Chương 2
Tiếng tích tắc không còn là âm thanh khô khan của cơ chế kim loại, mà trở thành một tiếng rên rỉ kéo dài, xé toạc màng nhĩ Lâm Trì.
Không gian xung quanh anh bắt đầu méo mó, những tán cây cổ thụ bên ngoài thành trì Đại Tề vặn xoắn như những con rắn độc đang chết dần.
Anh cố gắng hít thở, nhưng không khí ở đây đặc quánh, nặng trĩu mùi ẩm mốc của thời gian thối rữa.
Cơ thể anh, hay chính xác hơn là phần "Sáng" đang kiểm soát, bắt đầu phản ứng dữ dội.
Da thịt anh nóng lên, không phải vì sốt, mà như thể mỗi tế bào đang được đốt cháy bởi một lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ.
Lâm Trì nghiến răng, mồ hôi tuôn xuống trán, hòa lẫn với bụi đất.
Anh không thể dừng lại.
Nếu anh dừng lại, lực trường của chiếc đồng hồ sẽ xé toạc anh ra thành từng mảnh ký ức rời rạc, giống như những nạn nhân của Khe Rãnh Thời Gian trước đây.
Anh lê từng bước chân nặng trịch vào sâu trong rừng.
Mỗi bước đi đều để lại một vết hằn đen trên mặt đất, như thể trọng lượng của hai linh hồn đang ép xuống thực tại.
Tiếng tích tắc trong đầu anh ngày càng lớn, chồng chéo lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn.
"Phiên bản B" — giọng nói ấy vang lên trong tâm trí, lạnh lùng và xa lạ.
*“Cậu đang làm sai.
Cậu đang kéo nó về phía mình.
Hãy để nó đi.”*
Lâm Trì gạt bỏ suy nghĩ đó.
Anh không tin vào trực giác mù quáng.
Anh tin vào dữ liệu.
Dữ liệu cho thấy nếu anh ngắt kết nối đột ngột, áp suất năng lượng sẽ gây nổ.
Anh cần một van xả.
Anh cần một nơi để xả bớt áp lực này trước khi nó phá hủy cấu trúc vật lý của cơ thể.
Rừng cây càng lúc càng dày đặc.
Ánh sáng ban ngày bị lọc qua tán lá trở nên xanh lợt, bệnh hoạn.
Lâm Trì thấy trước mặt mình xuất hiện một bóng người.
Không phải quái vật, không phải quân lính của phe Cố Định.
Đó là một cô gái trẻ, mặc áo choàng màu xám tro, tay cầm một cây gậy gỗ khắc đầy các ký tự kỳ lạ.
Cô ta đứng giữa con đường, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trong tay Lâm Trì với vẻ kinh hãi lẫn tò mò.
Tên cô ta vang lên trong đầu Lâm Trì, không phải từ ký ức của anh, mà từ chính linh hồn của cô gái kia.
Cô ta có khả năng nghe thấy tiếng nói trong đầu những người bị ảnh hưởng bởi Khe Rãnh.
Và hiện tại, tiếng nói trong đầu Lâm Trì — sự xung đột giữa hai phiên bản chính mình — đang ồn ào như một cái chợ đêm.
"Đừng lại gần," Lâm Trì gầm lên, giọng khàn đặc.
Anh giơ tay ra, chiếc đồng hồ vẫn đang quay ngược kim.
Lực trường xung quanh anh làm cho lá cây rơi xuống bay ngược lên trời.
Fù Thanh không lùi.
Cô ta nhai nhóp nhép, môi mím chặt.
"Cậu không thể chạy trốn khỏi nó," cô ta nói, giọng bình thản đến đáng sợ.
"Nó đã chọn cậu.
Hoặc tệ hơn, nó đang tiêu thụ cậu."
Lâm Trì cố gắng hạ thấp cơ thể, giả vờ yếu đuối để đánh lạc hướng, nhưng cơ bắp anh cứng đờ.
"Ta chỉ là một người lạc lối," anh nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể.
"Không phải kẻ biến mất, cũng không phải đồ vật.
Tôi cần tìm một nơi yên tĩnh để ổn định lại."
Fù Thanh scoff, bước lại gần, mũi giày chạm nhẹ vào một mảnh vỡ gốm sứ trên mặt đất.
Mảnh vỡ đó rung lên, phát ra một âm thanh chói tai.
"Người lạc lối?
Trong Đại Tề, không ai 'lạc lối'.
Hoặc là họ bị hút vào Khe Rãnh, hoặc là họ đang cố gắng kéo ai đó ra từ đó.
cậu trông giống như cả hai."
Cô ta giơ cao cây gậy, các ký tự trên đó bắt đầu phát sáng màu xanh lam.
"Tôi là Fù Thanh.
Và tôi không để một biến số không kiểm soát được đi qua khu rừng này.
Nếu cậu muốn sống, hãy giao lại thứ đó cho tôi.
Tôi có thể niêm phong nó."
Lâm Trì cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và tuyệt vọng.
"Niêm phong?
Cô nghĩ mình có thể niêm phong một lỗ hổng trong thực tại bằng một cây gậy gỗ?" Anh nhìn vào mắt cô ta, nhìn thấy sự sợ hãi ẩn sâu trong ánh mắt lạnh lùng ấy.
Nhưng cô cũng muốn hiểu nó.
Giống như tôi."
Trước khi Fù Thanh kịp phản ứng, mặt đất dưới chân họ bắt đầu nứt toác.
Không phải do động đất.
Đó là Khe Rãnh.
Nó đang mở ra ngay giữa họ, hút lấy không khí, ánh sáng và cả âm thanh.
Những mảnh vỡ ký ức từ chiếc đồng hồ của Lâm Trì bắt đầu bay ra, như những con bướm bằng lửa, lao vào khoảng không đen kịt.
"Khe Rãnh đang mở!" Fù Thanh hét lên, sắc mặt tái nhợt.
Cô ta rút ra một thanh kiếm ngắn từ trong áo choàng, nhưng tay run rẩy.
"Cậu phải chạy!
Đừng nhìn vào nó!
Nếu cậu nhìn vào nó, nó sẽ nhìn lại cậu!"
Lâm Trì không chạy.
Anh cảm thấy cơ thể A của mình — phiên bản hiện tại — bắt đầu nóng lên, nhưng không phải vì bệnh tật, mà vì sự thu hút.
Hai Body Clock trong người anh đang đồng bộ với nhịp đập của Khe Rãnh.
Anh nhận ra rằng nếu anh chạy, anh sẽ bỏ lại một phần ký ức của mình lại đó.
Và nếu phiên bản B là tương lai của anh, thì việc mất ký ức có nghĩa là anh sẽ quên đi lý do tại sao mình phải tồn tại.
Anh bước về phía trước, tiến vào mép vực của Khe Rãnh.
Gió từ bên trong thổi ra, mang theo mùi hương của hoa nhài và mùi máu tươi.
Một mùi hương quen thuộc.
Mùi hương của phòng thí nghiệm nơi anh từng làm việc trước khi xuyên không.
"Cậu điên rồi!" Fù Thanh hét lên, cố gắng kéo anh lại bằng cây gậy.
Nhưng lực hút quá mạnh.
Cô ta bị trượt chân, ngã xuống đất, cách Lâm Trì vài mét.
Lâm Trì đứng tại mép vực, nhìn xuống đáy vực đen kịt.
Ở đó, anh thấy những bóng người.
Họ không chết.
Họ đang trôi nổi trong một dòng chảy thời gian bị mắc kẹt.
Và giữa họ, anh thấy một bóng dáng quen thuộc.
Một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ trắng, mặt đeo mặt nạ phòng độc.
Người đàn ông đó đang nhìn lên, hướng về phía Lâm Trì.
Đó là phiên bản B.
Nhưng không phải phiên bản B đang nói trong đầu anh.
Đây là phiên bản B của quá khứ.
Phiên bản B trước khi bị phân liệt.
"Đừng tin vào phiên bản B," dòng chữ trên chiếc vòng bạc vang lên trong tâm trí anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Anh ấy không phải là anh.
Anh ấy là cái bóng của nỗi sợ hãi của anh."
Lâm Trì nhắm mắt lại.
Anh không còn cố gắng phân tích bằng logic.
Anh để cảm xúc dẫn lối.
Anh nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi với người bạn thân nhất của mình ở thế giới cũ.
Những đêm thức trắng cùng nhau giải quyết các bài toán phức tạp.
Những lúc im lặng chia sẻ một tách cà phê.
Nếu phiên bản B là tương lai, thì tại sao anh lại cảm thấy đau đớn đến vậy khi nghĩ về việc mất đi anh ta?
Anh mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.
"Không," anh nói với Khe Rãnh.
"Tôi không để cậu ta lấy đi ký ức của tôi.
Và tôi cũng không để cậu ta định nghĩa con người tôi."
Anh đưa tay ra, không phải để đẩy lùi Khe Rãnh, mà để nắm lấy nó.
Chiếc đồng hồ trong tay anh ngừng quay ngược.
Kim giờ đứng yên.
Rồi, từ từ, nó bắt đầu chạy theo chiều thuận.
Nhưng không phải chạy về phía trước.
Nó chạy vào trong.
Những bóng tối, vốn là những mảnh vỡ ký ức hỗn loạn, bắt đầu ngưng tụ.
Lâm Trì đưa tay ra, nắm lấy chiếc vòng bạc đang trôi nổi trong không khí trắng xóa.
Nhưng ngay khi anh chạm vào nó, một cú sốc điện tử chạy dọc sống lưng.
Anh không chỉ cảm nhận được ký ức của người chủ cũ.
Anh cảm nhận được *sự hiện diện* của ai đó khác.
Một linh hồn khác đang ẩn náu trong chiếc vòng bạc.
Không phải phiên bản B.
Mà là ai đó...
gần gũi hơn.
"Con trai..." Một giọng nói yếu ớt, đầy nước mắt, vang lên trong đầu anh.
Không phải từ phiên bản B.
Mà từ chính ký ức bị chôn vùi của anh.
"Con đã tìm thấy nó chưa?"
Lâm Trì kinh ngạc.
Giọng nói đó...
giống hệt giọng của người mẹ anh đã mất trong một vụ tai nạn xe hơi ở thế giới cũ.
Nhưng tại sao giọng nói đó lại xuất hiện trong chiếc vòng bạc của thế giới Đại Tề?
Fù Thanh nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Trì.
Cô ta đứng dậy, lau máu trên môi, mắt mở to.
"Cậu đang nói chuyện với ai?" cô ta hỏi, giọng run rẩy.
"Ai đang nói trong đầu cậu?"
Lâm Trì không trả lời.
Anh siết chặt chiếc vòng bạc.
Cơn đau xé toạc cơ thể anh, nhưng anh không buông tay.
Anh nhận ra rằng đây không phải là một cuộc chiến giữa phe Cố Định và phe Tái Sinh.
Đây là một cuộc chiến giữa quá khứ và hiện tại.
Và anh là người duy nhất có thể đứng ở ngã ba đường đó.
Nhưng để làm được điều đó, anh phải trả giá.
Giá trị của sự cân bằng là sự mất mát.
Ánh sáng từ chiếc đồng hồ bùng nổ, bao phủ cả khu rừng.
Fù Thanh nhắm mắt lại, hét lên vì chói mắt.
Khi ánh sáng tắt đi, khu rừng trở lại bình yên.
Màu xanh lá cây quay lại, nhưng có gì đó khác biệt.
Những chiếc lá trên cây bây giờ mang màu xanh đậm hơn, như thể thấm đẫm mực.
Fù Thanh đứng ở mép rừng, thở hổn hển.
Cô quay lại, nơi Lâm Trì từng đứng, giờ chỉ còn lại một đống quần áo rách nát và một vết cháy hình tròn trên mặt đất.
Không có Lâm Trì.
Không có chiếc đồng hồ.
Không có chiếc vòng bạc.
Chỉ còn lại một thứ duy nhất.
Một chiếc lá vàng, rơi xuống từ trên cao, nhẹ nhàng đáp xuống giữa vết cháy.
Trên chiếc lá, khắc bằng mực đen, một dòng chữ nhỏ bé: *"Tôi đã gặp mẹ cậu."*
Fù Thanh nhặt chiếc lá lên, tay run rẩy.
Cô nhìn vào dòng chữ, rồi nhìn vào bầu trời xám xịt.
Cô không biết Lâm Trì đã đi đâu.
Nhưng cô biết rằng, anh đã không biến mất.
Anh đã trở thành một phần của Khe Rãnh.
Và giờ, anh đang ở khắp mọi nơi.
Trong bóng tối của khu rừng, một bóng người xuất hiện.
Đó không phải là Lâm Trì.
Đó là một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng đen, mặt đeo mặt nạ bằng xương.
Người đàn ông đó nhìn vào chiếc lá trên tay Fù Thanh, rồi mỉm cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai.
"Chào mừng đến với thế giới thực, Fù Thanh," người đàn ông nói, giọng khàn khàn.
"Trò chơi mới bắt đầu."
Và rồi, người đàn ông đó biến mất, để lại Fù Thanh đứng một mình giữa khu rừng, với chiếc lá vàng trên tay và một câu hỏi lớn treo lơ lửng trong không khí: Ai là người đã nói với Lâm Trì rằng anh đã gặp mẹ cô?
Và nếu Lâm Trì đã gặp mẹ Fù Thanh, thì điều đó có nghĩa là gì đối với bí mật của Viện Giám Sát?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận