Chương 32
Nó là một thực thể vật lý, dày đặc và nặng nề như chì lỏng.
Khi bóng đen từ Khe Rãnh Thời Gian nuốt chửng Lâm Trì, thế giới xung quanh anh vỡ vụn thành những mảnh kính sắc nhọn.
Mỗi mảnh vỡ phản chiếu lại khuôn mặt biến dạng của Tử Hà — phiên bản tương lai đang gào thét trong đau đớn.
Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận.
Không có trọng lực, không có phương hướng, chỉ có âm thanh rít lên của những ký ức bị xé toạc.
Những hình ảnh từ thế giới cũ — phòng thí nghiệm lạnh lẽo, màn hình máy tính nhấp nháy dữ liệu đỏ rực, và khuôn mặt người bạn thân nhất trước khi anh thức tỉnh ở đây — quay cuồng trong đầu như một cơn lốc xoáy.
Lâm Trì nghiến răng, cố gắng duy trì ý thức.
Logic là vũ khí duy nhất của hắn lúc này.
Nếu không giữ được lý trí, linh hồn sẽ bị hòa tan vào dòng chảy hỗn loạn của Khe Rãnh.
Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra một phương trình toán học phức tạp.
Mỗi biến số đại diện cho một ký ức đau thương mà anh từ chối buông bỏ.
"Không," hắn lẩm bẩm trong bóng tối bao trùm.
"Tôi không chấp nhận định mệnh này."
Khi chân chạm đất, mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi.
Anh đang đứng giữa một nghĩa trang cổ xưa, nơi những ngôi mộ đá mòn phủ đầy rêu xanh xám vươn lên như những ngón tay xương khốc liệt chới với trong sương mù dày đặc.
Bầu trời trên cao không có sao, chỉ là một màu đen tuyền sâu thẳm, giống hệt bề mặt của chiếc đồng hồ đen mà anh mang theo bên người.
Lâm Trì cúi xuống kiểm tra cơ thể.
Không vết thương ngoài da, nhưng nội tạng run rẩy vì rung động tần số quá cao từ cú va chạm với Khe Rãnh.
Hắn đứng dậy, bước đi trên lối mòn đá đã vỡ nát.
Những tấm bia mộ ở hai bên không khắc tên người chết bằng tiếng Đại Tề quen thuộc.
Thay vào đó, chúng ghi lại các con số và ký hiệu hình học kỳ lạ — những công thức vật lý lượng tử được chạm khắc cách đây hàng trăm năm trước khi khoa học hiện đại ra đời.
Đây là một nơi bị thời gian lãng quên.
Một điểm mù trong dòng chảy lịch sử Đại Tề.
Và hắn vừa lạc vào đúng trung tâm của nó.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Không phải tiếng người đi bộ.
Đó là âm thanh kim loại va chạm với đá, cứng rắn và vô cảm.
Một bóng đen khổng lồ hiện ra từ sương mù, cao gần ba mét, cơ thể được tạo thành từ những mảnh vỡ của thời gian — đồng hồ cát nứt nẻ, dây chuyền đứt gãy, và các bộ phận máy móc gỉ sét.
Chiến binh Bóng Tối không có mặt, chỉ là một khoảng trống hổng trong thực tại.
Nhưng Lâm Trì cảm nhận được ánh nhìn của nó.
Nó đang nhắm vào nguồn phát ra năng lượng bất ổn — chiếc đồng hồ đen treo trên cổ anh.
Hắn quay lưng lại và chạy.
Không phải vì sợ hãi, mà để dẫn kẻ thù vào bẫy địa hình.
Ký ức từ những mảnh vỡ chủ nhân cũ từng sở hữu chiếc đồng hồ này bắt đầu hiện về rõ nét hơn trong tâm trí Tử Hà.
Những đoạn phim ngắn nhấp nháy: một nhà sư già bước qua hành lang hẹp giữa hai hàng mộ cổ; một đứa trẻ trốn tránh binh lính trong hầm mộ sâu thẳm.
Lâm Trì rẽ vào một lối đi nhỏ, nơi những tảng đá khổng lồ sập xuống tạo thành những cột trụ tự nhiên.
Hắn biết địa hình này không phải từ trải nghiệm trực tiếp của mình.
Đây là kiến thức tiềm ẩn được lưu trữ trong linh hồn phiên bản tương lai đang cộng sinh với anh.
Sự hợp nhất giữa hai ý thức cho phép hắn truy cập vào dữ liệu mà chính Lâm Trì gốc chưa từng chạm tới.
Chiếc đồng hồ đen trên cổ nóng lên, rung động mạnh mẽ như trái tim đang đập thình thịch.
Kim giây quay ngược chiều kim đồng hồ, phát ra ánh sáng xanh nhạt chiếu rọi những tấm bia mộ phía trước.
Ánh sáng ấy không chỉ soi đường.
Nó làm lộ ra những ký tự ẩn giấu dưới lớp rêu mốc — bản đồ dẫn lối đến trung tâm của nghĩa trang này.
Chiến binh Bóng Tối lao tới với tốc độ kinh hoàng, bàn tay bằng kim loại gỉ sét quét ngang qua chỗ Lâm Trì vừa đứng.
Đá tảng vỡ vụn thành bụi trắng xóa.
Hắn lăn người sang bên trái, tránh né sát nút, nhưng mép áo choàng bị xé toạc một đường dài.
"Đừng dừng lại," giọng Tử Hà vang lên trong đầu, lạnh lùng và gấp gáp hơn bình thường.
"Nó đang đọc tần số năng lượng của ngươi.
Nếu nó bắt được nhịp đập đó, ngươi sẽ biến thành một phần của nó."
Lâm Trì không đáp lời.
Hắn tập trung hoàn toàn vào việc chạy đua với cái chết.
Mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo, nhưng tay hắn vẫn giữ vững nắm quyền chặt.
Logic rằng nơi này là một vòng lặp thời gian địa phương.
Nghĩa trang này tồn tại ngoài biên giới của dòng chảy chính.
Nếu hắn không tìm ra lối thoát trong vài phút nữa, cơ thể vật lý sẽ bị phân rã thành năng lượng thuần túy để nuôi dưỡng Khe Rãnh.
Hành lang mộ đạo thu hẹp lại, ép hai bên tường đá sần sùi sát vào vai Lâm Trì.
Hắn có thể cảm nhận được hơi thở hôi thối của chiến binh Bóng Tối ngay phía sau lưng, nóng hổi và đầy mùi kim loại oxy hóa.
Không còn chỗ để né tránh.
Cuối hành lang là một bức tường đá trơn nhẵn, không cửa ra vào, không kẽ hở.
Hắn dừng chân đột ngột, quay người lại đối mặt với kẻ săn mồi của chính mình.
Chiếc đồng hồ đen trên cổ phát sáng rực rỡ đến mức làm mờ đi bóng tối xung quanh.
Kim giờ và kim phút bắt đầu xoay tròn điên cuồng, tạo ra một vòng xoáy năng lượng nhỏ li ti trước ngực anh.
Chiến binh Bóng Tối giơ.
, chuẩn bị cho cú đấm cuối cùng kết liễu cuộc đời nạn nhân.
Nhưng thay vì tấn công vào cơ thể Lâm Trì, nó dấn thân thẳng vào vùng ánh sáng phát ra từ chiếc đồng hồ.
Va chạm xảy ra với sức mạnh kinh hoàng của một vụ nổ ngầm.
Không có tiếng động lớn, chỉ là sóng xung kích vô hình quét sạch mọi thứ trong bán kính mười mét.
Những tảng đá bên tường vỡ vụn thành bụi mịn.
Lâm Trì bị hất.
, đập lưng vào mộ bia phía sau và trượt xuống nền đất lạnh giá.
Đau đớn xé toạc cơ thể anh, nhưng hắn không hề sợ hãi.
Hắn nhìn thấy điều bất khả thi đang diễn ra trước mắt mình.
Chiến binh Bóng Tối bắt đầu tan rã.
Không phải biến mất hay lui bước.
Mà là phân hủy thành vô số hạt sáng nhỏ li ti, màu vàng kim lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất.
Những hạt sáng này không chạm vào đất mà bay thẳng về phía Lâm Trì.
Chúng xuyên qua lớp áo choàng rách nát, thấm vào da thịt lạnh cóng của anh.
Cảm giác đầu tiên là đau rát, giống như bị đốt cháy từ bên trong tế bào.
Nhưng rồi cơn đau chuyển hóa thành một luồng năng lượng mát lạnh lan tỏa khắp toàn thân.
Hắn nhắm mắt lại, để mặc dòng chảy ký ức mới tràn vào não bộ.
Không phải ký ức của Tử Hà.
Đây là thứ gì đó khác xa hơn nữa — cổ xưa và sâu thẳm đến mức khiến ý thức hiện tại của Lâm Trì gần như sụp đổ.
Anh nhìn thấy một thành phố bằng thủy tinh dưới đáy đại dương.
Anh nghe thấy tiếng hát của những sinh vật không có hình dạng xác định.
Và anh cảm nhận được nỗi cô đơn tột cùng của kẻ đã chờ đợi sự giải thoát trong hàng ngàn năm dài đằng đẵng.
Khi mở mắt trở lại, chiến binh Bóng Tối đã biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại một cái vỏ rỗng bằng kim loại gỉ sét nằm trên nền đá, lạnh ngắt và vô hồn như xác chết sau khi linh hồn bị rút cạn.
Lâm Trì thở dốc, tay run rẩy chạm vào chiếc đồng hồ đen đang nguội dần trên ngực mình.
Hắn vừa hấp thụ ký ức của kẻ thù?
Hay hắn vừa trở thành một phần của nó?
Lâm Trì ngồi im lặng trong bóng tối, lắng nghe nhịp đập hỗn loạn của chính trái tim mình.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ những hạt sáng kia vẫn còn đó, nhưng không phải là sự chết chóc.
Nó giống như sự tĩnh lặng trước khi cơn bão đổ xuống — một khoảng trống đầy ắp tiềm năng và nguy cơ khôn lường.
Hắn đứng dậy chậm rãi, chân tay run rẩy nhưng ý chí kiên định hơn bao giờ hết.
Chiếc đồng hồ đen trên cổ hiện lên hai mặt số rõ ràng chưa từng có từ trước đó.
Một bên là kim đồng hồ xoay thuận chiều chỉ thời gian hiện tại của Đại Tề.
Bên kia là kim đồng hồ màu đỏ thẫm, quay ngược lại và hiển thị những con số âm — đếm ngược từ một mốc thời gian vô cùng xa xôi trong tương lai.
Hai chiếc đồng hồ song hành trên cùng một cỗ máy nhỏ bé.
Một biểu tượng cho sự mâu thuẫn nội tại mà hắn đang mang theo bên người mỗi ngày qua: quá khứ đã vỡ nát, hiện tại mong manh như giấy rách, và tương lai là một lời nguyền không thể gỡ bỏ nếu không trả giá bằng mạng sống của cả hai phiên bản linh hồn này.
Lâm Trì nhìn ra khỏi nghĩa trang cổ kính, xuyên qua lớp sương mù dày đặc đang tan biến dần theo nhịp thở của hắn.
Ở phía chân trời xa xăm nơi mặt trời ảo tưởng ló dạng, một tòa tháp cao ngất ngưởng vươn lên chọc trời.
Tháp ấy phát ra nguồn ánh sáng trắng xoá chói lóa — trụ sở trung tâm của phe "Cố Định", những kẻ muốn đóng băng dòng chảy thời gian để ngăn chặn mọi biến động nguy hiểm từ Khe Rãnh xâm nhập vào thế giới thực tại.
Và ngay lúc này, đỉnh tháp kia đang rung chuyển nhẹ nhàng dưới tác động của sóng năng lượng vừa mới được giải phóng từ xác chết chiến binh Bóng Tối.
Họ đã phát hiện ra việc hắn hấp thụ ký ức cổ xưa ấy rồi chăng?
Hay đây chỉ là phản ứng tự nhiên khi một mảnh vỡ lớn của Khe Rãnh bị loại bỏ khỏi hệ thống kiểm soát chung?
Hắn không biết câu trả lời chính xác cho bất kỳ giả thuyết nào trong số đó cả.
Nhưng điều chắc chắn duy nhất lúc này là hắn cần phải đến tận nơi đỉnh tháp kia để đối mặt với sự thật cuối cùng về nguồn gốc thực sự của chiếc đồng hồ đen trên cổ mình — thứ vừa mới cứu mạng anh khỏi cái chết chắc chắn dưới tay kẻ thù vô hình chỉ vài phút trước đây.
thôi đâu có gì đáng sợ hay kinh hãi cả phải không nào?
Lâm Trì bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu như đeo thêm một gánh nợ mệnh với chính bản thân mình.
Hắn biết rằng cuộc hành trình phía trước sẽ không còn đơn giản là sống sót nữa.
Bây giờ nó trở thành một sứ mệnh nguy hiểm hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu: giải mã bí mật bị chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ lịch sử giả tạo của thế giới Đại Tề đang sụp đổ từng ngày này trước khi quá muộn không thể cứu vãn gì được nữa luôn ấy mà?
Tầng hầm ngầm bên dưới nghĩa trang bắt đầu nứt vỡ từ nền đá phía sau lưng anh.
Những dòng chất lỏng màu tím sẫm, phát ra mùi hương ozone nồng nặc tương tự như lúc vừa bị Khe Rãnh hút vào, phun trào mạnh mẽ lên cao hàng mét trời trước khi lắng xuống tạo thành một hồ nước nhỏ phản chiếu bầu trời đen tối không sao trên đầu họ ngay bây giờ!
Lâm Trì quay người lại nhìn xuống hố thẳm đang mở rộng nhanh chóng dưới chân mình.
Trong ánh sáng trắng xoá từ đỉnh tháp xa xăm chiếu rọi xuống mặt hồ chất lỏng tím sẫm kia, một hình bóng quen thuộc bắt đầu hiện lên rõ dần — không phải là chiến binh Bóng Tối vừa chết đi đâu cả!
Mà chính là khuôn mặt của Bạch Mộc Lan đang mỉm cười bí ẩn và lạnh lùng nhìn thẳng vào anh từ dưới sâu thẳm vực ngầm ấy mà?
Cô giơ tay vẫy nhẹ, miệng mấp máy những lời nói không thể nghe thấy trong khoảng cách xa vời vợi này nhưng lại vang vọng rõ ràng trực tiếp trong đầu Lâm Trì giống hệt như tiếng nói của Tử Hà vậy đó!
"Đến đây," cô thì thầm đầy cám dỗ và nguy hiểm tột độ khiến cho trái tim anh ngừng đập một nhịp dài đằng đẵng không dám tin vào chính hai mắt mình đang chứng kiến cảnh tượng điên rồ này trước mặt luôn rồi còn gì?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận