Chương 9

Máu từ vết thương vai trái của Lâm Trì không rơi xuống đất đá lạnh lẽo.

Nó bốc hơi.

Những giọt máu đỏ thẫm bay lên, hóa thành những缕 khói tím nhạt, mỏng manh và kỳ lạ, tỏa ra mùi ozone nồng nặc — mùi của không khí sau một cơn dông điện, hay chính xác hơn, mùi của thời gian bị đốt cháy.

Hắn gục xuống, lưng dán chặt vào bức tường hang động ẩm ướt, nơi từng tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi và sợ hãi của những kẻ đã từng bước qua đây.

Nhưng không phải đau đớn thể xác như khi bị kiếm đâm hay thương bắn.

Đó là một nỗi đau xé rách, sâu thẳm bên trong linh hồn, nơi hai ý thức va chạm nhau như hai tảng băng trôi trong đại dương dữ dội.

Lâm Trì rít lên, âm thanh nghẹn ngào trong cổ họng.

Hắn cảm thấy ý thức của mình bị kéo giãn, bị ép vào một không gian chật hẹp cùng với "phiên bản B" — người bạn thân, hay chính là phiên bản tương lai của chính hắn.

*"Ngươi không thể tách chúng ra,"* giọng nói của phiên bản B vang lên trong đầu, lạnh lùng và đầy vẻ chế giễu.

*"Chúng ta là một.

Đau đớn này là giá phải trả cho sự tồn tại."*

Lâm Trì nghiến răng, mồ hôi trộn lẫn với bụi đất trên mặt.

Hắn không tin vào định mệnh.

Hắn tin vào logic.

Nếu hai linh hồn cùng tồn tại trong một cơ thể, chúng phải có tần số dao động riêng.

Và nếu tần số đó xung đột, kết quả là sự sụp đổ.

Hắn cần một công thức, một phương trình để cân bằng.

Nhưng trong bóng tối của Khe Rãnh, logic hiện đại của hắn trở nên vô nghĩa trước những quy luật cổ xưa, mơ hồ của thế giới này.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Bàn tay run rẩy, nắm chặt thành quyền.

Da thịt dưới lòng bàn tay nóng rực, như thể đang nắm giữ một cục than hồng.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc chiếc đồng hồ nổ tung.

Không phải vụ nổ vật lý, mà là một cú sốc tinh thần, một cú hích đẩy hắn vào nơi này — nơi ranh giới giữa thực tại và ký ức bị xóa nhòa.

"Đừng nói chuyện với ta," Lâm Trì thì thầm, giọng khàn đặc.

"Ta đang cố gắng sống sót."

*"Sống sót?"* Phiên bản B cười, tiếng cười vang vọng trong không gian trống rỗng.

*"Ngươi đang chết dần.

Mỗi giây trôi qua, ngươi đang mất đi một phần ký ức của bản thân.

Ngươi quên mẹ ngươi tên gì chưa?

Ngươi quên mùi hương của hoa mai mùa đông năm ấy chưa?"*

Lâm Trì nhắm mắt lại.

Hắn cố gắng tập trung vào những ký ức đó.

Mùi hương ngọt ngào, nhẹ nhàng.

Nhưng khi hắn cố nắm bắt, những hình ảnh ấy lại trở nên mờ nhạt, như bức tranh bị nước mưa làm nhòe.

Sự sợ hãi, lạnh toát, len lỏi vào tủy xương.

Hắn không chỉ chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính sự phai mờ của bản ngã.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp thở.

Trong khi đó, mùi ozone càng lúc càng nồng, như thể không khí xung quanh đang bị ion hóa, chuẩn bị cho một biến cố nào đó sắp xảy ra.

***

Khi cơn đau dịu đi một chút, Lâm Trì bò dậy, lê bước trong bóng tối.

Hang động này rộng lớn hơn hắn tưởng, với những cột đá nhô lên như những ngón tay gầy guộc vươn lên trần nhà vô hình.

Ánh sáng yếu ớt phát ra từ những cụm nấm phát quang bám trên vách đá, chiếu rọi lên đống đổ nát ở trung tâm.

Và ở đó, nằm giữa những mảnh vỡ đá và bụi tro, là một chiếc lược tre.

Nó đơn giản, cũ kỹ, với những chiếc răng lược đã mòn đi một phần.

Nhưng nó tỏa ra một ánh sáng chập chờn, không ổn định, như ngọn nến trong gió.

Ánh sáng đó không phải màu vàng ấm áp, mà là màu xanh lam lạnh lẽo, giống như màu của nước sông vào buổi đêm khuya.

Lâm Trì dừng lại.

Bản năng cảnh giác của hắn cựa quậy.

Trong thế giới này, mọi vật lưu niệm đều là bẫy, hoặc là chìa khóa cho những bí mật chết người.

Nhưng chiếc lược này...

Nó không kêu gọi sự tham lam hay nỗi sợ hãi.

Nó kêu gọi sự đồng cảm.

Hắn tiến lại gần, chậm rãi.

Bàn tay vẫn còn run rẩy, nhưng quyết tâm đã trở lại.

Hắn cúi xuống, ngón tay chạm nhẹ vào thân lược.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh biến mất.

Không phải là một dòng ký ức thông thường, như những lần trước khi hắn chạm vào các vật phẩm khác.

Đây là một luồng dữ liệu thô, hỗn độn, mang theo cảm xúc của chính *Khe Rãnh Thời Gian*.

Hắn nhìn thấy một cảnh tượng: hàng ngàn người, hàng vạn người, đang đứng trong một không gian trắng xóa.

Họ không nói gì, chỉ nhìn về phía trước, nơi một cánh cửa khổng lồ đang từ từ đóng lại.

Mỗi người trong họ đều cầm một vật.

Một chiếc nhẫn, một bức thư, một bông hoa khô, một chiếc lược.

Và khi cánh cửa đóng sập, những vật đó rơi xuống, tích tụ lại thành một đống, tạo nên một cấu trúc phức tạp, giống như một tổ ong bằng ký ức.

*"Chúng ta không bị mất,"* một giọng nói tập thể, vang lên từ hàng ngàn cổ họng, vang vọng trong đầu Lâm Trì.

*"Chúng ta đang được lưu trữ.

Nhưng ai đó đang cố gắng xóa sổ kho lưu trữ này."*

Lâm Trì giật mình, rút tay ra.

Hắn thở hổn hển, tim đập thình thịch.

Cảnh tượng đó...

nó không phải là ký ức của chủ nhân chiếc lược.

Nó là bản chất của Khe Rãnh.

Nơi đây không phải là nghĩa địa, mà là một thư viện.

Một thư viện sống, nơi lưu giữ những linh hồn và ký ức của những kẻ biến mất.

Và Văn Thiên Uy, với phe "Cố Định" của hắn, đang cố gắng đốt cháy thư viện này.

"Lừa đảo," Lâm Trì lầm bầm.

"Hay là sự thật?"

Nếu đây là sự thật, thì cả hai phe đều sai.

Phe "Cố Định" tin rằng tiêu hủy vật lưu niệm sẽ ngăn chặn sự biến mất, nhưng thực chất họ đang giết chết những linh hồn đang chờ được giải cứu.

Phe "Tái Sinh" tin rằng thu thập và khai thác vật lưu niệm là cách duy nhất, nhưng họ đang biến những linh hồn đó thành nô lệ, thành nhiên liệu cho sức mạnh của mình.

Lâm Trì nhìn lại chiếc lược.

Ánh sáng xanh lam vẫn chập chờn.

Hắn nhận ra, chiếc lược này không thuộc về một người cụ thể.

Nó thuộc về chính Khe Rãnh.

Nó là một mảnh vỡ của cấu trúc này, một bằng chứng cho thấy nơi đây có ý thức, hoặc ít nhất là có một hệ thống vận hành độc lập.

Hắn nhặt chiếc lược lên.

Nó nhẹ bẫng, nhưng cảm giác nặng trĩu trong lòng hắn.

Đây là bằng chứng.

Bằng chứng cho thấy có một con đường thứ ba.

Không phải tiêu hủy, không phải khai thác.

Nhưng trước khi hắn kịp suy nghĩ sâu hơn, tiếng bước chân vang lên từ lối vào hang động.

***

Tiếng bước chân đều đặn, lạnh lùng, vang vọng trong không gian kín hẹp.

Không phải tiếng bước chân nặng nề của lính tráng phe "Cố Định" với áo đen, cũng không phải tiếng bước chân nhẹ nhàng, quỷ quyệt của phe "Tái Sinh" với áo trắng.

Đó là tiếng bước chân của những người mặc áo xám, mặt bịt khăn.

Những "Kẻ Quan Sát".

Họ xuất hiện từ bóng tối, khoảng mười người, đứng thành một vòng tròn xung quanh Lâm Trì.

Họ không cầm vũ khí.

Trên tay họ chỉ là những cuốn sổ da dê cũ kỹ và bút lông.

Họ không tấn công, không nói lời nào.

Họ chỉ nhìn.

Ánh mắt sau những tấm khăn bịt mặt lạnh lùng, vô cảm, như thể họ đang quan sát một con vật trong lồng kính.

Lâm Trì nắm chặt chiếc lược trong tay, cơ thể căng cứng.

Hắn biết họ là ai.

Những người đứng ngoài cuộc chiến, những người ghi chép lại mọi sự kiện, mọi biến mất, mọi cái chết.

Họ không can thiệp, nhưng họ biết tất cả.

Và nếu họ xuất hiện ở đây, có nghĩa là họ đã biết hắn đã làm gì.

"Ngươi đã chạm vào nó," một giọng nói trầm thấp, không rõ giới tính, vang lên từ giữa nhóm người.

Giọng nói đó không đến từ một người cụ thể, mà như thể tất cả họ cùng nói.

Lâm Trì không đáp.

Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào người đứng đầu nhóm, người đang mở cuốn sổ ra, chuẩn bị viết.

"Chiếc lược không phải là vật lưu niệm của một người," giọng nói tiếp tục.

"Nó là chìa khóa.

Và ngươi vừa mở cánh cửa."

"Cánh cửa nào?" Lâm Trì hỏi, giọng khàn đặc.

"Cánh cửa dẫn đến trung tâm," Kẻ Quan Sát đáp.

"Nơi mà mọi thứ bắt đầu.

Và nơi mà mọi thứ sẽ kết thúc."

Lâm Trì nhíu mày.

Hắn chưa từng nghe nói về điều đó.

Nhưng trong đầu hắn, giọng nói của phiên bản B bỗng dưng vang lên, đầy kích thích.

*"Đó là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu, Lâm Trì.

Nơi thí nghiệm thất bại.

Nơi ta tách ra khỏi ngươi."*

Lâm Trì cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Hắn nhận ra, những Kẻ Quan Sát này không phải là mối đe dọa trực tiếp.

Họ là những nhân chứng.

Và sự hiện diện của họ cho thấy, những gì hắn đang làm đang được theo dõi, được ghi chép, và có lẽ...

được chấp nhận.

"Chúng ta không can thiệp," Kẻ Quan Sát nói, đóng cuốn sổ lại.

"Nhưng ngươi nên biết, mỗi bước ngươi đi, ngươi đang thay đổi lịch sử.

Và lịch sử không bao giờ tha thứ cho những sai lầm."

Rồi họ biến mất.

Không phải chạy đi, mà là tan biến vào bóng tối, như thể họ chưa bao giờ tồn tại.

Chỉ còn lại Lâm Trì, chiếc lược tre, và sự im lặng chết chóc.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu.

Lời cảnh báo của họ không phải là đe dọa, mà là một sự thật phũ phàng.

Hắn đang đi vào một vùng đất chưa được khám phá, nơi những quy luật thông thường không còn áp dụng.

Và nếu hắn trượt chân, hậu quả sẽ không chỉ là cái chết của hắn, mà là sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống cân bằng mong manh này.

Hắn nhìn xuống chiếc lược.

Ánh sáng xanh lam vẫn còn đó, nhưng yếu đi.

Hắn biết mình phải di chuyển.

Ở lại đây là chờ chết.

Nhưng đi về đâu?

Trong đầu, phiên bản B lại cười.

*"Về trung tâm, tất nhiên.

Về nhà."*

**

Lâm Trì leo lên khỏi địa cung, bước ra ánh sáng ban ngày của Đại Tề.

Mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời như màu máu.

Hắn nhìn xuống tay mình, nơi vết thương vai trái đã lành, nhưng để lại một vết sẹo hình xoắn ốc, như thể một cơn bão mini đóng băng trên da.

Vết sẹo đó đang nóng lên, nhịp đập đồng bộ với tiếng chuông chùa từ xa.

Đột nhiên, hắn cảm thấy một sự hiện diện khác.

Không phải phiên bản B.

Mà là ai đó đang quan sát hắn từ xa, từ trên đỉnh núi.

Hắn quay lại, nhưng chỉ thấy bóng tối bao trùm.

Và trong đầu hắn, một giọng nói mới vang lên, không phải của phiên bản B, cũng không của Kẻ Quan Sát.

Đó là giọng nói của Bạch Mộc Lan, lạnh lùng và đầy vẻ nghi ngờ.

*"Ngươi đã tìm thấy gì, Lâm Trì?

Và liệu ngươi có còn là con người nữa không?"*

Hắn không đáp.

Hắn chỉ nhìn vào vết sẹo, và biết rằng, từ giờ trở đi, hắn không còn thuộc về thế giới này, cũng không còn thuộc về thế giới kia.

Hắn thuộc về khoảng trống.

Và khoảng trống đó, đang mở rộng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập