Chương 7

Cơn gió lạnh không chỉ xé toạc chiếc lược ngà, nó còn xé toạc sự liên kết mong manh giữa hai ý thức đang chia sẻ một thể xác.

Cơ thể A — thể xác vật lý của Lâm Trì, một thư sinh gầy guộc đang ngồi giữa phòng khách vắng lặng — đột ngột co giật dữ dội.

Mông mắt anh trợn ngược, da mặt trắng bệch như giấy nháp, mồ hôi lạnh tuôn rơi ướt đẫm chiếc áo bào mỏng manh.

Tiếng thở hổn hển vang lên như tiếng còi hơi của một chiếc xe lửa sắp trật đường ray.

Trong khoảnh khắc đó, ý thức của Lâm Trì bị hút mạnh vào một vực thẳm tối đen, nơi không có trọng lực, không có ánh sáng, chỉ có tiếng thì thầm vang vọng từ khắp mọi hướng.

Đó là "Khe Rãnh Thời Gian".

Hắn cảm thấy sự tách rời kinh hoàng.

Một nửa ký ức thuộc về một nhà khoa học hiện đại, còn nửa kia thuộc về một thiếu niên Đại Tị vừa mất đi người thân.

Hai mảnh vỡ ấy va chạm, tạo ra những tia lửa đau đớn xé toạc tâm trí.

Bạch Mộc Lan đứng bên cạnh, ngón tay cô siết chặt thành nắm đấm, móng tay cào vào lòng bàn tay đến chảy máu.

Cô nhìn thấy những luồng khí độc màu xanh lá cây lờ mờ tỏa ra từ cơ thể Lâm Trì, nhưng cô không dám chạm vào.

"Đừng can thiệp," cô lầm bầm, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt.

"Nếu ngươi chạm vào hắn lúc này, linh hồn hắn sẽ tan rã thành tro bụi." Cô nhớ lại lời của cha mình trước khi biến mất: *Khi kẻ bị gọi tên, hãy để họ đi vào bóng tối một mình.*

Lâm Trì không nghe thấy tiếng cô.

Hắn đang trôi nổi trong hỗn loạn.

Những mảnh vỡ của chiếc lược ngà không còn là vật thể vô tri.

Chúng trở thành những lưỡi dao sắc bén, cắt xé không gian xung quanh hắn.

Mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu một khoảnh khắc trong quá khứ: nụ cười của người mẹ, ánh mắt lạnh lùng của Văn Thiên Uy, và khuôn mặt của chính hắn — nhưng đó không phải là hắn hiện tại.

Đó là một phiên bản khác, một phiên bản với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười đầy kịch tính.

"Ngươi không thể chạy trốn," giọng nói đó vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong đầu hắn.

"Chúng ta là một.

Và chúng ta đang chết dần."

Lâm Trì cố gắng tập trung, dùng lý trí của nhà khoa học để phân tích hiện tượng.

Đây không phải là ảo giác.

Đây là sự cộng hưởng lượng tử giữa vật lưu niệm và ký ức.

Chiếc lược ngà chứa đựng năng lượng tinh thần của người phụ nữ đã biến mất, và năng lượng đó đang tìm kiếm một vật chủ để giải phóng.

Nhưng vật chủ đó không thể là Lâm Trì.

Nó phải là ai đó có cùng tần số rung động.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Không khí trong Khe Rãnh loãng và lạnh lẽo, mang mùi của ozone và đất ẩm.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những bóng dáng khác.

Hàng ngàn, hàng triệu bóng dáng, tất cả đều là những kẻ đã biến mất.

Họ không chết.

Họ đang chờ đợi.

Và họ đang đói khát.

***

Lâm Trì mở mắt ra.

Hắn đang đứng giữa một mê cung vô tận được xây dựng từ những mảnh kính vỡ.

Mỗi mảnh kính đều phản chiếu một ký ức khác nhau, tạo nên một thế giới ảo vừa đẹp đẽ vừa đáng sợ.

Đây là nơi phe "Cố Định" sợ hãi nhất, coi đây là ổ bệnh cần được tiêu diệt, và là nơi phe "Lưu Chuyển" mơ ước nhất, coi đây là kho báu vô giá chứa đựng sức mạnh của thời gian.

Hắn bước đi, đôi chân nặng trĩu như đeo xích.

Tiếng bước chân của hắn vang lên lanh canh, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Hắn nhìn vào một mảnh kính lớn trước mặt.

Trong đó, hắn thấy một cô gái trẻ đang chải tóc trước gương, nụ cười rạng rỡ.

Đó là người phụ nữ sở hữu chiếc lược ngà.

Ký ức này sống động đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài trên tóc cô ấy.

Nhưng rồi, hình ảnh đột ngột vỡ vụn.

Cô gái quay lại, khuôn mặt biến dạng, miệng mở rộng đến mức không tự nhiên, hét lên một tiếng kinh hoàng.

"Cứu tôi!"

Lâm Trì lùi lại, tim đập thình thịch.

Hắn nhận ra rằng những ký ức này không chỉ là hình ảnh tĩnh.

Chúng là những bẫy.

Nếu hắn bị cuốn vào cảm xúc của người khác, linh hồn hắn sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn, trở thành một phần của mê cung này.

Hắn nhớ lại lời Bạch Mộc Lan: *Đừng tin vào bất kỳ ai.* Nhưng trong thế giới này, "ai" không chỉ là con người.

Nó là những ký ức, là những cảm xúc, là chính bản thân hắn.

Hắn tiếp tục đi sâu vào mê cung.

Càng đi xa, những mảnh kính càng trở nên tối màu, phản chiếu những ký ức đen tối hơn.

Hắn thấy cảnh một người đàn ông bị lính tráng kéo đi, thấy cảnh một đứa trẻ khóc lóc bên cạnh xác mẹ, thấy cảnh chính hắn — phiên bản B — đang cầm một con dao, mắt đỏ ngầu, nhìn hắn với ánh mắt thù hận.

"Ngươi nghĩ ngươi là ai?" giọng nói đó vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu họ?

Ngươi thậm chí không thể cứu chính mình."

Lâm Trì dừng bước.

Hắn quay lại, nhìn vào mảnh kính phản chiếu phiên bản B của mình.

"Ta không cố gắng cứu họ," anh nói, giọng lạnh lùng nhưng vững chãi.

"Ta cố gắng hiểu họ.

Và khi ta hiểu, ta sẽ tìm ra cách để họ tự giải phóng."

Phiên bản B嗤笑 (cười khinh).

Sự hiểu biết là vô nghĩa trước sức mạnh của thời gian.

Thời gian là một dòng chảy, và chúng ta chỉ là những chiếc lá đang bị cuốn trôi.

Ngươi không thể ngăn dòng chảy, ngươi chỉ có thể chọn cách chết."

Lâm Trì nhíu mày.

Hắn nhận ra rằng phiên bản B không phải là kẻ thù.

Hắn là một phần của chính Lâm Trì, một phần đã chấp nhận sự tuyệt vọng và buông xuôi.

Và nếu Lâm Trì không chiến thắng phần tuyệt vọng trong chính mình, hắn sẽ không bao giờ có thể tìm ra con đường thứ ba.

Hắn bước về phía mảnh kính, tay với ra, chạm vào bề mặt lạnh lẽo.

"Ta không chọn cách chết," anh nói.

"Ta chọn cách sống.

Dù phải trả giá bằng mạng sống."

***

Ánh sáng trong Khe Rãnh bắt đầu chuyển màu sang đỏ sẫm, như máu tươi đang chảy loang ra trên nền trời.

Sự can thiệp của Lâm Trì đã kích hoạt cơ chế phòng vệ của vật lưu niệm.

Những bóng đen xuất hiện từ khắp nơi, không phải là quái vật với răng nanh sắc nhọn, mà là những phiên bản "tiềm ý thức" của chính hắn.

Một bóng đen bước ra từ phía trước, mang khuôn mặt của Lâm Trì nhưng với đôi mắt trống rỗng, không có cảm xúc.

Đó là sự hoài nghi.

Nó tiến về phía hắn, bước đi chậm rãi nhưng không thể ngăn cản.

Một bóng đen khác xuất hiện từ bên phải, mang khuôn mặt của Lâm Trì nhưng với nụ cười kịch tính, đầy tham vọng.

Đó là sự tham vọng.

Nó cầm một thanh kiếm bằng bóng tối, sẵn sàng tấn công.

Và từ phía sau, một bóng đen thứ ba xuất hiện, mang khuôn mặt của Lâm Trì nhưng với ánh mắt sợ hãi, run rẩy.

Đó là nỗi sợ hãi.

Nó ôm lấy đầu, khóc lóc thảm thiết.

Hắn bị bao vây.

Trong thế giới thực, thể xác của Lâm Trì đang co giật dữ dội, mạch đập yếu ớt.

Bạch Mộc Lan nhìn đồng hồ đếm ngược trong đầu mình.

*00:00:03.* Nếu Lâm Trì không thoát ra trong ba giây nữa, linh hồn hắn sẽ bị xé nát.

Trong Khe Rãnh, Lâm Trì không rút kiếm.

Hắn không có vũ khí.

Hắn chỉ có bộ não và ý chí.

Hắn nhìn vào ba bóng đen, phân tích chúng như một nhà khoa học đang nghiên cứu các mẫu vật.

"Sự hoài nghi là cần thiết," anh nói với bóng đen đầu tiên.

"Nó giúp ta tránh khỏi ảo tưởng.

Nhưng nó không thể là toàn bộ con người ta."

"Tham vọng là động lực," anh nói với bóng đen thứ hai.

"Nó giúp ta tiến về phía trước.

Nhưng nếu nó kiểm soát ta, ta sẽ trở thành một con quái vật."

"Nỗi sợ hãi là bản năng sinh tồn," anh nói với bóng đen thứ ba.

"Nó bảo vệ ta khỏi nguy hiểm.

Nhưng nếu ta để nó chi phối, ta sẽ không bao giờ dám bước đi."

Ba bóng đen dừng lại, nhìn hắn với ánh mắt đầy thắc mắc.

Chúng không tấn công.

Chúng chờ đợi.

Lâm Trì bước về phía chúng, không sợ hãi.

Hắn đưa tay ra, chạm vào ngực của mỗi bóng đen.

"Các ngươi không phải là kẻ thù.

Các ngươi là một phần của ta.

Và ta chấp nhận các ngươi."

Khi ngón tay hắn chạm vào chúng, ba bóng đen hòa tan vào cơ thể hắn.

Một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể, không đau đớn, mà ấm áp, như ánh nắng sau một cơn mưa dài.

Hắn cảm thấy sự hoàn chỉnh.

Hắn không còn là hai mảnh vỡ, mà là một khối thống nhất.

***

Lâm Trì đứng dậy, đôi mắt giờ đây không còn trống rỗng, mà sâu thẳm như vực thẳm, chứa đựng sự tỉnh táo và quyết tâm.

Hắn đã tìm ra "nút thắt".

Đó không phải là chiếc lược, mà là *thời điểm* mà người phụ nữ quyết định từ bỏ hiện thực để vào Khe Rãnh.

Hắn nhớ lại ký ức trong mảnh kính.

Người phụ nữ không bị bắt cóc.

Cô ấy tự nguyện bước vào Khe Rãnh vì cô ấy không thể chịu đựng nỗi đau mất đi con mình.

Chiếc lược ngà không phải là vật lưu niệm của sự biến mất, mà là vật lưu niệm của sự từ bỏ.

Hắn sử dụng đòn võ học cơ bản nhất mà hắn đã học được trong thế giới Đại Tề – đòn đánh vào huyệt đạo.

Nhưng hắn không đánh vào cơ thể vật lý.

Hắn đánh vào điểm giao thoa giữa ký ức và hiện thực.

Hắn tập trung toàn bộ năng lượng tinh thần vào một điểm duy nhất: khoảnh khắc người phụ nữ buông tay chiếc lược.

Hắn không cố gắng kéo cô ấy ra.

Hắn cố gắng *thấu hiểu* lý do tại sao cô ấy buông tay.

"Ngươi không cần phải ở lại đây," anh nói với ký ức của người phụ nữ, giọng nói vang vọng trong không gian Khe Rãnh.

"Nỗi đau của ngươi là thật, nhưng nó không phải là toàn bộ cuộc sống của ngươi.

Con ngươi vẫn sống trong ký ức của ngươi, và đó là món quà, không phải là gánh nặng."

Hắn tưởng tượng ra hình ảnh người phụ nữ mỉm cười, không phải vì hạnh phúc, mà vì sự bình yên.

Hắn truyền tải cảm giác đó vào chiếc lược ngà.

Trong thế giới thực, cơ thể Lâm Trì ngừng co giật.

Mồ hôi lạnh vẫn còn ướt đẫm da mặt, nhưng ánh mắt anh đã mở ra, sáng tỏ.

Chiếc lược ngà trong tay anh vỡ tan thành bụi phấn màu trắng, bay lên không trung và biến mất.

Bạch Mộc Lan thở phào nhẹ nhõm, gối đầu xuống sàn nhà.

"Ngươi đã làm gì?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Lâm Trì mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành.

"Ta đã không cứu cô ấy," anh nói.

"Ta đã cho cô ấy sự lựa chọn.

Và cô ấy đã chọn rời đi."

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Những vết cắt từ mảnh lược đã lành lại, để lại những vết sẹo nhỏ xíu.

Nhưng hắn cảm thấy một sự thay đổi bên trong.

Hắn không còn là một người đàn ông đơn độc.

Hắn là một phần của một mạng lưới ký ức, một mạng lưới kết nối tất cả những kẻ đã biến mất.

Và hắn có thể cảm nhận được họ.

***

Lâm Trì nằm bất động trên sàn nhà.

Hơi thở của hắn yếu ớt, nhưng ý thức thì sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Hắn nhớ rõ cái tên: "Trần Vọng".

Đó là tên của người phụ nữ vừa rời đi.

Và hắn cũng nhớ rõ một điều khác: chiếc lược ngà chỉ là một trong hàng ngàn vật lưu niệm mà Văn Thiên Uy đang thu thập.

Cánh cửa phòng bật mở với một tiếng động lớn.

Một bóng người cao lớn bước vào, mặc áo choàng đen của phe "Cố Định", nhưng trên tay lại cầm một túi vải đầy những vật lưu niệm phát sáng – đặc trưng của phe "Lưu Chuyển".

Đó là Văn Thiên Uy.

Nhưng khuôn mặt của anh ta không còn lạnh lùng, vô cảm như trước.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, đầy vẻ cuồng nhiệt và tuyệt vọng.

"Ngươi đã làm gì với chiếc lược?" Văn Thiên Uy hỏi, giọng nói run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì giận dữ.

"Ngươi đã phá vỡ sự cân bằng!"

Lâm Trì ngồi dậy, nhìn anh ta với ánh mắt bình thản.

"Ta không phá vỡ sự cân bằng," anh nói.

"Ta chỉ khôi phục lại sự tự do lựa chọn."

Văn Thiên Uy bước lại gần, ném túi vải xuống sàn.

Những vật lưu niệm trong túi va vào nhau, phát ra những âm thanh leng keng, như tiếng chuông báo động.

"Sự tự do lựa chọn là một lời nói dối," anh ta hét lên.

"Mỗi khi một người được giải phóng, một khe nứt mới xuất hiện trong thời gian.

Và cuối cùng, toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ vào hư vô!"

Lâm Trì nhìn vào những vật lưu niệm.

Hắn cảm nhận được nỗi đau, sự sợ hãi, và hy vọng của hàng ngàn người đang bị giam cầm trong đó.

Và hắn nhận ra rằng Văn Thiên Uy không sai.

Nhưng phe "Lưu Chuyển" cũng không đúng.

Cả hai đều đang nhìn vào vấn đề từ một góc độ hạn hẹp.

Văn Thiên Uy muốn tiêu hủy để ngăn chặn sự sụp đổ, nhưng điều đó giết chết hy vọng.

Phe "Lưu Chuyển" muốn khai thác để giải phóng, nhưng điều đó làm trầm trọng thêm sự hỗn loạn.

"Vậy thì hãy để ta cho ngươi xem con đường thứ ba," Lâm Trì nói, đứng dậy, mặc dù cơ thể vẫn còn yếu ớt.

"Con đường mà ở đó, ký ức không phải là gánh nặng, và thời gian không phải là kẻ thù."

Văn Thiên Uy nhìn anh ta, đôi mắt sáng lên một tia hy vọng mong manh, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự nghi ngờ.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể làm được điều mà hàng ngàn học giả không thể?"

"Ta không nghĩ," Lâm Trì trả lời, bước về phía anh ta.

Và ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy."

Nhưng trước khi anh ta có thể nói thêm bất cứ điều gì, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau cánh cửa.

"Ngươi không thể chứng minh điều đó, Lâm Trì.

Vì ngươi thậm chí không biết mình là ai."

Lâm Trì quay lại.Standing ở cửa, với một nụ cười đầy bí ẩn, là phiên bản B của chính anh.

Nhưng lần này, anh ta không còn là một bóng đen trong Khe Rãnh.

Anh ta đang đứng ở đây, trong thế giới thực, với một cơ thể vật lý hoàn chỉnh.

Và trong tay anh ta, là một chiếc đồng hồ cơ học, kim đồng hồ đang chạy ngược.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập