Chương 34

Bụi tro đen kịt từ vụ nổ năng lượng tinh thần vẫn còn bám trên lông mi Lâm Trì, mùi khét lẹt của ozone và máu tanh tưởi xộc vào mũi.

Cậu nằm ngửa trên mặt đất đá lạnh lẽo của Khe Rãnh Thời Gian, cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể khiến từng thớ thịt run rẩy.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả nỗi đau là sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy nơi này.

Không có tiếng gió hú, không có tiếng bước chân xa xôi.

Chỉ có thứ ánh sáng tím sẫm nhấp nháy yếu ớt từ những khe nứt trên vách đá, chiếu rọi lên một cảnh tượng mà lý trí khoa học của Lâm Trì khó lòng chấp nhận được.

Anh cố ngồi dậy, tay run rẩy chống xuống đất lạnh giá.

(ngón tay) chạm vào lớp bụi tro, nhưng thứ đó không mềm mại như than củi thông thường.

Nó cứng đờ, có cấu trúc tinh thể vi mô giống như băng khô đang bốc hơi chậm rãi trước mắt anh.

Lâm Trì nheo mắt, cố gắng phân tích hiện tượng này bằng kiến thức vật lý hạt nhân mà anh từng học ở thế giới cũ.

Đây không phải là tàn dư của một vụ nổ năng lượng đơn thuần.

Đây là dấu hiệu của sự giải mã nguyên tử – khi cấu trúc cơ bản nhất của материя (vật chất) bị xé toạc ra bởi lực tác động từ bên trong.

"Logic," anh thì thầm, giọng khàn đặc do mất nước và shock.

"Nếu vụ nổ này xuất phát từ bên trong cơ thể Tử Hà.

hoặc chính là tôi."

Lâm Trì quay người lại, ánh mắt quét qua khu vực xung quanh.

Những tảng đá lớn vốn dĩ nằm ở phía trước tháp giờ đây đã bị đẩy lùi hẳn vài mét, để lộ ra một hốc đá sâu thẳm mà trước đó anh chưa từng chú ý đến.

Từ bên trong hốc đá ấy phát ra một âm thanh thấp trầm, giống như tiếng đồng hồ cũ kỹ tích tắc đếm ngược.

tick.*

Âm điệu đều đặn nhưng sai lệch nhịp đập tim của chính anh.

Mỗi lần kim giây ảo tưởng chuyển động, không khí xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn, áp lực lên lồng ngực tăng dần khiến Lâm Trì khó thở.

Anh biết mình phải đi đến gần đó.

Bản năng sinh tồn mách bảo rằng sự thật về cái chết giả định của Tử Hà – và mối liên hệ kỳ lạ giữa hai linh hồn đang chia sẻ một thân xác này – đều nằm trong hốc đá bí ẩn kia.

Lâm Trì lê bước tiến vào bóng tối, mỗi bước đi là một cuộc chiến với cơn đau nhói lên từ vết thương ở chân.

Ánh sáng tím sẫm dần nhạt đi khi anh tiến sâu hơn, thay thế bằng một thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo phát ra từ các tấm bia đá cổ xưa được khắc trên vách hang.

Những ký tự không phải là chữ Hán Đại Tề thông thường mà giống như những công thức toán học phức tạp bị biến dạng theo thời gian.

Ba tên Kẻ Biến Mất lao vào, tốc độ nhanh hơn cả ánh mắt thường có thể theo kịp.

Tên đầu tiên, với khuôn mặt bị xé toạc lộ ra xương hàm trắng bệch, vung móng vuốt về phía cổ Lâm Trì.

Lâm Trì nghiêng người, tránh né sít sao, cảm giác gió lạnh từ vết chém lướt qua da thịt khiến anh rùng mình.

Hắn không có vũ khí, chỉ có đôi tay trần trụi và trí tuệ của một nhà khoa học bị mắc kẹt trong thế giới huyền bí này.

Lâm Trì giơ bàn tay phải lên, chặn lấy cánh tay gầy guộc nhưng cứng như thép của sinh vật đó.

Thay vì lực đẩy mạnh mẽ, anh áp dụng nguyên lý đòn bẩy và điểm yếu cấu trúc xương mà anh đã quan sát được từ những xác chết trước đây.

Một cú xoay người nhanh gọn kết hợp với một nhát đấm vào huyệt đạo cổ họng khiến tên Kẻ Biến Mất sặc máu, ngã quỵ xuống đất.

Hai sinh vật còn lại dừng lại.

Chúng không tấn công ngay lập tức mà đứng đó, đôi mắt trống rỗng đảo quanh tìm kiếm chủ nhân của mùi hương tinh thần mạnh mẽ đang tỏa ra từ Lâm Trì.

Không khí trong hang động trở nên ngột ngạt hơn.

Mùi thối rữa pha lẫn với mùi kim loại sắt máu tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến đầu óc anh quay cuồng.

Lâm Trì thở gấp, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

Hắn biết mình không thể đánh bại cả ba cùng lúc nếu chúng phối hợp hoàn hảo.

Nhưng có điều gì đó sai trái ở đây.

Những con quái vật này – những nạn nhân của Khe Rãnh Thời Gian – thường chỉ hoạt động theo bản năng săn mồi mù quáng.

Thế nhưng, ánh mắt của chúng giờ đây lại mang một vẻ.

"Hắn ta biết," Lâm Trì thầm nghĩ, lòng bàn tay run rẩy chạm vào vết thương ở cánh tay trái nơi máu vẫn đang chảy chậm rãi.

"Chúng không chỉ là xác sống.

Chúng còn giữ lại ý thức."

Tên Kẻ Biến Mất thứ hai bước lên trước, nhưng nó không tấn công.

Nó đưa một ngón tay dài ngoặc, đen sì chỉ về phía hốc đá sâu thẳm hơn nữa bên trong hang động, nơi tiếng tích tắc đồng hồ đang trở nên rõ ràng và gấp gáp hơn.

TICK!*

Lâm Trì nuốt khó khăn.

Đây là bẫy?

Hay là lời dẫn đường từ chính những linh hồn bị mắc kẹt?

Anh nhìn vào đôi mắt của sinh vật kia, cố tìm kiếm dấu hiệu của con người trong bóng tối dày đặc.

Và rồi, anh thấy nó – một giọt nước mắt đen kịt lăn dài trên má xác xơ của kẻ biến mất đó.

Tên Kẻ Biến Mất cao lớn nhất, kẻ đã gây ra vết thương cho chân cậu, gầm lên, tiếng vang làm rung chuyển cả Khe Rãnh.

Nó không tấn công nữa, mà bắt đầu hát một bài hát ru – giọng hát của người mẹ Lâm Trì đã mất năm trước.

Đây là cú sốc tâm lý mạnh mẽ hơn bất kỳ lưỡi dao nào.

Giai điệu quen thuộc đó xé toạc lớp phòng thủ tinh thần mong manh cuối cùng của anh.

Lâm Trì quỳ xuống, ôm lấy đầu, cố gắng chặn tai mình lại nhưng tiếng hát vẫn vang vọng trực tiếp vào não bộ, rõ ràng như thể nó đang được phát ra từ bên trong sọ hộp của chính anh.

Những ký ức đau thương về cái chết của mẹ – vụ cháy nhà bí ẩn mà Viện Giám Sát gọi là "tai nạn do rò rỉ năng lượng" – tràn ngập trở lại.

"Bạch Mộc Lan," anh kêu lên, nhưng giọng nói bị nghẹn ngào bởi nỗi sợ hãi và sự hoang mang.

Anh cần cô ấy lúc này.

Cần lý trí lạnh lùng của cô để cắt đứt ảo giác này.

Nhưng Bạch Mộc Lan không ở đây.

Chỉ có Lâm Trì và bóng tối đang nuốt chửng anh.

Bỗng nhiên, âm thanh tích tắc dừng lại.

Sự im lặng tuyệt đối rơi xuống như một tảng đá khổng lồ đè lên ngực Lâm Trì.

Những Kẻ Biến Mất ngừng chuyển động, đóng băng trong tư thế vừa mới bắt đầu tiến về phía anh.

Không khí trở nên tĩnh mịch đến mức anh có thể nghe thấy tiếng máu chảy qua mạch máu của chính mình – *bộp.

bộp.*

Lâm Trì mở mắt ra.

Trước mặt anh, giữa không trung lơ lửng một vật thể kỳ lạ.

Đó là đồng hồ đôi – hai chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ròng được nối với nhau bởi một sợi dây xích tinh vi làm từ xương người đã hóa thạch.

Kim của cả hai chiếc đồng hồ đang quay ngược chiều kim đồng hồ, tạo ra hiệu ứng thị giác khiến mắt anh đau nhói khi cố nhìn vào trung tâm xoay chuyển.

Anh nhận ra mình đang đứng trước ngưỡng cửa của bí mật lớn nhất mà Viện Giám Sát che giấu.

Đồng hồ đôi không chỉ là vật lưu niệm.

Nó là khóa – hoặc có lẽ là chìa để mở cánh cổng dẫn đến nguồn gốc thực sự của Khe Rãnh Thời Gian.

Và giờ, nó đang chờ anh chạm vào.

Lâm Trì bước chậm rãi lại, mỗi bước chân đều nặng trĩu như chịu đựng toàn bộ trọng lượng của thế giới này.

Khi ngón tay anh sắp chạm vào bề mặt lạnh giá của chiếc đồng hồ bên trái, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng – không phải là tiếng hát ru nữa, mà là giọng nói trầm khàn, đầy vẻ uy quyền và tàn nhẫn quen thuộc của Văn Thiên Uy.

"Đừng," giọng nói ấy càu nhàu, mang theo mùi hương hoa lan độc đặc trưng của hắn.

"Ngươi sẽ phá vỡ cân bằng."

Khi bàn tay Lâm Trì chạm vào bàn tay lạnh giá của Kẻ Biến Mất – hay đúng hơn là chạm vào mặt đồng hồ đang lơ lửng trước nó – một luồng năng lượng trắng xóa bùng nổ.

Không phải là vụ nổ hủy diệt, mà là một làn sóng thanh lọc.

Tên Kẻ Biến Mất ngừng hát, mắt nó mở to, trở lại màu đen sáng sủa của con người trong tích tắc ngắn ngủi đó.

Lâm Trì bị ném.

mạnh vào vách đá phía sau lưng anh.

Đau đớn xé rách cơ thể nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự kinh ngạc tột độ trước những hình ảnh hiện lên trong tâm trí mình ngay khi tiếp xúc với năng lượng trắng ấy.

Anh nhìn thấy chính mình – một phiên bản già hơn, tóc bạc phơ, đang đứng giữa đống đổ nát của thành phố Đại Tề tương lai xa xôi.

Và bên cạnh người đó là Tử Hà, nhưng không phải là Tử Hà anh biết ngày nay mà là một bóng ma mờ ảo, tan rã dần vào hư vô.

*"Chúng ta đã thất bại,"* giọng nói của chính anh vang lên trong ký ức dự báo kia, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng.

*"Không có con đường thứ ba.

Chỉ còn lựa chọn giữa hy sinh tất cả hoặc để thế giới sụp đổ."*

Lâm Trì khịt mũi, cố gắng xua tan ảo ảnh.

Đây là bẫy tâm lý?

Hay là cảnh báo từ tương lai thực tế?

Anh không biết.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: Văn Thiên Uy đã sai khi nghĩ rằng việc tiêu hủy tất cả vật lưu niệm sẽ cứu thế giới.

Và phe đối lập cũng sai khi muốn bảo vệ chúng bằng mọi giá, bất chấp cái giá phải trả là sự xói mòn hiện thực.

Con đường thứ ba không nằm ở lựa chọn cực đoan nào trong hai bên đó.

Nó nằm ở chỗ hiểu rõ bản chất của Khe Rãnh Thời Gian – nó không phải là kẻ thù cần bị tiêu diệt, cũng không phải là thánh địa cần được thờ cúng.

Đó là hệ miễn dịch của vũ trụ đang cố gắng chữa lành vết thương do con người gây ra thông qua việc lạm dụng ký ức và năng lượng tinh thần.

Lâm Trì đứng dậy, lau máu từ khóe miệng.

Ánh mắt anh sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Anh không còn nghi ngờ gì nữa về sứ mệnh của mình.

Không phải để cứu một phe phái chính trị nào cả.

Mà là để hòa giải hai linh hồn – hai phiên bản tương lai và hiện tại đang xung đột trong cùng một cơ thể vật lý này – và tìm ra cách tái cấu trúc lại mối liên kết giữa ký ức và thực tại mà không cần đến sự hy sinh của bất kỳ ai, ngoại trừ chính cái tôi ích kỷ của anh.

Lâm Trì lê bước rời khỏi Khe Rãnh Thời Gian, chân đau nhức và tâm trí trống rỗng một phần do cú sốc từ thông tin vừa tiếp nhận.

Cậu quay lại thế giới thực, nơi những ngọn đèn lồng của Đại Tề vẫn cháy sáng trên bầu trời đêm, nhưng giờ đây, chúng trông như những con mắt đang theo dõi từng cử động nhỏ nhất của anh.

Hắn biết mình đã chạm đến biên giới của sự thật.

Và cái giá phải trả cho việc nhìn thấy nó là mất đi khả năng tin tưởng vào bất kỳ ai – kể cả chính mình.

Lâm Trì nắm chặt bàn tay lại, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay lên tận xương sống.

Đột nhiên, một chiếc lá khô rơi xuống trước mặt anh.

Nó không bay theo gió mà lơ lửng giữa không trung, xoay tròn chậm rãi như thể đang bị hút bởi lực hấp dẫn vô hình phát ra từ chính cơ thể Lâm Trì.

Khi nó dừng lại và chạm vào lòng bàn tay anh, những ký tự khắc trên đó bắt đầu rực sáng màu đỏ máu – cùng loại năng lượng tinh thần vừa giải phóng tên Kẻ Biến Mất bên trong hang động kia.

Lâm Trì nhìn chăm chú vào dòng chữ hiện ra từ từ:

Bỗng nhiên, giọng nói lạnh lẽo vang lên trực tiếp trong đầu anh, xé toạc sự im lặng.

Lâm Trì ngã quỵ, máu từ khóe miệng phun ra thành dòng.

"Người đó."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập