Chương 30

Mùi hôi thối nồng nặc của phân tử thời gian mục rữa vào mặt anh.

Nó không giống mùi xác chết hay bùn lầy, mà là mùi của kim loại nóng chảy trộn lẫn với ozone sau một cơn giông bão điện từ.

Cảm giác này quá quen thuộc đối với Lâm Trì — nó là mùi của phòng thí nghiệm khi các thiết bị lượng tử bị quá tải trước khi sụp đổ.

Anh không còn ở trong cung điện nguy nga của Đại Tề nữa mà đang ngã nhào xuống nền đá lạnh giá, thô ráp dưới lòng một thung lũng đổ nát.

Bầu trời phía trên không phải là màu xanh biếc hay xám xịt của mây mưa, mà là một tấm vải đen kịt bị xé toạc bởi những vết nứt phát sáng tím nhạt.

Ánh sáng từ các khe hở đó chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng kỳ lạ cắt ngang qua bóng tối dày đặc bao trùm khu vực này.

Lâm Trì cố ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào chiếc vòng tay bạc đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.

Nó không còn nóng rực như lúc trước.

Thay vào đó, nó lạnh buốt đến mức đóng băng da thịt, truyền đi một cảm giác tê tái lan tỏa khắp cơ thể.

Hắn hít thở sâu, cố gắng đẩy những ký ức hỗn loạn về phòng thí nghiệm và cú tự chích ra khỏi đầu.

Logic phải được ưu tiên ngay bây giờ.

Cảm xúc sẽ chỉ khiến hắn chết nhanh hơn trong thế giới này.

Hắn quan sát xung quanh.

Đây không phải là một địa điểm ngẫu nhiên.

Những tảng đá lớn bao quanh đều có hình dạng giống như những biểu tượng toán học bị biến dạng — các đường cong hyperbol, tam giác Sierpinski vỡ vụn, và cả những ký hiệu phương trình vi phân được khắc sâu vào đá bằng một loại năng lượng mà mắt thường khó nhận ra nếu không nhìn kỹ.

"Đây là nơi," Lâm Trì thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc do mất nước.

"Nơi giao thoa giữa hai thực tại."

Hắn đứng dậy, chân vẫn còn yếu ớt nhưng ý chí đã cứng rắn hơn bao giờ hết.

Hắn cần tìm hiểu xem tại sao Tử Hà — hay đúng hơn là phiên bản tương lai của chính hắn — lại dẫn mình đến đây.

Và quan trọng nhất, làm thế nào để sửa chữa sai lầm mà anh đã gây ra từ rất lâu trước khi bước qua cánh cửa xuyên không đó.

Tiếng bước chân nặng nề và đều đặn vang lên từ phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của thung lũng.

Mỗi tiếng bước đi đều tạo ra một âm thanh kim loại va chạm với đá, rõ ràng và đáng sợ trong không gian đóng kín này.

Lâm Trì quay lại, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho cuộc chiến hoặc bỏ chạy tùy thuộc vào tình huống.

Một nhóm người mặc áo choàng đen xuất hiện từ bóng tối, mặt nạ bằng đồng lạnh lẽo che đi toàn bộ khuôn mặt họ.

Những chiếc mặt nạ đó có thiết kế giống hệt những chiếc khẩu trang bảo hộ mà Lâm Trì từng thấy trong các tài liệu về xử lý chất phóng xạ cấp độ 4 ở thế giới cũ.

Trên ngực mỗi người đều in một biểu tượng: hai vòng tròn lồng vào nhau, nhưng bị một đường chéo cắt ngang — biểu tượng của phe "Thanh Tẩy", nhóm cực đoan muốn xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của vật lưu niệm và những kẻ biến mất.

Lâm Trì nheo mắt phân tích tình hình.

Họ không mang vũ khí thông thường như kiếm hay cung tên.

Thay vào đó, tay họ cầm những thanh rod phát ra ánh sáng xanh nhạt — có thể là thiết bị chứa năng lượng tinh thần hoặc chất ổn định trường lực.

Nếu hắn đoán đúng, chúng giống hệt các dụng cụ để "đóng băng" một điểm trong không-thời gian, ngăn chặn mọi thay đổi thêm nữa tại đó.

"Cô ấy ở đâu?" Một giọng nói trầm thấp phát ra từ phía sau lớp mặt nạ đồng của người dẫn đầu nhóm Thanh Tẩy.

Giọng điệu cơ học, thiếu cảm xúc đến rợn người, như thể đang đọc một báo cáo khoa học hơn là hỏi về con người.

Lâm Trì không trả lời ngay.

Hắn lùi bước chậm rãi, mắt lia nhanh tìm kiếm lối thoát hoặc vật dụng có thể dùng làm vũ khí tạm thời.

Trong đầu hắn, những kiến thức về vật lý lượng tử và chiến thuật sinh tồn đang chạy đua với nhau.

Những thanh rod đó phát ra trường điện từ yếu ớt nhưng đủ để gây nhiễu loạn tín hiệu não bộ nếu tiếp xúc trực tiếp.

Hắn cần tránh xa chúng ít nhất năm mét.

"Ta không biết cô ấy là ai," Lâm Trì nói, giọng bình tĩnh bất thường so với tình cảnh nguy hiểm hiện tại.

"Nhưng ta biết các người đang làm sai."

Người đàn ông mặt nạ đồng nghiêng đầu một cách kỳ lạ, cử động giống như một con robot bị lỗi hệ thống.

Chúng tôi chỉ đang sửa chữa những gì đã vỡ vụn.

Thời gian không thể được tái tạo, nó chỉ có thể được cắt bỏ để ngăn chặn sự lây lan của hư vô."

Lâm Trì cười nhạt trong lòng.

Đó chính là thứ mà hắn sợ hãi nhất — khoảng trống giữa hai thực tại nơi ký ức và hiện diện biến mất hoàn toàn.

Và giờ đây, phe Thanh Tẩy đang cố gắng "cắt bỏ" bằng cách tiêu diệt nguồn gốc của nó, bất kể cái giá phải trả là mạng sống bao nhiêu người vô tội sở hữu vật lưu niệm.

Hắn quay sang phía bên trái thung lũng, nơi có một hang động nhỏ mở ra giữa những tảng đá khắc chữ.

Đây là cơ hội duy nhất để thoát khỏi nhóm Thanh Tẩy này trước khi họ kích hoạt các thiết bị của mình.

Lâm Trì bật chạy về hướng đó, đôi chân đạp mạnh vào đất đá mềm nện dưới lòng thung lũng.

Lâm Trì lao xuống lòng thung lũng sâu hơn, sử dụng những kỹ năng di chuyển cơ bản nhất mà anh đã học được từ những tháng ngày chạy trốn trong rừng rậm sau khi xuyên không đến thế giới này.

Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp, tim đập như trống trận mỗi khi tiếng bước chân phía sau tiến gần lại.

Khi anh đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ và quên cả hô hấp.

Không phải là một trận chiến giữa người và người, mà là một hiện tượng tự nhiên siêu việt đang diễn ra ngay tại trung tâm thung lũng.

Một hồ nước đen ngòm nằm phẳng lì dưới đáy vực sâu, bề mặt nó không hề gợn sóng dù gió đang thổi mạnh xung quanh khu vực này.

Nhưng điều khiến Lâm Trì kinh hãi hơn cả là những gì nổi trên mặt hồ đó.

Những mảnh vỡ của thời gian — đúng theo nghĩa đen.

Chúng trông giống như kính vỡ nhưng lại phản chiếu hình ảnh khác nhau từ quá khứ, hiện tại và tương lai.

Một mảnh hiển thị cảnh Tử Hà rút kiếm ra khỏi lưng với ánh mắt lạnh băng; một mảnh khác cho thấy Lâm Trì đứng trong phòng thí nghiệm cầm ống tiêm màu xanh; còn nhiều mảnh nữa chỉ là những bóng mờ của những người đã biến mất đang gào thét trong thinh lặng tuyệt đối.

Đây chính là "Khe Rãnh Thời Gian" mà tất cả mọi người đều bàn tán nhưng chưa ai dám khám phá trực tiếp.

Và giờ đây, hắn đang đứng ngay bên mép vực sâu nhất của nó.

Bạch Mộc Lan xuất hiện từ phía sau một tảng đá lớn, dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như dao cạo.

Cô không mặc trang phục y giả thường ngày mà khoác lên mình tấm áo choàng xám cũ kỹ, tay cầm một cây gậy gỗ khắc đầy các (phù văn) chữa bệnh và trừ tà.

"Cậu đến đây làm gì?" Bạch Mộc Lan hỏi, giọng thấp để tránh bị phát hiện bởi nhóm Thanh Tẩy vẫn đang đuổi theo phía sau lưng Lâm Trì.

"Nơi này là — vùng cấm địa của cả hai phe phái."

Lâm Trì thở hổn hển, mồ hôi trộn lẫn với bụi đất trên khuôn mặt anh.

"Tôi tìm thấy manh mối về nguồn gốc của sự phân liệt ký ức.

Những mảnh vỡ kia.

chúng không phải ngẫu nhiên xuất hiện ở đây."

Bạch Mộc Lan bước đến gần mép hồ nước đen, ánh mắt cô chăm chú nhìn vào những hình ảnh phản chiếu kỳ lạ đó.

Cô đưa tay ra như muốn chạm vào bề mặt nước nhưng lại rút lại ngay lập tức khi một luồng khí lạnh giá bốc lên từ dưới sâu.

"Đừng làm ngu ngốc," Bạch Mộc Lan cảnh báo nghiêm nghị.

"Nước ở đây không phải là chất lỏng thông thường.

Nó là sự ngưng tụ của nỗi đau và ký ức bị lãng quên.

Nếu cậu chạm vào, linh hồn cậu có thể sẽ bị cuốn trôi mãi mãi."

Nhưng Lâm Trì đã quá say mê với những gì đang diễn ra trước mắt mình.

Hắn nhìn thấy một mảnh vỡ đặc biệt nằm giữa hồ nước — nó phát sáng màu xanh lam dịu dàng, khác hẳn với sắc tím đen u ám của những mảnh xung quanh.

Hình ảnh trong đó không phải là Tử Hà hay phòng thí nghiệm, mà là khuôn mặt của chính Lâm Trì lúc nhỏ đang cười đùa bên cạnh một người phụ nữ có đôi mắt giống hệt Bạch Mộc Lan nhưng lại mang vẻ buồn bã khó tả.

"Cô ấy." Lâm Trì thì thầm, tim anh thắt lại vì cảm giác kỳ lạ dâng trào trong lồng ngực.

"Cô ấy là ai?"

Bạch Mộc Lan nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt Lâm Trì và sắc diện cô lập tức thay đổi.

Cô nắm chặt cây gậy gỗ trong tay, khớp ngón tay trắng bệch vì siết mạnh quá mức.

"Đừng nhìn nó!

Đó không phải ký ức của cậu!"

Nhưng đã muộn rồi.

Mảnh vỡ phát sáng bắt đầu di chuyển về phía mép hồ nước nơi Lâm Trì đang đứng, kéo theo một lực hút vô hình khiến hắn suýt nữa bị ngã xuống vực sâu nếu không bám chặt vào rễ cây mọc ngược từ vách đá bên trên.

Con quái vật ký ức không tấn công phụ nữ hay các thanh tẩy.

Nó hướng thẳng về phía Lâm Trì, phá vỡ mọi quy luật tự nhiên mà hắn từng biết cho đến nay.

Hình dạng của nó liên tục biến đổi, lúc thì là bóng đen khổng lồ che khuất ánh sáng từ những vết nứt trên bầu trời, lúc lại hóa thành hàng ngàn cánh tay mảnh mai vươn ra từ lòng hồ nước đen ngòm đó.

Nó không có hình dạng cố định, mà là sự tổng hợp của mọi nỗi sợ mà Lâm Trì đã đè nén trong suốt thời gian sống ở thế giới này: nỗi sợ bị bỏ rơi khi phải đối mặt với những quyết định độc lập; nỗi sợ không đủ mạnh để bảo vệ bạn bè khỏi cuộc chiến chính trị khốc liệt giữa phe Cố Định và Thanh Tẩy; và sâu xa nhất là nỗi sợ rằng mọi nỗ lực hòa giải hai linh hồn phân tách chỉ là ảo tưởng tự mình.

Lâm Trì cảm thấy cơ thể mình bị tê liệt hoàn toàn bởi áp lực tinh thần khủng khiếp từ con quái vật ký ức này.

Hắn không thể di chuyển, không thể hô hấp bình thường, thậm chí cả suy nghĩ cũng trở nên mông lung như sương mù dày đặc bao trùm lấy tâm trí anh.

"Ngươi là ai?" Lâm Trì cố gắng hét lên nhưng chỉ có tiếng thì thào yếu ớt thoát ra khỏi môi khô khốc của mình.

"Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"

Con quái vật ký ức không trả lời bằng ngôn ngữ thông thường mà truyền trực tiếp những hình ảnh và cảm xúc vào đầu hắn: Cảnh tượng một vụ nổ lớn trong phòng thí nghiệm; mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp căn phòng; tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ lại phía sau khi cánh cửa xuyên không đóng sầm lại trước mặt.

Và cuối cùng là khuôn mặt của Tử Hà — nhưng lần này, đôi mắt hắn không lạnh băng mà tràn đầy nước mắt và sự tuyệt vọng tột độ.

"Chúng ta là một," giọng nói vang lên trong đầu Lâm Trì, vừa giống chính anh vừa mang âm sắc xa lạ đến rợn người.

"Và chúng ta đã phạm sai lầm chết người."

Bạch Mộc Lan chạy tới kéo vai Lâm Trì ra khỏi tầm ảnh hưởng của con quái vật ký ức đó trước khi hắn bị hút hoàn toàn vào lòng hồ nước đen ngòm phía dưới.

Cô dùng hết sức bình sinh để kéo anh lùi lại, móng tay cắm sâu vào da thịt vai đối phương đến mức chảy máu nhưng vẫn không dám buông tha dù chỉ một chút nào cả.

"Đừng nghe nó!" Bạch Mộc Lan hét lên, giọng cô run rẩy vì sợ hãi nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào con quái vật ký ức đang lao về phía hai người họ từ lòng vực sâu bên dưới đó.

"Nó là bẫy!

Mục đích của nó là làm cho cậu mất kiểm soát và rơi vào trạng thái hôn mê vĩnh viễn!"

Lâm Trì nhắm chặt mắt lại, cố gắng tập trung vào những kiến thức khoa học mà anh từng nghiên cứu trong phòng thí nghiệm trước khi xuyên không đến thế giới này.

Logic phải thắng lợi trên cảm xúc hoang mang!

Nếu con quái vật ký ức là sự phản chiếu của nỗi sợ hãi nội tâm thì cách duy nhất để đối phó với nó chính là chấp nhận và vượt qua chúng thay vì chạy trốn hoặc chiến đấu trực diện như những kẻ thù thực tế khác trong thế giới cổ đại này.

Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng vào con quái vật ký ức đang tiến gần hơn nữa về phía mình từ lòng vực sâu bên dưới đó.

Lần này, hắn không còn sợ hãi hay hoảng loạn mà chỉ cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể anh như dòng sông chảy êm đềm giữa những vách đá cao chót vót xung quanh khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này.

đâu có gì là đáng ngại cả phải không nào?

Lâm Trì đứng dậy, cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt sức về tinh thần sau khi đối mặt với những bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ trước mắt mình chỉ vài phút ngắn ngủi nhưng dường như kéo dài hàng thế kỷ đằng đẵng trôi qua trong tâm trí anh lúc này đây mới thực sự là thử thách lớn nhất mà hắn phải đối đầu từ ngày quyết định bước vào cuộc hành trình xuyên không đầy rủi ro tiềm ẩn chết người nơi đâu cũng có thể xảy ra bất cứ lúc nào nếu lơ là cảnh giác dù chỉ một giây thôi đủ để hủy hoại tất cả những gì đã xây dựng nên đến giờ phút này rồi còn gì nữa đúng không?

Vai anh đau nhói, vết thương từ mảnh ký ức vẫn còn đó, nhưng giờ nó không còn bỏng rát, mà lạnh buốt, như thể nó đang ghi nhớ lại sự kiện thảm khốc xảy ra trong quá khứ xa xưa nào đó mà linh hồn phân tách của hắn chưa từng dám đối diện trực tiếp cho đến tận ngày hôm nay mới thực sự hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau tất cả những gì đã và sẽ diễn ra tiếp theo từ đây trở đi nữa thì còn chờ đợi chi thêm một chút thời gian ngắn ngủi cuối cùng trước khi cánh cửa xuyên không đóng sầm lại vĩnh viễn ngăn cách hai thế giới song hành tồn tại song song nhưng hoàn toàn khác biệt nhau về mọi mặt dù chỉ là nhỏ nhất trong những chi tiết tưởng chừng như vô liêm sỉ tầm thường hàng ngày thôi cũng đủ khiến cho cuộc đời con người trở nên phức tạp và bí ẩn khó lường hơn bội phần so với những gì chúng ta vốn nghĩ ban đầu rồi phải không nào?

Bạch Mộc Lan nhìn Lâm Trì với ánh mắt lo lắng nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn cần thiết để tránh bị ảnh hưởng bởi trường năng lượng bất ổn đang lan tỏa từ lòng vực sâu phía dưới nơi con quái vật ký ức vừa biến mất vào bóng tối dày đặc bao trùm lấy cả khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này chỉ trong tích tắc ngắn ngủi.

đã đủ làm thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh chính trị khốc liệt giữa hai phe phái đối đầu gay gắt nhất từ trước đến nay rồi còn gì nữa đúng không?

Lâm Trì cúi xuống nhặt một mảnh vỡ nhỏ phát sáng màu xanh lam dịu dàng nằm lăn lóc trên nền đá lạnh giá thô ráp dưới lòng thung lũng đổ nát nơi đây vừa mới xảy ra cuộc chạm trán đầy kịch tính và căng thẳng tột độ giữa con người với những bóng ma quá khứ của chính mình mà thôi đâu có gì là đáng sợ hay kinh hãi cả phải không nào?

Hắn xoay mảnh vỡ trong tay, ánh sáng từ nó chiếu rọi lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của anh.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, một dòng chữ cổ xưa hiện ra trên bề mặt mảnh vỡ — không phải tiếng Đại Tề, mà là ký tự Latinh quen thuộc: "PROJECT CHRONOS - FAILED".

Bóng đen từ sâu thẳm vực thẳm bất thình lình phóng lên, vồ lấy cổ hắn.

Lạnh toát sống lưng, hắn cảm nhận được hơi thở hôi thối của kẻ săn mồi ngay sát tai.

Mảnh vỡ bỗng nổ tung,
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập