Chương 23
Khu vực biên giới giữa Quận 4 và Quận 7 không có tên trên bản đồ cũ.
Người sống sót gọi nơi này là "Đường Xương Sống", một dải đất hẹp nơi thực tại bị xé toạc bởi áp lực của hai dòng thời gian song song.
Ở bên trái, Quận 4 chìm trong sự thối rữa vĩnh cửu, nơi một giây hiện tại tương đương với một năm phân hủy sinh học.
Ở bên phải, Quận 7 đóng băng trong khoảnh khắc kinh hoàng của Ngày Zero, mọi vật thể bị mắc kẹt trong trạng thái rung động cao tần, không thể chạm, không thể di chuyển.
Lâm Phong đứng giữa hai thế giới đó.
Không khí ở đây nặng nề như chì.
Mỗi bước chân anh đặt xuống, mặt đất không chỉ rung động mà còn phát ra những âm thanh kỳ dị — tiếng thì thầm của quá khứ và tiếng hét của tương lai chồng chéo lên nhau.
Da thịt anh đau nhói.
Virus Chronos trong máu anh đang phản ứng dữ dội với sự bất ổn định của trường năng lượng xung quanh.
Những vết nứt màu tím trên cánh tay anh không còn là những đường rạn nứt đơn thuần; chúng đang mở ra như những miệng núi lửa nhỏ, tiết ra những sợi tơ ánh sáng mờ ảo, kết nối anh với cấu trúc của chính thời gian.
Anh không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn là một xa xỉ phẩm mà người sống sót không thể chi trả.
Thay vào đó, một sự lạnh lùng tính toán, một nỗi tò mò bệnh hoạn, bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh.
Trước mặt anh, trong khoảng không gian méo mó giữa hai quận, một bóng đen hiện ra.
Nó không phải là một Bại Hoại.
Nó không có hình dạng cố định.
Nó là sự chồng chất của vô số hình ảnh: một đứa trẻ khóc, một người già chết, một người đàn ông trẻ tuổi với đôi mắt trống rỗng — tất cả đều mang khuôn mặt của Lâm Phong.
*"Người Tạo Ra Lỗi,"* giọng nói vang lên, không từ phía trước, mà từ bên trong hộp sọ anh.
Nó nghe giống như tiếng vọng của chính anh, nhưng già cỗi hơn, mệt mỏi hơn, và đáng sợ hơn.
Lâm Phong nhướn mày.
Ánh mắt anh sắc lẹm như dao cùn.
Anh không lùi bước.
Thay vì sợ hãi, anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ — một sự nhận ra rằng cái mà anh đang nhìn thấy không phải là một quái vật, mà là một hệ quả.
"Con không phải là nạn nhân," giọng nói đó tiếp tục, mang theo sự châm biếm lạnh lùng.
"Con là nguồn gốc.
Con là bệ phóng.
Và giờ, tên lửa đã nổ tung."
Lâm Phong hít vào sâu.
Không khí ở đây vị như kim loại và tro bụi.
Anh đưa tay lên, chạm vào vết nứt trên cổ tay mình.
Những sợi tơ ánh sáng quấn quanh ngón tay anh, lạnh như băng.
"nếu tôi là nguyên nhân," Lâm Phong nói, giọng đều đều, không chút run rẩy.
"Thì tại sao em gái tôi lại bị mắc kẹt?
Tại sao thế giới này lại phân rã?"
Bóng đen cười.
Tiếng cười đó nghe như tiếng kính vỡ.
"Vì con đang cố gắng kiểm soát một thứ không thể kiểm soát.
Con nghĩ mình đang chạy trốn khỏi số phận?
Không, Lâm Phong.
Con đang chạy *vào* nó.
Và mỗi bước chân con đặt xuống, con đang giết chết những người khác để giữ lấy mạng sống của chính mình."
Lâm Phong im lặng.
Lời nói đó đánh trúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của anh — nỗi sợ rằng anh là một kẻ giết người vô tình, một thảm họa di động.
Anh nhớ lại những sinh vật anh đã chạm vào, những ký ức anh đã hấp thụ.
Anh nhớ lại cảm giác khi thời gian của chúng bị rút cạn.
"Uyển Nhi," anh gọi thầm trong lòng.
Nhưng không có câu trả lời.
Cô ấy không ở đây.
Cô ấy không bao giờ ở đây.
Anh luôn đơn độc trong những khoảnh khắc quyết định này.
Khi Lâm Phong bước vào khoảng trống, thế giới xung quanh anh biến mất.
Không có âm thanh.
Không có ánh sáng.
Không có trọng lực.
Anh trôi nổi trong một không gian trắng xóa, vô tận.
Đây không phải là hư vô.
Đây là nơi mà các quy luật vật lý chưa được viết ra.
Nơi mà mọi khả năng đều tồn tại cùng một lúc.
Và ở trung tâm của không gian này, anh thấy cô ấy.
Lâm Tiểu Nhàn.
Cô đứng đó, nguyên vẹn, không có vết thương, không có sự méo mó thời gian.
Cô mặc bộ váy trắng mà anh đã không nhìn thấy từ ngày cô mất tích.
Mái tóc đen của cô bay trong một cơn gió không tồn tại.
"Em?" Lâm Phong gọi, giọng anh vỡ oang.
Tiểu Nhàn quay lại.
Khuôn mặt cô ngây thơ, trong sáng, nhưng đôi mắt cô...
đôi mắt cô là màu tím.
Giống như anh.
*"Anh đã đến,"* cô nói.
Giọng nói của cô vang lên như một bản nhạc, đẹp đẽ và đáng sợ.
Lâm Phong bước về phía cô.
Mỗi bước chân, anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ hơn, như thể anh đang Shed đi phần trọng lượng của thực tại.
"Em không sao cả," anh nói, nước mắt rơi xuống.
Nhưng nước mắt của anh không chạm đất.
Chúng biến thành những hạt sáng, bay lên trời.
*"Em chưa bao giờ bị tổn thương, anh à,"* Tiểu Nhàn đáp.
*"Em là sự cân bằng.
Em là chiếc van an toàn.
Khi anh rò rỉ năng lượng, em hấp thụ nó.
Khi anh cố gắng kiểm soát nó, em giữ nó lại."*
Lâm Phong sững sờ.
"Ý em là...
em là một phần của virus?"
*"Em là một phần của anh,"* cô sửa lại.
*"Và anh là một phần của thế giới.
Chúng ta không thể tách rời."*
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau đớn dữ dội xé toạc tâm trí anh.
Sự thật này khủng khiếp hơn bất kỳ quái vật nào.
Anh không thể cứu em gái mình bằng cách tách cô ra khỏi anh.
Anh không thể cứu cô bằng cách chết.
Vì nếu anh chết, năng lượng trong anh sẽ bùng nổ, và Tiểu Nhàn — người đang giữ cho sự cân bằng — sẽ bị xé toạc.
"Vậy thì sao?" anh hỏi, giọng anh run rẩy.
"Làm sao để dừng这一切?"
Tiểu Nhàn mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã.
*"Không có cách nào để dừng nó, anh à.
Chỉ có cách để thay đổi nó."*
Cô đưa tay ra.
Bàn tay cô trong suốt, như thể được làm từ kính.
*"Anh phải phá vỡ quy tắc,"* cô thì thầm.
*"Thời gian không phải là một dòng chảy.
Nó là một mạng lưới.
Và anh là nút kết nối.
Nếu anh cắt đứt nó, mạng lưới sẽ sụp đổ.
Nhưng từ những đống đổ nát đó, một thứ gì đó mới sẽ mọc lên."*
Lâm Phong nhìn vào bàn tay của em gái mình.
Anh không thể sửa chữa thế giới này.
Anh phải phá hủy nó để tạo ra một thế giới khác.
Một thế giới không có Virus Chronos.
Một thế giới không có anh.
"Đau đớn," anh nói.
"Đau đớn là thứ duy nhất thật sự."
Anh nắm lấy bàn tay Tiểu Nhàn.
Và anh đẩy tất cả những cảm xúc của mình — nỗi sợ hãi, tình yêu, sự tuyệt vọng — vào Virus Chronos trong cơ thể mình.
Anh không cố gắng kiểm soát nó.
Anh cho phép nó bùng nổ.
Uyển Nhi đứng giữa đống đổ nát của Quận 4.
Bầu trời trên đầu cô đã thay đổi màu sắc.
Từ xám xịt, nó chuyển thành một màu tím nhạt, kỳ lạ và đẹp đẽ.
Những hạt sáng của Lâm Phong đã biến mất.
Nhưng trên tay cô, chiếc đồng hồ cát giờ đây chứa đầy cát đen.
Và bên trong nó, một bóng dáng nhỏ bé đang mỉm cười.
Nhưng đôi mắt của bóng dáng đó không còn màu nâu nữa.
Chúng là màu tím.
Giống như mắt của Lâm Phong.
Và từ sâu thẳm trong lòng cô, một giọng nói vang lên.
Không phải của Lâm Phong.
Mà của Giám đốc Hàn.
*"Chào mừng đến với thế giới mới."*
Uyển Nhi nhìn xuống chiếc đồng hồ.
Cô nhận ra rằng cát bên trong nó không còn rơi xuống.
Nó lơ lửng, xoay tròn, tạo thành một hình cầu hoàn hảo.
Và trong hình cầu đó, cô thấy một khuôn mặt.
Không phải của Lâm Phong.
Không phải của Tiểu Nhàn.
Mà của chính cô.
Nhưng khuôn mặt đó già cỗi, tàn khốc, và đầy sự tàn nhẫn.
Uyển Nhi lùi lại, tim cô đập thình thịch.
Cô nhận ra rằng chiếc đồng hồ không phải là một công cụ.
Nó là một lời nguyền.
Và cô vừa chấp nhận nó.
Từ phía xa, trong làn sương mù tím, một bóng đen bắt đầu hiện ra.
Nó không phải là một Bại Hoại.
Nó là một người.
Một người mang khuôn mặt của một người bạn cũ.
Nhưng đôi mắt của người đó...
chúng là màu đen.
Hoàn toàn màu đen.
Và người đó mỉm cười.
"Em đã chờ em lâu rồi," người đó nói.
Uyển Nhi rút dao ra.
Cô không biết liệu mình đang chiến đấu để sống, hay để chết.
Nhưng cô biết một điều chắc chắn: thế giới cũ đã chết.
Và thế giới mới...
thì chưa từng tồn tại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận