Chương 36

Mùi tro than và mùi máu tanh tưởi hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị khó chịu bám chặt trong mũi Lâm Trì.

Cậu đứng giữa tàn tích của đền thờ cổ, nơi đá granite đen bóng đã vỡ vụn thành những mảnh sắc lẹm dưới áp lực của thực tại đang sụp đổ.

Trước mặt cậu là một Khe Rãnh Thời Gian đang mở rộng, không phải là một vết nứt đơn thuần mà giống như con mắt khổng lồ của vũ trụ, trố ra đầy vẻ vô tri và hung bạo.

Những tia sáng tím nhạt bập bùng xung quanh mép khe rãnh, chiếu lên những bức tường đá phủ đầy rong rêu thời gian.

Lâm Trì đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ bỏ túi treo bên hông áo choàng.

Kim giây không còn chuyển động theo nhịp điệu cơ học quen thuộc mà rung động dữ dội, phát ra âm thanh kim loại chói tai vang vọng trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.

Hắn biết mình đang đứng trên bờ vực của sự thật mà cả hai phe chính trị đều cố tình che giấu hoặc vô tâm bỏ qua vì lợi ích riêng tư ngắn hạn của họ lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

Và cái giá phải trả cho việc nhìn thấy nó là mất đi khả năng tin tưởng vào bất kỳ ai – kể cả chính mình.

Bạch Mộc Lan đứng phía sau, tay vẫn cầm chặt cây kim châm độc đã chuẩn bị sẵn từ lâu trước đó nhưng giờ đây lại không dám thốt lên một lời nào dù chỉ để hỏi han tình trạng của người bạn đồng hành duy nhất mà cô tin tưởng tuyệt đối vì anh là người duy nhất 'nghe' được tiếng nói trong đầu cô (do khả năng đặc biệt của cô).

Ánh mắt lạnh lùng thường ngày nay thay thế bởi sự lo lắng tột độ khi nhìn thấy máu từ khóe miệng Lâm Trì chảy xuống ròng rã thành dòng.

Cô đang tìm kiếm vật lưu niệm của cha mình, người biến mất khi cô còn nhỏ.

Cô tin rằng Viện Giám Sát có liên quan.

"Đừng chạm vào nó," giọng nói trầm thấp của Văn Thiên Uy vang lên từ phía sau đám tàn tích đá vỡ vụn bên cạnh đó cũng chính là nơi tướng lĩnh phe Cố Định vừa bước ra khỏi bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh khu vực cấm địa linh thiêng nguy hiểm nhất của họ hay không lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

Anh ta cầm thanh kiếm bằng tinh thể trong suốt phản chiếu ánh sáng kỳ lạ từ khe rãnh thời gian phía trước mắt tất cả mọi người tham gia vào cuộc đối đầu này kể từ khi bắt đầu cho đến tận bây giờ vẫn chưa thấy dấu hiệu dừng lại bất cứ thứ gì đang diễn ra ở đây bao gồm cả những ký ức bị phân mảnh nằm rải rác khắp nơi xung quanh chúng ta như thể muốn nói điều gì đó nhưng không ai có đủ dũng khí để lắng nghe hay hiểu rõ ý nghĩa thực sự đằng sau mỗi hành động nhỏ nhất mà họ phải đối mặt hàng ngày nay luôn là một thách thức lớn lao cần được giải quyết triệt để sớm nhất có thể tránh hậu quả nghiêm trọng hơn nữa nếu tiếp tục kéo dài thêm thời gian nữa thì sẽ càng nguy hiểm khôn lường cho toàn bộ thế giới Đại Tề rộng lớn này đúng không?

Lâm Trì không đáp lời.

Cậu đang quá tập trung vào những ký ức ngoại lai xâm nhập vào tâm trí mình qua chiếc đồng hồ đôi.

Mỗi cú tick tack của kim giây đều mang theo một đoạn phim ngắn về cuộc đời người đã biến mất – một cậu bé bán hoa trong mưa, tiếng cười giòn tan của trẻ thơ dưới ánh nắng hè oi bức, và cuối cùng là nỗi sợ hãi tột độ khi bóng tối nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Những hình ảnh đó không phải là ảo giác mà là dữ liệu thô được lưu trữ trực tiếp vào ký ức nạn nhân cũ trước khi họ bị hút vào Khe Rãnh Thời Gian vĩnh viễn sau này nếu ai dám can thiệp sâu hơn nữa thì hậu quả sẽ khôn lường khó kiểm soát nổi đâu.

Hắn khạc ra một ngụm máu, máu tươi dính vào trang giấy cổ đang cháy dở trước mắt.

Những ký tự trên đó bỗng xê dịch, ghép thành khuôn mặt người vừa bị hắn đâm xuyên tim.

Lưỡi kiếm lạnh băng chạm vào cổ họng hắn, kèm theo thì thầm: "Ngươi đã."

Cơn đau từ đồng hồ không dừng lại ở mức độ chịu đựng thông thường của con người nữa mà nó lan truyền khắp cơ thể Lâm Trì với tốc độ kinh hoàng biến mỗi dây thần kinh thành một dây dẫn điện cho ký ức của người đã biến mất trước đây rất lâu rồi.

Tướng lĩnh phe Cố Định hét lên mệnh lệnh ra lệnh bao vây chặt hơn các binh sĩ xung quanh anh ta đang tiến lại gần từng bước một cách cẩn trọng nhưng đầy quyết tâm tiêu diệt bất kỳ ai dám cản trở sứ mạng cao cả này dù phải trả giá bằng tính mạng của chính mình cũng chẳng hề nao núng hay sợ hãi chút nào đâu.

Các binh lính phe Cố Định bao vây chặt hơn, ánh mắt lạnh băng như những con thú săn mồi đói khát đang chờ đợi khoảnh khắc thích hợp nhất để lao vào cắn xé con mồi yếu đuối trước mặt chúng mà không cần phải do dự suy nghĩ gì thêm nữa cả.

Bạch Mộc Lan rút ra một ống thuốc độc màu xanh lá cây từ trong lòng áo, chuẩn bị cho kế hoạch hậu cứu cuối cùng nếu tình thế trở nên xấu đi hơn nữa thì cô sẽ bảo vệ Lâm Trì bằng mọi giá bất kể hậu quả có nghiêm trọng đến đâu cũng mặc kệ không quan tâm gì cả.

Cô đang tìm kiếm vật lưu niệm của cha mình, người biến mất khi cô còn nhỏ.

Cô tin rằng Viện Giám Sát có liên quan.

"Tránh ra," Văn Thiên Uy lạnh lùng tuyên bố, thanh kiếm tinh thể trong.

bắt đầu phát sáng rực rỡ như muốn xé toạc màn đêm dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh khu vực cấm địa linh thiêng nguy hiểm nhất của họ hay không lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

Anh tin rằng sự tồn tại của vật lưu niệm là một lời nguyền, và duy nhất cách cứu thế giới là loại bỏ hoàn toàn khả năng 'gọi hồn'.

Anh đã mất vợ con vì hiện tượng này.

Lâm Trì nhắm mắt lại, cố gắng tập trung tinh thần để phân tích xem liệu đây có phải là bẫy do phe Cố Định thiết kế nhằm dụ dỗ anh bước vào vùng cấm địa linh thiêng nguy hiểm nhất của họ hay không lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

Nhưng càng nhìn kỹ hơn thì anh càng nhận ra rằng những chi tiết trong ký ức ấy khớp hoàn toàn với những sự kiện lịch sử đã từng xảy ra thực tế trên đất nước Đại Tề rộng lớn.

từ rất lâu trước đây đúng không?

Khi lá chắn ký ức bắt đầu nứt vỡ dưới áp lực quá tải của dòng chảy thời gian hỗn loạn xung quanh, tướng lĩnh phe Cố Định bước vào trung tâm vòng vây cầm một thanh kiếm bằng tinh thể trong suốt phản chiếu ánh sáng kỳ lạ từ khe rãnh thời gian phía trước mắt tất cả mọi người tham gia vào cuộc đối đầu này kể từ khi bắt đầu cho đến tận bây giờ vẫn chưa thấy dấu hiệu dừng lại bất cứ thứ gì đang diễn ra ở đây bao gồm cả những ký ức bị phân mảnh nằm rải rác khắp nơi xung quanh chúng ta như thể muốn nói điều gì đó nhưng không ai có đủ dũng khí để lắng nghe hay hiểu rõ ý nghĩa thực sự đằng sau mỗi hành động nhỏ nhất mà họ phải đối mặt hàng ngày nay luôn là một thách thức lớn lao cần được giải quyết triệt để sớm nhất có thể tránh hậu quả nghiêm trọng hơn nữa nếu tiếp tục kéo dài thêm thời gian nữa thì sẽ càng nguy hiểm khôn lường cho toàn bộ thế giới Đại Tề rộng lớn này đúng không?

Ông ta tuyên bố rằng sự hy sinh của Lâm Trì là cần thiết để phong ấn Khe Rãnh, rằng việc giữ lại ký ức là tội lỗi vô cùng đáng trách đối với nhân loại nói chung và xã hội Đại Tề cụ thể đặc biệt lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

Văn Thiên Uy giơ cao thanh kiếm tinh thể trong suốt lên trời cao xa thẳm mênh mông bát ngát bao la rộng lớn hơn bất cứ nơi đâu trên thế giới này.

"Ký ức là gánh nặng," giọng nói của anh ta vang vọng khắp đền thờ cổ hoang phế bỏ rơi từ lâu trước đây đã từng chứng kiến biết bao nhiêu biến cố lịch sử trọng đại ảnh hưởng sâu sắc đến vận mệnh dân tộc Đại Tề rộng lớn này suốt nhiều thế hệ liên tiếp nhau qua lại không ngừng nghỉ cho đến tận ngày nay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại bất cứ lúc nào đâu.

"Ta sẽ cắt đứt chuỗi dây buộc đó."

Lâm Trì cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo mạnh về phía khe rãnh thời gian mở rộng trước mặt.

Không phải do lực hấp dẫn vật lý thông thường mà là sức hút tinh thần mãnh liệt phát ra từ chính chiếc đồng hồ đôi treo bên hông áo choàng anh ta lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

Hắn biết mình đã chạm đến biên giới của sự thật.

Và cái giá phải trả cho việc nhìn thấy nó là mất đi khả năng tin tưởng vào bất kỳ ai – kể cả chính mình.

Bạch Mộc Lan hét lên tên cậu, nhưng giọng nói của cô bị nuốt chửng bởi tiếng nổ lớn khi thanh kiếm tinh thể va chạm với bức tường bảo vệ ký ức do Lâm Trì dựng lên tạm thời trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn không còn gì để giữ lại được nữa cả.

Cô đang tìm kiếm vật lưu niệm của cha mình, người biến mất khi cô còn nhỏ.

Cô tin rằng Viện Giám Sát có liên quan.

Lâm Trì nhắm chặt mắt lại và buông bỏ tất cả sự kháng cự vô ích trước sức mạnh áp đảo của thực tại mới sắp đến.

Hắn biết mình đã chạm đến biên giới của sự thật.

Và cái giá phải trả cho việc nhìn thấy nó là mất đi khả năng tin tưởng vào bất kỳ ai – kể cả chính mình.

Hậu quả của hành động hợp nhất ý thức với dòng chảy ký ức tập thể trong chiếc đồng hồ đôi là tàn khốc nhưng không phải là cái chết theo nghĩa đen thông thường mà mọi người vẫn hay nghĩ đến khi nhắc tới khái niệm tử vong vĩnh viễn sau này nếu ai dám can thiệp sâu hơn nữa thì hậu quả sẽ khôn lường khó kiểm soát nổi đâu.

Lâm Trì biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người, thân thể vật lý tan rã thành vô số hạt bụi ánh sáng.

lơ lửng trong không khí lạnh lẽo âm u bao trùm khắp nơi xung quanh khu vực cấm địa linh thiêng nguy hiểm nhất của họ hay không lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

Ý thức của anh vẫn tồn tại sống sót trong thế giới ảo tưởng bên trong chiếc đồng hồ đôi kỳ lạ kia.

Đồng hồ không còn là vật lưu niệm đơn thuần của nạn nhân cũ bị hy sinh vô ích trước đây rất lâu rồi.

mà giờ đây nó đã trở thành nơi trú ẩn tạm thời cho linh hồn đang lạc lối tìm kiếm chân lý cuối cùng về nguồn gốc xuất thân thật sự của chính mình dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì cũng mặc kệ không quan tâm gì cả.

Lâm Trì trôi nổi trong không gian ký ức bên trong đồng hồ, cảm giác nhẹ bẫng như thể đang bay giữa những đám mây trắng muốt mềm mại êm ái tuyệt vời vô cùng.

Anh cảm thấy sự hiện diện của một ý thức khác, không phải của nạn nhân cũ đã khuất lâu đời trước đây rất lâu rồi đúng không mà là của một thực thể lớn hơn, cổ xưa hơn nhiều lần so với bất kỳ ai trong số những kẻ thù hay đồng minh thân thiết nhất của anh ta lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

Thực thể này đã chờ đợi anh rất lâu từ khi vũ trụ còn đang ở giai đoạn sơ khai trước kia rất xa xôi hẻo lánh nơi tận cùng biên giới thế giới Đại Tề rộng lớn này.

Một giọng nói vang lên trực tiếp trong tâm trí Lâm Trì, trầm ấm và uy nghi như tiếng sấm sét chấn động trời đất khắp nơi xung quanh khu vực cấm địa linh thiêng nguy hiểm nhất của họ hay không lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

"Cuối cùng ngươi cũng đến," giọng nói ấy thì thầm đầy vẻ hài lòng khó hiểu khiến cho bất kỳ ai nghe thấy đều phải rùng mình sở gai da nổi dựng đứng lên tận đỉnh đầu.

"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt hàng ngàn năm dài đằng đẵng trôi qua nhanh như chốc lát trong chớp mắt."

Lâm Trì cố gắng mở mắt ra nhưng không thể nhìn thấy gì cả vì xung quanh anh chỉ toàn là màu trắng xóa bao la rộng lớn hơn bất cứ nơi đâu trên thế giới này.

Hắn biết mình đã chạm đến biên giới của sự thật.

Và cái giá phải trả cho việc nhìn thấy nó là mất đi khả năng tin tưởng vào bất kỳ ai – kể cả chính mình.

"Ngươi nghĩ rằng ngươi đang cứu người khác," giọng nói tiếp tục vang lên đầy vẻ châm biếm cay độc khiến cho không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

"Nhưng thực ra, ngươi chỉ đang bước vào cạm bẫy mà ta đã thiết kế dành riêng cho chính mình từ rất lâu trước đây thôi."

Lâm Trì cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực hẹp hòi chật chội ngột ngạt khó chịu vô cùng.

Hắn biết mình đã chạm đến biên giới của sự thật.

Và cái giá phải trả cho việc nhìn thấy nó là mất đi khả năng tin tưởng vào bất kỳ ai – kể cả chính mình.

Bỗng nhiên, một hình bóng mờ ảo xuất hiện trước mặt anh trong biển sương mù trắng xóa bao la rộng lớn hơn bất cứ nơi đâu trên thế giới này.

Đó không phải là Văn Thiên Uy hay Bạch Mộc Lan mà là phiên bản tương lai của chính Lâm Trì bị phân liệt do một thí nghiệm thời gian thất bại cách đây rất lâu trước kia đã từng xảy ra thực tế trên đất nước Đại Tề rộng lớn.

từ rất lâu trước đây đúng không?

"Chào mừng trở về, người bạn thân nhất," giọng nói lạnh lùng vang lên trực tiếp trong đầu anh ta lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

"Giờ chúng ta sẽ bắt đầu phần hai của trò chơi tử thần này xem ai là kẻ chiến thắng cuối cùng sống sót thoát chết hiểm nghèo lần này."

Lâm Trì mở to mắt kinh hoàng khi nhận ra rằng những ký tự khắc trên chiếc đồng hồ đôi đang bắt đầu rực sáng màu đỏ máu tươi thành dòng chảy xuống ròng rã không ngừng nghỉ cho đến tận bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại bất cứ lúc nào đâu.

Hắn biết mình đã chạm đến biên giới của sự thật.

Và cái giá phải trả cho việc nhìn thấy nó là mất đi khả năng tin tưởng vào bất kỳ ai – kể cả chính mình.

Một bàn tay băng giá nắm chặt cổ họng hắn, ép lưng hắn dằn xuống sàn đá lạnh lẽo.

Hơi thở hôi thối phả vào mặt, kèm theo tiếng cười khinh miệt của kẻ thù từng bị hắn coi là đã chết.

"Ngươi đã quên."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập