Chương 35
Lâm Trì mở mắt ra trong bóng tối dày đặc.
Không phải sự tĩnh lặng của cái chết mà là một tiếng tích tắc vang lên từ sâu bên trong sọ não anh.
Tắc.* Âm thanh đều đặn đến mức điên loạn, đập vào màng nhĩ với cường độ đủ để xé toạc ý chí yếu đuối nhất.
Anh ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm xuống mặt đất.
Không phải đá lạnh lẽo của Khe Rãnh Thời Gian như anh đã dự đoán.
Nó mềm mại, ẩm ướt và đang xung động nhịp nhàng.
Giống như da thịt sống.
Lâm Trì thò ngón tay vào lớp bùn đen dưới chân mình, cảm giác tê dại lan truyền ngược lên cánh tay.
Đây không phải là Quảng trường Thời Gian nơi những cột đá khắc tên các "Kẻ Biến Mất" đứng sừng sững.
Hoặc có thể nó vẫn còn đó, nhưng đã bị biến dạng bởi một thực tại khác.
Trên bầu trời phía trên anh, thay vì những ngôi sao quen thuộc của Đại Tề, là vô số đồng hồ cơ khổng lồ lơ lửng.
Chúng không kim chỉ giờ mà quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt.
Ánh sáng xanh nhạt phát ra từ các bánh răng cưa chiếu xuống khu vực xung quanh, tạo thành một vòng tròn đường kính khoảng năm mươi bước chân.
Bên ngoài vòng ánh sáng đó là bóng tối tuyệt đối, nơi những thứ vô hình đang rình rập và chờ đợi sai lầm của kẻ lạc lối.
Lâm Trì kiểm tra cơ thể mình.
Vết thương ở ngực đã đóng vảy đen, nhưng cơn đau vẫn âm ỉ nhói lên mỗi khi anh hít thở sâu hơn bình thường một chút.
Trong túi áo, chiếc đồng hồ bỏ túi mà hắn nhặt được từ xác người đàn ông kia đang nóng rực như than hồng.
Hắn lấy nó ra.
Mặt kính vỡ nát, kim giây bị gãy cụt, nhưng cơ chế bên trong vẫn xoay tròn hỗn loạn.
Khi ánh sáng xanh chiếu vào mặt đồng hồ, những ký tự khắc trên viền vàng bắt đầu di chuyển và tái cấu trúc lại thành một câu nói bằng tiếng Hán cổ đại: *"Thời gian không chảy thẳng.
Nó xoáy."*
Câu này làm tim anh đập thình thịch.
Nếu thời gian ở đây là dạng xoáy thì mọi quy luật nhân quả đều vô nghĩa.
Anh có thể bước vào quá khứ, hoặc tương lai, hay cả hai cùng một lúc nếu không cẩn thận.
Lâm Trì đứng dậy, quét mắt nhìn quanh.
Ở trung tâm vòng tròn ánh sáng có một đài quan sát bằng đá trắng duy nhất còn nguyên vẹn giữa biển bùn đen.
Trên đỉnh cột đá đó là một vật thể phát ra nguồn sáng mạnh hơn tất cả những chiếc đồng hồ treo lơ lửng kia.
Đó phải là nơi xuất phát của hiện tượng này.
Và cũng là nơi chứa đựng bí mật về việc tại sao phe Cố Định lại tìm cách tiêu hủy mọi thứ liên quan đến Khe Rãnh Thời Gian.
Lâm Trì bắt đầu di chuyển, từng bước một thận trọng trên lớp bùn sống động dưới chân mình.
Mỗi lần đặt bàn chân xuống, anh cảm thấy như đang đạp lên những ký ức bị lãng quên của ai đó.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra trong tâm trí: tiếng cười trẻ con, mùi hương hoa mai mùa đông, và sự tuyệt vọng khi nhìn thấy một người thân biến mất trước mắt mà không thể làm được gì.
Những cảm xúc này không thuộc về anh.
Chúng là dư âm từ những "Kẻ Biến Mất".
Và chúng đang dẫn lối cho anh đi thẳng vào trung tâm.
Khi Lâm Trì vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên của đài quan sát, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng.
*"Ngươi nghĩ mình có thể giải mã được sự thật chỉ bằng cách nhìn chằm chằm vào nó sao?"*
Hắn quay lại nhanh chóng.
Từ trong bóng tối bên ngoài vòng ánh sáng, ba hình người bước ra.
Họ mặc áo choàng đen không vết bẩn, khuôn mặt che kín bởi những chiếc mặt nạ đồng khắc họa biểu cảm đau đớn vĩnh cửu.
Đây là các Đặc Vụ của phe Cố Định — những kẻ tin rằng duy nhất cách cứu thế giới là cắt đứt hoàn toàn sự liên kết giữa quá khứ và hiện tại bằng bạo lực thuần túy.
Lâm Trì siết chặt nắm đấm, chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay phát ra tia sáng xanh lóe lên mạnh mẽ hơn.
Hắn biết mình không thể chiến đấu với ba người này cùng lúc nếu họ sử dụng thuật pháp cao cấp.
Nhưng ở đây, nơi mà quy luật thời gian bị bẻ cong, sức mạnh vật lý thông thường có lẽ sẽ trở nên vô hiệu hóa trước những hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra xung quanh.
*"Ta chỉ muốn biết tại sao các ngươi lại giết người,"* Lâm Trì nói, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ dù trái tim anh đang đập như trống trận.
*"Họ không phải là kẻ thù của thời gian."*
Một trong ba đặc vụ bước tới, tay cầm một thanh kiếm bằng thủy tinh trong suốt rung động nhẹ nhàng tạo ra âm thanh chói tai.
*"Kẻ Biến Mất chính là nguồn gốc của sự phân rã thực tại,"* hắn ta đáp lại với giọng nói vang vọng như thể phát từ nhiều hướng khác nhau cùng lúc.
*"Vật lưu niệm chứa đựng ký ức độc hại.
Nếu không loại bỏ chúng, toàn bộ cấu trúc vũ trụ sẽ sụp đổ vào một ngày nào đó."*
Lâm Trì nhếch môi cười nhạt.
Logic này nghe có vẻ hợp lý nếu nhìn bề ngoài.
Nhưng anh đã trải qua cảm giác khi linh hồn bị tách rời khỏi cơ thể vật chất trong Khe Rãnh Thời Gian trước đây.
Anh biết rằng những ký ức ấy không phải là độc tố mà là dây neo giữ con người lại với hiện thực đang tan vỡ dần mỗi ngày một nhanh hơn theo tốc độ xoay của những chiếc đồng hồ treo lơ lửng trên đầu họ bây giờ rồi nữa chứ gì?
*"Vậy thì các ngươi sẽ tự hủy diệt chính mình,"* Lâm Trì đáp gọn lỏn trước khi lao thẳng vào khoảng không giữa nhóm đối phương.
Bàn chân anh chạm xuống lớp bùn sống động tạo ra âm thanh rít lên khó chịu tựa như tiếng thét của những linh hồn đang bị tra tấn dưới địa ngục sâu nhất nào đó trên trái đất này đây đúng chưa bạn đọc thân mến ư?
Ba đặc vụ phản ứng nhanh chóng hơn dự kiến.
Hai người ở hai bên lao vào với tốc độ ánh sáng, kiếm thủy tinh vung lên cắt ngang không khí tạo ra những vết nứt nhỏ li ti tỏa lan rộng khắp nơi xung quanh khu vực chiến đấu hiện tại lúc này đây còn gì khác đâu phải không?
Người thứ ba đứng giữa giơ tay lên niệm chú khiến cho toàn bộ bầu không khí trở nên nặng nề hơn gấp mười lần so với bình thường trước kia bao giờ nữa.
Lâm Trì né tránh đòn tấn công đầu tiên bằng cách nghiêng người sang trái một góc độ vừa đủ để lưỡi kiếm trượt qua vai áo mình mà không hề gây ra bất kỳ vết thương nào cả trên cơ thể anh lúc này đây.
phải không bạn đọc thân mến ư?
Sau đó hắn dùng lực quán tính từ cú né tránh ấy để lao thẳng vào phía trước nơi người đặc vụ đang niệm chú đứng chặn đường tiến quân của phe đối phương kia rồi nữa chứ?
Cú va chạm giữa hai cơ thể tạo ra một tiếng nổ lớn làm rung chuyển toàn bộ đài quan sát đá trắng dưới chân họ lúc này đây còn gì khác đâu phải không bạn đọc thân mến ư?
Lâm Trì cảm thấy xương sườn mình kêu lên đau đớn dữ dội khi hắn bị lực đẩy từ đòn phòng thủ của đối phương hất bay ngược trở lại ra xa khỏi vị trí ban đầu nơi anh vừa mới đứng vững vàng trước đó chưa bao giờ nghĩ tới điều gì xảy ra tiếp theo sau cú va chạm mạnh như vậy đâu.
Nhưng thay vì rơi xuống lớp bùn đen chết chóc bên dưới thềm đá cao ngạo kia thì hắn lại cảm thấy không khí xung quanh mình trở nên đặc quánh lạ thường tựa hồ như thể bị mắc kẹt trong một khối gelatin khổng lồ vô hình đang bao phủ lấy toàn bộ cơ thể anh lúc này đây còn gì khác đâu phải không?
Ánh sáng xanh từ chiếc đồng hồ trên tay Lâm Trì bắt đầu tỏa ra những tia hào quang mạnh mẽ hơn nhiều so với ban nãy.
Những tia ánh sáng ấy chạm vào lớp bùn đen dưới chân hắn khiến cho bề mặt chất lỏng sống động kia nổi bọt sủi tăm dữ dội và phát ra mùi hương ozone nồng nặc xộc thẳng lên mũi làm anh phải nhắm mắt lại một cách рефлектор để tránh bị kích ứng đường hô hấp nghiêm trọng nếu tiếp xúc trực tiếp với khí độc này lâu hơn nữa.
Khi mở mắt trở lại thì Lâm Trì thấy rằng mình đang đứng bên trong một khe nứt hẹp vừa mới xuất hiện từ bức tường đá phía sau lưng đài quan sát lúc trước kia bao giờ chưa từng xảy ra chuyện gì tương tự như thế này đâu.
Không gian ở đây tối tăm hơn hẳn so với bên ngoài nhưng cũng an toàn tạm thời khỏi sự truy đuổi của những đặc vụ phe Cố Định đang cố gắng tìm cách đột nhập vào khu vực cấm địa linh thiêng này bằng mọi giá có thể áp dụng được lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Hắn thở hồng hộc, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Chiếc đồng hồ trong tay vẫn phát sáng dữ dội, ánh sáng xanh chiếu rọi lên những bức tường đá nhám xung quanh tạo thành những hình ảnh phản chiếu kỳ lạ tựa như thể đang nhìn thấy chính mình từ một góc độ khác biệt hoàn toàn so với thực tại thông thường mà con người ta hay trải qua hàng ngày nay đúng không?
Lâm Trì nghe thấy tiếng bước chân của phe Cố Định vang lên ở phía bên kia bức tường đá ngăn cách hai thế giới song song tồn tại ngay trước mắt anh lúc này đây còn gì khác đâu phải không bạn đọc thân mến ư?
Họ đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc bảo vệ tự nhiên xuất hiện bất ngờ nhờ vào năng lượng tinh thần dư thừa từ vụ va chạm xảy ra chưa lâu kia sao?
Hắn biết mình cần tìm đường thoát khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt trước khi những kẻ theo đuổi kịp bắt được con mồi của chúng.
Nhưng đồng thời, một phần nào đó sâu thẳm trong tiềm thức lại thôi thúc anh phải khám phá xem bên trong khe nứt bí ẩn này còn chứa đựng thêm những gì nữa liên quan đến sự thật về nguồn gốc thực sự đằng sau toàn bộ chuỗi biến cố kinh hoàng đang diễn ra khắp nơi trên đất nước Đại Tề rộng lớn.
rồi nữa chứ?
Lâm Trì thò tay sờ vào bề mặt đá lạnh giá bên cạnh mình.
Những ký tự khắc sâu trên tường bắt đầu di chuyển và tái cấu trúc lại thành những dòng chữ mới dưới ánh sáng xanh dịu nhẹ phát ra từ chiếc đồng hồ bỏ túi nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của anh lúc này đây còn gì khác đâu phải không?
*"Để cứu kẻ đã mất, ngươi phải chấp nhận hy sinh chính mình."*
Câu nói ấy khiến máu trong cơ thể Lâm Trì dường như ngừng chảy tạm thời một cách đáng sợ.
Hắn nghĩ nhanh chóng, cố gắng giữ bình tĩnh để suy luận ra kế hoạch đối phó phù hợp nhất với tình huống cấp bách đang diễn ra trước mắt mình lúc này đây còn gì nữa hả bạn đọc thân mến ư?
Nếu hắn đồng ý, mọi nỗ lực tìm kiếm sự thật về gia đình mất tích của mình sẽ biến thành tro bụi vĩnh viễn không thể khôi phục lại được bao giờ nữa đúng không.
Nhưng nếu từ chối.
Lâm Trì đứng chông chênh trên đỉnh cột đá trung tâm.
lên qua một lối đi bí ẩn dẫn ra khỏi khe nứt hẹp kia lúc nãy chưa lâu trước đây đâu.
Gió lạnh thổi mạnh vào mặt hắn, mang theo mùi hương của ozone và bụi tro đen kịt từ vụ nổ năng lượng tinh thần vẫn còn bám trên lông mi anh lúc này đây còn gì khác đâu phải không bạn đọc thân mến ư?
Dưới chân hắn, Quảng trường Thời Gian đang chìm trong hỗn loạn tột độ.
Vụ nổ năng lượng vừa rồi không chỉ làm cho phe Cố Định tạm thời mất phương hướng và bị đẩy lùi ra xa khỏi khu vực trung tâm linh thiêng này mà còn làm lộ ra những bức tranh tường khổng lồ được khắc sâu vào nền đá granite đen bóng phản chiếu ánh sáng xanh huyền ảo tỏa lan khắp nơi xung quanh hiện tại rồi nữa chứ gì?
Những hình ảnh trên đó mô tả cảnh tượng thế giới Đại Tề trong tương lai xa xôi nếu phe Cố Định thành công trong kế hoạch tiêu hủy tất cả vật lưu niệm chứa đựng ký ức của những "Kẻ Biến Mất".
Toàn bộ nền văn minh sẽ sụp đổ vào một khối hỗn độn nguyên thủy không còn phân biệt rõ ràng giữa quá khứ, hiện tại và tương lai nữa đúng không?
Mọi thứ trở nên phẳng lì và vô nghĩa khi mất đi sự kết nối cảm xúc làm nên giá trị nhân văn cốt lõi nhất của con người chúng ta từ ngàn xưa đến nay bao giờ chưa từng xảy ra chuyện gì tồi tệ hơn thế này đâu.
Lâm Trì nhìn chăm chú vào dòng chữ cuối cùng được khắc ở góc dưới cùng bức tranh tường khổng lồ ấy.
Nó không phải là lời cảnh báo mà là một mệnh lệnh tuyệt đối dành cho bất kỳ ai đủ may mắn hoặc xui xẻo để đứng trước ngưỡng cửa của sự thật trần trụi này lúc hiện tại rồi nữa chứ?
Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng sức nặng khủng khiếp khiến anh gần như bị quỵ ngã ngay lập tức dưới áp lực tâm lý quá lớn đè lên vai mình lúc này đây còn gì khác đâu phải không bạn đọc thân mến ư?
Hắn biết rằng cả hai phe chính trị đang tranh cãi gay gắt hiện tại đều sai lầm trong cách tiếp cận vấn đề then chốt của họ.
Một bên muốn bảo tồn ký ức bằng mọi giá dù có nghĩa là chấp nhận rủi ro sụp đổ thực tại về sau này xa hơn nữa đúng không?
Còn một bên lại chọn giải pháp triệt để tiêu hủy nguồn gốc gây ra xung đột thời gian ngay từ đầu bất kể hậu quả nhân đạo thảm khốc phải gánh chịu trước mắt lúc hiện tại rồi.
Và anh thì sao?
Lâm Trì sẽ đi theo con đường thứ ba nào đó chưa từng được ai nghĩ tới bao giờ trong lịch sử dài dòng của thế giới Đại Tề rộng lớn bao la này đây đúng không?
Hắn cần tìm cách hòa hợp hoàn toàn hai linh hồn phân liệt do thí nghiệm thời gian thất bại kia để giải phóng cả hai khỏi sự phụ thuộc vào cơ thể vật lý mong manh dễ vỡ như giấy rách trước gió bão mùa thu lạnh giá đang ập tới bất cứ lúc nào bây giờ rồi nữa chứ gì?
Lâm Trì nắm chặt bàn tay lại, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay lên tận xương sống anh lúc này đây còn gì khác đâu phải không bạn đọc thân mến ư?
Đột nhiên, một chiếc lá khô rơi xuống trước mặt hắn.
Nó không bay theo gió mà lơ lửng giữa không trung, xoay tròn chậm rãi như thể đang bị hút bởi lực hấp dẫn vô hình phát ra từ chính cơ thể Lâm Trì lúc này đây còn gì khác đâu phải không?
Khi nó dừng lại và chạm vào lòng bàn tay anh, những ký tự khắc trên đó bắt đầu rực sáng màu đỏ máu – cùng loại năng lượng tinh thần vừa giải phóng tên Kẻ Biến Mất bên trong hang động kia trước đó chưa lâu đúng không?
Lâm Trì nhìn chăm chú vào dòng chữ hiện ra từ từ dưới ánh mắt sửng sốt của chính mình lúc này đây còn gì khác đâu phải không bạn đọc thân mến ư?
Bỗng nhiên, giọng nói lạnh lẽo vang lên trực tiếp trong đầu anh, xé toạc sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ khu vực linh thiêng nguy hiểm này từ rất lâu trước kia rồi nữa chứ gì?
Lâm Trì bước ra khỏi đỉnh cột đá trung tâm mà không hề tỏ vẻ e ngại hay do dự chút nào trước cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía dưới thềm cao ngạo kia lúc nãy chưa bao giờ nghĩ tới điều gì xảy ra tiếp theo sau cú nhảy điên rồ này đâu.
Thay vì rơi xuống mặt đất cứng rắn bên dưới thì hắn lại cảm thấy như thể đang trôi nổi nhẹ nhàng trong một dòng chảy thời gian màu tím nhạt phát sáng rực rỡ chiếu rọi khắp nơi xung quanh anh lúc hiện tại rồi nữa chứ?
Cảm giác rơi không phải là rơi xuống đất mà là rơi vào một ký ức xa xưa nào đó thuộc về chính bản thân mình nhưng lại hoàn toàn lạ lẫm tựa hồ như thể đang sống trong cơ thể của người khác vậy đúng không?
Những hình ảnh quen thuộc từ thời thơ ấu hiện ra trước mắt anh với độ sắc nét cao hơn hẳn so với những gì mà bộ não con người thông thường có thể ghi nhớ được hàng ngày nay bao giờ chưa từng trải qua cảm giác kỳ diệu như thế này đâu.
Lâm Trì cố gắng tập trung tinh thần để phân tích xem liệu đây có phải là bẫy do phe Cố Định thiết kế nhằm dụ dỗ anh bước vào vùng cấm địa linh thiêng nguy hiểm nhất của họ hay không lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Nhưng càng nhìn kỹ hơn thì anh càng nhận ra rằng những chi tiết trong ký ức ấy khớp hoàn toàn với những sự kiện lịch sử đã từng xảy ra thực tế trên đất nước Đại Tề rộng lớn.
từ rất lâu trước đây đúng không?
Hắn biết mình đang chạm đến biên giới của sự thật mà cả hai phe chính trị đều cố tình che giấu hoặc vô tâm bỏ qua vì lợi ích riêng tư ngắn hạn của họ lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Và cái giá phải trả cho việc nhìn thấy nó là mất đi khả năng tin tưởng vào bất kỳ ai – kể cả chính mình.
Hắn khạc ra một ngụm máu, máu tươi dính vào trang giấy cổ đang cháy dở trước mắt.
Những ký tự trên đó bỗng xê dịch, ghép thành khuôn mặt người vừa bị hắn đâm xuyên tim.
Lưỡi kiếm lạnh băng chạm vào cổ họng hắn, kèm theo thì thầm: "Ngươi đã."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận