Chương 3

Lâm Trì không bước về phía bóng người già nua.

Thay vào đó, anh đóng sập cửa phòng ngủ gỗ lim, khóa chèn lại bằng một thanh gỗ cứng đã được anh chuẩn bị sẵn từ lúc vào phòng.

Tiếng gỗ va chạm vang lên khô khốc, cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc của căn phòng.

Hơi thở của anh dồn dập, không phải vì mệt mỏi thể chất sau chuyến đi dài, mà vì sự xung đột nội tạng kinh hoàng đang diễn ra bên trong cơ thể.

Cơ thể "A" – cơ thể hiện tại của Lâm Trì trong thế giới Đại Tề – đang run rẩy.

Những cơn co giật nhẹ lan từ ngón tay lên cổ tay, giống như dòng điện cao thế đang chạy lạc hướng.

Nhưng nỗi sợ thực sự không đến từ bên ngoài, mà từ bên trong.

Tiếng thì thầm.

Nó lại vang lên.

Không phải giọng nói của Bạch Mộc Lan, cũng không phải tiếng của thế giới thực, mà là giọng của chính anh.

Một giọng nói mệt mỏi, đầy đau khổ, và lạ lùng thay, lại quen thuộc đến rợn người.

*“Đừng tin hắn, Lâm Trì.

Hắn đang nhìn vào những ký ức chúng ta đã cố quên.”*

Lâm Trì nghiến răng, hai tay nắm chặt thành quyền đến mức khớp ngón tay bật lên tiếng lách cách.

Anh ép mình hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật thở 4-7-8 mà anh từng dùng để kiểm soát nhịp tim trước các bài thi quan trọng ở đời trước.

Bốn giây hít vào.

Bảy giây nín thở.

Tám giây thở ra.

Logic phải chiến thắng cảm xúc.

Nếu "phiên bản B" là anh, thì anh không thể để sự hoảng loạn của phiên bản đó chi phối hành động của phiên bản này.

Anh quay lại nhìn cánh cửa.

Bên kia lớp gỗ dày, bước chân của Lão Hầu vẫn đều đặn, chậm rãi, như thể ông ta có cả thế giới để chờ đợi.

Mùi hương trầm tanh tưởi len lỏi qua khe cửa, kích thích khứu giác nhạy bén của Lâm Trì.

Đó không phải là hương trầm thông thường.

Trong mùi hương đó có lẫn một chút vị kim loại, vị của máu khô và bụi thời gian.

Lâm Trì liếc nhìn chiếc bàn gỗ phía sau lưng.

Trên đó chỉ có một ngọn nến đang tàn và một chiếc gương đồng cũ kỹ.

Anh nhìn vào gương.

Đôi mắt mình đỏ ngầu, hốc hác, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như dao cạo.

Anh cần một con đường thứ ba.

Phe Cố Định muốn tiêu hủy mọi thứ.

Phe Tái Sinh muốn khôi phục mọi thứ.

Cả hai đều là những cực đoan mù quáng.

Nếu anh để Lão Hầu "đọc" ký ức, anh sẽ bị biến thành một con rối, một công cụ cho phe Cố Định sử dụng để tìm ra cách triệt tiêu hoàn toàn Khe Rãnh Thời Gian.

Nhưng nếu anh chống cự bằng vũ lực, anh sẽ chết ngay lập tức.

Anh cần thời gian.

Và anh cần hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa "phiên bản B" và thế giới này.

Lão Hầu tiến lại gần, ngồi đối diện Lâm Trì như một người thầy dạy học.

Ông ta không gõ cửa, không đợi lời mời.

Sự xâm phạm ranh giới cá nhân này là có chủ đích, nhằm gây áp lực tâm lý.

Không khí trong phòng ngột ngạt, mùi hương trầm tanh tưởi xộc vào mũi, khiến Lâm Trì cảm thấy như đang ngạt thở.

"Cậu nghĩ mình là ai?" Lão Hầu hỏi, giọng trầm ấm, vang lên từ đâu đó sâu thẳm trong lồng ngực ông ta.

"Một vị khách từ tương lai?

Hay một linh hồn lạc lối?"

Lâm Trì cố giữ giọng bình tĩnh, dùng kiến thức tâm lý học để phân tích ngôn ngữ cơ thể của đối phương.

Lão Hầu không hề có ý định tấn công ngay lúc này.

Ông ta đang quan sát, đang đánh giá.

Đây là một cuộc phỏng vấn, nhưng người phỏng vấn nắm giữ sinh mệnh của người được phỏng vấn.

"Tôi là Lâm Trì," anh trả lời, giọng đều đều.

"Một người đang cố gắng hiểu những gì đang xảy ra.

Và tôi đoán là ông cũng vậy, thưa Lão Hầu."

Lão Hầu cười nhẹ, một nụ cười không chạm đến đôi mắt lạnh lẽo của ông ta.

Cậu muốn hiểu một hiện tượng mà ngay cả các vị tiên nhân cổ đại cũng không thể giải thích?

Cậu giống như một đứa trẻ đang cố dùng que diêm để soi sáng một cái hang động sâu hun hút.

Nguy hiểm, và vô nghĩa."

Ông ta đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên.

Trên lòng bàn tay nhăn nheo của ông ta, một vết sẹo hình xoắn ốc đang phát sáng mờ ảo.

Đó là dấu hiệu của một người đã tiếp xúc trực tiếp với Khe Rãnh Thời Gian.

"Cậu không thuộc về thế giới này, Lâm Trì," Lão Hầu nói, mắt nhìn xuyên thấu vào linh hồn anh.

"Nhưng cậu mang theo một thứ nguy hiểm hơn cả ma quỷ.

Cậu mang theo 'ký ức tương lai'.

Và ký ức đó là một loại độc dược.

Nó sẽ ăn mòn thực tại nếu không được kiểm soát."

Lâm Trì cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Tiếng thì thầm trong đầu anh trở nên rõ ràng hơn, gay gắt hơn.

*Hắn nói đúng một phần.

Ký ức của tôi đang làm xáo trộn cấu trúc thời gian cục bộ.

Nhưng nếu hắn lấy nó đi, tôi sẽ mất đi khả năng dự đoán.

Tôi sẽ trở thành một người mù trong mê cung.*

Anh không đáp lại.

Sự im lặng của anh là câu trả lời tốt nhất.

Trong tâm lý học giao tiếp, im lặng tạo ra khoảng trống, và con người có xu hướng lấp đầy khoảng trống đó bằng những thông tin vô ích.

Lão Hầu không nói thêm gì nữa, chỉ ngồi đó, mắt không rời khỏi Lâm Trì, như một con trăn đang chờ con mồi kiệt sức.

Căng thẳng leo thang khi Lão Hầu đột ngột đứng dậy.

Ông ta không nói một lời, chỉ lấy một chiếc kim lớn từ trong tay áo ra, rồi rạch nhẹ vào lòng bàn tay trái.

Máu đỏ tươi chảy ra, nhỏ xuống sàn nhà gỗ.

Nhưng máu đó không thấm vào gỗ, mà trượt đi, vẽ nên những đường nét phức tạp, xoắn ốc.

Lâm Trì nhận ra đó là một phép thuật.

Một nghi thức "Giam Cầm Thời Gian".

Mục đích không phải để giết anh, mà để khóa chân không gian quanh anh, khiến anh không thể di chuyển, từ đó dễ dàng "hút" lấy ký ức.

Cả hai phe đều sai.

Phe "Cố Định" tin rằng việc loại bỏ vật lưu niệm sẽ cắt đứt nguồn gốc của Khe Rãnh.

Họ coi con người là vật cản, là lỗi cần được sửa.

Phe "Tái Sinh" thì ngược lại, họ coi vật lưu niệm là cửa sổ, cố gắng mở rộng nó để kéo người mất về, bất chấp việc làm rách nát cấu trúc thực tại.

Cả hai đều xem con người như một biến số trong phương trình, chứ không phải là chủ thể.

Lâm Trì nhìn vào những đường máu đang khô dần.

Anh nhận ra sơ hở.

Nghi thức này cần sự tập trung tuyệt đối của người thực hiện.

Lão Hầu đang dùng máu của chính mình làm chất dẫn.

Điều đó có nghĩa là ông ta đang tự làm suy yếu bản thân.

Nếu anh phá vỡ sự tập trung đó, nghi thức sẽ sụp đổ.

Nhưng làm sao?

Anh không thể dùng võ công.

Cấp độ Phàm Nhân của anh không đủ để chống lại một thuật sĩ cấp cao.

Anh cần một cú sốc.

Một cú sốc vật lý, hoặc tinh thần.

Lão Hầu cúi người, miệng lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa.

Không gian quanh Lâm Trì bắt đầu rung động.

Những chiếc bàn, chiếc ghế dường như bị kéo dãn ra, méo mó như hình ảnh trong gương vỡ.

Thời gian đang chậm lại.

Tim đập của anh nghe như tiếng trống trận.

Khoảnh khắc đó là cơ hội duy nhất.

Nhưng Lâm Trì không chạy.

Anh biết nếu chạy, lão sẽ đuổi theo và giết anh ở ngoài hành lang nơi có nhiều vệ sĩ phe Cố Định khác.

Anh phải hành động ngay tại đây, trong cái bẫy mà chính họ đặt ra.

Lâm Trì lao vào, nhưng không phải để đâm, mà để gây thương tích cho chính mình.

Anh rút con kim may may trong túi áo – một vật dụng tầm thường, nhưng sắc bén.

Với tốc độ của một người đã quen thuộc với sự đau đớn, anh chích mạnh vào lòng bàn tay trái của mình.

Máu anh chảy ra, rơi xuống sàn, nhưng không chạm vào vòng tròn phép thuật của Lão Hầu.

Thay vào đó, anh dùng máu của mình vẽ một ký tự lên tấm gương đồng phía sau lưng.

Đó không phải là chữ.

Đó là một công thức vật lý đơn giản: *E=mc²*.

Lão Hầu dừng lại, mắt mở to, đầy kinh hoàng.

Ông ta không hiểu ký tự đó, nhưng năng lượng tinh thần phát ra từ tấm gương đột ngột bùng nổ.

Máu của Lâm Trì, kết hợp với ý chí mạnh mẽ của một linh hồn không thuộc về thế giới này, tạo ra một phản ứng cộng hưởng.

Tấm gương vỡ tan thành hàng ngàn mảnh.

Tiếng vỡ vang lên như một tiếng sét.

Lão Hầu hét lên, ôm đầu, nghi thức bị phá vỡ.

Không gian quanh Lâm Trì trở lại bình thường, nhưng căn phòng giờ đây đầy những mảnh gương sắc nhọn.

Lâm Trì đứng giữa đống đổ nát, tay trái chảy máu, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng.

Anh đã đánh cược bằng sự đau đớn của chính mình để tạo ra sự hỗn loạn.

Và anh đã thắng, nhưng chỉ trong tích tắc.

Cánh cửa phòng ngủ bỗng nhiên bật mở.

Không phải do ai đó đẩy, mà như thể không khí xung quanh đã bị xé toạc.

Một bóng người bước vào.

Không phải Lão Hầu.

Không phải vệ sĩ.

Đó là một người phụ nữ.

Cô ta mặc một bộ đồ đen đơn giản, không có bất kỳ biểu tượng nào của phe Cố Định hay Tái Sinh.

Tóc cô ta dài, đen như mực, buông xõa xuống lưng.

Khuôn mặt lạnh lùng, không biểu cảm, nhưng đôi mắt lại sáng lên một ánh sáng kỳ lạ, như thể chứa đựng cả bầu trời sao.

Người phụ nữ bước lại gần, mùi hương tỏa ra từ cô ta không phải là hương trầm tanh tưởi, mà là mùi ozone – mùi của sấm sét, của không khí sau cơn mưa.

Đó là mùi của sự thay đổi, của những thứ cũ kỹ bị phá hủy để nhường chỗ cho cái mới.

"Cậu không thuộc về phe Cố Định, cũng không thuộc về phe Bí ẩn," cô ta nói, giọng lạnh như băng, vang lên rõ ràng trong căn phòng đầy mảnh vỡ.

"Cậu là 'Lỗi hệ thống'.

tôi là người dọn dẹp lỗi."

Cô ta dừng lại trước mặt Lâm Trì, cúi xuống nhìn vào vết thương trên tay anh.

Máu anh vẫn đang chảy, nhưng thay vì rơi xuống sàn, nó lại lơ lửng trong không khí, tạo thành những giọt nước nhỏ xíu, phản chiếu ánh sáng từ ngọn nến tàn.

"Và cậu vừa mới tạo ra một lỗi lớn hơn," cô ta tiếp tục, một nụ cười mỏng manh, đầy mỉa mai hiện lên trên khóe môi.

"Lão Hầu sẽ không tha cho cậu.

Và phe của tôi cũng không.

Vậy nên, cậu có hai lựa chọn.

Chết ở đây, hoặc đi cùng tôi vào nơi mà không ai dám đặt chân đến."

Lâm Trì nhìn vào đôi mắt của cô ta.

Trong đó, anh thấy một sự cô đơn tương tự như chính mình.

Một người không có gia đình, không có quá khứ, chỉ có hiện tại đầy nguy hiểm.

"Và nơi đó là đâu?" Lâm Trì hỏi, giọng khàn khàn vì mất máu.

Người phụ nữ không trả lời.

Cô ta chỉ đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía anh.

Trên lòng bàn tay cô ta, một vật thể nhỏ bé, phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Đó là một chiếc đồng hồ.

Nhưng không phải đồng hồ thường.

Nó không có kim.

Nó chỉ có một mặt số duy nhất, và trên đó, một dòng chữ đang thay đổi liên tục.

Lâm Trì nhìn vào dòng chữ đó.

tim anh ngừng đập trong một giây.

Dòng chữ đó viết bằng tiếng Việt.

Ngôn ngữ của thế giới cũ.

Ngôn ngữ của anh.

Và nó đang đếm ngược.

*00:00:01.*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập