Chương 1

Mùi ẩm mốc của rêu phong lẫn với mùi máu tanh nồng nặc扑 vào mũi, đánh thức Lâm Trì khỏi trạng thái vô thức.

Anh mở mắt, nhưng thế giới trước mắt không phải là phòng thí nghiệm trắng xóa, vô trùng nơi anh vừa hoàn thành phép tính cuối cùng, mà là một góc hẻm tối om, ẩm ướt của một thành phố cổ đại lạ lẫm.

Đầu óc anh quay cuồng, không phải do chấn thương vật lý, mà do sự xung đột dữ dội bên trong ý thức.

Một nửa cơ thể anh bừng bừng sức sống, cơ bắp căng cứng như thép, nhịp tim đập thình thịch mạnh mẽ như tiếng trống chiến tranh—đó là trạng thái "Sáng", bản năng sinh tồn hoang dã đang chiếm ưu thế.

Nhưng dòng suy nghĩ và lý trí lại chậm chạp, nặng nề, như đang chìm vào một giấc ngủ sâu không lối thoát—trạng thái "Tối", nơi ký ức và cảm xúc bị đóng băng.

Lâm Trì cố gắng đứng dậy, bàn tay run rẩy chạm vào mặt đất lạnh lẽo.

Anh cảm nhận được hai nhịp điệu trái ngược trong cùng một khung xương.

Một bên muốn chạy, muốn cắn xé, muốn tồn tại bằng mọi giá; bên kia muốn phân tích, muốn tìm nguyên nhân, muốn hiểu tại sao anh lại ở đây.

"Logic," anh tự nhủ, giọng nói trong đầu lạnh lùng như dao cạo.

"Nếu đây là một giấc mơ, nó quá chi tiết.

Nếu đây là hiện thực, thì định luật bảo toàn năng lượng đã bị vi phạm." Anh nhìn xuống đôi tay mình.

Đôi tay gầy guộc, làn da trắng bệch, hoàn toàn khác với cơ thể cường tráng mà anh vừa cảm nhận được trong khoảnh khắc trước.

Sự phân liệt này không chỉ là về thể xác, mà là về linh hồn.

Anh có thể nghe thấy tiếng thì thầm của một người khác trong đầu mình—một phiên bản của chính anh, nhưng lại xa lạ đến rợn người.

"Anh ổn chứ?" Tiếng thì thầm ấy vang lên, không phải qua tai, mà trực tiếp trong não bộ.

Nó lạnh lùng, tinh tế, và đầy sự kiểm soát.

Lâm Trì nghiến răng, cố gắng đẩy lùi giọng nói đó.

Anh không tin vào định mệnh, không tin vào linh hồn song sinh, anh chỉ tin vào những gì có thể đo đếm được.

Nhưng ở thế giới này, mọi thứ đều phi lý.

Anh nhìn quanh, thấy những bức tường gạch cũ kỹ, những vũng nước đọng phản chiếu ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn dầu đang cháy leo lắt.

Đây không phải là thế kỷ 21.

Đây là một nơi mà khoa học chưa sinh ra, và ma thuật—nếu nó tồn tại—thì đang chi phối cuộc sống.

Bốn bóng người đứng chắn ngang lối thoát, ánh mắt chúng nhìn Lâm Trì như nhìn một con thú bị thương.

Chúng mặc áo vải thô, trên ngực có in huy hiệu của phe "Cố Định"—những kẻ tin rằng việc giữ lại vật lưu niệm của người biến mất là nguyên nhân gây ra những thảm họa thời gian.

Chúng cầm gậy sắt và dao rựa, vẻ mặt hung hãn nhưng cũng đầy dè dặt.

Chúng không hiểu tại sao một gã trai trẻ lại có thể khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề đến vậy, nhưng bản năng cảnh giác của chúng đang báo động.

"Đưa ra vật lưu niệm," tên đầu tiên gầm lên, giọng khàn khàn như tiếng cưa gỗ.

"Hoặc chúng ta sẽ lấy nó từ xác anh."

Lâm Trì không trả lời.

Anh đang bận đối mặt với cuộc chiến trong chính cơ thể mình.

Cơ bắp anh co cứng, muốn lao vào tấn công, nhưng trí tuệ anh lại ra lệnh giữ im lặng.

Sự xung đột này tạo ra một khoảng trống chết người.

Nếu anh tấn công, anh sẽ mất kiểm soát.

Nếu anh im lặng, anh sẽ chết.

Và rồi, cơ thể anh chọn một hướng đi thứ ba—một sự tê liệt tạm thời do hệ thần kinh bị quá tải.

Bốn tên cướp thấy anh không phản ứng, lầm tưởng đó là sự sợ hãi hoặc bất lực.

Chúng cười khẩy, coi đó là "bệnh dịch" của những kẻ yếu đuối và lao vào tấn công cùng lúc.

Gậy sắt vung xuống, tiếng gió rít lên đáng sợ.

Đây là lúc "cái giá" của việc thua thiệt bắt đầu tính.

Cơ thể Lâm Trì (trạng thái Tối) bắt đầu run rẩy dữ dội.

Hệ thần kinh bị quá tải do sự xung đột giữa cơ bắp mạnh mẽ của trạng thái Sáng và sự yếu đuối của trạng thái Tối.

Máu từ vết thương cũ trên trán anh chảy xuống, làm mờ tầm nhìn.

Anh cảm thấy đau, một nỗi đau thực sự, không phải là dữ liệu mô phỏng.

Nỗi đau này khiến anh tỉnh táo hơn, nhưng cũng khiến anh yếu đi.

Tên thứ hai vung dao, nhắm thẳng vào vai anh.

Lâm Trì không né.

Anh không thể né.

Cơ thể anh bị khóa chặt bởi sự mâu thuẫn nội tại.

Nhưng ngay khi lưỡi dao sắp chạm vào da thịt, một luồng năng lượng kỳ lạ bùng nổ từ trong người anh.

Không phải là võ công, không phải là phép thuật, mà là sự cộng hưởng của hai linh hồn trong một cơ thể.

Thời gian như chậm lại.

Lâm Trì nhìn thấy từng giọt mồ hôi rơi từ trán kẻ địch, từng sợi tóc bay trong gió.

Anh thấy rõ sự sợ hãi ẩn sau vẻ hung hãn của chúng.

Chúng cũng sợ.

Sợ những gì chúng không hiểu.

Và rồi, anh ngã xuống.

Không phải vì bị đánh, mà vì cơ thể anh không chịu đựng được áp lực của sự hợp nhất tạm thời.

Anh đập mạnh vào mặt đất, bụi bặm bay lên mù mịt.

Tên cướp dừng lại, kinh hoàng nhìn thấy máu của Lâm Trì loang ra trên nền đất đá.

Nhưng thay vì chết, Lâm Trì mở mắt.

Ánh mắt anh không còn mơ hồ.

Nó sắc lạnh, như hai viên đá băng.

Anh đã học được một bài học quan trọng: thua thiệt không phải là thất bại, mà là dữ liệu.

Và dữ liệu này cho thấy cơ thể anh có thể chịu đựng được mức độ xung đột cao hơn anh nghĩ.

Khi nhóm phe "Cố Định" tạm thời bị rối loạn bởi sự bất thường của Lâm Trì, một nhóm người khác xuất hiện từ phía sau hẻm, bước đi nhẹ nhàng như bóng tối.

Chúng mặc áo choàng đen, mặt đeo mặt nạ giấy bạc khắc hình đồng hồ cát.

Đó là phe "Lưu Giữ"—những kẻ tin rằng vật lưu niệm là chìa khóa để gọi lại những người đã mất, dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với những rủi ro khôn lường.

Chúng không quan tâm đến cuộc chiến giữa Lâm Trì và bọn cướp, mà chỉ chăm chăm nhìn vào đống đổ nát và xác kẻ bị "ký ức" xâm nhập—một người đàn ông già nằm bất động ở góc hẻm, bên cạnh anh ta là một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ, mặt kính vỡ vụn.

"Đừng phá hủy nó!" Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lớp mặt nạ.

"Năng lượng trong đó vẫn còn nguyên vẹn.

Nếu anh em phá vỡ nó, kẻ biến mất sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt trong Khe Rãnh."

Tên đầu lĩnh phe "Cố Định" quay lại, mặt đỏ gay.

"Chúng là lời nguyền!

Chúng kéo họ trở lại, nhưng không phải là những người họ từng là!

Chúng là những thứ giả mạo!"

"Giả mạo hay không, đó là lựa chọn của người sống," giọng nói từ phe "Lưu Giữ" đáp lại, đầy vẻ khinh miệt.

"Anh chỉ là một kẻ sợ hãi cái chết của chính mình."

Lâm Trì nằm trên đất, lắng nghe cuộc tranh luận này.

Anh nhận ra sự ngu ngốc của cả hai phe.

Phe "Cố Định" muốn tiêu hủy tất cả để ngăn chặn sự biến mất, nhưng họ đang giết chết hy vọng của những người còn sống.

Phe "Lưu Giữ" muốn giữ lại tất cả, nhưng họ đang nuôi dưỡng ảo tưởng và nguy cơ sụp đổ thực tại.

Cả hai đều sai.

Cả hai đều đang nhìn vấn đề từ một góc độ cực đoan, thiếu đi sự cân bằng.

Và Lâm Trì, với tư cách là một nhà khoa học, thấy rõ lỗ hổng trong lập luận của cả hai.

Vật lưu niệm không phải là lời nguyền, cũng không phải là phước lành.

Nó là một hiện tượng vật lý—một sự rò rỉ năng lượng tinh thần vào thế giới vật chất.

Vấn đề không nằm ở vật thể, mà ở cách con người tương tác với nó.

Anh cố gắng đứng dậy, chân trái bị thương khiến anh khập khiễng.

Máu từ vết thương trên trán đã khô lại, tạo thành một lớp vỏ cứng.

Anh nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi bên cạnh người đàn ông già.

Mặt kính vỡ, kim đồng hồ ngừng đập.

Nhưng khi anh nhìn kỹ, anh thấy một luồng sáng mờ ảo phát ra từ bên trong vỏ đồng hồ.

Đó không phải là ánh sáng thông thường.

Đó là ký ức.

Ký ức của người đã biến mất.

"Anh nghĩ anh có thể hiểu được nó sao?" Tên đầu lĩnh phe "Cố Định" bước tới, gậy sắt trong tay run rẩy.

"Đừng chạm vào nó, thằng nhóc.

Nó sẽ ăn mòn linh hồn anh."

Lâm Trì không nhìn hắn.

Anh đưa tay ra, nắm chặt mảnh vỡ còn lại của chiếc đồng hồ.

Nhưng bên trong sự lạnh lẽo ấy là một nhịp đập.

Nhịp đập của một trái tim đã ngừng hoạt động, nhưng vẫn còn sống trong ký ức.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo cột sống, như có ai đó đang kéo anh vào một thế giới khác.

Tiếng thì thầm trong đầu anh trở nên lớn hơn, rõ ràng hơn.

"Đừng sợ," giọng nói của phiên bản B vang lên.

"Đây là cơ hội.

Hãy quan sát.

Hãy phân tích."

Lâm Trì nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác trong lòng bàn tay.

Anh không cố gắng kiểm soát nó.

Anh để nó chảy vào trong mình.

Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một hình ảnh: một căn phòng đầy sách, một người phụ nữ đang khóc, và một chiếc đồng hồ chạy ngược lại.

Ký ức của người đàn ông già.

Không phải là lời nguyền.

Chỉ là nỗi đau.

Không khí trong hẻm như đông cứng lại.

Tiếng thở của các tên địch nghe rõ mồn một.

Lâm Trì đứng dậy, ánh mắt anh sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Anh không rút kiếm, vì anh không có.

Anh chỉ đưa tay ra, nắm chặt mảnh vỡ còn lại.

Năng lượng từ chiếc đồng hồ lan tỏa, tạo thành một lực trường vô hình đẩy lùi bọn cướp.

Chúng lùi lại, kinh hoàng nhìn thấy không khí xung quanh Lâm Trì bắt đầu扭曲, như thể thời gian đang bị bẻ cong.

"Anh là ai?" Tên đầu lĩnh hét lên, giọng run rẩy.

Lâm Trì không trả lời.

Anh quay người, bước qua bọn chúng như thể chúng là những cái bóng.

Anh không cần chiến đấu.

Anh đã chứng minh được sức mạnh của sự cân bằng.

Và bây giờ, anh cần tìm ra cách để kiểm soát nó trước khi nó phá hủy chính anh.

Với một nỗ lực cuối cùng, Lâm Trì lao thẳng ra khỏi hẻm, phá tan vòng vây bằng chính sự kinh hoàng của kẻ địch.

Anh chạy vào khu rừng cây cổ thụ bên ngoài thành, nơi ánh sáng ban ngày (trạng thái Sáng) có thể giúp anh ổn định phần nào cơ thể.

Cành cây quất vào mặt anh, đá nhọn cắt vào chân, nhưng anh không dừng lại.

Anh phải rời xa nơi này trước khi phe "Cố Định" hoặc phe "Lưu Giữ" tìm ra anh.

Anh không thuộc về phe nào.

Anh là một biến số mới.

Một biến số mà cả hai phe đều chưa tính đến.

Khi anh ngã xuống dưới gốc cây, nhìn lên bầu trời, anh thấy những đám mây trôi qua nhanh hơn bình thường.

Thời gian ở đây không ổn định.

Và trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, anh nhìn thấy thứ gì đó nằm dưới gốc cây.

Một chiếc vòng bạc cũ kỹ, khắc chữ "L.T."—chữ viết tắt của chính anh.

Nhưng anh không nhớ mình từng đeo nó.

Và khi anh nhặt nó lên, anh thấy một dòng chữ khắc nhỏ bên trong: "Đừng tin vào phiên bản B.

Anh ấy không phải là anh."

Lâm Trì cầm chiếc vòng bạc, tay run rẩy.

Nếu phiên bản B không phải là anh, thì ai đang nói trong đầu anh?

Và nếu anh không phải là anh, thì ai đang sống trong cơ thể này?

Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, nặng trĩu hơn bất kỳ vũ khí nào.

Anh nhìn vào chiếc đồng hồ bỏ túi trong tay, kim giờ bắt đầu chạy lại.

Nhưng lần này, nó chạy ngược.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập