Chương 4

Lâm Trì không đáp lời.

Ánh mắt cậu quét nhanh qua bàn tay run rẩy của người phụ nữ, rồi nhìn thẳng vào bóng tối phía sau cô – nơi Lão Hầu đang chờ đợi.

Trong khoảnh khắc im lặng ấy, cơ thể Lâm Trì bỗng đau nhói dữ dội.

Không phải đau đớn thể xác thông thường, mà là sự xé toạc từ bên trong, như thể hai nửa linh hồn đang cố gắng tách rời nhau nhưng lại bị một sợi dây vô hình siết chặt.

*Body Clock A (Sáng)* của cậu, phiên bản lý trí, lạnh lùng và phân tích, đang hét lên trong đầu: *Chạy.

Cô ta là bẫy.

Mùi ozone là dấu hiệu của năng lượng không ổn định, giống như trước khi một quả bom nổ.*

Nhưng *Body Clock B (Tối)*, phiên bản cảm xúc, hoang mang và đầy nỗi sợ hãi, lại thì thầm: *Ở lại.

Cô ấy cô đơn như chúng ta.

Cô ấy hiểu chúng ta.*

Lâm Trì nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn ra từ trán.

Cậu nhìn vào chiếc đồng hồ không kim trên tay người phụ nữ.

Con số đếm ngược đã dừng lại ở *00:00:00*.

Nhưng thay vì nổ tung, mặt đồng hồ bắt đầu quay ngược lại.

*59, 58, 57...*

"Cậu đang làm gì?" Lão Hầu hỏi, giọng trầm khàn, vang lên từ bóng tối.

Giọng ông ta không có sự giận dữ, chỉ có một sự mệt mỏi sâu thẳm, như của một người đã chứng kiến quá nhiều cái chết.

"Không phải tôi," Lâm Trì nói, giọng khàn khàn.

"Là nó."

Người phụ nữ, Bạch Mộc Lan, nhíu mày.

Cô ta rút tay lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào vết thương trên tay Lâm Trì.

Máu anh không còn lơ lửng nữa, mà đã rơi xuống sàn, tạo thành một vệt đỏ tươi trên nền đá lạnh lẽo.

"Nó?"

"Đôi đồng hồ trong đầu tôi," Lâm Trì giải thích, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh dù tim đập như trống trận.

"Một cái muốn tôi sống.

Một cái muốn tôi chết.

Và hiện tại, chúng đang cãi nhau về việc có nên tin cô hay không."

Bạch Mộc Lan cười, một nụ cười khô khan, không có chút ấm áp.

"Logic của cậu thật thú vị.

Nhưng trong thế giới này, logic không cứu được ai.

Chỉ có máu và ký ức mới làm được điều đó."

Cô ta bước lùi lại, lùi vào bóng tối.

"Lão Hầu, cậu ấy không phải là 'Lỗi hệ thống'.

Cậu ấy là 'Vết nứt'.

Và vết nứt thì không thể sửa chữa được.

Chỉ có thể lấp đầy hoặc phá vỡ."

Lão Hầu im lặng.

Bóng tối của ông ta dường như dày đặc hơn.

"Nếu cậu chọn phá vỡ, cậu sẽ mất tất cả.

Ký ức, danh tính, và cả linh hồn."

Lâm Trì nhìn vào đôi mắt của Bạch Mộc Lan.

Trong đó, anh thấy sự tuyệt vọng của một người đang tìm kiếm thứ gì đó đã mất từ lâu.

Anh nhớ lại bí mật ẩn sâu trong tiềm thức: *Phiên bản B không phải là bạn thân.

Nó là tương lai của chính anh.

Và nếu anh chọn sai, anh sẽ mất đi cả hai phiên bản, trở thành một cái xác không hồn.*

"Cậu có hai lựa chọn," Bạch Mộc Lan nói lại, giọng lạnh như băng.

"Chết ở đây, hoặc đi cùng tôi vào nơi mà không ai dám đặt chân đến.

Nơi mà những kẻ biến mất thực sự đi đến."

Lâm Trì hít một hơi thật sâu.

Không khí trong phòng nặng nề, mùi ozone càng nồng nặc.

Cậu biết mình không thể tin cô ta hoàn toàn.

Nhưng cậu cũng biết mình không thể chết ở đây.

Chết ở đây có nghĩa là thất bại.

Thất bại có nghĩa là thế giới này sẽ tiếp tục sụp đổ, và anh sẽ không bao giờ tìm ra cách hòa hợp hai linh hồn.

"Đi," Lâm Trì nói, một từ đơn giản, nhưng mang theo trọng lượng của một quyết định không thể quay đầu.

Bạch Mộc Lan gật đầu.

Cô ta quay lưng, bước nhanh vào bóng tối.

Lão Hầu đứng đó, không cản trở.

Ông ta chỉ nhìn Lâm Trì với ánh mắt phức tạp, như thể đang nhìn một đứa trẻ đang bước vào vực thẳm.

Lâm Trì lau máu trên tay, bước theo Bạch Mộc Lan.

Khi chân cậu chạm vào ngưỡng cửa, cậu cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội.

*Body Clock A* và *Body Clock B* lại bắt đầu xung đột.

Nhưng lần này, anh không cố gắng kìm nén.

Anh để chúng chiến đấu.

Vì anh biết, chỉ thông qua xung đột, anh mới có thể tìm ra con đường thứ ba.

***

Lâm Trì lao vào con hẻm nhỏ, trái tim đập thình thịch như trống chiến.

Lão Hầu không đuổi theo ngay, mà chỉ đứng đó, quan sát.

"Cậu sẽ không thoát khỏi 'Giờ Vàng' đâu, con nhóc."

Lâm Trì biết ông ta nói đúng.

"Giờ Vàng" là khoảng thời gian từ hoàng hôn đến nửa đêm, khi ranh giới giữa thế giới thực và "Khe Rãnh Thời Gian" mỏng nhất.

Trong khoảng thời gian này, những vật lưu niệm trở nên bất ổn, và những kẻ biến mất có thể quay lại, nhưng không phải là con người nữa.

Chúng là những bóng ma ký ức, đói khát và nguy hiểm.

Hẻm nhỏ tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu treo trên tường.

Mùi ẩm mốc và thối rữa tỏa ra từ những đống rác chất đống.

Lâm Trì chạy nhanh nhất có thể, nhưng chân cậu nặng như chì.

Cơ thể anh đang phản ứng với sự căng thẳng, và *Body Clock B* đang cố gắng kéo anh lại, muốn anh dừng lại, muốn anh chấp nhận số phận.

"Đừng nghe nó," Lâm Trì tự nhủ, giọng nói của anh vang lên trong đầu, rõ ràng và sắc bén.

"Nó đang sợ.

Và sự sợ hãi sẽ giết chúng ta."

Bạch Mộc Lan đi trước, bước đi nhẹ nhàng như một bóng ma.

Cô ta không hề mệt mỏi, dù vừa mới chạy qua một khoảng cách dài.

Cô ta dừng lại trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, bị phủ đầy rêu mốc.

Trên cánh cửa, có khắc một biểu tượng kỳ lạ: một chiếc đồng hồ bị vỡ đôi.

"Cửa này chỉ mở cho những người có 'Vật Lưu Niệm' tương thích," Bạch Mộc Lan nói, không quay lại.

"Cậu có vật lưu niệm nào không?"

Lâm Trì lắc đầu.

Tôi mới đến thế giới này.

Tôi không có gì."

"Thật ư?" Bạch Mộc Lan quay lại, ánh mắt sắc lẹm.

"Cậu nói dối.

Cậu mang theo ký ức của thế giới cũ.

Đó cũng là một loại vật lưu niệm.

Và nó rất nguy hiểm."

Lâm Trì im lặng.

Cô ta đúng.

Ký ức về thế giới hiện đại, về khoa học, về logic, là thứ khác biệt nhất mà anh mang theo.

Nó không thuộc về thế giới Đại Tề.

Nó là một ngoại lai.

Và trong thế giới này, ngoại lai thường bị tiêu diệt.

"Cánh cửa này dẫn đến 'Khu Vực Buồn Tận'," Bạch Mộc Lan tiếp tục.

"Nơi mà những kẻ biến mất bị mắc kẹt.

Nơi mà thời gian không tồn tại.

Nếu cậu muốn tìm hiểu về 'Khe Rãnh', đây là nơi duy nhất."

Lâm Trì nhìn vào cánh cửa.

Nó không có tay nắm.

Nó chỉ có một khe hở nhỏ, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lóe lên.

Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ từ khe hở đó.

Như thể nó đang gọi tên anh.

*Có một vật thể nhỏ bé, phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Đó là một chiếc đồng hồ.

Nhưng không phải đồng hồ thường.

Nó không có kim.

Nó chỉ có một mặt số duy nhất, và trên đó, một dòng chữ đang thay đổi liên tục.*

Lâm Trì nhớ lại cảnh tượng ở phòng trước.

Chiếc đồng hồ của Bạch Mộc Lan.

Và bây giờ, anh cảm thấy nó đang gọi anh từ phía sau cánh cửa này.

"Cậu sẽ vào không?" Bạch Mộc Lan hỏi.

Lâm Trì hít một hơi thật sâu.

"Vào."

***

Cánh cửa phòng bỗng bị đóng sầm.

Không phải bởi gió, mà bởi một áp lực vô hình.

Phe "Cố Định" đã đến.

Họ tin rằng Lâm Trì đang giữ một vật lưu niệm "nguy hiểm" – chính ký ức của cậu – và phải được tiêu hủy.

Bên ngoài, tiếng bước chân của những người mặc áo choàng đen tiến lại gần.

Bên trong, Lão Hầu đang chờ đợi từ bên kia cánh cửa.

Lâm Trì và Bạch Mộc Lan đứng trước cánh cửa gỗ.

Không khí trong hẻm nhỏ trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Mùi ozone từ trước giờ đã biến mất, thay vào đó là mùi khói đốt và mùi sắt gỉ – mùi của sự hủy diệt.

"Họ đến rồi," Bạch Mộc Lan nói, giọng không hề run rẩy.

Cô ta rút ra một chiếc kim châm từ trong tay áo.

Chiếc kim nhỏ bé, sáng bóng, tỏa ra một aura độc hại.

"Cậu cần phải đưa vật lưu niệm của cậu ra.

Hoặc là ký ức, hoặc là thứ gì đó khác.

Nếu không, cánh cửa sẽ không mở."

Lâm Trì nhíu mày.

"Tôi đã nói tôi không có vật lưu niệm."

"Cậu có," Bạch Mộc Lan khẳng định.

"Cậu mang theo ký ức của một thế giới khác.

Đó là một vật lưu niệm khổng lồ.

Và nó đang thu hút sự chú ý của Khe Rãnh."

Lâm Trì cảm thấy một cơn đau đầu mới.

*Body Clock A* phân tích: *Ký ức là dữ liệu.

Dữ liệu có thể bị mã hóa.

Nếu cô ta muốn tôi 'đưa ra' ký ức, cô ta muốn truy cập vào bộ não tôi.*

*Body Clock B* thì thầm: *Cô ta muốn hiểu chúng ta.

Cô ta cô đơn.

Cô ta muốn kết nối.*

Lâm Trì nhìn vào Bạch Mộc Lan.

"Tại sao cô lại giúp tôi?"

Bạch Mộc Lan im lặng một lúc.

Ánh mắt cô ta nhìn vào khoảng không, như thể đang nhìn về quá khứ.

"Cha tôi biến mất khi tôi còn nhỏ.

Ông để lại cho tôi một chiếc lược gỗ.

Chiếc lược đó chứa đựng ký ức của ông.

Nhưng phe Cố Định muốn tiêu hủy nó.

Họ nói rằng nó là nguyên nhân khiến ông biến mất.

Nhưng tôi biết sự thật.

Ông không biến mất vì chiếc lược.

Ông biến mất vì ông tìm thấy 'Khe Rãnh'.

Và ông muốn cứu những người khác."

Cô ta nhìn vào Lâm Trì, ánh mắt đầy hy vọng và tuyệt vọng.

"Tôi cần cậu giúp tôi tìm cha.

Và để làm được điều đó, tôi cần cậu vào 'Khu Vực Buồn Tận'.

Nơi mà thời gian dừng lại.

Nơi mà ký ức sống mãi."

Lâm Trì hiểu.

Cô ta không chỉ giúp anh vì sự đồng cảm.

Cô ta đang sử dụng anh.

Anh là chìa khóa để mở cánh cửa đó.

Và anh cũng đang sử dụng cô ta.

Anh cần cô ta để vào nơi mà anh có thể tìm ra bí mật về hai linh hồn trong cơ thể mình.

Đây là một giao dịch.

Không có tình bạn.

Chỉ có lợi ích.

Nhưng trong thế giới này, lợi ích có thể trở thành gia đình.

Nếu họ sống sót.

"Được," Lâm Trì nói.

"Nhưng nếu cô lừa tôi, tôi sẽ giết cô."

Bạch Mộc Lan cười, một nụ cười lạnh lẽo.

"Nếu tôi lừa cậu, cậu sẽ không sống đủ lâu để làm điều đó."

Cô ta đặt tay lên cánh cửa.

Chiếc kim châm trong tay cô ta chạm vào khe hở.

Một tia sáng xanh nhạt bắn ra, xuyên qua khe hở.

Cánh cửa bắt đầu rung lắc.

Bên ngoài, tiếng bước chân dừng lại.

Một giọng nói vang lên, lạnh lùng và không cảm xúc.

"Đừng mở cửa.

Vật lưu niệm bên trong là nguyền rủa.

Nó sẽ kéo tất cả chúng ta vào Khe Rãnh."

Lão Hầu.

Lâm Trì nhìn vào cánh cửa.

Anh cảm thấy áp lực từ hai phía.

Một phía là sự hủy diệt của phe Cố Định.

Một phía là sự bí ẩn của Khe Rãnh.

Anh phải chọn.

***

Bài hát vang lên.

Những vật lưu niệm ngừng bay.

Ánh sáng xanh nhạt chuyển thành màu vàng ấm áp.

Phe Cố Định dừng bước.

Lão Hầu nhíu mày.

Lâm Trì cảm thấy cơ thể mình đang phân tách.

*Body Clock A* muốn đẩy cậu ra khỏi hiện tại, quay về quá khứ.

*Body Clock B* muốn giữ cậu ở lại, trong bóng tối vĩnh cửu.

Cậu hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự bất lực.

Hai linh hồn trong cơ thể anh đang chiến đấu quyết liệt hơn bao giờ hết.

Ký ức về thế giới hiện đại và ký ức về thế giới Đại Tề va chạm với nhau, tạo ra những tia lửa điện trong não anh.

"Cậu đang làm gì?" Bạch Mộc Lan hỏi, giọng đầy hoảng loạn.

Cô ta cố gắng giữ cánh cửa mở, nhưng ánh sáng vàng đang lan tỏa khắp hẻm nhỏ, bao phủ lấy họ.

"Tôi đang tạo ra con đường thứ ba," Lâm Trì nói, giọng khàn khàn, gần như không nghe thấy.

"Tôi không quay về quá khứ.

Tôi cũng không ở lại hiện tại.

Tôi đang đi vào tương lai."

Anh nhắm mắt lại.

Anh không còn cố gắng kiểm soát hai linh hồn.

Anh để chúng hòa vào nhau.

Anh để ký ức về khoa học và ký ức về ma thuật trộn lẫn.

Anh để logic và cảm xúc hợp nhất.

Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy nó.

Anh thấy một thế giới khác.

Một thế giới nơi Khe Rãnh không tồn tại.

Nơi những kẻ biến mất không biến mất.

Nơi mà thời gian là một dòng chảy liên tục, không bị cắt đứt.

Nhưng để đến được thế giới đó, anh phải trả giá.

Giá trị là chính anh.

Lâm Trì mở mắt.

Ánh mắt anh không còn là ánh mắt của một người đàn ông.

Nó là ánh mắt của một thực thể.

Một thực thể nằm giữa hai thế giới.

Cánh cửa gỗ vỡ tan.

Những mảnh gỗ bay ra, biến mất trong không khí.

Bạch Mộc Lan lùi lại, kinh hoàng.

Lão Hầu bước vào hẻm nhỏ, ánh mắt đầy sự tôn trọng và sợ hãi.

"Cậu đã làm gì?" Lão Hầu hỏi.

Lâm Trì nhìn vào đôi tay mình.

Chúng đang trong suốt.

Anh có thể nhìn thấy những ngón tay của Bạch Mộc Lan qua bàn tay mình.

"Tôi đã tìm ra cách," Lâm Trì nói.

"Cách để cứu những kẻ biến mất.

Không phải bằng cách tiêu hủy vật lưu niệm.

Không phải bằng cách thu thập chúng.

Mà bằng cách...

hòa nhập."

Anh bước về phía trước.

Bước chân anh không chạm đất.

Anh đang trôi nổi.

"Đi theo tôi," anh nói với Bạch Mộc Lan.

"Nếu cậu muốn tìm cha, hãy đi theo tôi.

Nhưng nhớ rằng, một khi đã vào, cậu không thể quay lại."

Bạch Mộc Lan nhìn vào anh, rồi nhìn vào Lão Hầu.

Lão Hầu gật đầu.

"Đi," ông ta nói.

"Nếu cậu muốn sống, hãy đi theo anh ta."

Bạch Mộc Lan bước về phía Lâm Trì.

Cô ta nắm lấy tay anh.

Tay anh lạnh giá, nhưng không còn trong suốt nữa.

Nó trở lại bình thường.

Họ bước qua cánh cửa vỡ.

Và thế giới xung quanh họ biến mất.

***

Khi Lâm Trì mở mắt, phòng trống rỗng.

Chỉ còn lại cậu và những vật lưu niệm nằm yên trên sàn.

Trên tay cậu, vô tình, là một mảnh giấy cũ, được viết bằng mực đỏ.

Không phải từ bất kỳ ai trong phòng.

Nó xuất hiện từ chính Khe Rãnh mà cậu vừa tạo ra.

Trên đó viết: *"Đừng tin vào Body Clock của chính mình.

Chúng đang lừa dối cậu.

Và kẻ đứng sau tất cả không phải là phe Cố Định, cũng không phải là phe Tái Sinh.

Nó là chính cậu.

Từ tương lai."*

Lâm Trì nhìn vào mảnh giấy.

Tim anh đập thình thịch.

*Body Clock A* im lặng.

*Body Clock B* im lặng.

Chỉ còn lại một giọng nói.

Giọng nói của chính anh.

Nhưng không phải từ hiện tại.

"Cậu đã đến rồi," giọng nói đó vang lên, trong đầu anh.

"Và bây giờ, trò chơi mới bắt đầu."

Lâm Trì nhìn vào chiếc đồng hồ không kim trên tay Bạch Mộc Lan.

Con số bắt đầu đếm ngược lại.

*00:00:01.*

Và lần này, nó không dừng lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập