Chương 24
Lâm Phong không đáp lại câu hỏi của kẻ đàn ông nằm vật vã trên sàn.
Hắn chỉ nhón chân, rút dao găm từ hông và đặt mũi dao lên cổ họng kẻ đó, nhưng không đâm.
Thay vào đó, hắn dùng ngón tay cái gạt vạt áo kẻ kia lên, lộ ra một vết xăm hình đồng hồ cát bị đứt gãy ở ngực trái – dấu hiệu của phe "Những Kẻ Cai Quản".
Kẻ đàn ông run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra dù nhiệt độ phòng đang ổn định.
anh không giết tôi?
Chúng tôi biết anh là ai.
Chúng tôi biết anh là cái gì."
Giọng nói của hắn khàn đặc, như thể thanh quản đang bị ma sát bởi sự lão hóa nhanh chóng.
Lâm Phong lạnh lùng quan sát.
Da mặt kẻ này đang nhăn nheo một cách kỳ lạ.
Những nếp nhăn xuất hiện và biến mất chỉ trong vài giây, như thể thời gian ở đây đang bị xé toạc thành từng mảnh vụn.
Hắn không nhìn vào mắt nạn nhân, mà nhìn vào đồng hồ đeo tay của chính mình.
Kim giây quay ngược lại.
"Đừng nói废话," Lâm Phong lạnh lùng cắt ngang.
"Nếu ngươi là một trong những người của Hàn, ngươi sẽ biết rằng sự thật không mang lại sự an ủi.
Nó chỉ mang lại cái chết sớm hơn."
Hắn ấn mạnh lưỡi dao vào da thịt, vừa đủ để gây đau đớn nhưng không đủ để cắt đứt mạch máu.
Máu chảy ra, nhưng thay vì rơi xuống, những giọt máu lơ lửng trong không trung, tạo thành một hình cầu nhỏ li ti trước khi vỡ tan thành bụi đỏ.
"Thời gian ở đây...
đang chết," kẻ đàn ông thốt lên, giọng đầy kinh hoàng.
"Chúng tôi gọi nơi này là 'Ngọn Nhai Của Thời Gian'.
Đây là nơi các dòng thời gian va chạm.
Nếu anh muốn tìm Giám đốc Hàn, anh phải đi sâu hơn.
Nhưng cảnh báo anh...
mỗi bước chân anh đặt xuống đây, anh đang đánh cược mạng sống của mình với những khoảnh khắc đã qua."
Lâm Phong thu dao lại.
Hắn không cần thêm thông tin từ một kẻ sắp tan rã.
Sự thật đã quá rõ ràng: Virus Chronos không chỉ làm chậm hay làm nhanh thời gian.
Nó đang ăn mòn cấu trúc thực tại.
Và anh là nguồn gốc của sự ăn mòn đó.
Hắn quay lưng lại, bước vào bóng tối của hành lang phía sau.
Không gian nơi đây méo mó.
Những bức tường bê tông cũ kỹ dường như đang thở, co giãn theo nhịp đập của một trái tim vô hình.
Ánh sáng từ những khe nứt trên trần nhà không chiếu thẳng, mà bẻ cong, tạo ra những ảo ảnh về những căn phòng không tồn tại.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu.
Không phải vì mệt mỏi, mà vì áp lực của hàng ngàn năm lịch sử đang đè lên vai hắn.
Mỗi bước chân là một lần đối mặt với ký ức.
Hắn thấy bóng dáng của mẹ mình đang nấu cơm trong căn bếp nhỏ.
Hắn thấy Tiểu Nhàn đang cười dưới tán cây.
Những ảo ảnh này không phải là ảo giác.
Chúng là những mảnh vỡ của quá khứ, bị mắc kẹt trong hiện tại, chờ đợi một người chủ để hoàn tất chúng.
Hắn siết chặt nắm đấm.
"Không," hắn thì thầm.
"Tôi không có thời gian cho những nỗi đau này."
Khi ánh sáng tắt, Lâm Phong không còn ở trong phòng thí nghiệm.
Hắn đang đứng trên một đỉnh núi cao, nhìn xuống thành phố.
Nhưng thành phố này không phải là thành phố mà hắn biết.
Nó nằm dưới một bầu trời màu đỏ máu.
Những tòa nhà chọc trời không còn đứng thẳng, mà cong xuống như những thân cây già cỗi.
Những con đường là những dòng sông máu.
Và những con người...
họ không còn là con người.
Họ là những bóng đen, lang thang vô định, lặp lại cùng một hành động mãi mãi.
Một người đàn ông đang cố gắng mở một cánh cửa.
Hắn mở nó, bước vào, và bị đẩy ra ngoài.
Hắn mở nó lần nữa.
Và lần nữa.
Và lần nữa.
Lâm Phong cảm thấy lạnh run.
Đây là Khu Phố Cổ.
Nơi mà một năm trôi qua chỉ trong một ngày.
Nhưng ở đây, thời gian không chỉ nhanh.
Nó bị lặp lại.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Những vết nứt trên da đã lan rộng, bao phủ toàn bộ cánh tay.
Ánh sáng tím phát ra từ những vết nứt, chiếu rọi lên cảnh tượng đáng sợ trước mắt.
"Đây là tương lai," một giọng nói vang lên.
Lâm Phong quay lại.
Giám đốc Hàn đứng đó.
Nhưng không phải là phiên bản Hàn mà hắn đã gặp trong không gian trắng.
Đây là Hàn của hiện tại.
Anh ta mặc bộ vest đen, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt không có cảm xúc.
"Anh đến sớm hơn dự kiến," Hàn nói.
"Tôi đã tính toán rằng anh sẽ cần thêm ba ngày để hiểu được sự thật."
"Anh đã tạo ra cái địa ngục này," Lâm Phong nói, giọng nói đầy thù hận.
"Không," Hàn đáp lại.
"Tôi đang cố gắng sửa chữa nó.
Anh là lỗi.
Tôi là bản vá."
Hàn giơ tay lên.
Từ lòng bàn tay anh ta, những sợi dây thời gian màu đen xuất hiện, quấn lấy cổ Lâm Phong.
"Anh không thể phá vỡ dòng thời gian, Lâm Phong.
Anh là một phần của nó.
Và nếu anh cố gắng thay đổi nó, anh sẽ chỉ làm cho mọi thứ tồi tệ hơn."
Lâm Phong cố gắng chống cự.
Hắn tập trung năng lượng trong cơ thể, cố gắng cắt đứt những sợi dây.
Nhưng chúng không thể bị cắt.
Chúng là một phần của hắn.
"Vậy thì sao?" Lâm Phong hỏi.
"Làm sao để kết thúc điều này?"
"Không có cách nào," Hàn nói.
"Chỉ có cách để chấp nhận nó.
Chấp nhận rằng thế giới này không thể được cứu.
Chỉ có thể được quản lý."
Hàn bước lại gần.
"Và tôi là người quản lý."
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Hàn.
Hắn thấy sự trống rỗng.
Không có ác ý.
Không có lòng tham.
Chỉ có sự chấp nhận tàn nhẫn của thực tại.
Và đáng sợ hơn cả, Lâm Phong nhận ra rằng Hàn đúng.
Hắn không thể cứu thế giới.
Hắn không thể cứu Tiểu Nhàn.
Hắn chỉ có thể chọn cách mà thế giới này sẽ chết.
Hắn thả lỏng cơ thể.
Những sợi dây đen quấn chặt hơn.
"Thử tôi," hắn nói.
Hàn nhướng mày.
"Cái gì?"
"Thử tôi," Lâm Phong lặp lại, giọng nói vang lên như một lời nguyền.
"Tôi không sợ cái chết.
Tôi sợ sự vô nghĩa.
Nếu thế giới này không thể được cứu, thì tôi sẽ phá hủy nó đến mức không ai có thể nhớ nó."
Hắn kích hoạt Virus Chronos.
Không phải để kiểm soát nó.
Mà để phóng thích nó.
Ánh sáng tím bùng nổ từ cơ thể hắn, xé toạc những sợi dây đen.
Hàn lùi lại, kinh ngạc.
"Ngốc nghếch," Hàn nói.
"Anh đang tự sát."
"Đúng," Lâm Phong cười.
"Và anh không thích điều đó."
Hắn lao vào Hàn.
Không phải để đánh nhau.
Mà để va chạm.
Hai nguồn năng lượng thời gian va chạm.
Một vụ nổ âm thanh không thể nghe thấy.
Một sóng xung kích làm rung chuyển toàn bộ Khu Phố Cổ.
Những tòa nhà cong xuống bắt đầu sụp đổ.
Những dòng sông máu bắt đầu khô cạn.
Và những bóng đen...
họ dừng lại.
Họ nhìn lên.
Và lần đầu tiên trong nhiều thế kỷ, họ nhớ ra tên của mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận