Chương 25

Mùi kim loại tanh tưởi của máu cũ và mùi ozone chát chúa từ các tia sét thời gian hòa quyện thành một hương vị đặc trưng của sự hủy diệt.

Lâm Phong quỳ xuống trên nền bê tông vỡ vụn, ngực anh co thắt từng cơn đau buốt lạnh.

Không phải vì vết thương trên cánh tay trái – nơi lớp da bị xé toạc đang rỉ máu đen sẫm mà không thể cầm lại – mà là cảm giác trống rỗng đáng sợ trong lồng ngực.

Anh hít thở gấp gáp, mỗi hơi thở đều mang theo những hạt bụi li ti phát sáng màu xanh nhạt, tàn dư của vụ nổ âm thanh vừa xảy ra.

Anh cúi nhìn bàn tay mình.

Những vết nứt đen nhánh từng bò dọc khắp cơ thể như mạng nhện tử thần giờ đã biến mất hoàn toàn.

Da thịt trở lại trắng bệch, mềm mại đến mức đáng sợ.

Nhưng khi anh chạm ngón tay vào chiếc đồng hồ đo nhịp tim cũ kỹ đeo trên cổ tay, màn hình LCD nhấp nháy loạn xạ trước khi tắt hẳn.

Không có tín hiệu.

Không có dữ liệu.

Chỉ còn sự im lặng chết chóc của một thiết bị không thể xử lý thực tại đang diễn ra bên ngoài phạm vi vật lý thông thường.

"Đừng nhìn vào đó," giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của anh.

Lâm Phong quay người lại chậm rãi.

Tạ Uyển Nhi đứng ở lối đi hẹp, khẩu súng ngắn M9 chỉ thẳng vào trán anh.

Ánh mắt cô không còn sự quan ngại y tá chiến trường nữa.

Nó sắc lạnh như dao mổ dưới ánh đèn vô trùng.

Cô ấy đang nhìn anh không phải như một nạn nhân cần được cứu chữa, mà là một mẫu vật nguy hiểm cần bị kiểm soát – hoặc tiêu diệt nếu nó trở nên mất ổn định.

"Em đã chờ em lâu rồi," giọng nói thứ ba vang lên.

Không từ miệng Uyển Nhi.

Cũng không từ môi Lâm Phong.

Nó vọng ra từ bóng đen đang tụ tập ở góc phòng, nơi ánh sáng yếu ớt của những ngọn nến dự trữ gần như tắt ngấm.

Bóng dáng đó bước ra khỏi màn tối, mang theo mùi hương hoa nhài thối rữa – mùi hương đặc trưng mà Tiểu Nhàn thường dùng khi còn sống.

Lâm Phong nín thở.

Cơ bắp chân anh cứng đờ, sẵn sàng cho một cú sprint sinh tử nếu cần thiết.

Nhưng lý trí bảo anh đứng yên.

Đây là bẫy.

Một cái bẫy được dệt nên từ chính ký ức và nỗi sợ hãi của anh.

Con quái vật trước mặt không có mắt, chỉ có hai hốc đen sâu thẳm nơi ánh sáng bị nuốt chửng, nhưng nó mang khuôn mặt biến dạng của chính Lâm Phong – một phiên bản méo mó, già cỗi hơn hàng chục năm tuổi tác trong vài giây ngắn ngủi này.

"Anh là nguyên nhân," con quái vật nói, giọng vang lên như tiếng ma sát kim loại trên đá mài.

"Và em gái anh...

cô ấy chỉ là khóa."

Uyển Nhi không hạ súng xuống.

Cô tiến về phía trước một bước, gót giày chạm vào mảnh kính vỡ phát ra âm thanh chói tai trong sự im lặng căng thẳng.

"Lâm Phong," cô gọi tên anh bằng giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ, như thể đang đọc kết quả xét nghiệm máu.

"Dữ liệu từ vết thương của anh cho thấy năng lượng Chronos không còn rò rỉ nữa.

Nó đã được...

chuyển hướng.

Anh cần nói với tôi điều gì đã xảy ra trong ba giây trước khi chúng ta mất ý thức."

Lâm Phong nuốt khan, cổ họng khô khốc.

Ba giây đó là khoảng thời gian mà thực tại bị xé toạc.

Hắn nhớ cảm giác va chạm với Hàn Giám Đốc.

Hai nguồn năng lượng đối nghịch – sự hỗn loạn của Virus và trật trị cứng nhắc của Dự án Khóa Chặt – đã xung đột.

Và trong khoảnh khắc giao thoa ấy, hắn thấy Tiểu Nhàn.

Không phải em gái ngây thơ đang khóc than trong vòng lặp thời gian ở Khu Phố Cổ, mà là một phiên bản khác.

Một phiên bản đứng giữa hai thế giới, tay cầm chìa khóa bằng xương và máu.

ngắt kết nối," Lâm Phong nói khẽ, giọng anh khàn đặc bất thường.

"Tôi không thể đảo ngược nó.

Nhưng tôi có thể thay đổi quy tắc."

Uyển Nhi nhíu mày, ngón tay cô siết chặt cò súng thêm một chút nữa.

"Thay đổi quy tắc?

Trong thế giới này, người chơi là kẻ sống sót cuối cùng.

Không ai được phép viết lại luật lệ trừ khi họ muốn biến toàn bộ bàn cờ thành tro bụi."

Con quái vật mang khuôn mặt của Lâm Phong cười – một nụ cười đầy đau đớn và giễu cợt.

"Cô ấy nói đúng.

Nhưng anh không còn chọn lựa nào nữa, Phong à.

Khu Phố Cổ đang sụp đổ vì thời gian ở đó chạy nhanh gấp ngàn lần bình thường.

Nếu anh bước ra ngoài kia mà không có 'lá chắn', cơ thể anh sẽ già nua và mục rữa trong vòng năm phút."

Lâm Phong nhìn vào vết thương trên tay mình một lần nữa.

Máu đen không còn chảy.

Nó đóng cục lại thành những tinh thể nhỏ li ti, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo.

Anh nhận ra rằng sự bình thường hóa cơ thể này là giả tạo.

Đây không phải là sự chữa lành.

Đây là sự tích tụ.

Năng lượng Chronos đang được nén chặt bên trong anh, chờ đợi một lối thoát – hoặc một vụ nổ lớn hơn nữa để giải phóng nó.

"Chúng ta cần di chuyển," Lâm Phong nói, đứng dậy với dáng vẻ nặng nề của kẻ mang theo gánh nặng thế giới trên đôi vai gầy guộc.

"Khu Công Nghệ Cao.

Nơi thời gian gần như đóng băng."

Uyển Nhi hạ khẩu súng xuống một chút, nhưng ánh mắt cảnh giác vẫn không rời khỏi anh.

Cô rút ra một ống tiêm từ túi áo khoác – chất lỏng bên trong có màu xanh neon rực rỡ, khác hẳn bất kỳ loại thuốc hồi sức nào cô từng sử dụng trước đây.

"Nếu chúng ta đi vào đó," cô nói lạnh lùng, "anh phải cho tôi lấy máu.

Nhiều hơn thế nữa.

Tôi cần biết mức độ ổn định của 'chìa khóa' mà anh vừa tạo ra."

Lâm Phong không đáp lời.

Anh quay lưng lại và bước về phía cửa sổ vỡ vụn, nơi gió lùa vào mang theo mùi gỉ sét và bụi tro tàn của những tòa nhà đang sụp đổ từ bên trong bởi sự lão hóa nhanh chóng.

Bước đi đầu tiên là một thử thách đối với trực giác sinh tồn của anh.

Không gian trước mặt anh bị méo mó nhẹ nhàng như hình ảnh qua thấu kính nhiệt độ cao.

Mỗi bước chân đều đòi hỏi phải tính toán chính xác quỹ đạo để tránh những 'khe hở' thời gian – nơi quá khứ, hiện tại và tương lai chồng chéo lên nhau, có thể nuốt chửng bất kỳ ai không cẩn thận vào một khoảnh khắc ngẫu nhiên trong lịch sử.

Họ di chuyển qua hành lang dài ngoằn ngoặc của trung tâm nghiên cứu cũ.

Tường xung quanh họ bắt đầu xuất hiện những vết nứt thời gian – những đường kẻ màu tím sẫm chạy dọc theo bê tông, từ đó phát ra tiếng xì xào kỳ lạ như thể có ai đang thì thầm từ bên kia thế giới.

Lâm Phong nhớ lại lời cảnh báo của Uyển Nhi trước đây: *Con người đôi khi nguy hiểm hơn quái vật*.

Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng chính quy luật tự nhiên bị phá vỡ mới là kẻ thù đáng sợ nhất.

Và anh – con bệ phóng đầu tiên của virus Chronos – đang mang theo ngọn lửa có thể thiêu rụi cả nhân loại trong nỗ lực cứu lấy một linh hồn duy nhất.

Khi họ đến gần khu vực ranh giới giữa Khu Phố Cổ và Khu Công Nghệ Cao, hiện tượng kỳ lạ bắt đầu diễn ra.

Những tia sét màu xanh lam từ phía công nghệ cao – nơi thời gian trôi qua chậm hơn hàng triệu lần so với bên ngoài – bắt đầu vươn dài về phía họ như những xúc giác tò mò của một sinh vật khổng lồ chưa được khai phá.

Chúng không tấn công mà là...

Lâm Phong dừng bước đột ngột khi cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ lòng bàn tay phải của mình tỏa ra, kéo anh về phía vùng chân trời bị méo mó đó.

Anh nhìn xuống và thấy những mạch máu dưới da cánh tay bắt đầu phát sáng cùng màu với các tia sét kia.

Một sự cộng hưởng.

Không phải ngẫu nhiên.

"Cô biết điều này," Lâm Phong quay sang Uyển Nhi, giọng nói của anh không còn là một câu hỏi mà là một kết luận lạnh lùng.

Uyển Nhi đứng im bất động, ánh mắt cô dán chặt vào màn hình thiết bị đo đạc cầm tay đang hiển thị những con số tăng vọt theo cấp số nhân.

Cô ấy không phủ nhận.

Sự thinh lặng của chính nó đã thừa nhận mọi tội ác trong quá khứ – việc thu thập dữ liệu từ cơ thể anh, việc tính toán khả năng hy sinh anh để tạo ra vaccine toàn cầu, và giờ đây...

sử dụng anh làm cầu nối giữa hai chiều thời gian khác nhau.

"Tôi không biết tất cả," Uyển Nhi đáp lại, giọng cô run lên nhẹ nhưng vẫn giữ vững sự kiểm soát về mặt tâm lý.

"Nhưng tôi biết rằng nếu anh chạm vào vùng đó mà không có chuẩn bị, năng lượng Chronos trong cơ thể anh sẽ bùng nổ và xóa sạch bán kính mười cây số khỏi bản đồ thời gian."

Con quái vật mang khuôn mặt của Lâm Phong – hay nên gọi là Ánhombra, bóng tối phản chiếu – bước ra từ phía sau họ.

Nó không còn tấn công mà chỉ quan sát với vẻ tò mò đầy bi kịch.

"Cô ấy nói đúng," nó thì thầm.

"Nhưng đó cũng là cách duy nhất để anh gặp lại Tiểu Nhàn trước khi vòng lặp của cô ấy sụp đổ hoàn toàn và kéo theo cả thế giới thực này xuống địa ngục."

Lâm Phong nhìn về phía Khu Công Nghệ Cao, nơi những tòa nhà chọc trời đóng băng trong thời gian như các tác phẩm điêu khắc bằng kính khổng lồ.

Và ở đó, giữa dòng người đông đúc bị mắc kẹt vĩnh viễn trong một khoảnh khắc hoảng loạn, anh thấy một bóng dáng nhỏ bé đang đứng trên đỉnh của tòa tháp trung tâm – em gái mình, tay giơ lên như thể vẫy gọi từ xa thẳm quá khứ hoặc tương lai mơ hồ nào đó.

Anh đưa bàn tay phải ra phía trước, vượt qua ranh giới an toàn mà lý trí mách bảo anh không bao giờ nên chạm vào.

Da thịt của anh bắt đầu nóng rát dữ dội khi tiếp xúc với dòng thời gian đóng băng kia, nhưng thay vì rút lại, anh ép nó sâu hơn nữa.

Một cầu nối Chronos tạm thời được hình thành giữa hai thế giới – một nhịp桥 mỏng manh bằng máu và ký ức.

Và ngay lúc đó, từ bên kia ranh giới thời gian đóng băng ấy, một bóng người khác bước ra khỏi đám đông tĩnh lặng.

Không phải Tiểu Nhàn.

Mà là Giám Đốc Hàn – với bộ vest sang trọng vẫn còn nguyên vẹn trong khung cảnh hỗn loạn của thế kỷ 21, đang mỉm cười trìu mến và đưa tay ra như thể mời anh tham dự bữa tiệc cuối cùng của nhân loại trước khi cánh cổng vĩnh hằng đóng lại mãi mãi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập