Chương 13
Cơn đau xé toạc não bộ ập đến, không phải là đau đớn của thể xác, mà là sự va chạm giữa hai dòng chảy thời gian ngược chiều.
Lâm Trì quỳ sụp xuống, tay bắt lấy đầu, mồ hôi lạnh tuôn rơi ướt đẫm áo bào mỏng manh.
Thế giới xung quanh anh bắt đầu méo mó, những viên gạch đá của tàn tích cổ xưa dường như đang hô hấp, phập phồng như thịt sống.
*"Đừng kháng cự,"* giọng nói của phiên bản B — hay đúng hơn là linh hồn đang chia sẻ cơ thể này — vang lên, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao cạo.
*"Hãy để nó chảy vào.
Nếu ngươi đóng chặt tâm trí, chúng ta sẽ vỡ vụn."*
Lâm Trì nghiến răng, hàm răng trắng森森 trong bóng tối.
Anh không tin vào trực giác mù quáng, nhưng anh cũng không thể phớt lờ cơn đau dữ dội đang xé toạc ý thức.
Anh hít một hơi sâu, cố gắng phân tích nguồn gốc của cảm giác này.
Nó không phải là ma thuật, cũng không phải là độc dược.
Đó là áp lực.
Áp lực của ký ức bị nén chặt, của những khoảnh khắc chưa từng xảy ra nhưng lại hiện hữu trong tiềm thức.
Anh nhắm mắt lại, hình dung ra dòng chảy thời gian như một con sông.
Thay vì dựng đập ngăn chặn, anh mở rộng lòng mình, để dòng nước đen ngòm của ký ức Body A tràn vào.
Cơn đau giảm bớt, thay vào đó là một cảm giác lạnh lẽo, tê tái lan tỏa từ tủy xương.
Anh nhìn thấy những mảnh vỡ.
Một bàn tay nhỏ xíu nắm chặt một chiếc đồng hồ quả quýt.
Một tiếng cười trẻ thơ vang lên rồi bị cắt ngang bởi tiếng nổ.
Và một khuôn mặt...
một khuôn mặt giống hệt anh, nhưng già cỗi, mệt mỏi, và đầy vẻ tuyệt vọng.
"Đó là ai?" Lâm Trì thì thầm, giọng khàn đặc.
*"Đó là chúng ta,"* Body A đáp, giọng nói giờ đây hòa quyện với suy nghĩ của anh, tạo thành một tiếng vọng kép khó chịu.
*"Đó là kết quả nếu chúng ta thất bại."*
Lâm Trì mở mắt.
Ánh sáng xanh lam từ cánh cửa ký ức đã tắt, nhưng dư âm của nó vẫn còn treo lơ lửng trong không khí, như mùi ozone sau một trận sét đánh.
Anh đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng ý chí thì cứng rắn hơn bao giờ hết.
Anh vừa mới chạm vào chân lý đau đớn nhất: anh không chỉ đang chiến đấu để cứu thế giới, mà còn để cứu chính bản thân mình khỏi số phận đã được định sẵn.
Lâm Trì tiến vào trung tâm của đống đổ nát, nơi mà theo lý thuyết của Phe Cố Định, chỉ còn lại tro tàn.
Tuy nhiên, Body A dẫn lối anh đến một hốc đá nhỏ, được bảo vệ bởi một lớp bụi mỏng phủ lên như một tấm màn vô hình.
Bên trong hốc đá là một chiếc gương đồng nhỏ, bề mặt xỉn màu, nhưng khi ánh mắt Lâm Trì chạm vào nó, một luồng sáng yếu ớt, ấm áp bất ngờ tỏa ra.
Chiếc gương không phản chiếu hình ảnh hiện tại của anh.
Thay vào đó, nó hiển thị một khung cảnh khác: một căn phòng sạch sẽ, ánh sáng dịu nhẹ chiếu qua cửa sổ.
Một cậu bé khoảng mười tuổi đang ngồi trên sàn, tay cầm một chiếc bút lông, vẽ những hình vẽ nguệch ngoạc.
Cậu bé ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào chiếc gương — và nhìn thẳng vào Lâm Trì.
Tim anh đập thình thịch.
Cậu bé đó có đôi mắt giống hệt anh, nhưng trong sáng, chưa bị nhuốm màu bởi sự nghi ngờ và nỗi đau.
"Đây là..." Lâm Trì cúi xuống, tay run rẩy chạm vào bề mặt gương.
Nhưng không phải lạnh của kim loại, mà là lạnh của ký ức bị đóng băng.
*"Đây là vật lưu niệm của người đã biến mất,"* Body A giải thích, giọng nói trầm xuống.
*"Nhưng khác với những vật khác, nó không chứa nỗi đau.
Nó chứa hy vọng.
Người chủ nhân của nó...
là cha của Bạch Mộc Lan."*
Lâm Trì sững sờ.
Ông nội của Bạch Mộc Lan?
Hay là cha cô?
Ký ức của Body A cung cấp thêm thông tin: một nhà khoa học, một người nghiên cứu về Khe Rãnh Thời Gian, người đã tự nguyện biến mất để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn.
Ông đã để lại chiếc gương này như một lời nhắn, một manh mối cho người thừa kế.
"Vì sao ông ấy để lại điều này?" Lâm Trì hỏi, giọng run rẩy.
"Nếu Phe Cố Định đúng, thì vật lưu niệm là lời nguyền.
Nếu Phe Tái Sinh đúng, thì chúng là chìa khóa.
Nhưng thứ này...
thứ này không thuộc về phe nào cả."
*"Vì ông ấy biết cả hai đều sai,"* Body A đáp.
*"Ông ấy biết rằng tiêu hủy vật lưu niệm sẽ giết chết linh hồn người mất, còn giữ lại chúng mà không hiểu bản chất sẽ dẫn đến sự sụp đổ của thực tại.
Ông ấy tìm ra con đường thứ ba, nhưng không kịp hoàn thành.
Ông ấy để lại chiếc gương để ai đó đủ thông minh, đủ can đảm...
và đủ đau khổ...
để tiếp tục công việc của ông."*
Lâm Trì nhìn vào hình ảnh cậu bé trong gương.
Cậu bé đang mỉm cười, một nụ cười trong trẻo, vô tư.
Đó là nụ cười của một người chưa biết đến sự mất mát.
Lâm Trì cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực, không phải từ Body A, mà từ chính trái tim mình.
Anh nhớ đến thời thơ ấu của mình ở thế giới cũ, những buổi chiều ngồi cùng bạn bè, những giấc mơ đơn giản.
Những thứ đó giờ đây đã biến mất, chỉ còn lại ký ức và nỗi cô đơn.
"Bạch Mộc Lan..." anh thì thầm.
"Cô ấy không chỉ tìm kiếm vật lưu niệm để trả thù.
Cô ấy đang tìm kiếm sự thật.
Và có lẽ, cô ấy cũng đang tìm kiếm một gia đình."
Đột nhiên, không khí xung quanh trở nên nặng nề.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên từ phía sau.
Lâm Trì quay lại, thấy ba bóng dáng trong bộ áo choàng đen của Phe Cố Định.
Dẫn đầu là một tên chỉ huy cấp cao, tay cầm thanh kiếm dài, ánh mắt lạnh băng như băng giá mùa đông.
"Lâm Trì," tên chỉ huy nói, giọng điệu không chút cảm xúc.
"Ngươi đã đi quá xa.
Vật lưu niệm này phải được tiêu hủy.
Nó là nguồn gốc của sự loạn lạc."
Lâm Trì không lùi bước.
Anh đứng trước hốc đá, tay che chắn chiếc gương đồng.
"Nó không phải là nguồn gốc," anh nói, giọng坚定.
"Nó là bằng chứng.
Bằng chứng rằng có một lựa chọn khác.
Một lựa chọn mà cả phe của ngươi và phe đối địch đều bỏ qua."
"Không có lựa chọn nào khác," tên chỉ huy đáp, rút kiếm ra.
Kim loại leng keng vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Chỉ có sự hy sinh.
Hy sinh để cứu phần lớn.
Ngươi không hiểu được trách nhiệm của mình."
"Trách nhiệm?" Lâm Trì cười, một nụ cười苦涩.
"Trách nhiệm của ngươi là giết chết những ký ức còn sót lại?
Hay trách nhiệm của ngươi là thừa nhận rằng ngươi không thể kiểm soát được thời gian, nên ngươi chọn cách hủy diệt nó?"
Tên chỉ huy không đáp.
Anh ta vung kiếm, một đường kiếm mạnh mẽ, mang theo sát khí lạnh lẽo, hướng thẳng về phía Lâm Trì.
Kiếm khí đầu tiên chém vào không trung, chỉ cách mũi tóc Lâm Trì vài milimét.
Anh quay người, dùng cùi chỏ chặn đòn thứ hai, cảm thấy xương chũm kêu lên lanh canh.
Body A cười trong đau đớn: *"Tốt.
Đau là bằng chứng ngươi còn sống."*
Lâm Trì (Body B) không có võ công cao cường.
Anh là một nhà khoa học, một người phân tích.
Nhưng trong khoảnh khắc này, anh không cần đến sức mạnh thể xác.
Anh cần đến tốc độ của suy nghĩ.
Anh quan sát chuyển động của tên chỉ huy, phân tích khoảng cách, góc độ, và nhịp thở của đối thủ.
Anh thấy được sự căng thẳng trong cơ bắp của tên chỉ huy, sự vội vã trong từng bước đi.
Anh không né tránh.
Thay vào đó, anh bước vào.
Tên chỉ huy sững sờ.
Anh ta không ngờ một "phàm nhân" lại dám tiến vào phạm vi chết người của thanh kiếm.
Nhưng đó chính là điểm yếu của anh ta: anh ta tin vào sức mạnh tuyệt đối, tin rằng đối thủ sẽ sợ hãi.
Lâm Trì không sợ.
Anh sợ hãi, nhưng anh vượt qua nó bằng logic.
Logic nói rằng, nếu anh ta né, anh ta sẽ bị bao vây.
Nếu anh ta tiến, anh ta có thể tận dụng khoảng trống nhỏ nhất trong phòng thủ của đối thủ.
Anh đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào cổ tay tên chỉ huy.指尖 (ngón tay) của anh áp vào huyệt đạo yếu nhất trên cổ tay, nơi mạch máu đập mạnh nhất.
Đây không phải là võ công cổ đại, mà là kiến thức giải phẫu học hiện đại.
Một cú nhấn chính xác, đủ mạnh để làm tê liệt tạm thời thần kinh vận động.
Tên chỉ huy hét lên, thanh kiếm rơi xuống đất.
Hai thuộc hạ còn lại lao tới, nhưng Lâm Trì đã sẵn sàng.
Anh nhặt thanh kiếm lên, không phải để giết, mà để đe dọa.
Anh đưa mũi kiếm chĩa vào cổ họng của tên chỉ huy, ánh mắt lạnh lẽo.
"Ngươi nói không có lựa chọn nào khác," Lâm Trì nói, giọng trầm.
"Nhưng ngươi vừa mới thua.
Vì ngươi không nhìn thấy con đường thứ ba.
Ngươi chỉ nhìn thấy sự hủy diệt."
Hai thuộc hạ Phe Cố Định biến mất trong bóng tối, kéo theo tên chỉ huy bị thương.
Lâm Trì cúi xuống, nhặt chiếc gương đồng.
Bề mặt gương giờ đây mờ đi một phần, như thể bị mòn đi một chút.
Body A im lặng.
Sự hung bạo của nó đã lắng xuống, thay vào đó là một sự trầm mặc đáng sợ.
*"Chúng ta vừa phạm phải một sai lầm lớn,"* nó nói, giọng nói vang lên trong đầu Lâm Trì, không còn là tiếng vọng kép, mà là một giọng nói duy nhất, rõ ràng và gần gũi đến rợn người.
"Sai lầm gì?" Lâm Trì hỏi, tay siết chặt chiếc gương.
*"Chúng ta vừa tiết lộ vị trí của vật lưu niệm quan trọng nhất.
Phe Tái Sinh sẽ biết.
Và Văn Thiên Uy...
hắn sẽ biết."* Body A dừng lại, một khoảng lặng dài, đầy ám ảnh.
*"Nhưng đó không phải là điều tồi tệ nhất.
Điều tồi tệ nhất là...
ngươi vừa mới sử dụng kỹ năng của ta.
Kỹ năng mà ta chỉ học được sau khi trải qua mười năm tù đày trong Khe Rãnh Thời Gian."*
Lâm Trì ngước lên, ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Ý ngươi là gì?"
*"Ý tôi là,"* Body A đáp, giọng nói bỗng nhiên trở nên xa xôi, như thể đang gọi từ rất xa, *"ký ức của chúng ta đang hợp nhất nhanh hơn dự kiến.
Và khi chúng ta hoàn toàn hợp nhất...
Lâm Trì, ngươi sẽ không còn là Lâm Trì nữa.
Ngươi sẽ trở thành...
hắn."*
Lâm Trì nhìn vào chiếc gương.
Hình ảnh cậu bé trong gương đã biến mất.
Thay vào đó là khuôn mặt của chính anh, nhưng với đôi mắt đỏ ngầu, đầy sát khí và tuyệt vọng.
Và trên trán anh, một vết sẹo hình đồng hồ đang hiện ra, rực sáng màu đỏ tươi.
Tiếng thì thầm từ bên kia thế giới vang lên, không còn là lời khuyên, mà là một lời cảnh báo cuối cùng: *"Hãy chạy, Lâm Trì.
Trước khi ngươi nhận ra, ngươi đã trở thành kẻ thù mà ngươi đang săn đuổi."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận