Chương 26
Nó xé toạc sâu trong tủy sống, như thể ai đó đang dùng một cây khoan điện bằng băng giá để đục khoét từng đốt xương sống của Lâm Phong.
Anh mở mắt ra, nhưng thế giới trước mặt anh không phải là hiện thực mà anh biết.
Anh nằm giữa đống đổ nát của tầng 45 Tòa Tháp Trung Tâm Khu Công Nghệ Cao.
Bụi bê tông và kính vỡ lơ lửng trong không khí, đóng băng tại chỗ như những hạt bụi sao đang trôi dạt trong vũ trụ tĩnh lặng.
Không có âm thanh.
Không có mùi máu tanh nồng nặc thường thấy sau một cuộc chiến sinh tồn.
Chỉ có sự im lặng chết chóc của thời gian bị ngưng đọng.
Lâm Phong cố ngồi dậy, nhưng cơ thể anh nặng nề như chì.
Mỗi nhịp đập của tim anh vang lên trong tai như tiếng trống trận dồn dập, báo hiệu sự sắp xếp lại của thực tại.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Những đường vân tím sẫm, giống hệt những vết nứt trên mặt đồng hồ cổ xưa, đang lan tỏa từ cổ tay lên đến khuỷu tay.
Chúng không phải là sẹo.
Chúng là biểu tượng của một gánh nặng mà anh chưa bao giờ dám thừa nhận với chính mình.
"Virus Chronos," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc do mất nước và sự kiệt quệ tinh thần.
"Không phải nó lây nhiễm cho tôi.
Nó đang cố gắng *hòa tan* tôi."
Anh nhớ lại lời thì thầm đầy bi kịch của Giám đốc Hàn từ khoảnh khắc ranh giới thời gian đóng băng.
*"Đó là cách duy nhất để anh gặp lại Tiểu Nhàn trước khi vòng lặp của cô ấy sụp đổ hoàn toàn và kéo theo cả thế giới thực này xuống địa ngục."*
Lâm Phong đứng dậy, chân bước lên một tấm kính vỡ.
Thay vì tiếng lạo xẹp giòn tan, âm thanh vang lên như một nốt nhạc trầm, kéo dài vô tận trong không gian tĩnh mịch.
Anh đang ở bên trong dòng chảy thời gian bị lỗi của Khu Công Nghệ Cao – nơi mà hiện tại, quá khứ và tương lai chồng chéo lên nhau thành một khối hỗn độn bất ổn định.
Mục tiêu của anh rõ ràng như lưỡi dao cạo: Tìm ra trung tâm sự biến dạng đó trước khi nó lan rộng sang các khu vực khác.
Nếu Giám đốc Hàn đúng là muốn tạo ra một "Thế Giới Mới" bằng cách hy sinh 90% dân số, thì nguồn năng lượng cần thiết để thực hiện phép màu tàn khốc ấy phải nằm ở đây.
Và Lâm Phong biết, với tư cách là 'bệ phóng' đầu tiên của virus, anh chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho cơn bão thời gian này.
Anh bắt đầu di chuyển.
Mỗi bước chân đều gây ra những gợn sóng nhỏ li ti trong không khí xung quanh.
Những mảnh vỡ bê tông đang rơi từ trần nhà sụp đổ đột ngột chậm lại khi tiếp cận bán kính một mét quanh anh, như thể chúng sợ hãi sự hiện diện của nguồn năng lượng Chronos rò rỉ từ cơ thể anh.
Lâm Phong sử dụng khả năng này để né tránh các vật thể nguy hiểm.
Anh không chạy; anh *trượt* qua thời gian.
Khi một khối bê tông lớn lao thẳng vào đầu anh, Lâm Phong đưa tay ra, chạm nhẹ vào không khí trước mặt.
Không gian xung quanh bàn tay anh cong vồng lên, tạo thành một lá chắn tạm thời từ chính dòng chảy thời gian bị méo mó của chính anh ấy.
Khối bê tông va phải lá chắn vô hình đó và vỡ tan thành bụi mịn, rơi xuống chậm chạp như tuyết mùa đông.
"Logic," Lâm Phong tự nhủ trong đầu, cố gắng giữ cho lý trí sắc bén giữa cơn bão hỗn loạn.
"Nếu thời gian ở đây trôi qua một giây trong khi bên ngoài là một năm, thì mật độ năng lượng phải cực kỳ cao.
Tôi không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.
Tôi cần hiểu cấu trúc của nó."
Anh tiến sâu hơn vào hành lang sảnh chờ đã bị biến dạng.
Những bức tường kính phản chiếu hình ảnh của anh, nhưng những bản sao đó không giống hệt nhau.
Một cái đang trẻ trung, một cái già nua với tóc bạc phơ, và một thứ thì...
Đôi mắt trống rỗng, miệng há rộng trong tiếng hét câm lặng mà không bao giờ kết thúc.
Lâm Phong cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.
Đó là phản ứng sinh học tự nhiên của cơ thể trước sự vi phạm các định luật vật lý cơ bản.
Nhưng anh ép nó xuống.
Anh cần dữ liệu.
Anh cần biết chính xác nơi nào là "điểm nút" – nơi vòng lặp thời gian của Tiểu Nhàn bắt đầu và kết thúc.
Đột ngột, không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn gấp mười lần.
Những gợn sóng trong không khí chuyển từ màu xám nhạt sang một sắc tím sẫm đầy đe dọa.
Từ phía cuối hành lang, nơi ánh sáng neon của bảng hiệu quảng cáo cũ kỹ vẫn nhấp nháy yếu ớt dù đã mất điện hàng thập kỷ trước, những hình dạng bắt đầu hiện ra.
Chúng không phải là zombie Bại Hoại thông thường.
Chúng là những "Xúc Tu Thời Gian" – thực thể được tạo thành từ chính ký ức và nỗi sợ hãi của những người từng bị mắc kẹt trong vùng này.
Chúng trông giống như những bóng người bị kéo dài, biến dạng bởi tốc độ rơi tự do vĩnh cửu, với vô số cánh tay mảnh khảnh vươn ra khỏi cơ thể như rễ cây tìm kiếm dinh dưỡng từ không khí.
Lâm Phong dừng lại.
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực khô cằn.
Đây là phần nguy hiểm nhất của việc khám phá bí ẩn: đối mặt với những thứ mà khoa học chưa thể giải thích, chỉ có thể trải nghiệm bằng da thịt và máu xương.
Một xúc tu lao về phía anh với tốc độ ánh sáng – hoặc ít nhất là nhanh hơn mắt thường có thể theo dõi được.
Lâm Phong không né tránh.
Anh bước vào nó.
Cảm giác lạnh buốt xâm nhập qua làn da của anh, lan truyền dọc theo những đường vân tím trên cánh tay.
Nhưng thay vì bị cắt đứt hay xé toạc, anh cảm thấy một dòng thông tin ập vào đầu mình.
Những ký ức xa lạ.
Một cuộc hẹn hò thất bại năm 2019.
Tiếng cười của một đứa trẻ trước khi nó biến thành quái vật.
Sự đau đớn khi nhìn thấy người yêu chết trong vòng tay mà không thể làm được gì.
Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh đẫm lưng áo.
Những ký ức này không phải của anh.
Chúng là những mảnh vụn thời gian bị mắc kẹt bên trong các xúc tu này.
Và chúng đang cố gắng hòa nhập vào dòng ý thức của anh để tồn tại.
"Không," Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng trong hành lang tĩnh mịch như một lời nguyền.
"Tôi không phải là thùng rác cho ký ức của người chết!"
Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc đẩy những cảm giác đó ra xa.
Năng lượng Chronos bên trong anh bùng nổ nhẹ nhàng, tạo thành một lực ly tâm xua tan các xúc tu xung quanh chúng ta.
Những hình bóng biến dạng rít lên – một âm thanh giống như kim loại ma sát trên kính vỡ – và lùi lại, nhưng không hoàn toàn biến mất.
Chúng co cụm lại, chờ đợi cơ hội tiếp theo.
Lâm Phong thở hổn hển, tay run rẩy khi chạm vào ngực mình để kiểm tra nhịp tim.
Anh vừa sử dụng năng lượng của chính mình như một vũ khí phòng thủ, điều này có nghĩa là anh đang tiêu hao chính nguồn sống mà anh cần để cứu Tiểu Nhàn.
Một phép toán tàn khốc: Cứu em gái hay tự bảo vệ bản thân khỏi sự điên rồ của thời gian?
Anh chọn con đường thứ ba: Tiến sâu hơn vào trung tâm.
Vì nếu không, cả hai đều sẽ chết trong vòng lặp vô tận này.
Lâm Phong tiếp tục di chuyển về phía ánh sáng tím đang phát ra từ phòng điều khiển trung tâm của tòa tháp.
Cánh cửa kính cường lực đã vỡ vụn, chỉ còn lại những mảnh sắc nhọn như răng nanh của một con thú khổng lồ nằm chờ sẵn trên sàn nhà.
Anh bước qua chúng mà không thèm nhìn xuống.
Khi anh đi vào căn phòng rộng lớn hình tròn này, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn theo cách đáng sợ nhất.
Ở giữa căn phòng là một cột ánh sáng trắng xoá, xuyên thẳng từ trần nhà xuống sàn, kết nối với một thiết bị phát sóng cũ kỹ – máy chủ lõi của hệ thống quản lý thời gian Khu Công Nghệ Cao trước khi Đại Sụp đổ xảy ra.
Và đứng bên cạnh cột ánh sáng ấy không phải là Giám đốc Hàn.
Mà là Tiểu Nhàn.
Em gái anh đang xoay tròn trong không trung, lơ lửng giữa hai thế giới.
Áo khoác màu hồng của em đã rách nát, nhưng khuôn mặt thì vẫn ngây thơ, vô tội đến đáng sợ.
Em nhìn về phía Lâm Phong với đôi mắt trống rỗng, môi mấp máy như thể đang hát một bài ru ngủ mà anh chưa bao giờ nhớ ra tên gọi.
Phong..." Giọng nói của cô vang lên không phải từ miệng em, mà trực tiếp trong đầu anh, chồng chéo lên tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn khác đã bị mắc kẹt ở đây.
"Em đói lắm."
Lâm Phong sững lại.
Đây là bí mật cuối cùng mà anh cần khám phá: Tiểu Nhàn không chỉ là nạn nhân bị mắc kẹt.
Cô ấy đang *nuốt chửng* thời gian để duy trì sự tồn tại của vòng lặp này.
Và nếu anh tiếp cận, cô ấy sẽ coi anh là bữa ăn tiếp theo – hoặc tệ hơn, một phần mới trong cơ thể quái vật thời gian mà em gái mình đã trở thành.
Cánh tay Lâm Phong bắt đầu rực cháy dữ dội khi những đường vân tím lan rộng nhanh chóng lên vai và cổ của anh.
Anh biết rằng chỉ còn vài phút trước khi năng lượng Chronos bên trong anh đạt đến điểm tới hạn và gây ra một vụ nổ thời gian có thể xóa sổ cả Khu Công Nghệ Cao khỏi bản đồ hiện thực.
Nhưng Lâm Phong không lùi bước.
Anh nắm chặt hai tay lại, cảm thấy sự lạnh lẽo của quyết định sống còn chảy qua từng tĩnh mạch.
Nếu muốn phá vỡ dòng thời gian này, anh phải trở thành thứ lớn hơn những quy luật đang giam cầm em gái mình.
Anh bắt đầu chạy về phía cột ánh sáng trắng xoá kia, bước đi trên con dao lưỡi kép giữa hy vọng và tuyệt vong.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận