Chương 8

Không gian quanh Lâm Trì bỗng chốc đóng băng, nhưng không phải do phép thuật, mà do sự loạn nhịp trong nhận thức của chính hắn.

Tiếng tích tắc "tíc-tắc" trong đầu hắn – vốn là nhịp sinh học của thể xác hiện tại (Thể Xác A, ban ngày) – đột ngột đứt quãng, nhường chỗ cho một âm thanh trầm trầm, nặng nề hơn, như tiếng bước chân của một gã khổng lồ dưới lòng đất.

Đó là nhịp của Thể Xác B, thứ đang bị kìm nén dưới ánh sáng ban trưa chói chang của sân triều Đại Tề.

Lưỡi dao của tên đao phủ vẫn còn lơ lửng giữa không trung, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh nắng mặt trời, nhưng Lâm Trì không nhìn thấy nó.

Hắn chỉ nhìn thấy phiên bản B của chính mình đứng ở cửa, nụ cười đầy bí ẩn và chiếc đồng hồ cơ học trong tay đang chạy ngược.

"Ngươi thậm chí không biết mình là ai."

Câu nói của phiên bản B vang lên, không phải qua không khí, mà trực tiếp xâm nhập vào tủy sống của Lâm Trì.

Một cơn đau nhói buốt lạnh chạy dọc theo cột sống, khiến hắn suýt nữa quỳ xuống.

Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột dữ dội giữa hai ý thức.

Thể Xác A muốn lùi lại, muốn bảo vệ bản năng sinh tồn, trong khi Thể Xác B lại kéo hắn tiến về phía trước, về phía cái chết.

Bạch Mộc Lan, người đang đứng sau lưng Lâm Trì với vẻ mặt lạnh lùng như băng, bỗng nhíu mày.

Cô cảm nhận được sự thay đổi trong dòng chảy năng lượng tinh thần của hắn.

Tiếng nói trong đầu cô, vốn thường rõ ràng và lạnh lùng như tiếng nước chảy, bỗng trở nên hỗn loạn, giống như một bản giao hưởng bị chơi sai nhịp.

"Lâm Trì," giọng cô trầm xuống, tay cô đặt lên chuôi kiếm.

Đừng để nó chiếm lấy ngươi."

Nhưng Lâm Trì không thể nghe thấy cô.

Trong mắt hắn, thế giới đang vỡ vụn thành những mảnh kính sắc nhọn.

Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ trong tay phiên bản B.

Kim giờ và kim phút quay ngược lại với tốc độ chóng mặt, tạo ra một âm thanh rè rè, khó chịu.

Và rồi, hắn nhận ra điều kinh hoàng: chiếc đồng hồ đó không phải là một vật thể ngoại lai.

Nó là một phần của ký ức hắn, một mảnh vỡ từ quá khứ mà hắn đã cố tình chôn vùi.

"Thời gian không dòng chảy theo một hướng duy nhất," phiên bản B nói, bước từng bước chậm rãi về phía Lâm Trì.

Mỗi bước chân của hắn để lại một vệt bóng đen trên mặt đá, như mực đổ ra giấy.

"Nó là một vòng xoáy.

Và chúng ta đang ở trung tâm."

Lâm Trì cố gắng nói chuyện, nhưng cổ họng hắn khô khốc.

Hắn nhìn về phía Văn Thiên Uy.

Người đàn ông này vẫn đang đứng đó, túi vải chứa đầy vật lưu niệm nằm dưới chân anh ta.

Văn Thiên Uy nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt phức tạp – nửa tin nửa ngờ, nửa hy vọng nửa tuyệt vọng.

"Đừng nghe hắn," Văn Thiên Uy hét lên, giọng nói vỡ vạc.

"Đó là bẫy!

Hắn muốn ngươi hòa nhập hoàn toàn, và khi đó, ngươi sẽ mất đi chính mình!"

Lâm Trì cắn chặt răng, máu từ nướu răng chảy xuống, mặn chát.

Hắn biết Văn Thiên Uy nói đúng một phần.

Nhưng hắn cũng biết rằng nếu hắn không đối mặt với phiên bản B, hắn sẽ mãi mãi là một kẻ chạy trốn.

Hắn không thể giải phóng thế giới nếu chính hắn còn bị giam cầm trong lồng ngực của chính mình.

Hắn đưa tay ra, không phải để chống cự, mà để chạm vào chiếc đồng hồ.

Khi ngón tay hắn chạm vào mặt kính lạnh lẽo của chiếc đồng hồ, thế giới xung quanh sụp đổ.

**

Hắn đang nằm trên mặt đất lạnh giá của sân triều Đại Tề.

Ánh nắng mặt trời chiếu xuống mặt hắn, nóng rát.

Phiên bản B đã biến mất.

Chiếc đồng hồ cơ học nằm ngay trước mặt hắn, kim đồng hồ dừng lại hoàn toàn.

Bạch Mộc Lan quỳ bên cạnh hắn, tay cô đang cầm một lọ thuốc nhỏ.

"Ngươi đã bất tỉnh trong nửa khắc," cô nói, giọng không chút cảm xúc, nhưng mắt cô lộ rõ sự lo lắng.

"Hít thuốc này."

Lâm Trì nhận lấy lọ thuốc, uống một ngụm.

Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng nó giúp hắn lấy lại tỉnh táo.

Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ.

Nó không còn chạy ngược nữa.

Nó đã chết.

"Văn Thiên Uy," Lâm Trì gọi, giọng khàn đặc.

Người đàn ông này đang đứng ở một khoảng cách an toàn, tay vẫn nắm chặt túi vải.

"Ngươi ổn không?" anh ta hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

"Ta ổn," Lâm Trì đáp, đứng dậy với sự giúp đỡ của Bạch Mộc Lan.

Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, rồi nhìn vào túi vải của Văn Thiên Uy.

"Ta hiểu rồi.

Cả hai phe đều sai.

Phe Cố Định muốn tiêu hủy ký ức để ngăn chặn sự biến mất, nhưng điều đó giết chết con người.

Phe Lưu Chuyển muốn khai thác ký ức để giải phóng, nhưng điều đó làm trầm trọng thêm sự hỗn loạn."

"Vậy ngươi định làm gì?" Văn Thiên Uy hỏi.

"Ta sẽ tạo ra một nơi chứa đựng," Lâm Trì nói, mắt sáng lên một tia sáng quyết liệt.

"Một nơi mà ký ức không bị tiêu hủy, cũng không bị khai thác.

Chúng sẽ được lưu giữ, được tôn trọng.

Và những người biến mất sẽ không còn là gánh nặng, mà là một phần của lịch sử."

Văn Thiên Uy im lặng.

Hắn nhìn vào túi vải, rồi nhìn vào Lâm Trì.

"Đó là một ý tưởng điên rồ.

Ai sẽ quản lý nơi đó?

Ai sẽ bảo vệ nó?"

"Chúng ta," Lâm Trì đáp.

"Cả ba chúng ta.

Và những người khác."

Bạch Mộc Lan nhíu mày.

"Ngươi đang mời một kẻ thù và một kẻ lạ mặt gia nhập 'gia đình' của chúng ta?"

"Không phải gia đình," Lâm Trì sửa lại, nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm.

"Là đồng minh.

Và có lẽ, là gia đình mới."

Bạch Mộc Lan nhìn hắn một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.

"Nếu ngươi nói thế, ta sẽ tin.

Nhưng nếu ngươi phản bội, ta sẽ giết ngươi trước khi ngươi kịp nói lời xin lỗi."

Lâm Trì mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi.

"Ta sẽ cố gắng không làm điều đó."

Nhưng khi hắn cúi xuống nhặt chiếc đồng hồ, hắn cảm thấy một rung động nhẹ nhàng từ bên trong nó.

Không phải tiếng tích tắc, mà là một tiếng thì thầm.

*"Chưa kết thúc."*

Lâm Trì nhìn vào mặt kính đồng hồ.

Trong phản chiếu, hắn thấy bóng dáng của phiên bản B, nhưng lần này, hắn đang cười.

Một nụ cười đáng sợ, đầy ác ý.

Và rồi, chiếc đồng hồ nổ tung.

Không phải một vụ nổ vật lý, mà là một vụ nổ tinh thần.

Một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ quét qua toàn bộ sân triều, làm cho mọi người ngã xuống.

Lâm Trì cảm thấy ý thức của mình bị kéo đi, lần này không phải vào quá khứ, mà vào một nơi tối tăm, lạnh lẽo, nơi mà thời gian không tồn tại.

Hắn nghe thấy tiếng cười của phiên bản B vang vọng trong vô tận.

*"Chào mừng đến với Khe Rãnh, Lâm Trì.

Đây mới là nơi chúng ta thực sự chiến đấu."*

Lâm Trì mở mắt ra, nhưng hắn không thấy gì.

Chỉ có bóng tối.

Và trong bóng tối, hắn cảm thấy sự hiện diện của hàng ngàn linh hồn, đang chờ đợi hắn.

Và hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập