Chương 15

Lâm Trì quỵ xuống nền đá lạnh lẽo, từng thớ cơ bắp trong người anh co quắp lại như những sợi dây thừng bị siết chặt đến cực hạn.

Không khí trong hốc đá nồng nặc mùi ozone và tro tàn, một mùi hương kim loại chua chát bám chặt vào lưỡi, khiến anh khó thở.

Anh cố gắng cử động tay phải, nhưng chỉ cảm nhận được sự tê dại lan tỏa từ đầu ngón tay, leo lên cẳng tay và dừng lại ở vai, tạo ra một khoảng trống đáng sợ giữa ý chí và hành động.

Không có máu chảy ra, không có vết thương hở, nhưng cảm giác "rỗng tuếch" trong chi thể ấy khiến tim anh đập loạn nhịp.

Anh nhìn vào cổ tay trái, nơi chiếc đồng hồ cơ học cũ kỹ của thế giới cũ vẫn đang tích tắc đều đặn.

Kim giây chuyển động chậm chạp, như thể thời gian ở đây đang trở nên đặc quánh, nặng nề hơn bình thường.

"Đừng di chuyển," giọng nói của Bạch Mộc Lan vang lên, lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự run rẩy.

Cô quỳ xuống bên cạnh anh, tay cầm cây kim bạc lóe lên ánh sáng mờ nhạt.

"Cơ thể anh đang phản ứng với năng lượng dư thừa từ Khe Rãnh.

Nếu anh cố gắng đứng dậy ngay bây giờ, mạch kinh lạc sẽ đứt đoạn."

Lâm Trì nhắm mắt lại, cố gắng hít một hơi sâu để ổn định nhịp thở.

Trong đầu anh, giọng nói của Body A – phiên bản tương lai của chính anh – vang lên như tiếng vọng trong hang động sâu thẳm.

*"Ngươi đang cảm nhận sự thật,"* nó nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

*"Cơ thể vật lý này là một cái vỏ bọc mong manh.

Khi linh hồn va chạm với dòng chảy thời gian, vỏ bọc phải nứt vỡ để giải phóng áp lực.

Đừng sợ cảm giác trống rỗng đó.

Đó là khoảng không gian cho sự tái sinh."*

Anh mở mắt ra, nhìn Bạch Mộc Lan.

Đôi mắt cô sắc lẹm, nhưng ánh nhìn lại dừng lại ở vết sẹo hình đồng hồ đang rực lên trên trán anh.

Cô không hỏi anh đã làm gì, vì cô biết.

Cô luôn biết.

Khả năng đặc biệt của cô cho phép cô nghe thấy những tiếng thì thầm mà người khác không thể, và giờ đây, tiếng thì thầm trong đầu cô chắc chắn đang hỗn loạn.

"Chúng ta không có thời gian để nghỉ ngơi," Lâm Trì thì thầm, giọng khàn đặc.

Anh dùng tay trái để chống người dậy, bàn tay phải vẫn treo lơ lửng, vô cảm.

"Nếu chúng ta không hiểu rõ cơ chế của hiện tượng này, tất cả những gì chúng ta làm chỉ là trì hoãn sự sụp đổ."

Bạch Mộc Lan nhíu mày, đưa cây kim lại gần huyệt đạo ở cổ tay anh.

Anh vừa đối mặt với cả hai phe cực đoan và một phiên bản của chính mình mà không bị điên.

Tôi nghĩ 'hiểu rõ' là một yêu cầu quá cao lúc này."

"Không," Lâm Trì lắc đầu, dù cơ thể anh vẫn run rẩy.

"Tôi vừa chạm vào ranh giới.

Và ở đó, tôi thấy thứ gì đó khác lạ.

Thứ gì đó mà cả Phe Cố Định lẫn Phe Tái Sinh đều bỏ qua."

Anh hướng ánh mắt về phía trung tâm của vụ nổ năng lượng, nơi không khí vẫn còn rung chuyển nhẹ.

Ở đó, lơ lửng giữa không trung, là một vật thể nhỏ bé.

Nó không phát sáng, không tỏa nhiệt, nhưng lại hút lấy mọi ánh nhìn.

Đó là một chiếc lược bằng gỗ mun, cũ kỹ, thân lược đã bị gãy đôi, những chiếc răng lược gãy cụt, vương vãi những sợi tóc đen dài, bóng mượt.

Lâm Trì nhận ra ngay đó là vật lưu niệm của A Oanh.

Cô gái trẻ đã hy sinh bản thân để chặn đường quân đội của Văn Thiên Uy trong khoảnh khắc vừa rồi.

Khi một người biến mất vào Khe Rãnh Thời Gian, họ để lại một vật dụng cá nhân chứa đựng ký ức và năng lượng tinh thần.

Nhưng chiếc lược này khác biệt.

Nó không nằm trên mặt đất, mà lơ lửng, xoay chậm rãi, như thể bị mắc kẹt trong một dòng chảy vô hình.

"Đó là vật lưu niệm của A Oanh," Bạch Mộc Lan nói, giọng cô trầm xuống.

Cô bước tới gần, nhưng dừng lại ở khoảng cách an toàn.

"Nó không ổn.

Năng lượng từ nó đang bị nhiễu loạn.

Nếu anh chạm vào nó, anh có thể bị cuốn vào ký ức của cô ấy.

Hoặc tệ hơn, bị kéo vào Khe Rãnh."

"Chính vì vậy mà tôi phải chạm vào nó," Lâm Trì đáp.

Anh bước đi, từng bước một nặng nề.

Tay phải vẫn tê liệt, nhưng anh dùng nó để dẫn đường, như thể nó là một la bàn.

"Cha của cô đã nói.

Vật lưu niệm là mỏ neo.

Nhưng nếu mỏ neo đó bị gãy, linh hồn sẽ không thể neo giữ.

Chúng ta cần biết tại sao chiếc lược này lại bị gãy.

Và tại sao nó lại lơ lửng."

Khi anh tiến lại gần, không khí xung quanh chiếc lược trở nên lạnh buốt.

Những hạt bụi trong không trung dường như ngừng chuyển động, treo lơ lửng trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu còn sót lại.

Lâm Trì đưa tay phải – bàn tay tê dại – về phía chiếc lược.指尖 (đầu ngón tay) của anh chạm nhẹ vào thân gỗ mun gãy nát.

Trong tích tắc, thế giới xung quanh biến mất.

Không còn tiếng bước chân, không còn mùi ozone, không còn sự hiện diện của Bạch Mộc Lan.

Lâm Trì đứng giữa một căn phòng nhỏ, ấm áp, nơi ánh sáng vàng của ngọn đèn dầu chiếu rọi lên những kệ sách đầy ắp.

Mùi giấy cũ và mực tàu lan tỏa trong không khí.

Đây không phải là thư phòng của cha Bạch Mộc Lan như lần trước.

Đây là phòng của A Oanh.

Một cô gái trẻ đang ngồi trước gương, chải tóc.

Cô ấy quay lại, nhìn thẳng vào Lâm Trì.

Khuôn mặt cô ấy thanh tú, nhưng ánh mắt thì trống rỗng, đầy sợ hãi.

"Tại sao anh lại ở đây?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Tôi chưa sẵn sàng để đi.

Tôi chưa kịp nói lời tạm biệt."

Lâm Trì cảm thấy tim mình thắt lại.

Anh không trả lời, vì anh biết đây chỉ là ký ức, là mảnh vỡ của linh hồn cô gái bị mắc kẹt.

Anh nhìn xuống chiếc lược trong tay cô.

Nó nguyên vẹn, bóng loáng.

Nhưng rồi, từ bên ngoài khung cảnh ký ức, một âm thanh rè rè vang lên.

Chiếc lược trong tay cô gái bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

*"Nó đang bị phá hủy từ bên ngoài,"* giọng nói của Body A vang lên trong đầu Lâm Trì, sắc bén hơn bao giờ hết.

*"Ai đó đang cố gắng cắt đứt kết nối.

Không phải để cứu cô ấy, mà để tiêu diệt bằng chứng."*

Lâm Trì nhìn quanh.

Trong góc phòng, bóng dáng của một người đàn ông trong áo choàng đen xuất hiện.

Anh ta cầm một cái búa nhỏ, đang đập vào chiếc lược.

Mỗi cú đập, vết nứt trên lược trong ký ức lại lan rộng hơn.

Cô gái A Oanh gào thét, nhưng không có âm thanh nào phát ra.

"Đừng!" Lâm Trì hét lên, nhưng giọng anh bị nuốt chửng bởi không gian ký ức.

Anh cố gắng với tay ra, cố gắng phá vỡ bức tường thực tại.

"Đừng phá hủy nó!

Nó là tất cả những gì cô ấy còn lại!"

Bóng dáng người đàn ông trong áo choàng đen quay lại.

Khuôn mặt anh ta bị che khuất bởi chiếc mũ, nhưng Lâm Trì nhận ra dáng người đó.

Đó là một thành viên cấp cao của Phe Cố Định.

Họ không chỉ tiêu hủy vật lưu niệm để ngăn chặn Khe Rãnh; họ đang làm điều đó để che giấu một bí mật lớn hơn.

Chiếc lược trong tay A Oanh vỡ tan thành từng mảnh.

Cô gái biến mất, thay vào đó là một khoảng trống đen kịt.

Và trong khoảng trống đó, Lâm Trì nhìn thấy một thứ gì đó khác.

Một con số.

Một chuỗi ký tự bằng tiếng Latinh, xuất hiện trong không khí, như thể được viết bằng ánh sáng.

*L-15-00.*

Lâm Trì nhắm mắt lại, tập trung tất cả ý chí của mình để quay trở lại thực tại.

Khi anh mở mắt, anh đang đứng trước chiếc lược gãy đôi, tay phải vẫn chạm vào nó.

Nhưng lần này, anh không còn thấy nó chỉ là một món đồ gỗ.

Anh thấy những dòng chảy năng lượng tinh tế, những sợi dây vô hình kết nối chiếc lược với không gian xung quanh.

Và anh thấy thứ gì đó đang cố gắng cắt đứt những sợi dây đó.

"Lâm Trì!" Tiếng hét của Bạch Mộc Lan xé toạc không gian.

Cô kéo anh lùi lại, vừa kịp lúc khi một tia sáng tím bắn ra từ chiếc lược, đánh vào tay phải của anh.

Cú sốc điện làm anh ngã quỵ xuống, cơ thể co giật dữ dội.

Thế giới xung quanh đóng băng.

Mọi thứ xung quanh trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ hai phía.

Từ phía trước, bóng dáng của lão tổ sư họ Thẩm, lãnh đạo Phe Cố Định, xuất hiện.

Mắt ông ta đỏ ngầu, tay cầm một cái búa lớn bằng sắt đen, khắc đầy những ký tự cổ xưa.

"Đốt nó!" ông ta gầm lên, giọng nói vang vọng trong hốc đá.

"Nếu không, Khe Rãnh sẽ mở rộng!

Chúng ta phải cắt đứt nguồn gốc của lời nguyền này!"

Từ phía sau, những tên lính của Phe Tái Sinh cũng tiến tới, cầm theo những thanh kiếm phát sáng màu xanh lam.

"Không!" một người trong số họ hét lên.

"Đó là linh hồn của A Oanh!

Nếu anh ta phá hủy nó, cô ấy sẽ vĩnh viễn mất đi!

Chúng ta phải bảo vệ nó, để có thể gọi cô ấy trở lại!"

Lâm Trì nằm trên nền đá, nhìn hai phe đối đầu nhau.

Cả hai đều sai.

Phe Cố Định nghĩ rằng việc tiêu hủy vật lưu niệm sẽ ngăn chặn sự biến mất, nhưng thực tế, nó chỉ làm cho linh hồn của nạn nhân bị tan biến hoàn toàn vào hư vô, không còn cơ hội quay trở lại.

Phe Tái Sinh nghĩ rằng việc giữ lại vật lưu niệm sẽ cho phép họ gọi hồn, nhưng thực tế, nó chỉ giữ chân linh hồn trong trạng thái đau đớn, mắc kẹt giữa hai thế giới, không sinh không tử.

Và cả hai phe đều không biết rằng, việc giữ lại hoặc tiêu hủy vật lưu niệm đang tạo ra một áp lực lên cấu trúc thực tại.

Mỗi vật lưu niệm là một mỏ neo, nhưng nếu quá nhiều mỏ neo bị kéo căng, sợi dây thực tại sẽ đứt gãy.

*"Ngươi thấy nó chưa?"* Body A hỏi, giọng nói giờ đây hòa quyện hoàn toàn với suy nghĩ của Lâm Trì.

*"Hai phiên bản của chính ngươi.

Body Clock A và Body Clock B.

Chúng không phải là kẻ thù.

Chúng là hai mặt của cùng một đồng xu.

Một bên là hiện tại, một bên là tương lai.

Và giữa chúng là khoảng trống mà chúng ta phải lấp đầy."*

Lâm Trì nhìn vào tay phải của mình.

Da thịt nơi đó đang đổi màu, từ màu da tự nhiên sang màu xám tro, như đá cẩm thạch.

Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da, giống hệt những vết nứt trên chiếc lược gỗ mun.

Anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ giữa tay mình và chiếc lược.

Nó không phải là sự sở hữu.

Nó là sự cộng hưởng.

"Anh ổn không?" Bạch Mộc Lan hỏi, giọng cô đầy lo lắng.

Cô nhìn vào tay anh, rồi nhìn vào mắt anh.

"Đôi mắt anh...

chúng đang đổi màu.

Một nửa đen, một nửa đỏ.

Giống như...

giống như khi anh nhìn vào gương lần trước."

Lâm Trì cố gắng đứng dậy.

Cơ thể anh đau đớn, nhưng ý chí của anh thì kiên định hơn bao giờ hết.

Anh nhìn lão tổ sư họ Thẩm, rồi nhìn vào những tên lính Phe Tái Sinh.

"Cả hai đều sai," anh nói, giọng vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Vật lưu niệm không phải là lời nguyền, cũng không phải là chìa khóa để gọi hồn.

Nó là cầu nối.

Và chúng ta không thể cắt đứt cầu nối đó, cũng không thể giữ nó mãi mãi.

Chúng ta phải học cách vượt qua nó."

Lão tổ sư họ Thẩm cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt.

Ngươi nói gì vậy?

Thời gian là một dòng chảy một chiều.

Không ai có thể vượt qua nó.

Ngươi chỉ là một kẻ ngu ngốc, đang cố gắng chống lại định mệnh."

"Định mệnh?" Lâm Trì lặp lại từ đó, giọng đầy mỉa mai.

"Tôi không tin vào định mệnh.

Tôi chỉ tin vào lựa chọn.

Và lựa chọn của tôi là không để ai phải biến mất nữa."

Anh đưa tay phải – bàn tay đã biến thành đá cẩm thạch – về phía chiếc lược.

Khi ngón tay anh chạm vào chiếc lược, một cú sốc điện tím bắn ra, mạnh hơn lần trước.

Lần này, nó không chỉ đánh vào anh, mà lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một vòng tròn ánh sáng bao trùm cả hốc đá.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Trì nhìn thấy hai phiên bản của chính mình.

Body Clock A – phiên bản hiện tại, cơ thể vật lý, đang run rẩy, đau đớn, nhưng đầy hy vọng.

Body Clock B – phiên bản tương lai, cơ thể tinh thần, lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng đầy trí tuệ.

Hai phiên bản đó nhìn nhau, và rồi, chúng hòa vào làm một.

Lâm Trì cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy qua cơ thể anh.

Anh không còn là một người.

Anh là một cầu nối.

Anh là điểm giao thoa giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng.

Bầu trời phía trên hốc đá, vốn dĩ là màu đen tối, bắt đầu xuất hiện một vệt sáng kỳ lạ.

Không phải sao chổi, không phải tia chớp.

Đó là một đường nứt.

Một đường nứt lớn, chạy ngang qua bầu trời, như thể tấm kính của thực tại đang bị vỡ vụn.

Và từ trong đường nứt đó, một giọng nói vang lên.

Không phải của Body A, không phải của Body B.

Mà là của chính anh.

Nhưng đó là giọng nói của một Lâm Trì khác.

Một Lâm Trì từ một tương lai xa xôi hơn, nơi mà thực tại đã sụp đổ hoàn toàn.

*"Đừng tin vào bất cứ ai,"* giọng nói đó vang lên, đầy đau khổ và tuyệt vọng.

*"Không phải Phe Cố Định.

Không phải Phe Tái Sinh.

Và cũng không phải chính anh.

chính là nguyên nhân."*

Lâm Trì sững sờ.

Tay anh run rẩy, chiếc lược gỗ mun rơi xuống nền đá, phát ra một âm thanh leng keng yếu ớt.

Bạch Mộc Lan nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.

Anh vừa nghe thấy gì?"

Lâm Trì không trả lời.

Anh chỉ nhìn vào đường nứt trên bầu trời, nơi mà thực tại đang dần tan rã.

Và anh biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập