Chương 12
Phiên bản trẻ của anh, với đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và tuyệt vọng, đã vung thanh kiếm gỉ sét—vật duy nhất anh còn sót lại từ kiếp trước—về phía "người lạ" đang đứng chắn đường thoát.
Tiếng kim loại va vào da thịt vang lên chói tai.
Đau đớn xé toạc ý thức của Lâm Trì, nhưng không phải từ vết thương trên cơ thể, mà từ sự va chạm giữa hai dòng ký ức đang cố gắng chiếm đoạt nhau.
Phiên bản B, hay nói chính xác hơn là phần linh hồn bị phân liệt của chính anh, hét lên một cách nghẹn ngào.
"Đừng lại gần!
Ngươi là ai?
Tại sao ngươi lại có khuôn mặt của ta?" Thanh kiếm gỉ sét run rẩy, nhưng cú đấm của Lâm Trì lại dứt khoát, đánh vào tay cầm kiếm của phiên bản B.
Thanh kiếm rơi xuống, va vào đá, tạo ra một âm thanh khô khan, giống như tiếng xương gãy.
Lâm Trì thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Anh nhìn vào đôi mắt của phiên bản B, nhìn thấy sự kinh hoàng tột độ.
Đó không phải là sự sợ hãi của một kẻ thù, mà là sự sợ hãi của một đứa trẻ bị bỏ lại trong bóng tối.
"Ta không phải là kẻ thù," Lâm Trì nói, giọng khàn đặc.
"Ta là ngươi.
Ngươi là ta.
Và chúng ta đang chết."
Phiên bản B lùi lại, gót chân chạm vào vách đá.
"Lừa dối," cậu ta rít lên.
"Ngươi là quỷ dữ.
Ngươi muốn nuốt chửng ta." Lâm Trì không đáp lại.
Anh chỉ bước tới, chậm rãi, mở rộng hai tay.
Một cử chỉ đầu hàng, nhưng cũng là một lời mời gọi.
"Nhìn vào chiếc đồng hồ," anh nói.
"Nó đang chạy ngược.
Thời gian không còn đứng yên.
Nếu chúng ta không hợp nhất, cả hai sẽ bị xóa sổ khỏi dòng chảy."
Phiên bản B nhìn xuống chiếc đồng hồ quả quýt trong tay mình.
Kim giây đang quay ngược, phát ra những tiếng tích tắc dồn dập, giống như nhịp tim của một con thú bị săn đuổi.
Cậu ta run rẩy, nhưng không rút lui.
"Tại sao...
tại sao ta lại nhớ những điều này?" Cậu ta thì thầm.
"Tại sao ta lại nhớ mùi hương của Bạch Mộc Lan?
Tại sao ta lại nhớ cảm giác lạnh lẽo của chiếc lược ngà?"
Lâm Trì cúi xuống, nhặt thanh kiếm gỉ sét lên.
"Vì đó là ký ức của ta.
Và bây giờ, nó cũng là ký ức của ngươi.
Chúng ta là một.
Đừng chống cự.
Hãy để nỗi đau trôi qua." Anh đặt tay lên vai phiên bản B.一瞬间, một luồng năng lượng mạnh mẽ xộc vào cơ thể cả hai.
Không phải là sự hòa hợp êm ái, mà là một cuộc chiến dữ dội.
Ký ức của Lâm Trì—những công thức hóa học, những nguyên lý vật lý, những tính toán lạnh lùng—va chạm với ký ức của phiên bản B—những nỗi sợ hãi, những giấc mơ mơ hồ, những cảm xúc nguyên thủy.
Lâm Trì nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị xé toạc.
Nhưng anh không buông tha.
"Cố lên," anh thì thầm, không biết là nói với phiên bản B hay với chính mình.
"Chúng ta phải sống sót.
Để tìm ra sự thật."
Lâm Trì kéo Body A—cơ thể vật lý của phiên bản B—về một hốc đá tương đối an toàn, nơi dòng chảy thời gian chậm lại.
Ánh sáng trong vực thẳm mờ dần, chuyển từ trắng xóa sang một màu tím nhạt, báo hiệu sự chuyển giao từ "Sáng" sang "Tối"—đây là lúc Body B (Tối) bắt đầu lấy lại quyền kiểm soát hoàn toàn.
Nhưng khác với những lần trước, lần này, sự chuyển giao không còn là một cú sốc.
Nó giống như một cơn sóng ngầm, âm thầm nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Trong hốc đá, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt.
Mùi mốc meo của đá ẩm hòa quyện với mùi máu tanh từ vết thương của phiên bản B.
Lâm Trì ngồi xuống, dựa lưng vào vách đá.
Anh nhìn vào chiếc đồng hồ quả quýt.
Kim giây vẫn đang chạy ngược, nhưng tốc độ chậm lại.
Có vẻ như sự hòa hợp giữa hai linh hồn đang ổn định dòng chảy thời gian xung quanh họ.
"Ngươi ổn chứ?" Lâm Trì hỏi, nhìn vào đôi mắt của phiên bản B.
Cậu ta đang nhìn anh với vẻ mặt phức tạp.
Sợ hãi, nghi ngờ, nhưng cũng có một chút tò mò.
không biết," cậu ta đáp.
"Ta cảm thấy...
Nhưng cũng rất trống rỗng.
Giống như một phần của ta đã bị lấy đi."
"Đó là ký ức của ta," Lâm Trì nói.
"Chúng ta đang chia sẻ nó.
Đó là cách duy nhất để tồn tại trong Khe Rãnh Thời Gian.
Nếu chúng ta tách rời, cả hai sẽ bị phân rã."
Phiên bản B gật đầu chậm rãi.
chúng ta là ai?
Chúng ta muốn gì?"
Lâm Trì nhìn vào chiếc la bàn trong tay.
Kim la bàn đang chỉ về phía "Trung Tâm"—nơi nguồn gốc của tất cả sự biến mất.
"Chúng ta là Lâm Trì," anh nói.
"Và chúng ta muốn tìm ra cách để cứu những người đã biến mất.
Không phải bằng cách tiêu hủy vật lưu niệm, cũng không phải bằng cách thu thập chúng.
Mà bằng cách hiểu chúng."
Phiên bản B nhíu mày.
"Hiểu chúng?
Chúng chỉ là những vật vô tri."
"Không," Lâm Trì lắc đầu.
"Chúng là những mảnh vỡ của ký ức.
Mỗi vật lưu niệm chứa đựng một phần linh hồn của người đã biến mất.
Nếu chúng ta có thể giải mã chúng, chúng ta có thể tìm ra cách để kéo họ trở lại.
Hoặc ít nhất, là cho họ một sự nghỉ ngơi vĩnh viễn."
Phiên bản B im lặng.
Cậu ta nhìn vào chiếc đồng hồ, rồi nhìn vào chiếc la bàn.
"Ngươi thực sự tin vào điều đó?"
"Ta không tin vào định mệnh," Lâm Trì nói.
"Ta chỉ tin vào logic.
Và logic cho thấy rằng, nếu có một cách để cứu họ, thì nó phải tồn tại.
Vấn đề là chúng ta phải tìm ra nó trước khi thế giới sụp đổ."
Cảm giác lạnh cóng chạy dọc sống lưng.
La bàn đang chỉ về phía "Trung Tâm"—nơi nguồn gốc của tất cả sự biến mất.
Nếu Lâm Trì đi theo hướng đó, anh có thể giải mã hoàn toàn cơ chế của Khe Rãnh Thời Gian.
Nhưng đó cũng là tự sát.
Phe "Cố Định" sẽ giết anh vì anh dám mang vật lưu niệm vào vùng cấm.
Phe "Lưu Giữ" sẽ bắt giữ anh vì anh dám can thiệp vào quy luật tự nhiên.
Lâm Trì nhìn vào phiên bản B.
"Ngươi có sợ không?" anh hỏi.
Phiên bản B lắc đầu.
Ta chỉ sợ...
bị bỏ lại một mình.
Giống như lần trước."
Lâm Trì gật đầu.
"Ta sẽ không bao giờ bỏ lại ngươi.
Chúng ta là một.
Chúng ta sẽ đi cùng nhau." Anh đứng dậy, chỉnh lại trang phục.
"Chúng ta phải đi nhanh.
Dòng chảy thời gian ở đây không ổn định.
Nếu chúng ta ở lại quá lâu, chúng ta sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn."
Phiên bản B đứng dậy, cầm lấy thanh kiếm gỉ sét.
"Đi thôi," cậu ta nói.
"Hãy tìm ra sự thật."
Lâm Trì dẫn đầu, bước ra khỏi hốc đá.
Ánh sáng tím nhạt dần biến mất, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc.
Không gian xung quanh họ bắt đầu méo mó.
Những khối đá khổng lồ lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi.
Tiếng vọng của những lời thì thầm vang lên từ khắp nơi, giống như tiếng khóc của những linh hồn bị mắc kẹt.
"Hãy tập trung," Lâm Trì nói.
"Đừng nghe chúng.
Chúng chỉ là ảo ảnh.
Nếu ngươi nghe chúng, ngươi sẽ bị cuốn theo."
Phiên bản B gật đầu, nhắm mắt lại.
"Ta sẽ cố gắng."
Họ tiếp tục đi.
Mỗi bước chân đều nặng nề, như thể họ đang bước trên một tấm thảm dày đặc ký ức.
Lâm Trì cảm thấy đầu mình đau nhức.
Những ký ức của phiên bản B đang tràn vào ý thức của anh, mang theo những cảm xúc dữ dội mà anh chưa từng trải qua.
Sợ hãi, tuyệt vọng, nhưng cũng có một chút hy vọng mong manh.
"Ngươi ổn chứ?" phiên bản B hỏi, mở mắt ra.
"Ta ổn," Lâm Trì đáp.
hơi nhiều cảm xúc."
Phiên bản B cười nhẹ.
"Cảm xúc là thứ mạnh mẽ nhất, Lâm Trì.
Nó có thể phá hủy mọi thứ, nhưng nó cũng có thể cứu vớt mọi thứ."
Lâm Trì nhìn cậu ta.
"Ngươi nói đúng.
Nhưng chúng ta cần lý trí để dẫn dắt cảm xúc.
Nếu không, chúng ta sẽ bị nó nhấn chìm."
Khi Lâm Trì lê bước về phía hướng la bàn chỉ, bóng tối phía trước bỗng dưng sáng lên.
Không phải ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của hàng trăm ngọn đuốc.
Phe "Cố Định" và phe "Lưu Giữ"—hai phe thù địch nhau—đang đứng chung một hàng.
Họ không chiến đấu.
Họ đang *quan sát*.
Ở trung tâm vòng tròn là một người đàn ông mặc áo choàng đen.
Anh ta không cầm kiếm, cũng không cầm vật lưu niệm.
Anh ta chỉ đứng đó, với một vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.
Lâm Trì nhận ra anh ta.
Đó là Văn Thiên Uy.
Nhưng khác với lần trước, Văn Thiên Uy không mang theo chiếc đồng hồ quả quýt.
Thay vào đó, anh ta đang cầm một chiếc la bàn giống hệt chiếc la bàn của Lâm Trì.
"Chào mừng, Lâm Trì," Văn Thiên Uy nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Ta đã chờ đợi ngươi rất lâu."
Lâm Trì dừng bước.
Anh nhìn vào phiên bản B, rồi nhìn vào Văn Thiên Uy.
"Ngươi muốn gì?" anh hỏi.
Văn Thiên Uy mỉm cười.
"Ta muốn cho ngươi xem sự thật.
Sự thật về Khe Rãnh Thời Gian.
Sự thật về những người đã biến mất.
Và sự thật về chính ngươi."
Lâm Trì không hoảng loạn.
Anh nhìn vào người đàn ông áo choàng đen, rồi nhìn xuống chiếc la bàn.
Kim la bàn vẫn chỉ về phía trước, nhưng bây giờ, nó đang rung lắc mạnh hơn, phát ra một âm thanh rít lên, giống như kim loại bị mài mòn.
"Cậu nói tôi là con thỏ thí nghiệm thứ 49," Lâm Trì nói, giọng bình thản đến đáng sợ.
"Nhưng tại sao cậu lại để tôi sống sót?
Tại sao cậu lại để tôi gặp phiên bản B?
Nếu mục tiêu của cậu là tiêu hủy tất cả, thì tại sao cậu lại cần một nhà khoa học?"
Văn Thiên Uy bước ra khỏi vòng tròn ánh sáng.
"Vì cậu không phải là con thỏ thí nghiệm, Lâm Trì.
Cậu là chìa khóa.
Cậu là người duy nhất có thể mở cánh cửa dẫn đến Trung Tâm.
Và một khi cánh cửa mở ra, ta sẽ có thể tiêu hủy nguồn gốc của Khe Rãnh Thời Gian.
Ta sẽ có thể cứu thế giới này khỏi sự hủy diệt."
"Giết hàng ngàn người để cứu thế giới?" Lâm Trì hỏi, giọng đầy vẻ mỉa mai.
"Đó là cách cứu rỗi của cậu sao?"
"Đó là hy sinh cần thiết," Văn Thiên Uy đáp.
"Giống như cắt bỏ một ngón tay bị hoại tử để cứu cả bàn tay.
Ngươi hiểu điều đó, phải không?
Ngươi là một nhà khoa học.
Ngươi biết rằng đôi khi, để tiến bộ, chúng ta phải từ bỏ những thứ cũ kỹ."
Lâm Trì nhìn vào phiên bản B.
Cậu ta đang nhìn anh với vẻ mặt lo lắng.
"Lâm Trì...
đừng nghe hắn," cậu ta thì thầm.
"Hắn đang lừa dối chúng ta."
Lâm Trì gật đầu.
Nhưng ta cần phải nghe hết.
Để tìm ra điểm yếu trong lập luận của hắn." Anh nhìn lại Văn Thiên Uy.
"Nếu tôi là chìa khóa, thì tại sao tôi lại không biết?
Tại sao ký ức của tôi lại bị phân mảnh?
Tại sao tôi lại phải trải qua nỗi đau này?"
Văn Thiên Uy im lặng một lát.
Rồi anh ta nói, "Vì đó là cách duy nhất để kích hoạt tiềm năng của ngươi.
Nỗi đau là chất xúc tác.
Sự sợ hãi là nhiên liệu.
Và sự tuyệt vọng...
là động lực."
Lâm Trì cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Nhưng anh nén nó lại.
"Vậy thì, tôi từ chối," anh nói.
"Tôi không phải là con tốt trong bàn cờ của ngươi.
Tôi là Lâm Trì.
Và tôi sẽ tìm ra con đường thứ ba.
Một con đường mà cả phe Cố Định lẫn phe Lưu Giữ đều không thể tưởng tượng ra."
Văn Thiên Uy mỉm cười, nhưng ánh mắt của anh ta trở nên sắc bén.
"Con đường thứ ba?
Nhưng hãy nhớ, Lâm Trì, thời gian không chờ đợi ai.
Và khi kim đồng hồ quay ngược về điểm không, mọi thứ sẽ kết thúc.
Hãy chọn lựa của ngươi.
Nhưng hãy cẩn thận.
Vì mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó."
Lâm Trì nhìn vào chiếc la bàn.
Kim la bàn vẫn chỉ về phía trước, nhưng bây giờ, nó đang phát ra một âm thanh rít lên, giống như kim loại bị mài mòn.
Và trong đầu anh, giọng nói của phiên bản B vang lên, không còn đau đớn, mà đầy vẻ quyết tâm.
*"Hãy đi, Lâm Trì.
Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.
Dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."*
Lâm Trì bước về phía trước, tiến vào trung tâm vòng tròn ánh sáng.
Và khi anh đặt chân lên mặt đất, anh cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo anh xuống.
Không phải xuống dưới lòng đất, mà là xuống sâu vào chính tâm trí của anh.
Và ở đó, anh nhìn thấy một cánh cửa.
Một cánh cửa được làm bằng những mảnh vỡ của ký ức.
Và trên cánh cửa, có khắc một dòng chữ: *"Mở ra, và ngươi sẽ thấy chính mình."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận