Chương 33
Nó là một thực thể vật lý, dày đặc và nặng nề như chì lỏng.
Khi bóng đen từ Khe Rãnh Thời Gian nuốt chửng Lâm Trì, thế giới xung quanh anh vỡ vụn thành những mảnh ghép ký ức rời rạc.
Mùi ozone nồng nặc vẫn còn bám sát mũi họng, cay xé đến mức khiến mắt hắn chảy nước.
Anh đứng giữa tàn tích của tháp đồng hồ cổ, nơi từng là trung tâm giao thương yên bình nhất trong khu phố cũ.
Bụi tro bay lơ lửng dưới ánh trăng lạnh lẽo, tạo thành một màn sương trắng xám bao phủ khắp mặt đất hoang tàn.
Lâm Trì hít thở sâu, cố gắng ổn định nhịp đập hỗn loạn của trái tim mình.
Logic khoa học đang chiến đấu với cảm giác siêu nhiên vừa trải qua.
Hắn cần dữ liệu.
Cần bằng chứng.
Nhưng tất cả những gì còn lại trước mắt là sự hư vô.
Trước mặt hắn, bóng đen của kẻ địch – hay có lẽ là một phiên bản khác của chính thời gian này – đang tan rã dần thành những hạt bụi ánh sáng nhỏ li ti.
Những hạt bụi ấy không rơi xuống đất mà trôi nổi lơ lửng, phản chiếu lại khuôn mặt đờ đẫn của Lâm Trì.
Anh cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay run rẩy.
Ở đó, một đồng hồ bỏ túi cũ kỹ đang nằm im lìm.
Kim giây ngừng chuyển động ở vị trí 12 giờ chính xác.
Nhưng kim phút và kim giờ thì quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ điên cuồng, phát ra tiếng rè nhẹ như lời then thầm của ai đó trong cơn đau đớn tột cùng.
Đây không phải là đồ vật thông thường.
Đây là một chiếc "Đồng Hồ Đôi" – loại thiết bị cấm đoán mà Viện Giám Sát luôn tuyên bố đã tuyệt chủng từ thời đại trước.
Bạch Mộc Lan xuất hiện bên cạnh, bước đi nhẹ nhàng như mèo hoang trên nền đá vỡ vụn.
Cô cúi xuống, ngón tay thon dài chạm vào mặt kính đồng hồ đang rung động dữ dội.
"Nó không đo thời gian," cô nói, giọng điệu lạnh băng nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc hiếm hoi.
"Nó đo khoảng cách giữa hai thực tại." Lâm Trì nheo mắt nhìn chiếc đồng hồ.
Kim giây bắt đầu chuyển sang màu đỏ thẫm, giống như máu tươi đang thấm qua mặt kính trong suốt.
Cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ trong lồng ngực anh.
Anh nhớ lại lời của Tử Hà – phiên bản tương lai bị phân liệt bên trong tâm trí mình.
"Khi kim giờ quay ngược, đừng tin vào mắt thường," giọng nói ấy vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải từ tai mà trực tiếp từ thùy não.
"Ý ngươi là gì?" Lâm Trì hỏi thầm trong đầu, dù biết rằng chỉ có hắn và Tử Hà mới nghe thấy cuộc đối thoại này.
"Có một người khác đang ở đây," Tử Ha đáp lại, giọng đầy cảnh giác.
"Không phải Vệ Binh Thời Gian.
Không phải Văn Thiên Uy.
chính chúng ta." Lâm Trì ngẩng đầu lên, quét mắt quanh khu vực tàn tích.
Ánh trăng bị che khuất bởi những đám mây dày đặc, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế.
Tiếng bước chân đều đặn vang lên từ phía xa, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của đêm khuya.
Không phải là tiếng bước đi hỗn loạn của kẻ truy lùng, mà là điệu bộ trang trọng và có kỷ luật cao độ của một đội quân tinh nhuệ.
Hơi thở của Lâm Trì vẫn chưa ổn định khi hắn quay người lại để đối mặt với nguồn gốc những âm thanh đó.
Từ phía sau bức tường đổ nát, mười bóng đen bước ra dưới ánh sáng mờ ảo của trăng lưỡi liềm.
Họ mặc bộ áo choàng xám tro dài đến mắt cá chân, trên ngực thêu huy hiệu đồng hồ cát – biểu tượng của Vệ Binh Thời Gian cấp cao.
Dẫn đầu họ là Thuyên Không, một tên tướng lĩnh nổi tiếng với sự tàn nhẫn và khả năng thao túng dòng chảy địa phương của thời gian xung quanh cơ thể mình.
Thuyên Không dừng lại trước mặt Lâm Trì khoảng năm mét.
Ánh mắt hắn sắc lẹm như lưỡi dao cạo vừa được mài giũa kỹ lưỡng dưới ánh đèn phẫu thuật.
Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay lên vẫy nhẹ.
Những binh sĩ phía sau đồng loạt rút kiếm ra khỏi vỏ, âm thanh kim khí va chạm tạo thành một hợp xướng đáng sợ trong đêm tĩnh mịch.
"Ngươi đã làm gì với Khe Rãnh?" Thuyên Không hỏi, giọng điệu trầm thấp và đều đều như thể đang đọc một bản án tử hình cho chính nạn nhân của mình.
Hắn không cần phải gào thét để gây áp lực tâm lý.
Sự hiện diện của hắn đủ để khiến không khí xung quanh trở nên đông cứng lại ngay lập tức.
Lâm Trì siết chặt nắm đấm, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng nhưng ý chí thì chưa từng mạnh mẽ đến thế.
"Tôi đang cố gắng cứu một người," anh đáp lại, giọng chắc nịch hơn so với lúc đầu.
"Một người mà các ngươi gọi là kẻ biến mất." Thuyên Không bật cười khẽ, âm thanh khô khan như tiếng lá cây chết rơi xuống đất vào mùa thu giá lạnh.
Trong thế giới của chúng ta thì không có khái niệm cứu rỗi cả đâu bạn trẻ ạ!
Chỉ còn lại sự lựa chọn giữa tồn tại hay hủy diệt." Hắn bước tới một bước nữa, rút ra từ trong tay áo một thanh kiếm tinh thần bằng ánh sáng xanh lam rực rỡ.
Lưỡi dao tỏa ra thứ khí lạnh thấu xương khiến cho những giọt sương đọng trên mặt đất xung quanh họ đóng băng thành đá ngay lập tức trước khi vỡ vụn tan biến vào hư không mà thôi!
"Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra dù phải trả giá bằng tính mạng của chính mình đi chăng nữa luôn ấy mà?" Lâm Trì nói, giọng chắc nịch hơn so với lúc đầu.
Hắn bước lùi lại hai bước, tạo khoảng cách an toàn giữa mình và Văn Thiên Uy – hay đúng hơn là Thuyên Không trong bộ dạng hiện tại này.
Không thể tin được rằng người đàn ông trước mặt lại sở hữu tư duy tàn nhẫn đến mức độ như thế này trong đầu óc mình lúc bấy giờ!
Nhưng cũng không hoàn toàn hiểu sai vì chính anh cũng từng có ý định tương tự khi vừa mới đặt chân lên mảnh đất lạ lẫm này vài ngày trước kia luôn rồi còn gì?
"Anh đang đi trên con đường hẹp dẫn tới diệt vong," Tử Hà nói, giọng chắc nịch hơn so với lúc đầu.
"Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra dù phải trả giá bằng tính mạng của chính mình đi chăng nữa luôn ấy mà?" Văn Thiên Uy im lặng một lát dài rồi bật cười lớn vang dội khắp hang động rộng lớn phía trước họ ngay bây giờ!
Tiếng cười điên cuồng và đầy khinh miệt khiến cho những giọt nước từ trần nhà rơi xuống nhanh hơn bình thường rất nhiều lần liên tiếp nhau như vậy đó!
"Thật ngây thơ," hắn nói, dụi mắt lau đi vài hạt lệ do cười quá to gây ra.
Lâm Trì không đáp lại.
Anh quan sát kỹ từng chuyển động nhỏ nhất của Thuyên Không.
Hắn nhận thấy rằng ánh sáng xanh lam từ thanh kiếm tinh thần đang tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti xung quanh người tướng lĩnh này.
Đó là hiệu ứng làm chậm thời gian cục bộ – một kỹ năng cực kỳ nguy hiểm nếu sử dụng sai cách có thể khiến cho chính kẻ thực hiện nó bị mắc kẹt trong khoảnh khắc vĩnh cửu không hồi kết nào cả đâu!
"Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh lừa cảm giác của ta?" Thuyên hỏi, giọng điệu thấp hơn, nguy hiểm hơn.
Hắn rút ra một thanh kiếm tinh thần khác từ hư không trước mặt mình.
Ánh sáng xanh la zê phát ra từ lưỡi dao cắt xuyên qua bóng tối dày đặc bao phủ khu vực tàn tích này khiến cho mọi thứ trở nên rõ ràng và sắc nét đến mức đáng sợ như thể vừa bước vào phòng thí nghiệm phẫu thuật vô trùng nhất trên thế giới vậy đó!
Lâm Trì lùi lại một bước nữa, gót chân chạm phải viên đá vỡ vụn nằm rải rác dưới đất.
Chiếc đồng hồ bỏ túi trong lòng tay anh bỗng nóng lên dữ dội, kim giờ quay ngược càng nhanh hơn và phát ra âm thanh rè rĩ chói tai như tiếng than khóc của những linh hồn đang bị giam cầm nơi vực thẳm sâu thẳm nhất không có lối thoát nào cả!
"Bạch Mộc Lan!" Lâm Trì gọi thầm trong đầu.
Cô gái tóc đen đứng ở phía sau bức tường đổ nát bước ra, tay cầm một ống nghiệm nhỏ chứa đầy chất lỏng màu tím sẫm – thứ độc dược mạnh nhất mà cô đã chuẩn bị từ lâu nhưng chưa bao giờ dám sử dụng cho đến tận lúc này đây mới thôi!
"Chạy đi," Bạch Mộc Lan nói ngắn gọn với Lâm Trì qua kết nối tinh thần đặc biệt giữa họ.
"Tôi sẽ giữ chân hắn lại đủ để ngươi thoát ra khỏi khu vực ảnh hưởng của đồng hồ đôi kia trước khi nó kích hoạt hoàn toàn cơ chế tự hủy bên trong lòng máy móc phức tạp này luôn rồi còn gì?" Lâm Trì lắc đầu mạnh mẽ, từ chối lời đề nghị liều lĩnh đó một cách dứt khoát không thương tiếc!
"Không," anh nói lớn lên để cả Thuyên Không và những binh sĩ phía sau đều có thể nghe thấy rõ ràng từng âm tiết vang vọng khắp nơi xung quanh họ lúc này đây mà thôi.
"Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này ngay tại chỗ!" Thuyên Không nhếch mép cười lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như dao găm cứa vào da thịt Lâm Trì dù chưa hề chạm phải cơ thể hắn lấy một lần nào trong suốt thời gian đối đầu căng thẳng hiện giờ đâu!
"Thông minh," hắn khen ngợi bằng giọng điệu mỉa mai đầy khinh bỉ dành cho kẻ yếu đuối không đủ sức chiến đấu chống lại những quy luật khắc nghiệt của vũ trụ bao la rộng lớn vô tận phía trước họ ngay bây giờ này luôn rồi còn gì?
Thuyên ra lệnh cho tiểu đội của hắn bao vây khu vực, nhưng không tiến vào.
Hắn quay lưng lại, ra lệnh cho Lâm Trì trở về trụ sở để làm báo cáo chi tiết, đồng thời yêu cầu hắn phải đeo một vòng cổ giám sát – một thiết bị phát sóng liên tục vị trí và trạng thái sinh học của người mang nó đến trung tâm điều khiển chính của Viện Giám Sát trong bán kính mười cây số xung quanh khu vực này luôn rồi còn gì?
Lâm Trì bước vào trụ sở Vệ Binh Thời Gian, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu rọi lên những bức tường bê tông xám xịt.
Hắn cảm thấy ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào chiếc vòng cổ giám sát đang đeo trên cổ mình lúc này đây mà thôi!
Ánh sáng huỳnh quang phát ra một tiếng rè nhẹ, như thể đang than vãn vì sự hiện diện của kẻ xâm nhập.
Mùi vị trong không khí nồng nặc mùi ozone và bụi giấy cũ kỹ, khiến mũi Lâm Trì nhói lên khó chịu.
Hắn hít sâu , cố gắng che giấu cảm giác bất an đang lan tỏa khắp cơ thể.
Chiếc vòng cổ kim loại lạnh lẽo ép chặt vào da thịt, một lời nhắc nhở vô hình nhưng đầy uy lực về sự mất tự do của hắn.
Mọi người trong phòng đều dừng tay công việc.
Những ánh mắt sắc lẹm như dao kéo xé toạc lớp vỏ bọc bình thường mà Lâm Trì đang cố duy trì.
Không có ai lên tiếng chào hỏi, cũng không một cử chỉ thân thiện nào được trao đổi.
Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng rộng lớn, khiến từng giây trôi qua trở nên dằng dặc và đau đớn hơn bao giờ hết.
Một nữ nhân viên hành chính trẻ tuổi đứng gần bàn đón tiếp đưa tay che miệng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc vòng cổ trên cổ Lâm Trì.
Đó là cái nhìn tò mò pha lẫn sự sợ hãi.
Họ biết hắn là ai.
Họ cũng biết lý do tại sao Viện Giám Sát lại quyết định áp dụng biện pháp giám sát đặc biệt này lên đầu một vệ binh thời gian cấp thấp như hắn.
Trong thế giới nơi trật tự được đặt trên tất cả, bất kỳ hành vi nào đi lệch khỏi quỹ đạo đều bị xem là mối đe dọa tiềm tàng.
Và hiện giờ, Lâm Trì chính là biểu tượng sống của sự nguy hiểm ấy.
Hắn cúi đầu, bước những bước nặng nề về phía lối đi chính dẫn sâu vào bên trong tòa nhà.
Gót giày chạm xuống sàn xi măng lạnh lẽo tạo ra tiếng vang rõ rệt, như từng nhịp đếm ngược cho số phận đang dần khép lại xung quanh hắn.
Hắn không dám ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào bất kỳ ai vì sợ hãi những gì có thể ẩn chứa sau lớp mặt nạ giả tạo của đồng nghiệp cũ.
Từng bước chân là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội giữa lòng tự tôn và sự khuất phục trước thực tại phũ phàng.
Lối đi dài hun hút, hai bên là hàng loạt cánh cửa kim loại đóng kín với những biển tên mờ nhạt do thời gian bào mòn.
Ánh sáng ở đây yếu hơn hẳn so với khu vực đón tiếp, tạo ra những vùng bóng tối dày đặc nơi mà sự thật có thể đang nấp chờ đợi để nhảy ra cắn xé bất kỳ ai không cẩn thận.
Lâm Trì cảm thấy lạnh toát sống lưng dù nhiệt độ trong phòng hoàn toàn ổn định.
Trực giác cảnh báo hắn rằng phía trước là một cạm bẫy được thiết kế tỉ mỉ, dành riêng cho những kẻ dám thách thức quy tắc của Thời Gian.
Hắn dừng lại trước cánh cửa số 402 không có biển hiệu treo bên ngoài.
Tay nắm cửa bằng thép không gỉ lạnh ngắt dưới lòng bàn tay run rẩy.
Hắn phải hít một hơi thật sâu để lấy can đảm rồi mới xoay quai khóa mở vào trong.
Cánh cửa nặng nề kẽo kẹt mở ra, phát ra âm thanh chói tai làm rung chuyển cả hành lang vắng vẻ bên ngoài.
Bên trong là một căn phòng nhỏ hẹp chỉ vừa đủ chỗ cho một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và hai cái ghế bành nệm đã bong tróc lộ ruột bông vàng úa.
Không có cửa sổ, nguồn sáng duy nhất đến từ bóng đèn trần nhấp nháy liên tục phát ra tiếng rè chói tai.
Mùi ẩm mốc của giấy tờ chồng chất lên nhau tỏa hương thơm nồng nàn xộc vào mũi Lâm Trì khiến hắn phải dụi mắt lại để tránh cảm giác nghẹt thở.
Một người đàn ông ngồi sau bàn đang lật từng trang tài liệu với tốc độ đáng kinh ngạc, không hề ngẩng đầu lên nhìn vị khách bất ngờ xuất hiện trước mặt mình.
Hắn mặc bộ vest màu xám xịt đã bạc màu theo năm tháng nhưng vẫn giữ được sự chỉn chu đến mức kỳ lạ qua từng nếp gấp áo quần phẳng phiu và đôi giày đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trên cao xuống đây kia đó thật rõ ràng quá đỗi!
“Ngồi đi,” giọng nói trầm thấp vang lên, không mang bất kỳ cảm xúc nào như thể đang đọc một bản án cuối cùng cho kẻ đã phạm tội nghiêm trọng nhất trong mắt pháp luật thời gian.
Người đàn ông vẫn tiếp tục công việc của mình mà chẳng hề bận tâm đến sự hiện diện đầy áp lực đang chiếm trọn không khí ngột ngạt trong phòng nhỏ này lúc này đây rồi còn gì nữa đâu đúng chứ?
Lâm Trì do dự một giây, nhưng cơ thể tự động phản ứng trước mệnh lệnh cứng rắn đó.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế bên kia bàn, lưng thẳng tắp như một học sinh bị gọi lên bảng kiểm tra bài mà quên mất nội dung đề thi từ lúc nào không rõ luôn vậy ấy.
Chiếc vòng cổ trên cổ hắn lại càng nóng hơn khi tiếp xúc với làn da đang toát mồ hôi lạnh vì căng thẳng quá mức cho phép của cơ thể con người bình thường thông thường mà thôi chứ gì nữa hả bạn đọc thân mến ư?
Người đàn ông cuối cùng cũng ngừng lật tài liệu, đặt tay xuống và ngẩng đầu lên nhìn Lâm Trì.
mắt sâu thẳm màu nâu sẫm chứa đựng sự mệt mỏi tích tụ qua nhiều năm tháng phục vụ cho Viện Giám Sát không thể che giấu được dù chỉ một chút xíu nào cả đâu đúng không.
Hắn chậm rãi đưa ra trước mặt Lâm Trì một tập hồ sơ mỏng manh nhưng nặng ký về nội dung bên trong nó hơn bất kỳ khối lượng vật chất thực tế nào khác tồn tại trên thế giới này hiện nay rồi còn gì nữa chứ?
“Biết sao mà mày lại bị đeo cái vòng cổ quái đản đó không?” người đàn ông hỏi, giọng điệu bình thản như thể đang bàn tán về thời tiết hôm mai vậy ấy.
Hắn đẩy tập hồ sơ sang phía Lâm Trì một cách chậm rãi đầy vẻ uy quyền áp đảo tinh thần đối phương hoàn toàn tuyệt đối đúng chưa nào?
Lâm Trì nhìn xuống những trang giấy trắng xóa trước mặt mình.
Không có chữ viết, không có con dấu xác nhận, chỉ là sự trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội trực tiếp nào khác từng được đưa ra trong lịch sử xét xử nội bộ của Viện Giám Sát gần đây nhất mà thôi!
Hắn cảm thấy tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều lần nữa rồi đúng không.
“Mày đã nhìn thấy thứ không nên xem,” người đàn ông nói, giọng trầm xuống thấp hơn khiến cho bầu không khí trong phòng càng thêm phần ngột ngạt khó thở đối với bất kỳ ai có mặt tại nơi đây lúc này đây chứ còn gì khác nữa đâu phải không bạn đọc thân mến của tôi ư?
“Và giờ thì Viện Giám Sát muốn biết xem mày đã nhớ được những chi tiết cụ thể nào liên quan đến sự kiện đó trước khi chúng ta bắt đầu quá trình xóa ký ức tiêu chuẩn áp dụng cho trường hợp nghiêm trọng như thế này đây đúng chưa.” Lâm Trì cảm thấy máu trong cơ thể mình dường như ngừng chảy.
Hắn nghĩ nhanh chóng, cố gắng giữ bình tĩnh để suy luận ra kế hoạch đối phó phù hợp nhất với tình huống cấp bách đang diễn ra trước mắt mình lúc này đây còn gì nữa hả bạn đọc thân mến ư?
Nếu hắn đồng ý, mọi nỗ lực tìm kiếm sự thật về gia đình mất tích của mình sẽ biến thành tro bụi vĩnh viễn không thể khôi phục lại được bao giờ nữa đúng không.
Nhưng nếu từ chối.
“Tôi muốn gặp trưởng phòng an ninh,” Lâm Trì nói bằng giọng điệu kiên định nhất mà hắn có thể tập trung tất cả ý chí vào đó để phát ra khỏi đôi môi khô khốc của mình lúc này đây còn gì khác đâu phải không bạn đọc thân mến ư?
“Trước khi tôi trả lời bất kỳ câu hỏi nào.” Người đàn ông nheo mắt, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khuôn mặt đầy đặn nhưng lạnh lùng đến đáng sợ của hắn.
Chiếc lưỡi dao bằng xương bỗng xuyên thủng lồng ngực hắn, máu tươi văng ra như mưa.
Mắt hắn trợn ngược, bàn tay run rẩy cố chạm vào vết thương chết người.
Hắn nghe thấy giọng nói quen thuộc nhất lại vang lên từ chính trong tim mình —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận