Chương 31

Mùi ozone và hương hoa quế cháy khét xộc vào mũi Lâm Trì, cay xé cổ họng.

Anh đứng giữa đống đổ nát của cửa hàng đồng hồ cổ, nơi từng là trung tâm giao thương yên bình nhất trong khu phố cũ.

Bụi tro bay lơ lửng dưới ánh sáng mờ ảo của những chiếc kim đồng hồ treo tường đang xoay ngược chiều.

Không khí xung quanh nặng nề, như thể thời gian đang đóng băng từng giây một, đè lên lồng ngực anh khiến hô hấp đều trở nên khó khăn.

Trước mặt anh là "Kẻ Biến Mất" – một bóng đen mờ ảo đang uốn lượn giữa không trung.

Nó không có hình dáng cụ thể, chỉ là sự kết tụ của những mảnh vỡ ký ức và nỗi sợ hãi chưa được giải tỏa.

Bóng đen phát ra âm thanh rè rè, giống như tiếng static từ đài radio cũ kỹ bị nhiễu sóng.

Đó là âm thanh của thời gian đang phân rã, của những khoảnh khắc bị xé toạc khỏi dòng chảy chính.

Lâm Trì nheo mắt, cố gắng tập trung vào lý trí.

Trong thế giới khoa học mà anh từng sống, mọi hiện tượng đều có nguyên nhân và kết quả.

Nhưng ở đây, nơi biên giới giữa thực tại và ảo tưởng, logic thường thất bại trước cảm xúc thuần túy.

Anh đưa tay lên ngực, chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ vàng đang đập thình thịch dưới lớp áo vải thô.

Vật thể này không chỉ là một công cụ đo thời gian thông thường mà còn mang theo năng lượng tinh thần đặc biệt của người chế tác – chính là phiên bản tương lai của anh, kẻ đã phân liệt linh hồn để tồn tại trong hai chiều kích khác nhau.

Bóng đen đột ngột lao về phía anh với tốc độ kinh hoàng.

Không phải bằng vật lý, mà bằng tâm lý.

Những ký ức bị xé nát từ sâu thẳm tiềm thức bắt đầu tràn ra như nước vỡ đê.

Lâm Trì nhắm mắt lại, cảm nhận được sự lạnh toát lan tỏa khắp cơ thể khi những hình ảnh đau thương hiện lên trước mắt: thất bại, ánh sáng chói lòa nuốt chửng mọi thứ, và tiếng hét của chính mình vang vọng trong không gian trống rỗng.

Anh cố gắng giữ vững ý thức, nhưng sức ép từ bên ngoài quá lớn.

Chiếc đồng hồ vàng trong tay anh bắt đầu phát ra âm thanh chói tai, giống như tiếng kim loại ma sát với không khí ở tần số cao độ.

Âm thanh ấy cắt ngang dòng chảy ký ức hỗn loạn, tạo ra một khoảng lặng ngắn ngủi đủ để Lâm Trì lấy lại bình tĩnh.

Hắn mở mắt, nhìn thấy rõ hơn cấu trúc phức tạp của bóng đen kia – nó không phải là kẻ thù đơn thuần mà là biểu hiện cụ thể hóa nỗi sợ hãi tích tụ qua nhiều thế hệ.

Lâm Trì bước tiến thêm một bước nữa về phía trước, dù trái tim anh đập mạnh như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.

Hắn biết rằng mình đang đối mặt với điều gì đó vượt xa hiểu biết thông thường.

Nhưng cũng chính vì vậy mà anh càng không thể lùi bước.

Nếu bỏ chạy bây giờ, thì tất cả những hy sinh và nỗ lực từ trước đến nay sẽ trở thành vô nghĩa.

Và quan trọng hơn nữa, nếu không giải quyết được vấn đề này ngay tại chỗ, nguy cơ sụp đổ hoàn toàn của thế giới Đại Tề là điều chắc chắn xảy ra trong tương lai gần.

Bóng đen tiếp tục tấn công bằng cách khuếch đại những ký ức đau thương nhất mà Lâm Trì từng trải qua.

Hình ảnh Tử Hà bị xé toạc thành hai nửa xuất hiện trước mắt anh, máu tươi văng bắn lên mặt làm cho mọi thứ trở nên mờ ảo hơn bao giờ hết.

Con mắt đang quay tròn dữ dội từ vết thương kia mở to, môi mím lại thành một nụ cười đầy khiêu khích và mỉa mai.

"Đừng sợ," Lâm Trì thì thầm với chính mình, cố gắng giữ giọng nói ổn định bất chấp sự run rẩy trong lồng ngực.

"Đây không phải là thực tế.

Đây chỉ là ảo ảnh do năng lượng tinh thần tạo ra." Hắn hít thở sâu, tập trung vào nhịp điệu đều đặn của hơi thở để đẩy lùi cảm giác hoảng loạn đang xâm chiếm lấy tâm trí mình.

Nhưng bóng đen vẫn tiếp tục tấn công dữ dội hơn nữa.

Những ký ức bị xé nát bắt đầu hòa quyện với nhau thành một bức tranh lớn đầy chi tiết về quá khứ và tương lai lẫn vào nhau khó phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.

Lâm Trì nhận ra rằng mình đang đứng trước ranh giới mong manh giữa sự tỉnh táo và mất trí hoàn toàn.

Chỉ cần một sai lầm nhỏ thôi cũng đủ khiến anh bị cuốn trôi vĩnh viễn vào vòng xoáy thời gian cùng với bóng đen đáng sợ này rồi còn gì nữa đúng không?

Trong khoảnh khắc ý thức sắp tan rã, Lâm Trì phát hiện ra một bất thường kỳ lạ đến khó tin giữa màn hỗn loạn ấy.

Những ký ức của Tiểu Thanh – nhân vật trung tâm trong chuỗi sự kiện vừa qua – không phải là ngẫu nhiên hay do tình cờ trùng hợp gây nên đâu.

Chúng được sắp xếp theo một trình tự logic chặt chẽ, giống như một bản đồ dẫn đường xuyên suốt hành trình khám phá bí ẩn này vậy đó chứ?

Mỗi mảnh ký ức đều chứa đựng manh mối quan trọng giúp anh hiểu rõ hơn về nguồn gốc thực sự của Khe Rãnh Thời Gian cũng như vai trò then chốt mà chính mình đang đảm nhiệm trong toàn bộ câu chuyện dài đằng đng này.

Anh nhận ra rằng "Khe Rãng Thời gian" không phải là nơi trừng phạt hay địa ngục dành cho những kẻ phạm tội lỗi nặng nề gì cả đâu!

Mà ngược lại, nó giống như một phòng thí nghiệm khổng lồ nơi mọi khả năng song song đều có thể tồn tại đồng thời mà không hề xung đột với nhau chút nào hết.

Và nhiệm vụ của Lâm Trì lúc này chính là tìm cách cân bằng giữa hai cực đối lập ấy sao cho hài hòa nhất có thể thay vì cố gắng loại bỏ hoàn toàn một trong số chúng như những người khác vẫn luôn nghĩ đến trước giờ vậy đó!

Chiếc đồng hồ vàng không vỡ vụn dưới áp lực khủng khiếp từ bên ngoài.

Thay vào đó, nó nứt ra thành hai nửa rõ rệt, mỗi nửa chứa đựng một phần riêng biệt của ký ức tổng thể phức tạp này.

Nửa đầu tiên rơi xuống đất lạnh giá bên cạnh chân anh, biến thành một hạt giống ánh sáng nhỏ bé nhưng tỏa ra cảm giác bình an sâu sắc đến bất ngờ cho tất cả mọi người xung quanh lúc bấy giờ.

Hạt giống ấy phát triển nhanh chóng thành cây cối xanh tươi mang lại hy vọng mới sau thảm họa vừa qua không lâu trước đó đâu!

Nửa còn lại vẫn nằm trong lòng bàn tay run rẩy của Lâm Trì, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp chiếu rọi lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của anh.

Ánh sáng ấy không chỉ đơn thuần là nguồn năng lượng vật lý thông thường mà còn mang theo ý nghĩa biểu tượng sâu sắc về sự liên kết giữa quá khứ và tương lai, giữa con người với chính bản thân mình qua nhiều kiếp sống khác nhau nữa chứ?

Khi cánh hoa ánh sáng tan biến hoàn toàn vào không khí xung quanh, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bóng tối phía sau lưng anh.

"Anh đã làm đúng, nhưng cũng đã làm sai." Lời nói ấy nghe xa xôi và mờ ảo như thể phát ra từ rất nhiều thế giới song song cùng lúc vậy đó!

Lâm Trì quay lại thật nhanh, thấy một người đàn ông mặc áo choàng đen đứng giữa đống đổ nát trước mặt anh.

Người đàn ông này có gương mặt quen thuộc đến mức khiến tim đập thình thịch trong lồng ngực của hắn ngay lập tức ngừng hoạt động tạm thời vài giây đồng hồ liền!

Đó chính là.

Văn Thiên Uy – phản diện đáng sợ nhất hiện tại mà Lâm Trì từng gặp phải cho tới giờ đây.

Văn Thiên Uy bước tiến thêm một bước nữa về phía trước, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ vàng đang tỏa sáng rực rỡ trong tay Lâm Trì.

"Anh đã cứu được kẻ biến mất," hắn nói chậm rãi, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai và khinh thường khó che giấu nổi đâu!

"Nhưng anh cũng vừa mở cánh cửa dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn của cả hai thế giới này nữa đấy!" Lâm Trì sững người đứng đó, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nghe những lời lẽ đáng sợ ấy từ miệng kẻ thù truyền vào tai mình.

Anh không hiểu tại sao lại như vậy?

Vì sao hành động tưởng chừng như đúng đắn và nhân đạo nhất của chính mình lại dẫn đến hậu quả bi thảm khôn lường như thế này chứ?

Văn Thiên Uy cười khẽ, âm thanh lạnh giá vang lên trong không gian tĩnh lặng đầy bí ẩn ấy.

"Hãy nhìn kỹ vào hạt giống ánh sáng kia," hắn chỉ tay xuống phía dưới đất nơi cây cối xanh tươi đang mọc lên nhanh chóng trước mắt mọi người xung quanh lúc bấy giờ vậy đó!

"Đó không phải là hy vọng mới mà là mầm mống của cái chết sắp đến gần hơn bao giờ hết rồi còn gì nữa đúng không?" Lâm Trì cúi đầu nhìn xuống, thấy rõ ràng hình ảnh những chiếc lá xanh non bắt đầu chuyển sang màu đen nhũn và mục rữa dần theo từng giây trôi qua trước mắt anh.

Cây cối xung quanh cũng héo úa nhanh chóng như thể bị nhiễm độc từ bên trong vậy đó!

Cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể khiến hắn suýt nữa thì rơi xuống đất ngay tại chỗ lúc ấy luôn rồi còn gì?

"Thời gian không cho phép thứ hai tồn tại," Văn Thiên Uy kết luận với giọng điệu dứt khoát và lạnh lùng khó tin được đâu!

"Và anh vừa tự tay tạo ra nó." Không khí trong hang động bỗng chùng xuống nặng nề như chì.

Mùi thối rữa của những chiếc lá đang phân hủy trước mắt lan tỏa nồng nặc, xộc vào mũi khiến Tử Hà cảm thấy buồn nôn dữ dội.

Hắn không kịp suy nghĩ thêm bất kỳ điều gì khác ngoài sự kinh hoàng đang dâng trào trong lòng mình.

Đó là hệ quả trực tiếp từ hành động vừa rồi.

Không phải ma pháp nào đó phức tạp mà chính năng lượng gốc rễ của hắn đã làm loạn nhịp sinh trưởng tự nhiên nơi đây.

Cây cối héo úa không chỉ vì mất nước hay ánh nắng, chúng chết đi bởi sự xung đột giữa hai nguồn sống đang cố gắng chiếm hữu cùng một thân cây yếu ớt.

Văn Thiên Uy bước tới gần hơn, đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo lướt qua từng biểu cảm hoảng loạn trên khuôn mặt Tử Hà.

Hắn ta không có ý định an ủi hay giải thích thêm bất kỳ điều gì nữa.

Sự im lặng của kẻ thù lúc này đáng sợ hơn cả những lời mắng chửi trước đó.

"Hãy nhìn kỹ," Văn Thiên Uy chỉ tay vào gốc cây già nua đang nứt toát ra thành nhiều mảng lớn, nhựa sống màu tím sẫm rỉ ra từ vết thương ấy như máu tươi.

"Đó là cách thế giới phản ứng lại với sự hỗn loạn mà anh mang đến." Tử Hà cúi đầu, ánh mắt dán chặt lên những rễ cây bị biến dạng.

Chúng không còn trắng nõn nà nữa mà chuyển sang màu xám xịt, khô xác và dễ vỡ vụn chỉ cần một hơi thở nhẹ nhàng thôi cũng đủ làm chúng tan thành bụi tro trước mặt hắn ngay lập tức luôn rồi còn gì?

Cảm giác tội lỗi dấy lên mạnh mẽ trong tâm trí anh.

Anh đã nghĩ rằng mình đang cứu rỗi thế giới này bằng cách mang đến sự cân bằng mới cho nơi đây.

Nhưng giờ thì rõ ràng là sai lầm nghiêm trọng nhất mà bản thân từng phạm phải từ khi xuyên không qua được rồi đó!

Hắn hít thở sâu, cố gắng ổn định lại nhịp tim đang đập thình thịch bên lồng ngực mình.

Không thể hoảng loạn thêm nữa đâu vì thời gian trôi đi quá nhanh chóng ở nơi này luôn ấy mà?

Nếu không hành động ngay bây giờ thì hậu quả sẽ càng trở nên tồi tệ hơn nhiều lần so với hiện tại thôi!

"Anh muốn sửa chữa nó," Tử Hà nói, giọng lạc hẳn và run rẩy bất thường.

"Nhưng tôi cần biết cơ chế hoạt động thực sự của hệ sinh thái này trước khi chạm vào thứ gì khác nữa." Văn Thiên Uy nhếch mép một cách đầy khinh miệt nhưng không đáp lại ngay lập tức.

Thay vào đó hắn ta quay lưng đi sâu hơn vào bóng tối dày đặc phía sau hang động hẹp hòi và ẩm ướt ấy luôn rồi còn gì?

Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài dường như bị nuốt chửng hoàn toàn bởi những vách đá sần sùi xung quanh họ lúc này đây!

Tử Hà do dự một giây nhưng cuối cùng cũng quyết định đi theo.

Không có lựa chọn nào khác cho anh cả nếu muốn sống sót qua ngày hôm nay nữa đâu đúng không?

Hắn cần hiểu rõ hơn về quy luật vận hành của thế giới cổ xưa này để tránh lặp lại sai lầm tương tự sau này!

Họ tiến sâu vào lòng đất, nơi mà tiếng bước chân vang lên réo rắc giữa những hốc đá rỗng.

Mùi ẩm mốc hòa lẫn với hương thơm kỳ lạ của loại hoa dại phát sáng yếu ớt bám trên tường đá tạo nên bầu không khí vừa bí ẩn vừa đáng sợ khó tả cho người nhìn thấy cảnh tượng ấy!

Bên trong hang động thứ hai, một hồ nước ngầm rộng lớn nằm yên tĩnh dưới đáy thung lũng đá.

Mặt phẳng như gương phản chiếu ánh sáng xanh lam nhạt từ các tinh thể thạch anh mọc ngược trên trần nhà cao vút phía xa xăm tít tận nơi nào đó rất xa xôi luôn rồi còn gì?

"Đây là Nguồn Gốc," Văn Thiên Uy tuyên bố, giọng vang vọng trong không gian kín bưng.

"Nơi mọi sự sống bắt đầu và cũng chính là nơi chúng kết thúc nếu bị xâm phạm." Tử Hà dứng lại ở mép hồ, nhìn xuống mặt nước tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Không có gợn sóng nào dù cho gió từ miệng hang thổi vào mạnh mẽ như thế nào đi chăng nữa luôn ấy mà?

Dường như có một lực vô hình đang giữ chặt lấy bề mặt chất lỏng này khỏi bất kỳ tác động bên ngoài nào!

Hắn đưa tay ra, ngón cái khẽ chạm nhẹ lên làn nước lạnh buốt.

Ngay lập tức, những bọt khí li ti bắt đầu nổi lên từ đáy hồ sâu thẳm mang theo ánh sáng vàng rực rỡ tỏa rộng khắp nơi quanh đây luôn rồi còn gì?

Cảm giác ấm áp lan truyền dọc theo cánh tay khiến anh sững sờ không nói nên lời ngay lúc ấy!

"Đừng chạm vào," Văn Thiên Uy cảnh báo nhưng đã quá muộn.

"Nó sẽ hấp thụ ký ức của người tiếp xúc." Tử Hà rút tay về vội vàng, tim đập nhanh hơn nữa vì sợ hãi những gì có thể xảy ra với tâm trí mình nếu để lâu thêm vài giây nữa thôi cũng đủ rồi đó!

Nhưng thay vì cảm thấy hoảng loạn tột độ như dự tính ban đầu thì lại xuất hiện hình ảnh mờ ảo của một rừng cây xanh mướt trải dài bất tận trước mắt anh ngay bây giờ luôn ấy mà?

Đó không phải là ký ức thuộc về quá khứ xa xôi nào cả.

Nó giống như một đoạn phim tài liệu sống động quay cảnh thế giới này trong thời kỳ thịnh vượng nhất từng tồn tại qua hàng ngàn năm lịch sử phát triển liên tục của nó vậy đó!

Cây cối xanh tốt, động vật hoang dã tự do lang thang và con người chung sống hòa bình dưới bầu trời xanh biếc bao la rộng lớn ấy luôn rồi còn gì?

"Thật tuyệt vời," Tử Hà thì thầm, nước mắt chảy dài trên má vì xúc động trước vẻ đẹp thuần khiết của thiên nhiên nguyên thủy.

"Tại sao chúng ta lại phá hủy nó như vậy?" Văn Thiên Uy không trả lời câu hỏi tu từ đầy đau khổ đó ngay lập tức mà chỉ đứng im lặng quan sát phản ứng cảm xúc mạnh mẽ đang diễn ra trên gương mặt người đối diện mình lúc này đây!

Có lẽ hắn cũng từng chứng kiến cảnh tượng tương tự khi mới đến nơi đây lần đầu tiên nhiều năm trước kia luôn ấy mà?

"Thế giới không cần được bảo vệ," Văn Thiên Uy cuối cùng lên tiếng, giọng trầm xuống thấp hơn hẳn bình thường.

"Nó chỉ đơn giản là thay đổi theo chu kỳ sinh lão bệnh tử vốn có của vạn vật trên đời này thôi!" Tử Hà quay sang nhìn hắn với ánh mắt đầy chất vấn và nghi hoặc sâu sắc trong lòng mình lúc bấy giờ!

Nếu đúng như lời nói ấy thì tại sao lại cần đến sự can thiệp tàn khốc bằng cách hủy diệt toàn bộ hệ sinh thái đang hiện hữu trước mặt họ ngay bây giờ luôn rồi còn gì?

"Vậy mục đích của anh là gì?" Tử Hà hỏi thẳng thắn, không né tránh ánh mắt lạnh lùng từ phía đối phương.

"Nếu thế giới tự xoay vòng thì tại sao lại phải phá vỡ cân bằng vốn có ấy một cách tàn nhẫn đến vậy cho dù chỉ để thử nghiệm xem kết quả ra sao đi chăng nữa luôn ấy mà?" Văn Thiên Uy cười nhạt, nụ cười đầy chua chát và cay đắng khó tả trên khuôn mặt già nua của hắn ta lúc này đây!

"Vì tôi muốn chứng minh rằng con người có thể kiểm soát số phận thay vì cứ mãi bị nô lệ hóa bởi những quy luật tự nhiên vô cảm vốn có từ ngàn đời nay luôn đó!" Lời nói ấy như một cú đấm mạnh vào bụng Tử Hà khiến anh suýt nữa thì ngã nhào xuống nền đá lạnh lẽo ngay tại chỗ lúc bấy giờ!

Kiểm soát số phận?

Hay là tham vọng điên cuồng của một kẻ muốn trở thành Chúa tể tối cao cai trị mọi sinh linh dưới đất luôn ấy mà?

Hắn bước lùi lại hai bước, tạo khoảng cách an toàn giữa mình và Văn Thiên Uy.

Không thể tin được rằng người đàn ông trước mặt lại sở hữu tư duy tàn nhẫn đến mức độ như thế này trong đầu óc mình lúc bấy giờ!

Nhưng cũng không hoàn toàn hiểu sai vì chính anh cũng từng có ý định tương tự khi vừa mới đặt chân lên mảnh đất lạ lẫm này vài ngày trước kia luôn rồi còn gì?

"Anh đang đi trên con đường hẹp dẫn tới diệt vong," Tử Hà nói, giọng chắc nịch hơn so với lúc đầu.

"Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra dù phải trả giá bằng tính mạng của chính mình đi chăng nữa luôn ấy mà?" Văn Thiên Uy im lặng một lát dài rồi bật cười lớn vang dội khắp hang động rộng lớn phía trước họ ngay bây giờ!

Tiếng cười điên cuồng và đầy khinh miệt khiến cho những giọt nước từ trần nhà rơi xuống nhanh hơn bình thường rất nhiều lần liên tiếp nhau như vậy đó!

"Thật ngây thơ," hắn nói, dụi mắt lau đi vài hạt lệ do cười quá to gây ra.

"Nhưng tôi thích sự thuần khiết trong ánh nhìn của anh lúc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập