.

Nhưng không gian này phản ứng lại với ý định của anh.

Mỗi lần hắn nghĩ về lối đi, những bức tường vô hình bằng năng lượng tím sẽ dựng lên chặn đường.

Nó như một mê cung sống, thay đổi cấu trúc dựa trên nỗi sợ hãi và ký ức sâu kín nhất trong tâm trí người xâm nhập.

Hắn cúi đầu xuống nhìn bàn tay mình.

Những đường vân tím đang lan rộng nhanh chóng hơn bao giờ hết, bò từ cổ tay lên khuỷu tay với tốc độ đáng báo động.

Da thịt anh trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng bên dưới – không phải là huyết quản bình thường, mà là các ống dẫn năng lượng Chronos đang bị nhiễm độc.

Hắn cảm thấy sự lạnh lẽo xâm nhập vào tủy xương, nơi đó có một thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ từ bên trong để thoát ra ngoài.

"Đây không phải là mê cung," Lâm Phong thì thầm, giọng nói của anh vang lên khàn đặc, thiếu sức sống.

"Đây là bộ lọc." Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: Vùng Chết này không chỉ giữ chân những kẻ xâm nhập lại.

Nó đang thử thách xem liệu linh hồn của hắn có đủ mạnh để chịu đựng áp lực của vô số dòng thời gian chồng chéo lên nhau hay không.

Nếu ý chí của anh sụp đổ, cơ thể sẽ bị phân mảnh thành hàng ngàn phiên bản khác nhau và tan biến vào hư không, trở thành một phần vĩnh viễn của vòng lặp này – giống như những linh hồn mà hắn đã nghe thấy thì thầm ở chương trước.

Khi Lâm Phong tiến sâu hơn nữa vào trung tâm Vùng Chết, bầu không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Áp lực lên lồng ngực anh tăng dần, tựa như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt trái tim anh lại.

Và rồi, hắn nhìn thấy nó – Nhân Bản của mình trong dòng thời gian này.

Nó đứng giữa những mảnh vỡ của ký ức, cao lớn hơn và đáng sợ hơn so với Lâm Phong hiện tại.

Cơ thể của Nhân Bản không còn mang dáng vẻ con người hoàn toàn.

Da thịt bị xé toạc bởi năng lượng Chronos, lộ ra bên dưới là một khung xương phát sáng trắng xóa, được bao bọc trong những lớp vỏ bọc bằng bóng tối dày đặc.

Đôi mắt của nó – nếu đó có thể gọi là đôi mắt – là hai hố đen sâu thẳm hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Nhân Bản không tấn công ngay lập tức.

Nó chỉ đứng đó, quan sát anh với một sự lạnh lùng đến ghê tởm.

Không khí dao động dữ dội khi những luồng năng lượng Chronos phóng ra từ cơ thể của Nhân Bản, nhưng chúng không nhằm vào thân xác Lâm Phong.

Chúng lao thẳng vào tâm trí anh, xé toạc lớp phòng thủ tinh thần mỏng manh cuối cùng còn lại.

Cảnh tượng hiện lên trước mắt anh không phải là ảo giác.

Nó thực đến mức đau đớn.

Lâm Phong thấy mình đang đứng trong căn phòng bệnh viện ngày hôm đó – Ngày Zero.

Em gái hắn, Tiểu Nhàn, nằm bất động trên giường, dây truyền dịch đã khô cạn từ lâu.

Nhưng khác với những gì anh nhớ, khuôn mặt cô ấy không xanh xao hay hoảng loạn.

Nó bình thản đến đáng sợ.

Và miệng cô đang mở rộng ra một cách phi lý, nuốt chửng từng giây phút trôi qua như thể chúng là những viên thuốc giải độc mà cơ thể cô cần để tồn tại.

*"Em đói lắm,"* giọng nói của Tiểu Nhàn vang lên trực tiếp trong đầu anh, chồng chéo lên tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn khác đã bị mắc kẹt ở đây.

*"Anh không hiểu sao em lại phải làm thế này."* Lâm Phong hét lớn, cố gắng đẩy những ký ức đau thương ra khỏi tâm trí.

Nhưng Nhân Bản bước tới gần hơn, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lắc và tạo ra những vết nứt lan tỏa trong không gian ảo.

Năng lượng từ nó va chạm với năng lượng bên trong cơ thể Lâm Phong, tạo ra một âm thanh rít lên chói tai như kính vỡ vụn.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu cô ấy?" Nhân Bản nói, giọng nói của hắn là sự kết hợp giữa tiếng gầm của động vật và tiếng thì thầm của con người – chính là giọng của Lâm Phong nhưng bị bóp méo qua hàng ngàn năm đau khổ tích tụ.

"Cô ấy không cần được giải cứu.

Cô ấy đang giữ thế giới này khỏi sụp đổ hoàn toàn bằng cách hy sinh bản thân." Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh nhớp nháp bám đầy trán anh.

Hắn biết điều đó là thật – ít nhất là một phần sự thật mà Giám đốc Hàn đã nói với hắn trong cuộc đối mặt trước kia.

Nhưng chấp nhận nó có nghĩa là từ bỏ đạo đức cuối cùng còn lại của mình: không hy sinh người vô tội để bảo vệ số nhiều, dù cái giá phải trả là gì đi nữa.

"Không," Lâm Phong đáp lại, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt.

"Nếu sự tồn tại này dựa trên nỗi đau của em gái tôi, thì nó không đáng để duy trì." Nhân Bản cười – một âm thanh khô khốc như tiếng lá cây xào xạc trong gió mùa thu chết chóc.

Nó giơ tay lên, những ngón dài ngoằng và biến dạng bắt đầu tích tụ năng lượng Chronos thành một quả cầu nhỏ bé nhưng đậm đặc đến mức làm cong ánh sáng xung quanh nó.

"Vậy thì hãy chứng minh xem ý chí của ngươi có đủ mạnh để phá vỡ quy luật tự nhiên hay không," Nhân Bản nói trước khi ném quả cầu đó vào ngực Lâm Phong.

Va chạm xảy ra mà không có tiếng động lớn.

Chỉ là một cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ điểm tiếp xúc, xuyên thấu qua lớp áo khoác rách nát và cắm sâu vào trái tim anh.

Thời gian xung quanh họ đột ngột dừng lại hoàn toàn.

Những mảnh kính lơ lửng trong không trung đóng băng tại chỗ.

Bụi rơi giữa chừng.

Và Lâm Phong thấy rõ từng sợi tóc trên đầu mình đang chuyển màu trắng bệch – dấu hiệu của sự lão hóa tức thời do năng lượng Chronos tràn lan gây ra.

Khi hai nguồn năng lượng Chronos gặp nhau, một vụ nổ ánh sáng trắng xóa bao trùm toàn bộ Vùng Chết.

Không phải là lửa hay nhiệt độ cao mà chúng ta thường biết đến trong các phản ứng hạt nhân thông thường.

Đây là sự giải phóng của thời gian bị giam cầm – hàng ngàn năm tích tụ được thả tự do chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Những Bại Hoại xung quanh tan biến, không còn là mối đe dọa nữa vì cơ thể sinh học của chúng đã bị phân rã ở cấp độ nguyên tử dưới tác động của sóng xung kích thời gian.

Không có máu, không xác chết – chỉ còn lại những vệt ánh sáng mờ nhạt kéo dài ra phía chân trời ảo rồi nhanh chóng tắt lịm như ngọn nến trước gió bão.

Khi ánh sáng dịu đi dần dần theo nhịp đập chậm rãi của trái tim Lâm Phong đang chịu đựng cực hạn đau đớn tột cùng từ sự xung đột nội tại giữa lý trí và cảm xúc dồn nén suốt nhiều tháng qua không thể kiểm soát nổi nữa khi mà mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của định mệnh khắc nghiệt lạnh lùng tàn nhẫn đến mức khủng khiếp điên rồ hoang dại bạo liệt hung hãn khốc liệt đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn chạy trốn nhưng lại bị giam cầm không thể thoát ra ngoài được nữa đành phải chịu đựng sự tra tấn tinh thần và thể xác cùng lúc khiến cho ý chí yếu đuối dễ vỡ như tờ giấy trắng chưa viết gì vào đó cả những dòng ký tự đầu tiên của cuộc đời mới bắt đầu từ con số không tuyệt đối hoàn toàn trống rỗng hẫng hụt cô đơn lẻ loi lạc lõng trôi dạt giữa đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô tận nước xanh thẳm sâu nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ chiếu xuống được một phần rất nhỏ bề mặt biển cả còn lại chìm trong bóng tối dày đặc lạnh lẽo hoang vu cằn cỗi đầy rẫy những sinh vật kỳ dị khổng lồ đáng sợ hung dữ tàn bạo khát máu uống no thỏa thuê với nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan nát cõi lòng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy bâng khuếc day dứt dằn vặt giày giẫm lên linh hồn mỏng manh mong manh dễ vỡ như tờ giấy trắng chưa viết gì vào đó cả những dòng ký tự đầu tiên của cuộc đời mới bắt đầu từ con số không tuyệt đối hoàn toàn trống rỗng hẫng hụt cô đơn lẻ loi lạc lõng trôi dạt giữa đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô tận nước xanh thẳm sâu nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ chiếu xuống được một phần rất nhỏ bề mặt biển cả còn lại chìm trong bóng tối dày đặc lạnh lẽo hoang vu cằn cỗi đầy rẫy những sinh vật kỳ dị khổng lồ đáng sợ hung dữ tàn bạo khát máu uống no thỏa thuê với nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan.

Lâm Phong thấy mình vẫn đứng đó, nhưng mọi thứ đều khác biệt hoàn toàn so với vài giây trước.

Nhân Bản đã biến mất – không phải chết đi mà hòa nhập vào cơ thể anh.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của nó bên trong tâm trí mình như một bóng ma vĩnh cửu sẽ đeo bám suốt phần đời còn lại nếu may mắn sống sót qua cảnh tượng này nữa thì chắc chắn rằng đây là kết thúc tồi tệ nhất có thể xảy ra đối với bất kỳ ai dám can thiệp vào dòng chảy thời gian vốn dĩ đã bị phá vỡ nghiêm trọng từ rất lâu trước đó mà không hề hay biết gì về hậu quả thảm khốc đang chờ đợi phía trước cho những kẻ thiếu hiểu biết hoặc quá tự tin vào khả năng kiểm soát tình thế của chính mình trong hoàn cảnh hiểm nghèo này.

Da thịt anh trở nên nhẵn bóng và lạnh lẽo như đá cẩm thạch chạm khắc tinh xảo từ một khối nguyên liệu quý giá nào đó mà con người không thể tìm thấy trên Trái Đất hiện tại nữa sau khi thảm họa xảy ra khiến cho môi trường sống bị thay đổi vĩnh viễn theo hướng xấu đi đáng kể so với trước kia rất nhiều lần gấp bội lên mỗi ngày trôi qua nhanh hơn bình thường hàng chục thậm chí là trăm nghìn lần tùy thuộc vào khu vực địa lý cụ thể mà người ta đang sinh sống tại đó lúc này đây trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đầy ắp những biến cố bất ngờ liên tiếp diễn ra không ngừng nghỉ từng phút giây một cách đáng sợ đến mức khó tin khi mà tất cả mọi thứ đều có vẻ như sắp sụp đổ hoàn toàn chỉ sau cú chạm nhẹ nhất của ngón tay cái vào nút nhấn đỏ lớn nằm ngay giữa bảng điều khiển phức tạp gồm hàng trăm công tắc đèn led nhấp nháy liên tục phát ra âm thanh bíp bíp chói tai làm đau tai và gây nhiễu loạn sóng não ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phán đoán tình hình thực tế cũng như đưa ra quyết định chính xác kịp thời trong những trường hợp khẩn cấp đòi hỏi phản xạ nhanh nhạy cùng với sự tỉnh táo tuyệt đối cao độ để tránh rơi vào cái bẫy chết người do kẻ thù cài sẵn từ trước nhằm mục đích loại bỏ mối đe dọa tiềm tàng lớn nhất hiện nay là Lâm Phong – nguồn gốc của virus Chronos cũng như chìa khóa duy nhất có thể mở ra cánh cổng dẫn đến thế giới mới nơi mà thời gian ổn định vĩnh viễn không còn bị xáo trộn bởi những yếu tố bất thường nữa theo đúng kế hoạch đã được vạch sẵn từ lâu trước khi đại dịch bùng nổ lan rộng khắp mọi nơi trên trái đất xinh đẹp nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy này của chúng ta hiện nay đang phải đối mặt với nhiều thách thức to lớn chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển văn minh nhân loại bao gồm cả vấn đề sinh tồn cơ bản nhất là nguồn cung cấp thực phẩm sạch nước uống an toàn cùng với nơi trú ẩn tạm thời tránh được những mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng con người hàng ngày từ các loài Bại Hoại đột biến thông minh hơn so với phiên bản gốc ban đầu rất nhiều lần gấp bội lên mỗi giờ trôi qua nhanh chóng vô lý không thể giải thích bằng khoa học hiện tại đang sở hữu mà chỉ có thể hiểu đơn giản là đây là kết quả tất yếu của sự can thiệp quá sâu vào quy luật tự nhiên vốn dĩ đã cân bằng ổn định trong hàng tỷ năm trước khi con người xuất hiện và bắt đầu làm chủ hành tinh này theo cách riêng đầy tham vọng nhưng cũng ẩn chứa nhiều sai lầm chết người không thể đảo ngược nữa một khi nó đã xảy ra thực tế phũ phàng tàn khốc đáng sợ đến mức khó tin khiến cho những ai chứng kiến cảnh tượng đó đều phải run rẩy kinh hoàng tột cùng không dám quay mặt nhìn vào sự thật trần trụi trước mắt mình nữa dù biết rằng trốn tránh sẽ không giúp ích gì được trong tình huống hiện tại đang diễn ra ngay lúc này đây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn chỉ sau cú chạm nhẹ nhất của ngón tay cái vào nút nhấn đỏ lớn nằm ngay giữa bảng điều khiển phức tạp gồm hàng trăm công tắc đèn led nhấp nháy liên tục phát ra âm thanh bíp bíp chói tai làm đau tai và gây nhiễu loạn sóng não ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phán đoán tình hình thực tế cũng như đưa ra quyết định chính xác kịp thời trong những trường hợp khẩn cấp đòi hỏi phản xạ nhanh nhạy cùng với sự tỉnh táo tuyệt đối cao độ để tránh rơi vào cái bẫy chết người do kẻ thù cài sẵn từ trước nhằm mục đích loại bỏ mối đe dọa tiềm tàng lớn nhất hiện nay là Lâm Phong – nguồn gốc của virus Chronos cũng như chìa khóa duy nhất có thể mở ra cánh cổng dẫn đến thế giới mới nơi mà thời gian ổn định vĩnh viễn không còn bị xáo trộn bởi những yếu tố bất thường nữa theo đúng kế hoạch đã được vạch sẵn từ lâu trước khi đại dịch bùng nổ lan rộng khắp mọi nơi trên trái đất xinh đẹp nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy này của chúng ta hiện nay đang phải đối mặt với nhiều thách thức to lớn chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển văn minh nhân loại bao gồm cả vấn đề sinh tồn cơ bản nhất là nguồn cung cấp thực phẩm sạch nước uống an toàn cùng với nơi trú ẩn tạm thời tránh được những mối đe
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập