Chương 5
Lâm Trì cố gắng chống tay lên sàn gỗ mục, nhưng khuỷu tay anh run rẩy, không đủ lực để nâng cơ thể lên.
Những ngón tay của anh, vừa mới khoảnh khắc trước còn nắm chặt tay Bạch Mộc Lan với sức mạnh của sự quyết tâm, giờ đây đang co quắp lại.
Da thịt trên mu bàn tay trở nên nhăn nheo, xuất hiện những đốm đồi mồi màu nâu sẫm như mực tàu bị nước mưa làm tan.
"Đừng tin vào Body Clock của chính mình."
Câu nói từ mảnh giấy đỏ vang lên trong đầu, nhưng cơ thể anh lại phản bác bằng sự thật tàn khốc nhất.
Đây không phải là ảo giác.
Đây là sinh học bị bóp méo.
Thể xác A, thể xác ban ngày mà anh quen thuộc, đang trải qua quá trình lão hóa nhanh chóng.
Anh cảm nhận được tiếng lách cách nhỏ bé bên trong xương ống chân, âm thanh của sự giòn rã, như những cành cây khô bị gió mùa đông bắc thổi gãy.
Tầm nhìn của anh bắt đầu thu hẹp, những mảng đen tối như mực tàu loang ra từ rìa mắt, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà.
Lâm Trì hít một hơi sâu, nhưng phổi anh đau nhói, như thể đang cố gắng bơm không khí vào một chiếc túi giấy rách nát.
Anh cố gắng phân tích tình huống như một nhà khoa học, tách rời cảm xúc khỏi dữ liệu.
*Nếu thời gian trong Khe Rãnh chạy ngược đối với thể xác vật lý, thì entropy đang đảo ngược cục bộ.
Tế bào đang mất đi năng lượng dự trữ, telomere rút ngắn với tốc độ khủng khiếp.* Logic thì rõ ràng, nhưng nỗi sợ hãi thì không.
Nó cuộn xoáy trong bụng anh, lạnh giá và nặng trĩu.
Anh nhìn xuống ngực mình.
Tim đập thình thịch, không đều, như một con chim bị thương cố gắng đập cánh thoát khỏi lồng ngực đang thu hẹp lại.
Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở về cái chết cận kề.
Không phải cái chết của linh hồn, mà là cái chết của vỏ bọc.
Nếu anh không tìm ra cách ổn định dòng chảy thời gian này, anh sẽ hóa thành tro bụi trước khi kịp nghĩ ra giải pháp.
"Logic..." anh thì thầm, giọng nói khàn khàn, lạc điệu, giống như một người già cả vừa trải qua một cơn đau tim.
"Cần logic."
Nhưng logic không thể chữa lành sự lão hóa tức thì.
Anh cần thời gian.
Và thời gian là thứ duy nhất anh đang mất đi nhanh nhất.
***
Bạch Mộc Lan không còn ở đó.
Cô đã biến mất cùng với cánh cửa vỡ, để lại Lâm Trì một mình trong căn phòng trống rỗng, nơi mùi thuốc súng và mùi mốc meo của thời gian cũ kỹ hòa quyện vào nhau.
Anh lăn người sang bên, cố gắng di chuyển khỏi vị trí trung tâm của căn phòng, nơi có thể là điểm tập trung của bất kỳ luồng năng lượng dư thừa nào từ Khe Rãnh.
Tay anh chạm vào một đống bao tải thuốc đã bị xé toạc.
Trong bóng tối, ánh mắt anh – dù đang mờ dần – quét qua sàn nhà.
Một vật thể nhỏ, sáng màu, nằm giữa những mảnh vỡ gỗ và bụi đất.
Đó là một chiếc lược ngà.
Lâm Trì với tay ra, ngón tay run rẩy của anh với lấy chiếc lược.
Ngay khi da thịt chạm vào bề mặt lạnh lẽo của ngà, một luồng điện tĩnh nhẹ chạy dọc theo cẳng tay, xuyên qua tim và dừng lại ở đỉnh đầu.
Không phải là đau đớn.
Đó là một cú sốc nhận thức.
Thế giới xung quanh biến mất.
Mùi mốc meo tan biến, thay vào đó là hương thơm của hoa nhài và nước hoa đàn ông.
Ánh sáng mờ ảo của căn phòng tối được thay thế bằng ánh nến lung linh trong một gian phòng sang trọng.
*Lâm Trì không còn là Lâm Trì.
Anh là một người phụ nữ.*
Anh cảm nhận được trọng lượng của mái tóc dài, đen mượt, được buộc bằng một chiếc dây lưng lụa đỏ.
Tay anh – bàn tay thon gọn, mềm mại – đang cầm chiếc lược này, chải nhẹ qua từng缕 tóc.
Trước mặt anh là một chiếc gương đồng lớn.
Trong gương, khuôn mặt của một thiếu nữ trẻ tuổi, xinh đẹp nhưng đầy ưu tư, nhìn lại anh.
*"Anh ấy sẽ về,"* giọng nói trong đầu vang lên, nhưng không phải là giọng của Lâm Trì.
Đó là giọng của người phụ nữ này, đầy hy vọng và sợ hãi.
*"Vật lưu niệm này chứa đựng ký ức cuối cùng của anh ấy.
Nếu tôi giữ nó, tôi có thể gọi anh ấy trở lại.
Phe Tái Sinh nói là đúng.
Chúng ta có thể vượt qua Khe Rãnh."*
Một bóng người bước vào phòng.
Một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt che khuất bởi tấm che mặt bằng vải lụa.
Anh ta đặt tay lên vai người phụ nữ.
*"Đừng tin vào họ, Tiểu Lan,"* giọng nói lạnh lùng vang lên.
*"Vật lưu niệm là lời nguyền.
Nó là dây xích buộc linh hồn lại với thế giới này, ngăn chúng ta tìm được bình yên.
Hãy đốt nó đi.
Hãy để anh ấy yên nghỉ."*
Người phụ nữ lắc đầu, nước mắt rơi xuống chiếc lược.
Tôi không thể.
Nếu tôi mất anh ấy lần nữa, tôi sẽ không còn gì cả."*
Ký ức đứt gãy.
Lâm Trì bật lại hiện thực, quỳ sụp xuống sàn nhà, thở hổn hển.
Chiếc lược ngà vẫn nằm trong tay anh, nhưng giờ đây nó không chỉ là một vật dụng.
Nó là một bằng chứng sống.
Phe Tái Sinh không chỉ thu thập vật lưu niệm để "gọi hồn" một cách mù quáng.
Họ đang tạo ra một mạng lưới ký ức, một hệ thống để những người ở lại có thể duy trì kết nối với những kẻ biến mất.
Nhưng kết nối đó có thực sự là cứu rỗi, hay là một hình thức giam cầm tinh thần?
Và quan trọng hơn, người đàn ông trong áo choàng đen...
phong cách nói chuyện, cách anh ta đề cập đến "lời nguyền" và "bình yên"...
đó là ngôn ngữ của phe Cố Định.
Nhưng tại sao một người của phe Cố Định lại có mặt trong ký ức của một người ủng hộ phe Tái Sinh?
Có sự giao thoa.
Có sự hợp tác bí mật.
Hoặc tệ hơn, có một bên đang thao túng bên kia.
Lâm Trì siết chặt chiếc lược.
Ngón tay anh đã trắng bệch.
Sự lão hóa vẫn tiếp diễn, nhưng ký ức này đã cho anh một manh mối.
Vật lưu niệm không chỉ là năng lượng.
Chúng là cầu nối.
Và cầu nối đó có thể bị cắt đứt, hoặc bị lợi dụng.
***
Tiếng gỗ đập vào cửa kho vang lên, giòn tan như tiếng xương gãy.
Vật lưu niệm không thể để lọt!
Viện Giám Sát ra lệnh tịch thu toàn bộ!"
Giọng nói khàn khàn, đầy uy quyền, vang lên từ bên ngoài.
Lâm Trì ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi và sợ hãi.
Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân của nhiều người, những bước chân nặng nề, quyết đoán của những kẻ được huấn luyện để tuân lệnh.
Anh đối mặt với một lựa chọn chết chóc.
Thể xác A của anh đang lão hóa nhanh.
Mỗi bước chạy sẽ đốt cháy năng lượng còn lại, đẩy anh nhanh hơn đến ngưỡng giới hạn sinh học.
Anh có thể ngã gục giữa đường, trở thành một xác chết già cỗi trước khi kịp rời khỏi căn phòng.
Lâm Trì là một người bình dân từ thế kỷ 21.
Anh không biết võ công.
Anh không có kiếm.
Anh chỉ có một chiếc lược ngà và một cơ thể đang sụp đổ.
Đối đầu với các vệ sĩ của Viện Giám Sát là tự sát.
Nhưng nếu anh ở lại, anh sẽ bị bắt.
Và nếu anh bị bắt, Bạch Mộc Lan sẽ không bao giờ tìm thấy cha mình.
Và bí mật về "phiên bản tương lai" của chính anh sẽ bị lộ.
Viện Giám Sát sẽ phân tích anh,解剖 anh, tìm ra nguồn gốc của Khe Rãnh.
Thế giới sẽ sụp đổ theo cách khác – không phải do biến mất, mà do kiểm soát.
Lâm Trì nhìn quanh.
Căn phòng nhỏ, tối tăm, chỉ có một lối thoát duy nhất: cửa sổ nhỏ phía sau đống bao tải thuốc, nhìn ra một con mương nước đen ngòm chạy dọc theo bức tường thành.
*Có một con đường thứ ba,* anh nghĩ.
Không phải chiến đấu, không phải chạy trốn.
Mà là ẩn náu.
Ẩn náu trong bóng tối, nơi ánh sáng của Viện Giám Sát không thể chiếu tới.
Anh với tay lấy một nắm bột thuốc súng còn sót lại từ bao tải.
Tay anh run rẩy, nhưng ý chí thì sắc bén như lưỡi dao.
Anh không thể đánh bại họ.
Nhưng anh có thể gây rối.
Lâm Trì ném nắm bột thuốc súng về phía cửa chính, ngay khi tiếng đập cửa trở nên dữ dội hơn.
Anh không có lửa, nhưng anh có một thứ khác: năng lượng tĩnh điện từ chiếc lược ngà.
Anh chạm đầu lược vào đống bột, tập trung toàn bộ ý thức vào việc tạo ra một tia lửa nhỏ, yếu ớt.
*Phụt.*
Một tia lửa xanh lét bùng lên.
Không đủ lớn để gây nổ lớn, nhưng đủ để tạo ra một đám khói dày đặc, mù mịt.
***
Cửa kho bật mở.
Ba tên vệ sĩ xông vào, kiếm trong tay, ánh mắt sắc lẹm quét qua căn phòng.
Khói thuốc và hơi nước bùng lên, bao phủ không gian trong tích tắc.
Mùi hăng hắc của thuốc súng xộc vào mũi họ, khiến họ ho sặc sụa, tạm thời mất phương hướng.
Lâm Trì cố gắng bò ra sau, nhưng cơn đau đầu dữ dội từ cơ chế "thời gian ngược" khiến anh ngã quỵ.
Thế giới quay cuồng.
Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nát sọ não mình.
Thể xác A của anh gần như ngừng hoạt động.
Tim anh đập chậm lại, nhịp điệu của một người sắp chết.
Một tên vệ sĩ phát hiện ra anh, đứng khom người giữa đám khói.
Ở kia!"
Tiếng gào thét xé tan sự tĩnh lặng.
Tên vệ sĩ rút kiếm, bước về phía Lâm Trì.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe hở, hướng thẳng về cổ anh.
Lâm Trì không né tránh.
Anh không còn sức để né.
Anh nhắm mắt, dùng hết chút sức lực còn lại của thể xác B – thể xác tiềm ẩn, thể xác của "phiên bản tương lai" – để đẩy một chồng bao tải thuốc còn lại đổ sập xuống.
*Ầm!*
Bụi đất và mảnh vỡ gỗ văng tung tóe, che khuất tầm nhìn của tên vệ sĩ trong khoảnh khắc.
Đó là khoảng thời gian quý giá nhất.
Lâm Trì lăn người ra phía sau, nơi cửa sổ nhỏ nằm đó.
Cửa sổ bị khóa, nhưng kính đã vỡ vụn từ trước.
Anh dùng vai – phần cơ thể duy nhất còn giữ được chút sức lực – va vào khung cửa.
Cửa kính vỡ tan.
Lâm Trì rơi xuống.
Anh rơi vào mương nước đen ngòm, lạnh cắt da cắt thịt.
Nước bao trùm lấy anh, cuốn anh xuống sâu.
Sự lão hóa tạm thời dừng lại, hoặc ít nhất là chậm lại, khi anh chìm vào trạng thái bất tỉnh.
Nhưng nỗi đau vẫn còn.
Nỗi đau của sự thất bại.
Anh đã không cứu được ai.
Anh chỉ chạy trốn.
Và giờ đây, anh là một kẻ tẩu tội, một kẻ bị truy nã, với một cơ thể đang dần hóa đá.
***
Nước trong mương đen ngòm, lạnh buốt.
Lâm Trì chìm xuống, chỉ để đầu nhô lên thở.
Tiếng bước chân của các vệ sĩ dần xa đi, họ đi theo hướng khác, nghĩ rằng cậu đã chết hoặc trốn vào những ngóc ngách khác.
Họ không tìm thấy anh, vì họ không tìm kiếm trong nước.
Họ tìm kiếm trên cạn.
Trong bóng tối của mương nước, Lâm Trì nhìn vào chiếc lược ngà ướt đẫm.
Dưới ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên mặt nước, anh thấy một chi tiết mà trước đó anh đã bỏ qua.
Trên lưng chiếc lược, khắc một dòng chữ nhỏ, cực kỳ tinh vi, gần như vô hình nếu không có ánh sáng trực tiếp.
*"Thiên Uy."*
Văn Thiên Uy.
Người đứng đầu phe Cố Định.
Người đã mất vợ con vì hiện tượng biến mất.
Lâm Trì sững sờ.
Tên của hắn được khắc trên vật lưu niệm của một người phụ nữ thuộc phe Tái Sinh.
Điều này có nghĩa là gì?
Văn Thiên Uy không chỉ tiêu hủy vật lưu niệm.
Anh ta đang thu thập chúng.
Anh ta đang kiểm soát chúng.
Và nếu anh ta kiểm soát chúng, thì anh ta biết cách sử dụng chúng.
Và nếu anh ta biết cách sử dụng chúng, thì anh ta biết cách tạo ra Khe Rãnh.
Lâm Trì nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lạnh lẽo nhìn xuống anh như những con mắt vô tình.
Mảnh giấy đỏ trong đầu anh vang lên một lần nữa, nhưng lần này, giọng nói không còn là của chính anh.
Đó là giọng nói của Văn Thiên Uy, lạnh lùng, xa cách, nhưng đầy đau khổ.
*"Cậu nghĩ mình đang chạy trốn?
Cậu chỉ đang đi vào bẫy mà chính mình đã đặt ra.
Body Clock không lừa dối cậu.
Nó đang đếm ngược đến lúc cậu nhận ra sự thật: Cậu không phải là nạn nhân.
Cậu là nguyên nhân."*
Lâm Trì siết chặt chiếc lược.
Nước lạnh thấm vào xương tủy, nhưng nỗi sợ hãi trong tim anh còn lạnh hơn.
Anh không biết mình đang ở đâu, nhưng anh biết một điều chắc chắn: Cuộc chơi này không còn là về việc cứu những kẻ biến mất.
Nó là về việc tìm ra ai đang điều khiển đồng hồ.
Và kim đồng hồ vẫn đang chạy ngược.
*00:00:00.*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận