Chương 14

Không khí trong hốc đá lạnh lẽo như băng giá, nhưng cơ thể Lâm Trì lại đang bốc cháy.

Đó không phải là nhiệt độ của lửa, mà là sự ma sát của hai dòng thời gian va chạm nhau bên trong một vỏ bọc xác thịt mong manh.

Anh mở mắt, nhưng thị giác không ngay lập tức quay trở lại bình thường.

Thế giới trước mắt bị méo mó, những đường nét của đá xám và bóng tối xung quanh dường như đang trôi chảy như sáp nóng chảy.

Cơ thể A – phần thể xác mà anh đã mượn tạm và dần dần chiếm lĩnh – đang run rẩy dữ dội.

Những vết thương do kiếm khí của tên chỉ huy Phe Cố Định gây ra không còn chảy máu.

Thay vào đó, chúng đang đóng vảy lại với tốc độ kinh hoàng, da thịt tái xanh rồi chuyển sang màu hồng hào, rồi lại tái đi, lặp đi lặp lại như một chiếc đồng hồ đếm ngược bị rối loạn.

*"Đừng cố kiểm soát nó,"* giọng nói của Body A vang lên, nhưng lần này, nó không còn lạnh lùng hay xa cách.

Nó nghe gần gũi đến rợn người, như thể đang thì thầm ngay bên tai, hoặc tệ hơn, từ chính sâu thẳm trong đầu Lâm Trì.

*"Hãy để nó xảy ra.

Nếu ngươi chống cự, cơ thể sẽ vỡ tan."*

Lâm Trì nghiến răng, cố gắng tập trung vào nhịp thở.

Anh là một nhà khoa học, anh tin vào logic.

Nhưng logic không thể giải thích tại sao tim anh đang đập theo hai nhịp khác nhau.

Một nhịp chậm, đều đặn, thuộc về người đàn ông từng trải qua mười năm tù đày trong Khe Rãnh Thời Gian.

Một nhịp nhanh, hoảng loạn, thuộc về chàng trai trẻ vừa xuyên không từ một thế giới khác.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt trên mu bàn tay đang hiện lên những mạch máu đen sẫm, chúng bò lên như những con rắn nhỏ, rồi biến mất, chỉ để lại những vết sẹo hình đồng hồ giống hệt vết sẹo trên trán anh.

"Bạch Mộc Lan," anh gọi tên cô, giọng khàn đặc.

"Cô ở đâu?"

Không có hồi âm.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe đá, mang theo mùi ẩm mốc của thời gian thối rữa.


Lâm Trì đưa chiếc gương đồng lên, áp sát vào khối băng.

Ánh sáng từ gương bắt đầu tỏa ra, lan tỏa vào bề mặt băng giá.

Một âm thanh rè rè, giống như tiếng đĩa than cũ, vang lên trong không gian.

*"Đừng sợ,"* Body A nói.

*"Ta sẽ dẫn đường.

Nhưng ngươi phải giữ vững ý chí.

Nếu ngươi sụp đổ, cả hai chúng ta sẽ bị cuốn vào vĩnh cửu."*

Lâm Trì nhắm mắt lại.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của chiếc gương truyền vào lòng bàn tay.

Anh không nghĩ về khoa học, không nghĩ về chính trị.

Anh chỉ nghĩ về cảm giác của một người cha khi nhìn con mình trưởng thành.

Anh nghĩ về nỗi đau của sự mất mát, và hy vọng mong manh rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.

Khi anh mở mắt ra, thế giới đã thay đổi.

Anh không còn đứng trong hốc đá nữa.

Anh đang đứng trong một căn phòng nhỏ, ấm áp.

Ánh sáng vàng của ngọn đèn dầu chiếu rọi lên những kệ sách đầy ắp.

Mùi giấy cũ và mực tàu lan tỏa trong không khí.

Đây là thư phòng của cha Bạch Mộc Lan.

Một người đàn ông trung niên đang ngồi trước bàn làm việc, lưng quay về phía Lâm Trì.

Anh ta mặc áo choàng trắng, tay cầm một cây bút lông, đang viết những công thức phức tạp lên một cuộn giấy dài.

Lâm Trì bước tiến lại, chân không chạm đất.

Anh là một bóng ma, một quan sát viên.

"Thưa ngài," Lâm Trì gọi khẽ.

Người đàn ông không quay lại.

"Ngươi đã đến rồi à?

Ta đã biết ngươi sẽ đến.

Thời gian không bao giờ lừa dối, nó chỉ chờ đợi."

"Ngài là ai?" Lâm Trì hỏi, dù anh đã biết câu trả lời.

"Ta là người đã cố gắng sửa chữa sai lầm," người đàn ông nói, giọng điệu bình thản nhưng mang theo một nỗi buồn sâu thẳm.

"Ta là người đã tạo ra Khe Rãnh Thời Gian, và cũng là người đã cố gắng đóng nó lại."

Lâm Trì sững sờ.

"Ngài tạo ra nó?"

"Không phải tạo ra, mà là khai mở," người đàn ông sửa lại.

"Ta muốn cứu vợ mình.

Cô ấy bị mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian.

Ta nghĩ rằng nếu ta có thể đi vào đó, ta có thể kéo cô ấy ra.

Nhưng ta đã tính sai.

Khe Rãnh không chỉ hút lấy những người bị mất, nó hút lấy cả những người cố gắng cứu họ."

Người đàn ông quay lại.

Khuôn mặt anh ta giống hệt Bạch Mộc Lan, nhưng với những nếp nhăn của sự lo âu và những vết sẹo của thời gian.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, giống hệt đôi mắt mà Lâm Trì đã thấy trong gương.

"Vật lưu niệm không phải là lời nguyền, cũng không phải là chìa khóa," người đàn ông nói.

"Chúng là những mỏ neo.

Mỗi khi một người biến mất, linh hồn họ cần một điểm neo giữ để không bị tan biến vào hư vô.

Vật lưu niệm là điểm neo đó.

Nhưng nếu quá nhiều người cố gắng 'gọi hồn' mà không có đủ năng lượng tinh thần, các mỏ neo sẽ đứt gãy.

Và khi đó, thực tại sẽ sụp đổ."

Lâm Trì cảm thấy tim mình đập thình thịch.

"Vậy con đường thứ ba là gì?"

"Tháo gỡ các mỏ neo một cách an toàn," người đàn ông đáp.

"Không phải tiêu hủy chúng, cũng không phải giữ lại chúng.

Mà là giải phóng linh hồn khỏi chúng, đưa họ về với dòng chảy tự nhiên của thời gian.

Nhưng để làm điều đó, cần một người có thể tồn tại ở cả hai bên: bên này của thực tại, và bên kia của Khe Rãnh.

Một người có hai linh hồn trong một cơ thể."

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào Lâm Trì, ánh mắt đầy bi thương.

"Ngươi chính là người đó.

Và đó là lý do tại sao ngươi phải chịu đựng nỗi đau này.

Không phải để cứu thế giới, mà để cứu chính mình."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập