Chương 6

Lâm Trì đứng đực như phỗng giữa không gian xám xịt của Khe Rãnh.

Tiếng gió rít vốn luôn ì ầm xung quanh đột ngột tắt lịm.

Sự im lặng này nặng nề hơn bất kỳ tiếng ồn nào, nó ép vào màng nhĩ, khiến tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.

Cậu cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ bắp phản ứng chậm chạp, như thể không khí xung quanh đã đông cứng thành một khối thạch cao vô hình.

Không có trọng lực, không có phương hướng, chỉ có một màu xám đục bao trùm vạn vật, nuốt chửng cả ánh sáng lẫn bóng tối.

Trong khoảnh khắc tĩnh tại tuyệt đối ấy, ý thức của Lâm Trì bị kéo dãn ra đến mức nguy hiểm.

Anh nghe thấy tiếng bước chân của chính mình, nhưng không phải từ đôi chân đang đứng yên, mà từ một nơi khác xa hơn, sâu hơn trong tâm trí.

Đó là giọng nói của "Phiên bản B", lạnh lẽo và xa cách, vang lên như tiếng vọng trong một giếng sâu.

*"Cậu đang sợ à?

Hay cậu đang chờ đợi?"*

Lâm Trì nghiến răng, cố gắng tập trung vào sự tồn tại vật lý của mình.

Anh biết rằng trong thế giới Đại Tề, cảm xúc là thứ dễ bị khai thác nhất.

Khe Rãnh không chỉ là nơi giam giữ những kẻ biến mất, nó còn là một cỗ máy phân tích nỗi sợ.

Nếu anh để bản thân bị chi phối bởi hoảng loạn, linh hồn anh sẽ bị tan rã, hòa vào dòng chảy hỗn độn kia mãi mãi.

Anh hít một hơi thật sâu, dù không có không khí để thở.

Hành động này là một nghi thức, một cách để khẳng định sự kiểm soát.

"Logic," anh tự nhủ, giọng nói vang lên trong đầu mình rõ ràng hơn tiếng vọng của B.

"Mọi thứ đều có nguyên nhân và kết quả.

Nếu tôi ở đây, nghĩa là tôi đã kích hoạt một cái gì đó.

Chiếc lược ngà.

Tên Văn Thiên Uy.

Đó là chìa khóa."

Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh chiếc lược ướt đẫm nước đen ngòm.

Những đường khắc tinh vi, dòng chữ *"Thiên Uy"* nhỏ bé nhưng sắc bén như lưỡi dao cạo.

Tại sao một người đứng đầu phe Cố Định, kẻ thù số một của phe Tái Sinh, lại để lại dấu vết trên vật lưu niệm của một nạn nhân?

Đây không phải là sự trùng hợp.

Đây là một thông điệp, hoặc một bẫy.

Và Lâm Trì, với tư cách là một nhà khoa học từng giải mã những mã nguồn phức tạp nhất, không thể bỏ qua bất kỳ biến số nào.

Sự im lặng đột ngột bị phá vỡ bởi một tiếng nổ trầm đục, như sấm sét vang lên ngay bên tai.

Màu xám xung quanh bắt đầu chuyển động, xoáy tròn lại với tốc độ kinh hoàng.

Lâm Trì cảm thấy cơ thể mình bị kéo mạnh về phía trước, như thể có một lực hấp dẫn vô hình đang nuốt chửng anh.

Anh không kháng cự.

Thay vào đó, anh buông lỏng cơ thể, để mặc cho dòng chảy thời gian cuốn mình đi.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt ngấm, anh nhìn thấy một bóng người đứng ở rìa của vùng xám.

Bóng người đó mặc áo choàng đen, mặt che kín, nhưng tay đang cầm một chiếc đồng hồ cát lật ngược.

Cát chảy từ dưới lên trên.

Cơn lạnh giá xé toạc ý thức của Lâm Trì.

Cậu tỉnh táo lại với một cú hẫng kinh hoàng.

Cậu không còn ở trong không gian xám xịt nữa, mà đang quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo của một căn hầm ngầm ẩm ướt.

Mùi mốc meo và mùi sắt rỉ thối nồng nặc kích thích khứu giác, gợi nhớ đến những phòng thí nghiệm bỏ hoang trong ký ức cũ của anh.

Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc dầu lạc phía xa chiếu rọi lên những hàng kệ gỗ mục nát, xếp chồng lên nhau đến tận trần nhà tối om.

Xung quanh cậu là những hàng kệ gỗ mục nát, xếp chồng lên nhau đến tận trần nhà tối om.

Trên mỗi chiếc kệ, hàng trăm, hàng ngàn vật lưu niệm được sắp xếp ngăn nắp theo một trật tự nào đó mà Lâm Trì không thể hiểu ngay lập tức.

Có những chiếc lược ngà giống hệt chiếc anh vừa tìm thấy, có những chiếc nhẫn bạc, những mảnh vải thêu tay, và cả những con búp bê gỗ nhỏ xíu.

Mỗi vật phẩm đều tỏa ra một aura mờ nhạt, như thể chúng vẫn đang giữ lại hơi ấm của chủ nhân cũ.

Lâm Trì sờ vào túi áo, chiếc lược ngà vẫn còn đó, ướt sũng và lạnh buốt.

Anh nhìn quanh, nhận ra đây không phải là một nơi lưu trữ thông thường.

Đây là một thư viện ký ức.

Một nơi mà những người biến mất không thực sự chết, mà bị giam cầm trong chính những đồ vật họ để lại.

Và người quản lý thư viện này...

chính là Văn Thiên Uy.

"Anh ấy không tiêu hủy chúng," Lâm Trì thì thầm, giọng khàn đặc.

"Anh ấy đang thu thập chúng.

Để làm gì?"

Câu hỏi này chưa kịp tìm ra câu trả lời thì những bước chân nặng nề vang lên từ phía lối vào hầm.

Ba bóng người xuất hiện, mặc trang phục của vệ sĩ Viện Giám Sát, mặt đeo mặt nạ sắt lạnh lùng.

Người cầm đầu, một gã to lớn với thanh đoản kiếm đeo ở thắt lưng, dừng lại trước mặt Lâm Trì.

Hắn không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc lược trong tay anh, rồi ném ra một câu nói cộc lốc: "Nô tỳ của phe Tái Sinh.

Ngươi đã đánh cắp tài sản của Viện."

Lâm Trì đứng dậy chậm rãi, lau đi những giọt nước trên mặt.

Anh biết rằng mình đang ở trong tình thế nguy hiểm.

Thể xác A của anh vẫn còn yếu ớt sau cú sốc xuyên không, và thể xác B trong đầu anh đang im lặng, như thể đang quan sát một thí nghiệm thú vị.

Nhưng anh không sợ.

Anh đã thấy được sự thật: Văn Thiên Uy không phải là kẻ thù đơn thuần.

Hắn là một kẻ sưu tập, một kẻ kiểm soát.

Và nếu hắn kiểm soát các vật lưu niệm, nghĩa là hắn kiểm soát được những linh hồn bên trong chúng.

"Tài sản?" Lâm Trì cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm.

"Hay là tù nhân?

Anh ấy gọi những con người đó là tài sản?"

Gã vệ sĩ gầm lên, rút kiếm ra.

Ngươi đã phạm tội phản bội."

Lâm Trì không chạy.

Anh biết rằng trong không gian hẹp này, chạy trốn chỉ là một cái chết chậm.

Thay vào đó, anh bước về phía trước, tiến thẳng vào vòng vây của ba gã vệ sĩ.

Mắt anh quét nhanh qua các kệ hàng, tìm kiếm một điểm yếu.

Anh thấy một chiếc lọ thủy tinh nhỏ trên kệ gần nhất, bên trong chứa đầy một chất lỏng xanh lét, đang tỏa ra một mùi hương ngọt ngào nhưng nguy hiểm.

Đó là độc dược.

Và Bạch Mộc Lan, người phụ nữ lạnh lùng kia, chắc chắn sẽ biết cách sử dụng nó.

"Không phải là bệnh," Lâm Trì lên tiếng, giọng yếu ớt nhưng kiên định.

“Đó là linh hồn.”

Tên lính cầm đầu cười khẩy.

Chỉ là tàn dư năng lượng.

Bắn.”

Hai tên lính bên cạnh rút cung tên ra.

Lâm Trì biết mình không thể thắng.

Thể xác A của cậu vẫn còn đau đớn, và thể xác B (ý thức trong thời gian) đang im lặng, như thể đang chờ đợi một kết cục nào đó.

Nhưng anh không định đầu hàng.

Anh nhìn thẳng vào mắt gã vệ sĩ cầm đầu, đôi mắt sau lớp mặt nạ sắt lạnh lùng và vô cảm.

"Anh ấy sai," Lâm Trì nói, giọng vang lên rõ ràng trong căn hầm ẩm ướt.

"Và anh cũng sai.

Cả hai phe đều nghĩ rằng mình đang cứu thế giới bằng cách kiểm soát hoặc tiêu hủy.

Nhưng sự thật là, cả hai đang giết chết những con người còn sống."

Gã vệ sĩ nhíu mày, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt.

"Kẻ điên nói nhảm."

Lâm Trì không trả lời.

Anh đưa tay ra sau lưng, nắm chặt chiếc lược ngà.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ truyền từ chiếc lược vào lòng bàn tay mình.

Đó không phải là ma thuật, mà là ký ức.

Ký ức của người phụ nữ đã biến mất, ký ức về sự đau khổ, về nỗi sợ hãi, và về hy vọng.

Anh nhắm mắt lại, để cho ký ức đó tràn ngập tâm trí mình.

Trong khoảnh khắc đó, anh không còn là Lâm Trì nữa.

Anh là người phụ nữ đó.

Anh cảm thấy nỗi đau của cô, sự mất mát của cô, và cả sự yêu thương mà cô dành cho những người thân.

Khi anh mở mắt ra, ánh mắt anh đã thay đổi.

Nó không còn là ánh mắt của một nhà khoa học lạnh lùng, mà là ánh mắt của một người mẹ, một người vợ, một người con.

Nó chứa đựng một sức mạnh mà không vũ khí nào có thể sánh bằng.

"Anh không hiểu," Lâm Trì nói, giọng đầy cảm xúc.

"Họ không phải là tàn dư.

Họ là những con người.

Và nếu anh tiêu hủy chúng, anh đang giết chết họ lần thứ hai."

Gã vệ sĩ run rẩy, tay cầm cung tên hơi chùng xuống.

Hắn nhìn vào ánh mắt của Lâm Trì, và lần đầu tiên, hắn thấy một thứ gì đó khác thường.

Không phải là sự đe dọa, mà là sự chân thành.

Một sự chân thành đến mức đáng sợ.

Nhưng khoảnh khắc yếu đuối đó chỉ kéo dài một giây.

Gã vệ sĩ hét lên, như thể đang cố gắng đánh đuổi cảm xúc yếu đuối trong lòng mình.

Bắn hắn!"

Hai mũi tên lao về phía Lâm Trì với tốc độ kinh hoàng.

Anh không né tránh.

Anh đứng yên, nhắm mắt lại, và để cho ký ức của người phụ nữ bảo vệ anh.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mũi tên đâm vào cơ thể, anh thấy một bóng người xuất hiện từ phía sau.

Đó là Bạch Mộc Lan.

Cô đứng đó, tay cầm một chiếc bình nhỏ, mắt lạnh lùng như băng giá.

"Đừng động vào anh ấy," cô nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy uy lực.

"Nếu không, tôi sẽ cho cả ba người các người nếm thử vị của độc dược."

Tên lính cầm đầu không còn bình tĩnh.

Hắn rút đoản kiếm, lao vào với tốc độ kinh ngạc.

“Thế giới này không cần kẻ điên!”

Lâm Trì né tránh, nhưng chậm hơn một nhịp.

Lưỡi kiếm hất trúng vào cánh tay trái của cậu, xé rách áo, cứa sâu vào da thịt.

Đau đớn xé toạc.

Cậu ngã xuống, lưng va đập vào kệ gỗ, làm rơi hàng loạt vật lưu niệm xuống sàn.

Tiếng va chạm của những chiếc lược, những chiếc nhẫn, những mảnh vải vang lên như một bản nhạc tang thương.

Bạch Mộc Lan lao tới, ném chiếc bình nhỏ vào mặt gã vệ sĩ.

Chất lỏng xanh lét bắn ra, hòa vào không khí, tạo thành một đám mây độc.

Gã vệ sĩ ho sặc sụa, ngã quỵ xuống.

Hai tên lính còn lại cũng bị ảnh hưởng, run rẩy và ngã gục.

Lâm Trì nằm trên sàn, nhìn lên trần nhà tối om.

Máu từ vết thương trên cánh tay nhỏ xuống, thấm vào nền đá lạnh lẽo.

Anh cảm thấy sức lực đang cạn kiệt.

Nhưng trong đầu anh, giọng nói của B lại vang lên, lần này không còn lạnh lùng, mà đầy vẻ tò mò.

*"Cậu đã làm được điều đó,"* B nói.

*"Cậu đã kết nối với ký ức.

Bây giờ, hãy nhìn kỹ hơn."*

Lâm Trì cố gắng ngồi dậy, nhìn vào những vật lưu niệm nằm la liệt xung quanh.

Anh thấy một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ, nằm giữa đống đổ nát.

Hộp đó mở ra, bên trong là một tờ giấy cũ kỹ, viết bằng mực đỏ.

Anh với tay lấy tờ giấy, tay run rẩy.

Trên tờ giấy, chỉ có một dòng chữ: *"Đồng hồ đã bắt đầu chạy.

Đừng tin vào bất kỳ ai."*

Lâm Trì bò dậy, tay cầm chiếc lược ngà đã vỡ vụn.

Những mảnh vỡ sắc nhọn cắt vào lòng bàn tay, máu nhỏ xuống.

Tên lính cầm đầu ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, mất hết vẻ hung hãn, chỉ còn lại sự trống rỗng.

ngươi đã làm gì?”

Lâm Trì không trả lời.

Cậu nhìn vào vết thương trên tay, nhìn vào những mảnh vỡ của chiếc lược, và sau đó nhìn vào tờ giấy đỏ trong tay.

Anh nhận ra rằng, đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là sự khởi đầu của một trò chơi phức tạp hơn nhiều.

Văn Thiên Uy không chỉ thu thập vật lưu niệm.

Anh ta đang xây dựng một cỗ máy, một cỗ máy có thể điều khiển thời gian, và Lâm Trì chính là bánh răng quan trọng nhất trong cỗ máy đó.

Bạch Mộc Lan bước lại gần, nhìn anh với ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Ngươi giấu điều gì đó," cô nói, giọng lạnh lùng.

"Và tôi sẽ tìm ra nó."

Lâm Trì mỉm cười, một nụ cười đau khổ.

"Không phải tôi giấu," anh nói.

"Mà là chính ký ức của tôi đang giấu tôi."

Anh nhìn lên bầu trời qua khe hở trên trần nhà hầm.

Những vì sao vẫn đang nhìn xuống anh, lạnh lẽo và vô tình.

Nhưng lần này, anh không cảm thấy sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Vì anh biết rằng, dù có phải trả giá bằng mạng sống, anh cũng sẽ tìm ra con đường thứ ba.

Con đường mà ở đó, không có ai phải biến mất, và không có ai phải bị giam cầm trong ký ức.

Nhưng trước khi anh có thể thực hiện điều đó, anh phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng hơn: Chiếc đồng hồ sinh học trong đầu anh không chỉ đếm ngược đến lúc anh nhận ra sự thật.

Nó đang đếm ngược đến lúc anh phải chọn giữa hai linh hồn.

Và nếu anh chọn sai, cả hai đều sẽ chết.

Kim đồng hồ vẫn chạy ngược.

*00:00:01.*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập