Chương 10

Kinh thành Đại Tề trong đêm mưa không phải là nơi dành cho kẻ yếu.

Mưa rơi xuống những mái ngói rêu phong, tạo thành một màn sương dày đặc, che khuất tầm nhìn và bóp nghẹt tiếng thở của những kẻ lang thang.

Lâm Trì không còn đi bộ.

Cơ thể anh đang phản bội lại ý chí, từng thớ cơ bắp co rút lại như những sợi dây thừng bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.

Anh lê bước trên những con phố vắng vẻ, đôi tay chống xuống mặt đá lạnh lẽo, ngón tay bấu chặt vào những khe nứt của lát gạch cổ.

Sự xung đột giữa hai nhịp sinh học trong người anh không còn là một cảm giác khó chịu, mà đã trở thành một cú sốc thần kinh dữ dội, tàn phá từ bên trong.

Tim anh đập thình thịch, mạnh mẽ và nhanh chóng như trống trận của một chiến binh đang ở đỉnh cao hưng phấn — đó là nhịp của "phiên bản B", của bản năng sống còn hoang dã.

Nhưng trái ngược hoàn toàn, phổi anh lại co rút, khô khốc và thiếu oxy, như thể anh đang hít thở không khí của một xác chết đã lạnh cứng — đó là nhịp của "phiên bản A", của sự lý trí đang dần tắt lịm.

Mỗi bước chân anh đưa ra đều là một trận chiến nội tại.

Bàn chân phải muốn bước tới, nhưng đầu gối trái lại muốn quỳ xuống.

Anh cảm thấy như thể có hai linh hồn đang kéo co trong một xác thân mong manh, và xác thân đó đang dần vỡ vụn dưới sức nặng của sự mâu thuẫn.

*"Đừng dừng lại,"* giọng nói của phiên bản B vang lên trong đầu, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao cạo.

*"Nếu ngươi dừng lại, bóng tối sẽ nuốt chửng ngươi.

Chạy cho đến khi phổi ngươi nổ tung."*

Lâm Trì nghiến răng, nước bọt lẫn máu chảy xuống khóe miệng.

Anh không tin vào định mệnh, nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng cơ thể này đang trở thành một địa ngục sống.

Anh nhớ lại lời cảnh báo của những người biến mất trước đây: *Lịch sử không bao giờ tha thứ cho những sai lầm.* Và giờ đây, lịch sử đang trừng phạt anh bằng cách biến anh thành một lỗi hệ thống, một glitch trong dòng chảy thời gian.

Anh nhìn xuống tay mình, vết sẹo hình xoắn ốc trên vai trái đang nóng rát, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo xuyên qua lớp áo ướt sũng.

Đó không phải là vết thương của thể xác, mà là dấu hiệu của sự phân liệt.

Anh đang mất dần ranh giới giữa "tôi" và "không phải tôi".

Mưa rơi xuống, nhưng có điều gì đó không đúng.

Những giọt nước không chạm xuống đất ngay lập tức.

Chúng treo lơ lửng trong không trung, như những viên ngọc trai được giữ bởi vô số sợi dây vô hình.

Lâm Trì dừng lại, ngực he he thở dốc.

Anh nâng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi quét qua không gian trước mặt.

Đó không phải là ảo giác do kiệt sức gây ra.

Những giọt mưa dừng lại ở khoảng cách nửa mét so với mặt đất, rung lên bần bật nhưng không rơi xuống.

Không khí xung quanh khu vực này trở nên nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng sấm sét từ xa vang lên nhưng không có ánh chớp đi kèm, như thể âm thanh và ánh sáng đang bị tách rời khỏi nhau.

Lâm Trì quyết định không chạy trốn nữa.

Sự hoảng loạn sẽ chỉ làm tình hình tồi tệ hơn.

Thay vào đó, anh dùng sự tỉnh táo còn sót lại của "body clock sáng" — phần lý trí khô khan, phân tích của nhà khoa học — để quan sát kỹ hơn hiện tượng này.

Anh phát hiện ra rằng những giọt nước mưa treo lơ lửng không phải là ảo giác, mà là một "vùng chết" nhỏ của thời gian.

Một khe hở.

Một vết rạn trên thực tại nơi quy luật vật lý ngừng hoạt động.

Đây chính là nơi mà những "Kẻ Biến Mất" bị hút vào, và cũng là nơi mà các vật lưu niệm tích tụ năng lượng tinh thần mạnh nhất.

Anh cẩn thận đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào một giọt nước đang lơ lửng trước mũi.

Khi da thịt tiếp xúc với giọt nước, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo tay anh, xâm nhập vào mạch máu.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh biến mất.

Lâm Trì không còn thấy kinh thành Đại Tề, không còn thấy mưa hay bóng tối.

Anh thấy một căn phòng.

Một căn phòng nhỏ, ấm áp, với mùi hương của trà sen và sách cũ.

Một người phụ nữ đang ngồi khâu vá, nụ cười hiền hậu nở trên môi.

Đó là mẹ anh.

Không, không phải mẹ của Lâm Trì hiện tại, mà là ký ức của ai đó khác.

Ký ức của người đã biến mất và để lại vật lưu niệm tại đây.

*"Con à, mẹ sắp đi rồi,"* giọng nói của người phụ nữ vang lên, mơ hồ và xa xôi.

*"Đừng buồn.

Mẹ chỉ đi nghỉ ngơi một lát."*

Lâm Trì rít lên, giật tay ra.

Những giọt nước xung quanh anh vỡ tan thành sương mù, rơi xuống đất với tiếng động chát chúa.

Anh ngã quỵ xuống, đầu óc quay cuồng.

Đó không phải là ký ức của anh.

Đó là mảnh vỡ của một linh hồn khác, bị mắc kẹt trong dòng chảy thời gian, chờ đợi ai đó đến để giải phóng hoặc bị tiêu hủy.

Anh hiểu ra.

Văn Thiên Uy và phe "Cố Định" muốn tiêu hủy những vật lưu niệm này để cắt đứt nguồn gốc của Khe Rãnh Thời Gian, coi chúng là lời nguyền.

Nhưng đối với những linh hồn như người phụ nữ kia, vật lưu niệm là duy nhất thứ còn sót lại của sự tồn tại.

Tiêu hủy nó là giết chết họ lần thứ hai.

Còn phe "Tái Sinh" muốn thu thập chúng để gọi hồn, nhưng điều đó chỉ làm cho Khe Rãnh mở rộng hơn, nuốt chửng nhiều người hơn.

Cả hai phe đều sai.

Cả hai đều nhìn vấn đề từ một góc độ cực đoan, bỏ qua bản chất con người của những kẻ biến mất.

Lâm Trì nhận ra rằng anh không thể đứng về phe nào.

Anh phải tạo ra một con đường thứ ba.

Một con đường nơi những ký ức được tôn trọng, nhưng không bị giam cầm; nơi sự biến mất không phải là cái chết, mà là một sự chuyển dịch.

Nhưng để làm được điều đó, anh cần hiểu rõ cơ chế của Khe Rãnh.

Và giờ đây, anh đang đứng ngay giữa tâm điểm của nó.

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, vang vọng trên mặt đá ướt, đều đều và nặng nề.

Chúng đã đến.

Phe "Cố Định".

Những người mặc áo choàng đen, mặt nạ sắt che khuất khuôn mặt, tay cầm những cây gậy khắc đầy phù hiệu hủy diệt.

Họ đã ngửi thấy mùi "thời gian rữa nát" phát ra từ Lâm Trì.

Mùi của sự phân liệt, của hai linh hồn trong một thể xác.

Đối với họ, anh là một dị vật, một mối đe dọa cần bị loại bỏ trước khi anh gây ra thêm nhiều vết rạn nữa.

Lâm Trì biết mình không thể chiến đấu bằng võ lực lúc này.

Cơ thể anh đang suy kiệt, hai nhịp sinh học đang tự hủy hoại lẫn nhau.

Nếu anh cố gắng đánh, anh sẽ chết trong vòng mười giây.

Anh cần một chiến thuật tâm lý và trí tuệ.

Anh nhớ lại bài học từ chương trước: *Thắng bằng cách khiến kẻ thù tin rằng họ đã thắng, nhưng thực tế họ đang thua.* Anh không thể đánh bại họ bằng sức mạnh, nhưng anh có thể đánh bại họ bằng sự nghi ngờ.

Anh đứng dậy, chậm rãi, nhưng vững chãi.

Anh không quay lại nhìn họ.

Thay vào đó, anh nhìn thẳng vào vùng không gian trống trước mặt, nơi những giọt nước mưa vừa mới rơi xuống.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp tim, bắt buộc hai nhịp sinh học đồng bộ hóa, dù chỉ trong vài giây.

Anh tập trung toàn bộ ý chí vào vết sẹo trên vai trái, kích hoạt nó.

Ánh sáng xanh lam bùng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếu rọi khắp con phố vắng.

*"Ngươi nghĩ ngươi đang bảo vệ thế giới?"* Lâm Trì lên tiếng, giọng nói của anh vang lên rõ ràng, lạnh lùng và đầy uy quyền, khác hẳn với sự yếu ớt trước đó.

*"Nhưng mỗi lần ngươi đốt cháy một vật lưu niệm, ngươi đang giết chết một phần lịch sử.

Và lịch sử, như các ngươi đã biết, không bao giờ tha thứ."*

Những người mặc áo choàng đen dừng lại.

Họ bối rối.

Họ không ngờ rằng kẻ mà họ coi là một con thú điên lại có thể nói ra những lời như vậy.

Người đứng đầu, một tên cao lớn với thanh kiếm lớn trên lưng, bước tới.

*"Ngươi là ai?

Ngươi dám thách thức Viện Giám Sát?"*

*"Ta là người duy nhất hiểu được giá trị của sự mất mát,"* Lâm Trì đáp, mắt vẫn không rời khỏi khoảng không trước mặt.

*"Và ta biết rằng, trong số các ngươi, có người cũng từng mất đi ai đó.

Có người cũng từng cầm một vật lưu niệm trong tay, và cảm thấy nỗi đau xé lòng.

Ngươi đang tiêu hủy chúng để trốn tránh nỗi đau đó.

Nhưng nỗi đau không thể bị tiêu hủy.

Nó chỉ có thể được chuyển hóa."*

Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

Những người mặc áo choàng đen nhìn nhau, vẻ mặt nghi ngờ.

Lời nói của Lâm Trì đã chạm vào điểm yếu của họ: nỗi đau cá nhân.

Văn Thiên Uy và phe của anh ta tin rằng sự tồn tại của vật lưu niệm là lời nguyền, nhưng sâu thẳm bên trong, mỗi người trong họ đều mang theo một vết sẹo tương tự.

Lâm Trì đang dùng chính nỗi đau của họ làm vũ khí.

*"Đi theo ta,"* Lâm Trì nói, quay người lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua họ.

*"Hoặc ở lại đây và tiếp tục tự lừa dối chính mình.

Lựa chọn là của các ngươi."*

Người đứng đầu nghiến răng, thanh kiếm trong tay run lên.

*"Đây là bẫy."*

*"Có lẽ,"* Lâm Trì mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy thách thức.

*"Nhưng nếu ngươi không bước tới, ngươi sẽ mãi mãi là một kẻ nô lệ cho nỗi sợ hãi của chính mình.

Và đó, mới thực sự là sự biến mất."*

Sau một khoảnh khắc căng thẳng tột độ, người đứng đầu hạ thanh kiếm xuống một chút.

Những người khác cũng hạ thấp vũ khí.

Họ không tin hoàn toàn vào Lâm Trì, nhưng họ cũng không dám bỏ lỡ cơ hội này.

Họ bước theo anh, chậm rãi, thận trọng, như những con thú hoang bị thu phục bởi một giọng nói đầy mê hoặc.

Lâm Trì dẫn họ đi sâu hơn vào khu phố cổ, hướng về phía ngôi đền bỏ hoang bên bờ hồ.

Cơ thể anh đang cảnh báo.

Sự xung đột giữa hai Body Clock đạt đến đỉnh điểm.

Một bên cơ thể anh bắt đầu đóng băng, tê cóng đến tận tủy xương, trong khi bên kia bốc hỏa, máu chảy trong tĩnh mạch như dung nham.

Anh ngã quỵ, nôn ra một ngụm máu đen sẫm.

Máu rơi xuống đất, hòa lẫn với nước mưa, tạo thành những vệt đỏ thẫm như những đường kẻ máu trên bản đồ.

Khi anh mở mắt ra, anh thấy trước mặt mình không phải là không gian thực, mà là một không gian ảo, nơi thời gian ngừng chảy.

Những người mặc áo choàng đen đã biến mất.

Chỉ còn lại anh và một bóng hình mờ ảo.

Đó là một người phụ nữ già, ngồi trên một chiếc ghế đá cũ kỹ, tay cầm một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng.

Ánh mắt của bà ta sâu thẳm, chứa đựng cả một đại dương ký ức.

Người phụ nữ già – thực chất là một bóng ma bị mắc kẹt trong thời gian, một linh hồn của một trong những "Kẻ Biến Mất" đầu tiên – đưa cho Lâm Trì chiếc đồng hồ quả quýt.

"Đây là chìa khóa cuối cùng.

Nhưng để mở nó, ngươi phải hy sinh một thứ."

"Hy sinh gì?" Lâm Trì hỏi, giọng run rẩy, cơ thể anh đang dần mất đi nhiệt độ.

"Ký ức về lý do tại sao ngươi muốn cứu họ."

Lâm Trì nhìn vào chiếc đồng hồ.

Kim đồng hồ không chạy, mà đứng yên tại vị trí 12 giờ.

Anh hiểu ra.

Để giải phóng những linh hồn, để hòa hợp hai phiên bản của chính mình, anh phải quên đi động lực ban đầu.

Anh phải quên đi nỗi đau, quên đi hy vọng, quên đi tình yêu.

Anh phải trở thành một cỗ máy lạnh lùng, một thực thể thuần túy của logic, không còn bị chi phối bởi cảm xúc con người.

Đó là cái giá của sự sống còn.

Đó là cái giá của con đường thứ ba.

Anh đưa tay ra, nắm chặt chiếc đồng hồ.

Cực kỳ lạnh.

Nhưng trong lòng bàn tay, anh cảm thấy một nhịp đập yếu ớt, như thể trái tim của ai đó đang đập bên trong đó.

Và trong đầu anh, giọng nói của phiên bản B vang lên, không còn lạnh lùng nữa, mà đầy đau đớn.

*"Đừng làm điều đó, Lâm Trì.

Nếu ngươi quên, chúng ta sẽ không còn là chúng ta nữa."*

Lâm Trì nhìn vào bóng ma người phụ nữ già, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ.

Anh biết rằng, dù có chọn lựa gì, anh sẽ không bao giờ còn là người cũ nữa.

Và khi anh khép mắt lại, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ, tan biến vào bóng tối vĩnh cửu.

Nhưng trước khi bóng tối nuốt chửng anh hoàn toàn, anh thấy một bóng người đứng ở cuối con đường, trong làn mưa phùn.

Đó là Bạch Mộc Lan.

Cô đang nhìn anh, với một biểu cảm mà anh chưa từng thấy trước đây: không phải sự nghi ngờ, không phải sự lạnh lùng, mà là sự thương cảm sâu thẳm.

Và trong tay cô, là một chiếc lược tre.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập