Chương 11
Đó là sự lạnh lẽo của chân không, nơi thời gian ngừng chảy và không gian bắt đầu co lại.
Lâm Trì đứng giữa khoảng trống vô định, ánh mắt anh dán chặt vào bóng hình Bạch Mộc Lan đang dần tan biến vào màn sương.
Trong tay cô, chiếc lược tre ấy không chỉ là một vật dụng, mà là lời chào cuối cùng, hay một lời thách thức?
"Đừng làm điều đó, Lâm Trì." Giọng nói của phiên bản B vang lên trong đầu anh, không còn là tiếng vọng của một người bạn, mà là tiếng khóc của một phần linh hồn bị xé toạc.
"Nếu ngươi quên, chúng ta sẽ không còn là chúng ta nữa."
Lâm Trì không đáp.
Ngón tay anh run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là phản ứng sinh học trước một luồng năng lượng lạ lẫm đang lan tỏa từ chiếc đồng hồ quả quýt nằm trong lòng bàn tay.
Vật thể ấy lạnh như băng hà, nhưng khi anh siết chặt nó, kim giây bắt đầu quay ngược.
Tách.* Mỗi tiếng tích tắc đều vang lên như một nhát dao cứa vào dây thần kinh thị giác của anh.
Thế giới xung quanh bắt đầu vỡ vụn, những mảnh gạch đá, những vệt mưa, và cả hình ảnh Bạch Mộc Lan đều biến thành những hạt bụi ánh sáng, bị hút vào tâm điểm của chiếc đồng hồ.
"Hy sinh lý do," Lâm Trì lặp lại, giọng khàn đặc, như thể cổ họng anh đang nuốt phải tro tàn.
Anh hiểu rõ logic của lời đề nghị.
Để mở cánh cửa dẫn đến sự hòa hợp, để giải phóng những linh hồn mắc kẹt, anh phải loại bỏ biến số lớn nhất: cảm xúc.
Con người hành động vì lý do.
Nếu không còn lý do, không còn nỗi đau mất mát, không còn hy vọng cứu vãn, thì anh sẽ trở thành một thực thể thuần túy của hành động.
Một cỗ máy.
Một công cụ hoàn hảo để sửa chữa lỗi hệ thống.
Nhưng liệu một cỗ máy có thể hiểu được ý nghĩa của "cứu rỗi"?
Lâm Trì nhìn vào chiếc đồng hồ.
Kim giờ đứng yên tại vị trí 12, nhưng kim phút lại quay ngược với tốc độ điên cuồng.
Anh cảm thấy ký ức của mình đang bị bóc tách từng lớp.
Hình ảnh người mẹ già trong ký ức hiện đại mờ dần, tiếng cười của những người bạn cùng phòng tan biến, và cả nỗi đau khi nhìn thấy những người biến mất trong thế giới Đại Tề cũng đang bị xóa sổ.
Anh cảm thấy trống rỗng.
Một sự trống rỗng đáng sợ, nhưng cũng là một sự thanh thản khủng khiếp.
"Logic," anh thì thầm, lời nói cuối cùng trước khi ý thức sụp đổ.
"Chỉ còn lại logic."
Và rồi, bóng tối nuốt chửng anh.
Không phải bóng tối của cái chết, mà là bóng tối của sự vô tri.
**
Khi Lâm Trì bước ra khỏi Khe Rãnh, anh không còn là người trước đó.
Ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng không còn sự cuồng nhiệt.
Trong tay anh là chiếc lược ngà, vật lưu niệm duy nhất còn sót lại từ Bạch Mộc Lan, hay đúng hơn, là từ ký ức về cô.
Anh đứng trước cổng thành của Viện Giám Sát.
Phía sau lưng anh là phe "Cố Định" do Văn Thiên Uy dẫn dắt, những người đang chuẩn bị thiêu hủy kho lưu trữ vật lưu niệm để "cắt đứt" nguồn gốc của Khe Rãnh.
Phía trước anh là phe "Tái Sinh", những người đang cố gắng thu thập và bảo quản các vật lưu niệm để "gọi hồn" những người biến mất.
Cả hai phe đều sai.
Phe Cố Định tin rằng tiêu hủy vật lưu niệm sẽ ngăn chặn sự biến mất.
Nhưng họ không hiểu rằng vật lưu niệm không phải là nguyên nhân, mà là triệu chứng.
Việc tiêu hủy chúng chỉ làm tăng áp lực tinh thần, khiến những linh hồn trong Khe Rãnh trở nên bất ổn, dẫn đến những vụ biến mất hàng loạt hơn.
Họ đang giết chết hy vọng của những người sống, và làm đau đớn những linh hồn chết.
Phe Tái Sinh tin rằng giữ lại vật lưu niệm sẽ cứu được người mất.
Nhưng họ không hiểu rằng việc giữ lại ký ức quá lâu sẽ khiến ranh giới giữa hai thế giới mỏng đi, cuối cùng dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của hiện thực.
Họ đang nuôi dưỡng một căn bệnh ung thư tinh thần, hy vọng nó sẽ tự lành, nhưng thực tế nó đang lan rộng.
Lâm Trì bước vào giữa hai phe.
Anh không mang theo vũ khí.
Anh chỉ mang theo chiếc lược ngà và sự tỉnh táo lạnh lùng của một kẻ đã quên đi nỗi đau.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể ngăn cản chúng ta?" Văn Thiên Uy hỏi, giọng đầy vẻ khinh miệt.
Anh nhìn Lâm Trì như nhìn một kẻ ngốc nghếch.
"Vật lưu niệm là lời nguyền.
Loại bỏ nó, và thế giới sẽ được thanh tẩy."
"Thanh tẩy bằng cách giết chết ký ức?" Lâm Trì đáp, giọng đều đều.
"Ngươi đã mất vợ con, Văn Thiên Uy.
Ngươi muốn quên đi nỗi đau.
Nhưng nỗi đau ấy là chứng cớ cho sự tồn tại của họ.
Nếu ngươi xóa đi nỗi đau, ngươi cũng xóa đi họ."
Văn Thiên Uy sững sờ.
Ánh mắt anh run rẩy.
"Ngươi biết gì?"
"Tôi biết rằng cả hai phe đều đang cố gắng kiểm soát điều không thể kiểm soát," Lâm Trì nói.
"Khe Rãnh không phải là nơi chứa linh hồn.
Nó là nơi chứa sự thật mà thế giới này không muốn nhìn thấy.
Và sự thật ấy là: chúng ta không thể cứu họ bằng cách giữ lại họ, cũng không thể cứu họ bằng cách quên họ.
Chúng ta phải cho họ đi."
"Cho họ đi?" Một thành viên phe Tái Sinh hét lên.
"Ngươi muốn chúng ta buông bỏ người thân?"
"Không," Lâm Trì đáp.
"Tôi muốn chúng ta chấp nhận sự mất mát.
Chấp nhận rằng họ đã biến mất, và vật lưu niệm chỉ là một lời tạm biệt, không phải là một sợi dây ràng buộc.
Chúng ta phải tạo ra một con đường thứ ba: không tiêu hủy, không giữ lại.
Mà là *thả lỏng*."
Anh giơ cao chiếc lược ngà.
"Và để làm được điều đó, tôi cần một người hiểu rõ về sự mất mát.
Một người không bị chi phối bởi lý trí khô khan, cũng không bị cuốn theo cảm xúc mù quáng."
Lâm Trì nhìn về phía bóng tối rìa trận địa.
Anh biết Bạch Mộc Lan đang ở đó.
Và anh biết, cô sẽ là người thực hiện bước đi tiếp theo.
Nhưng trước khi cô xuất hiện, anh phải đối mặt với hậu quả của sự tỉnh táo lạnh lùng mà mình đã chọn.
***
Lâm Trì bị bắt.
Không phải bởi phe Cố Định hay phe Tái Sinh, mà bởi chính những nhân viên của Viện Giám Sát, những người trung lập nhưng sợ hãi sự hỗn loạn.
Anh bị giam trong một căn phòng tối, không cửa sổ, không ánh sáng.
Chỉ có tiếng gõ nhịp đều đặn của chiếc đồng hồ quả quýt nằm trong túi áo anh.
Trong bóng tối, anh tỉnh dậy.
Một người phụ nữ già ngồi đối diện anh.
Bà ấy không phải là lính.
Bà ấy mặc một bộ áo dài màu xám, rách nát, nhưng vẫn giữ được vẻ trang nghiêm.
Khuôn mặt bà ấy quen thuộc, nhưng không phải là người mẹ trong ký ức của Lâm Trì.
Bà ấy là một "Kẻ Biến Mất" đã trở về.
Nhưng chỉ là một phần.
"Ngươi nghĩ Khe Rãnh là nơi chứa những linh hồn?" bà già hỏi, giọng lạc đi, như tiếng gió thổi qua khe đá.
Khe Rãnh là nơi chứa *sự thật* mà thế giới này không thể chấp nhận."
Lâm Trì nhìn bà ấy, mắt sáng lên trong bóng tối.
"Sự thật gì?"
"Thế giới Đại Tề không phải là một thực thể độc lập," bà già nói.
"Nó là một giấc mơ.
Một giấc mơ của một thực thể vĩ đại đang ngủ.
Những 'Kẻ Biến Mất' không bị hút vào không gian khác.
Họ thức dậy.
Họ trở về với thực tại.
Và vật lưu niệm là sợi dây cuối cùng kết nối họ với giấc mơ này.
Khi sợi dây đứt, họ thức dậy hoàn toàn.
Và giấc mơ này...
sẽ tan biến."
Lâm Trì cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Nếu điều đó là thật, thì mọi nỗ lực của anh, của phe Cố Định, phe Tái Sinh, đều vô nghĩa.
Họ đang cố gắng giữ một giấc mơ lại, trong khi thực tại đang chờ đợi họ tỉnh dậy.
"Vậy tại sao bà lại trở về?" Lâm Trì hỏi.
"Vì tôi không muốn tỉnh dậy," bà già cười, nụ cười đầy bi thương.
"Tôi vẫn còn yêu giấc mơ này.
Tôi vẫn còn nhớ mùi hương của hoa lan, tiếng cười của con cái, và nỗi đau của mất mát.
Những thứ đó, dù là ảo, nhưng chúng là tất cả những gì tôi có.
Và tôi không muốn đánh mất chúng, ngay cả khi nó có nghĩa là mãi mãi mắc kẹt trong ảo ảnh."
Bà ấy đưa tay ra, cầm lấy chiếc đồng hồ quả quýt từ tay Lâm Trì.
"Ngươi đã chọn con đường của sự tỉnh táo.
Ngươi đã quên đi nỗi đau.
Nhưng ngươi có chắc rằng, khi tỉnh dậy, ngươi sẽ không hối tiếc?
Hối tiếc vì đã từ bỏ một thế giới, dù là ảo, nơi ngươi có thể tìm thấy gia đình?"
Lâm Trì im lặng.
Anh nhớ về Bạch Mộc Lan.
Nhớ về phiên bản B.
Nhớ về cảm giác được thuộc về một nhóm, dù là một nhóm nhỏ bé, những người cùng nhau chống lại số phận.
Đó là gia đình mà anh đã tìm thấy.
Và giờ, bà già đang hỏi anh: liệu anh có sẵn sàng đánh đổi gia đình ảo ấy để lấy lại thực tại khô khan, nơi anh có lẽ sẽ đơn độc hơn bao giờ hết?
***
Người phụ nữ già đưa cho Lâm Trì một lựa chọn.
Trên bàn đá lạnh lẽo, bà đặt hai lọ thuốc.
Một lọ màu đỏ, rực rỡ như máu.
Một lọ màu trắng, trong suốt như băng.
"Uống lọ đỏ," bà già nói.
"Ngươi sẽ quên hoàn toàn mọi thứ.
Quên đi Khe Rãnh, quên đi phiên bản B, quên đi Bạch Mộc Lan.
Ngươi sẽ trở thành một người bình thường, sống trong giấc mơ này như bao người khác.
Hạnh phúc, nhưng mù quáng."
"Và lọ trắng?" Lâm Trì hỏi, giọng không chút dao động.
"Uống lọ trắng," bà già đáp.
"Ngươi sẽ giữ lại ký ức.
Nhưng ngươi phải chịu đựng nỗi đau vĩnh cửu của việc biết sự thật.
Ngươi sẽ luôn nhớ rằng thế giới này là giả.
Ngươi sẽ luôn nhìn thấy sự sụp đổ đang đến gần.
Và ngươi sẽ không bao giờ có thể thực sự thuộc về nơi này, cũng không bao giờ có thể thuộc về thế giới thực.
Ngươi sẽ là một kẻ lang thang giữa hai thế giới, không thuộc về bất kỳ nơi đâu."
Lâm Trì nhìn vào hai lọ thuốc.
Anh nhìn vào chiếc lược ngà vẫn còn nằm trong tay.
Anh không còn nhớ *tại sao* mình muốn cứu mẹ, nhưng anh nhớ *mặt* của Bạch Mộc Lan.
Anh nhớ cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào chiếc lược ấy.
Và anh nhớ giọng nói của phiên bản B, tiếng khóc của một phần linh hồn bị xé toạc.
Anh cúi xuống, cầm lấy lọ thuốc trắng.
"Đau đớn," anh nói, "là chứng cớ cho sự tồn tại."
Nhưng khi anh vừa định mở nắp lọ, một tiếng gõ cửa vang lên.
Không phải tiếng gõ của lính canh.
Mà là tiếng gõ của một chiếc lược tre vào gỗ.
Bốc.*
Lâm Trì ngẩng đầu lên.
Trong bóng tối, một bóng người đứng ở cửa.
Không phải Bạch Mộc Lan.
Mà là Văn Thiên Uy.
Nhưng trong tay ông ta, không phải là kiếm, mà là một chiếc đồng hồ quả quýt khác.
Và trên mặt đồng hồ, kim giây đang chạy *ngược*.
"Ngươi nghĩ ngươi là người duy nhất biết sự thật?" Văn Thiên Uy hỏi, giọng đầy vẻ mỉa mai.
"Hay ngươi chỉ là một con tốt trong bàn cờ của chính ngươi?"
Lâm Trì nhìn vào chiếc đồng hồ của Văn Thiên Uy.
Và anh nhận ra, đó là chiếc đồng hồ của phiên bản B.
Chiếc đồng hồ mà anh nghĩ là đã bị phá hủy.
Và trong đầu anh, giọng nói của phiên bản B vang lên, không còn đau đớn, mà đầy vẻ đe dọa.
*"Chào mừng trở về, Lâm Trì.
Game bắt đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận