Chương 29

Máu vẫn còn ấm trên tay, nhưng lạnh buốt trong tim Lâm Trì khi thanh kiếm của Tử Hà dừng lại chỉ cách lồng ngực anh vài centimet.

Không phải vì lòng từ bi hay sự do dự.

Lưỡi kiếm rung lên một âm sắc chói tai, cắt đứt dòng chảy thời gian xung quanh họ thành những mảnh vỡ nhỏ li ti.

Những phiến kính vô hình đó rơi xuống sàn đền thờ cổ, phát ra tiếng kêu lạo xạo như xương gãy.

Không khí nặng nề đến mức khó thở.

Mùi kim loại của máu hòa quyện với mùi bụi thời gian — một thứ hương vị sắt gỉ và ozone đặc trưng mỗi khi Khe Rãnh mở rộng.

Lâm Trì không lùi bước thêm nữa.

Anh biết rằng nếu lui một inch, Tử Hà sẽ tấn công.

Không phải vì thù hận, mà bởi bản năng sinh tồn bị bóp méo bởi những ký ức phân mảnh đang chiến tranh trong đầu người bạn thân nhất này.

"Ngươi hiểu rồi," giọng nói của Tử Hà trầm xuống, mang theo sự mệt mỏi của ngàn năm cô độc.

"Đừng cố gắng cứu một thế giới đã chết từ lâu." Lâm Trì nháy mắt, cố xua tan đi ảo ảnh trước mặt.

Hình ảnh phòng thí nghiệm hiện đại với ống tiêm màu xanh lóe lên trong tâm trí anh rồi biến mất nhanh chóng như khói thuốc lá.

Anh hít sâu một hơi dài, cảm giác đau đớn ở cổ tay nơi chiếc vòng bạc đang nóng rực lan tỏa khắp cơ thể.

Chiếc vòng không chỉ là vật trang sức.

Nó là then chốt.

Là cầu nối giữa hai thực tại mà anh vừa tự mình xé toạc ra.

"Thế giới chưa chết," Lâm Trì đáp lại, giọng khàn đặc nhưng kiên định.

"Nó đang bị bệnh.

Và chúng ta là những kẻ mang mầm bệnh." Tử Hà nheo mắt, ánh sáng trong đôi ngươi đen nhánh của hắn bỗng chốc chuyển sang màu xanh lịm — cùng màu với năng lượng thời gian mà Lâm Trì đã chứng kiến ở chương trước.

Một luồng điện tĩnh chạy dọc theo cánh tay Tử Hà, khiến những sợi tóc dài bay phất phơ dù không có gió.

"Ngươi đang nói gì?" Tử Hà hỏi, thanh kiếm hạ thấp xuống một chút nhưng vẫn giữ thế phòng thủ chặt chẽ.

Lâm Trì giơ bàn tay run rẩy lên.

Trên da thịt trắng bệch của anh, những đường vân tím tái đang lan tỏa từ cổ tay sang khuỷu tay, giống như hệ thống mạch máu bị nhiễm độc.

Đây không phải là vết thương thông thường.

Đây là dấu hiệu của sự xung đột giữa hai dòng chảy thời gian trong cùng một cơ thể vật lý.

"Chúng ta không thể tách rời," Lâm Trì nói chậm rãi, từng chữ đều được cân đo kỹ lưỡng như một nhà khoa học đang trình bày kết quả thí nghiệm nguy hiểm.

"Nếu ngươi giết tôi, hoặc ngược lại, Khe Rãnh sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Không ai thoát khỏi cái chết này." Tử Hà sững sờ.

Hắn nhìn vào bàn tay của Lâm Trì, rồi nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm trước mắt.

Sự nghi ngờ trong ánh mắt hắn dao động.

Anh ta đã mất quá nhiều người vì sự tin tưởng mù quáng.

biến thành bụi thời gian chỉ sau một đêm.

Viện Giám Sát nói rằng đó là định mệnh.

Nhưng giờ đây, đứng trước kẻ thù — hay có lẽ là phiên bản khác của chính mình — Tử Hà cảm thấy một khoảng trống kinh hoàng trong tim.

"Đừng đùa cợt ta," Tử Ha gầm lên, nhưng tiếng hét ấy yếu ớt hơn bình thường.

"Ta đã xem ngươi biến mất.

Ta đã chứng kiến sự sụp đổ." "Bạn không chứng kiến điều đó," Lâm Trì ngắt lời, bước tiến về phía trước một bước.

Mảnh vỡ kính thời gian dưới chân anh phát ra ánh sáng le lói.

"Bạn chỉ thấy ảo ảnh do năng lượng dư thừa tạo ra.

chúng ta phải sửa chữa nó cùng nhau." Bạch Mộc Lan xuất hiện từ bóng tối phía sau bức tường đá, dáng vẻ mảnh mai nhưng uy nghiêm như một vị nữ thần tử thần trong bộ áo choàng đen tuyền.

Cô cầm trên tay một ống nghiệm nhỏ chứa đầy dịch lỏng phát sáng màu tím nhạt — thứ cô đã chuẩn bị suốt nhiều tháng trời dựa trên những ghi chú bí mật của cha mình.

"Đừng nghe hắn," Bạch Mộc Lan lên tiếng, giọng lạnh như băng giá cắt qua không khí căng thẳng.

"Lâm Trì đang che giấu điều gì đó lớn hơn cả sự sống còn của hai người." Cô tiến lại gần Lâm Trì, ánh mắt sắc lẹm quét qua chiếc vòng bạc trên cổ tay anh.

"Chiếc vòng này.

nó giống hệt vật lưu niệm mà cha tôi mang theo trước khi biến mất.

Nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở đây?

Tại sao nó nóng lên như vậy?" Lâm Trì cảm thấy tim mình co thắt lại.

Bí mật lớn nhất của anh — sự thật rằng Tử Hà thực chất là phiên bản tương lai bị phân liệt của chính anh — đang nằm gọn trong tay số phận.

Nếu nói ra, mọi thứ sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Phe Cố Định sẽ lợi dụng điều đó để loại bỏ cả hai.

Nhưng nếu không nói.

"Đó là câu trả lời," Lâm Trì đáp lại ngắn gọn, tránh né ánh mắt nghi vấn của Bạch Mộc Lan.

"Cả hai phe đều sai.

Văn Thiên Uy muốn tiêu hủy tất cả vật lưu niệm để cắt đứt nguồn gốc Khe Rãnh.

Còn các ngươi thì cố gắng bảo vệ chúng như thể đó là thánh tích thiêng liêng.

Nhưng thực tế.

những thứ này không phải là lời nguyền, cũng không phải phước lành." Anh dừng lại một giây, nhìn quanh đền thờ hoang tàn nơi mà trước đây từng là trung tâm quyền lực của Đại Tề.

Những bức tượng đá cổ xưa đang nứt vỡ dưới áp lực của năng lượng thời gian dư thừa.

"Chúng là những mảnh ghép," Lâm Trì nói tiếp, giọng thấp đi để chỉ hai người họ nghe thấy.

"Và chúng ta cần lắp ráp lại chúng trước khi đồng hồ đếm ngược kết thúc." Tử Hà rút kiếm ra hoàn toàn lần này, nhưng không phải để tấn công.

Hắn quay sang phía cửa đền thờ nơi những bóng đen đang lảng vảng — đó là các trinh sát của phe Cố Định đã phát hiện ra sự bất ổn trong dòng chảy thời gian tại khu vực này.

Tiếng bước chân nặng nề và mùi hôi thối từ áo giáp sắt vang lên rõ ràng hơn từng khoảnh khắc.

"Họ đến rồi," Tử Hà nói, giọng lạnh lùng trở lại nhưng thiếu đi sự hung hăng ban đầu.

"Chúng ta không còn nhiều thời gian để tranh luận về triết lý nữa." Lâm Trì gật đầu nhẹ.

Anh quay sang Bạch Mộc Lan, đưa ra yêu cầu cuối cùng trước khi mọi thứ mất kiểm soát hoàn toàn.

"Đưa cho tôi ống nghiệm đó," anh nói với cô chiến lược gia lạnh lùng.

"Và hãy tin rằng.

đôi khi, kẻ biến mất không phải là nạn nhân." Bạch Mộc Lan nhìn chằm chằm vào Lâm Trì trong một khoảng khắc dài đầy căng thẳng.

Cô nghi ngờ mọi người, kể cả những ai đã từng cứu sống mạng mình.

Nhưng có một điều cô biết chắc chắn: tiếng nói trong đầu cô — giọng nói mà chỉ riêng cô mới nghe được từ ngày còn nhỏ — đang hét lên cảnh báo rằng nếu không làm theo lời Lâm Trì ngay lúc này, tất cả sẽ biến thành tro bụi vĩnh viễn.

Cô đưa ống nghiệm cho anh bằng.

"Nếu ngươi sai," Bạch Mộc Lan thì thầm, mắt đỏ ngầu vì tức giận hoặc có thể là sợ hãi, "tôi sẽ giết chính mình trước khi để Văn Thiên Uy chạm vào xác tôi." Lâm Trì mỉm cười nhẹ — một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm.

Anh lấy ống nghiệm ra khỏi tay cô và tiến về phía trung tâm đền thờ nơi bệ đá khắc ký tự cổ xưa đang phát sáng mạnh hơn bao giờ hết.

Những con rắn bằng đá trên tường bắt đầu bò ra, quấn chặt quanh chân anh như muốn giữ lại sự sống cuối cùng còn sót lại trong không gian này.

"Không cần thiết," Lâm Trì đáp lại khi đặt ống nghiệm lên bề mặt lạnh giá của bệ đá.

"Chúng ta sẽ không ai chết cả.

trừ khi chúng ta chấp nhận rằng mình đơn độc." Anh nhấn mạnh ngón tay cái vào nút mở của chiếc vòng bạc trên cổ tay trái.

Một tia sáng xanh lịm bắn ra từ điểm tiếp xúc, chiếu thẳng vào ống nghiệm tím sẫm mà Bạch Mộc Lan vừa trao cho anh.

Hai luồng năng lượng va chạm nhau tạo thành một âm thanh chói tai giống như kim loại bị bẻ gãy dưới sức ép cực đại.

Tử Hà hét lên đau đớn khi ánh sáng bao trùm lấy cả ba người họ.

Cơ thể hắn cảm thấy như đang bị xé ra từng mảnh từ bên trong, nhưng đồng thời cũng có một sự bình yên kỳ lạ lan tỏa khắp cơ quan nội tạng — giống như việc trở về nhà sau nhiều năm lưu lạc nơi đất khách quê người.

Lâm Trì nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý chí vào duy trì kết nối giữa hai linh hồn đang dần hòa quyện với nhau trong dòng chảy thời gian hỗn loạn này.

Anh biết rằng đây không phải là giải pháp cuối cùng — chỉ mới bước đầu tiên trên con đường dài dẫn đến chân lý thật sự đằng sau màn sương mù của lịch sử Đại Tề.

từ sâu thẳm bên trong bức tường đá nơi ký tự đó đang sống động chuyển động, một giọng nói vang lên — không phải bằng âm thanh vật lý mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức của cả ba người họ cùng lúc: *"Cuộc thí nghiệm thất bại năm 2147 đã thành công.

Chào mừng trở lại, Chủ tịch Lâm."* Không khí trong hang động dường như đông cứng lại.

Những hạt bụi lơ lửng giữa không trung ngừng chuyển động, treo lơ lửng dưới ánh sáng xanh nhạt phát ra từ những ký tự cổ xưa.

Đan Lương đứng sững người, tim đập thình thịch đến mức đau nhói lồng ngực.

Lời nhắn đó vừa vang lên trong đầu hắn — rõ ràng, lạnh lùng và đầy vẻ uy quyền lạ thường.

"Chủ tịch Lâm?" Tử Hà thì thầm, giọng run rẩy vì sợ hãi hoặc có thể là kinh ngạc tột độ.

Cậu ta bước lại gần hơn, đôi mắt đen láy mở to nhìn chằm chằm vào bức tường đá đang phát sáng.

"Đan Lương.

ai đó gọi anh ấy?

Tại sao họ gọi hắn là Chủ tịch?" Hắn không đáp lời.

Toàn bộ cơ thể của Đan Lương tê liệt bởi một cú sốc tinh thần dữ dội.

Con số đó quay cuồng trong đầu óc tỉnh táo hiếm khi gặp phải này.

Hắn nhớ rõ ngày mình rời khỏi thế giới cũ — năm 2024, thời điểm mà công nghệ AI mới chỉ bắt đầu nhen nhóm những tranh cãi đạo đức sơ khai.

Vậy thì năm 2147 là gì?

Là tương lai xa xôi chưa từng xảy ra?

Hay đây chính là hiện thực tàn khốc đang chờ đón hắn ở phía trước?

"Đừng chạm vào đó!" Đan Lương hét lên, giọng nghẹn họng khi thấy Tử Hà đưa tay về phía bức tường.

Nhưng đã quá muộn.

Ngón tay thon dài của cậu trai trẻ vừa lướt qua bề mặt đá lạnh lẽo thì một luồng năng lượng tím nhạt bắn ra như điện giật.

Cả hai người bị hất văng.

mạnh vào những tảng đá xung quanh.

Đan Lương cảm thấy cổ họng nóng rát.

lên, xua tan đi mùi ozone nồng nặc trong không khí.

Hắn cố gắng ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm xuống đất để giữ thăng bằng.

Tử Hà nằm bất động ở cách đó vài mét, thở hổn hển nhưng vẫn tỉnh táo.

đau quá," cậu ta whined, giọng khàn đặc.

"Tại sao nó lại làm vậy?

Nó không giống như những bẫy ma thuật thông thường tôi từng gặp." Bởi vì đây không phải là ma thuật, ít nhất không hoàn toàn thế.

Đan Lương nhận ra sự khác biệt ngay lập tức.

Những ký tự trên tường không tuân theo quy luật âm dương hay ngũ hành mà hắn đã nghiên cứu suốt bao năm qua trong thế giới này.

Chúng mang một cấu trúc logic chặt chẽ, giống như mã nguồn chương trình bị lỗi đang cố gắng biên dịch lại chính mình.

"Chúng ta cần rời khỏi đây," Đan Lương nói, giọng trầm xuống mức thấp nhất có thể để duy trì sự bình tĩnh giả tạo của mình.

"Nơi này không ổn định.

Những gì chúng ta vừa kích hoạt.

nó lớn hơn những gì chúng ta tưởng tượng." Nhưng trước khi họ kịp đứng dậy, sàn hang động bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Không phải là một trận địa chấn đơn thuần mà là sự co thắt của chính không gian xung quanh họ.

Những khe nứt xuất hiện trên mặt đất, phát ra ánh sáng trắng xóa cắt ngang bóng tối dày đặc.

Tiếng rít kim loại vang lên từ sâu dưới lòng đất, kèm theo mùi cháy khét khó chịu lan tỏa nhanh chóng khắp nơi.

Tử Hà nhảy phắt dậy, mắt sắc lạnh nhìn quanh.

"Hắn nói đúng.

Chúng ta đang ở trong một cái bẫy — hoặc tệ hơn nữa là phòng thí nghiệm." Cậu ta rút thanh kiếm bạc ra khỏi vỏ, ánh trăng phản chiếu lên lưỡi blade tạo thành đường cong nguy hiểm.

"Nếu đó là phòng thí nghiệm.

thì chủ nhân của nó chắc chắn không muốn khách mời tự do rời đi." Đan Lương lắc đầu, cảm giác bất an bao trùm lấy toàn bộ thân thể gầy guộc của anh.

Hắn luôn tin rằng xuyên không chỉ đơn thuần là may mắn ngẫu nhiên — một lỗi hệ thống nhỏ bé trong vũ trụ rộng lớn này.

Nhưng giờ đây, với lời nhắn trực tiếp nhắm vào danh tính cũ của mình, mọi thứ trở nên phức tạp hơn nhiều lần.

Có ai đó đang quan sát?

Hay tệ hơn nữa, có ai đó đã biết trước sự xuất hiện của hắn từ rất lâu rồi?

"Bọn ta đi cùng nhau," Đan Lương tuyên bố dứt khoát, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

"Dù nơi này là gì thì chúng ta vẫn phải tìm cách ra ngoài — và trả lời câu hỏi tại sao tên 'Lâm' lại xuất hiện ở đây." Tử Hà nhíu mày, vẻ nghi ngờ thoáng qua trên khuôn mặt trẻ trung nhưng nhanh chóng biến mất khi hắn gật đầu đồng ý.

Sự tin tưởng giữa họ còn mong manh như sợi chỉ trước gió bão, nhưng hoàn cảnh bắt buộc phải gắn kết ba người lạ này — bao gồm cả Elara im lặng đứng ở phía sau với biểu cảm khó đọc — vào cùng một con thuyền định mệnh.

Họ di chuyển theo những vết nứt sáng lên trên mặt đất, nơi ánh sáng dẫn lối sâu hơn xuống dưới lòng núi.

Không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề, mang theo mùi hôi thối của xác thiu lẫn hương thơm nồng nàn của hoa tử đinh hương — sự kết hợp kỳ lạ gợi nhớ đến những khu vườn bị lãng quên trong các truyện cổ tích đen tối.

Sau khoảng mười phút đi bộ trong bóng tối dày đặc chỉ được chiếu sáng bởi ánh tím từ khe nứt, họ bước vào một căn phòng rộng lớn hơn hẳn so với hang động trước đó.

Đây không còn là cấu trúc tự nhiên nữa mà rõ ràng là kiến tạo nhân tạo — những bức tường bằng kim loại đen bóng phản chiếu hình ảnh méo mó của ba người họ dưới trần nhà cao vút.

Ở trung tâm căn phòng là một bục đá tròn, phía trên đặt một vật thể kỳ dị: quả cầu thủy tinh khổng lồ chứa đầy chất lỏng màu xanh lá cây lơ lửng trong đó, bên trong có những mảnh vỡ kim loại nhỏ quay vòng liên tục theo quỹ đạo không xác định.

"Đó là gì?" Elara hỏi lần đầu tiên từ khi họ bước vào hang động.

Giọng nói của cô ta vang lên rõ ràng và lạnh lẽo như băng giá, phá tan sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng.

Cô gái tóc bạc tiến tới gần bục đá hơn một chút, ánh mắt xanh lam soi chiếu sâu thẳm vào quả cầu bí ẩn trước mặt mình.

Đan Lương cảm thấy lông gà dựng ngược trên sống lưng khi nhìn kỹ vật thể đó.

Nó trông giống như lõi phản ứng hạt nhân thu nhỏ lại, nhưng thay vì phóng xạ nguy hiểm thì nó tỏa ra một loại năng lượng sinh học thuần khiết — thứ mà hắn chưa từng gặp trong bất kỳ tài liệu khoa học nào của thế giới cũ hay thậm chí là những huyền thoại tu luyện ở Đại Tề.

"Đừng chạm vào," Đan Lương cảnh báo, dù sâu thẳm bên trong mình lại thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu thêm về nó.

Trực giác mách bảo rằng đây chính là chìa khóa mở ra câu trả lời cho mọi bí ẩn — từ nguồn gốc của hắn đến lý do tại sao lịch sử Đại Tề lại bị bóp méo nghiêm trọng như vậy.

Nhưng trước khi bất kỳ ai có thể hành động, một tiếng cọt kẹt kim loại khô khan vang lên khắp căn phòng.

Những tấm cửa sắt nặng nề phía sau họ đóng sầm xuống với tốc độ kinh hoàng, khóa chặt lối thoát duy nhất ra bên ngoài.

Đồng thời, bốn góc của căn phòng bắt đầu chiếu sáng những cột laser đỏ rực cắt ngang không gian hẹp hòi giữa các bức tường kim loại đen bóng xung quanh bục đá trung tâm.

"Phòng giam?" Tử Hà hỏi mỉa mai, giọng đầy vẻ khinh thường nhưng tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm run rẩy.

"Hay phòng tra tấn?

Dù sao thì cũng đều tệ cả." Đan Lương thở dài nặng nề, cảm giác mệt mỏi ập đến nhanh chóng hơn dự kiến sau cú sốc tinh thần vừa rồi.

Hắn biết rằng mình không thể dựa vào may mắn mãi mãi — và càng đặc biệt là khi đối diện với những bí mật liên quan trực tiếp đến danh tính của chính mình trong dòng chảy thời gian hỗn loạn này.

Anh biết rằng đây không phải là giải pháp cuối cùng — chỉ mới bước đầu tiên trên con đường dài dẫn đến chân lý thật sự đằng sau màn sương mù của lịch sử Đại Tề.

Đan Lương mở to mắt nhìn thấy những ký tự trên tường bắt đầu tan rã thành bụi ánh sáng tím bay lơ lửng trong không khí.

Hắn cố gắng hít thở sâu để bình tĩnh nhưng phổi như bị bóp nghẹt bởi sự thật tàn khốc vừa ập xuống.

Không phải là trùng hợp ngẫu nhiên hay ảo giác do stress gây ra — đây là bằng chứng sống động nhất rằng lịch sử hắn từng biết đã bị xóa sổ hoàn toàn và thay thế bằng phiên bản giả mạo này.

"Chủ tịch." Elara lặp lại từ ngữ đó với sắc thái tò mò hơn là sợ hãi, bước tiến thêm một bước nữa về phía quả cầu thủy tinh đang xoay tròn chậm rãi trước mặt cô ta.

"Nếu anh ấy từng là chủ tịch.

thì ai đã phế truất vị trí của hắn?

Và tại sao họ lại để mặc cho linh hồn này trôi dạt lạc lõng trong thế giới khác?" Tử Hà đặt tay lên vai Đan Lương, cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự đồng cảm giữa hai người đàn ông vốn dĩ chẳng có chút thiện cảm nào dành cho nhau từ đầu.

Đột nhiên, bàn tay Tử Hà bị một lực vô hình xé toạc thành hai nửa, máu tươi văng bắn lên mặt Đan Lương.

Hắn sững người, co lại khi thấy từ vết thương kia chui ra một con mắt đang quay tròn dữ dội.

Con mắt kia mở to, môi mím lại thành một nụ cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập