Chương 28
Nó đang chết đi, từng mảng một, như bức tranh bị axit ăn mòn từ bên trong.
Lâm Trì đứng giữa trung tâm quảng trường, nơi không gian đang rạn nứt dưới ánh mắt kinh hoàng của đám đông Đại Tề.
Không khí nặng nề như chì, mùi ozone và mùi máu tanh quyện lẫn nhau tạo nên một hương vị độc hại của sự sụp đổ sắp xảy ra.
Những tia sáng xanh lét từ Khe Rãnh Thời Gian chiếu xuống, cắt ngang những bóng người đang hoảng loạn chạy trốn hoặc quỳ gối cầu nguyện vô vọng.
Hắn cảm giác được nhịp đập của chính mình đồng điệu với tiếng nứt vỡ của thực tại.
Mỗi bước chân hắn đặt lên mặt đá vàng kim đều vang lên một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng gõ đồng hồ bị bóp nghẹt trong nước.
Bạch Mộc Lan đứng phía sau lưng anh, kiếm độc cầm trên tay run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì nỗ lực giữ cho ý chí của cô không bị cuốn vào dòng xoáy ký ức đang tràn ra từ những vết nứt đó.
"Lâm Trì," giọng nói của Mộc Lan lạnh buốt, cắt qua tiếng ồn ào hỗn loạn xung quanh.
"Đừng nhìn vào chúng."
Nhưng Lâm Trì không thể làm ngược lại.
Trong mắt hắn, thế giới vật lý đang tan chảy để lộ ra bộ khung xương sống bằng kim loại và những dây chuyền ký ức sáng chói.
Hắn thấy rõ cách mà thời gian ở đây bị bẻ cong bởi sự hiện diện của 'Khe Rãnh'.
Những người biến mất trước đó không hề chết.
Họ chỉ bị mắc kẹt trong các lớp chồng chéo của thực tại, như những trang giấy bị dán sai vị trí trong một cuốn sách cũ kỹ.
Một binh sĩ Đại Tề lao vào vùng ảnh hưởng gần nhất với Lâm Trì.
Anh ta mặc bộ giáp sắt bóng loáng, mặt nạ che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu vì hoảng sợ và giận dữ.
là thanh kiếm ánh sáng của phe "Cố Định", được gia cố bởi ý chí hủy diệt thuần túy — một vũ khí được thiết kế không để chiến đấu, mà để xóa sổ mọi thứ liên quan đến Khe Rãnh.
"Tiêu diệt nguồn gốc!" Binh sĩ gầm lên, giọng nói méo mó qua lớp mặt nạ kim loại.
"Cắt đứt dây rốn của quỷ dữ!"
Lâm Trì đứng im.
Logic khoa học trong đầu hắn quay cuồng, cố gắng tìm ra một phương trình để giải thích hiện tượng này, nhưng cảm xúc lại kéo chân anh xuống bùn sâu của sự tuyệt vọng.
Hắn biết rằng nếu binh sĩ đó chém vào Khe Rãnh, năng lượng phản hồi sẽ giết chết tất cả mọi người trong bán kính mười mét.
Nhưng hắn cũng biết rằng phe "Cố Định" tin rằng họ đang cứu thế giới bằng cách loại bỏ 'lỗi hệ thống' — tức là những con người sở hữu vật lưu niệm.
Khi Lâm Trì tiến sâu hơn vào vùng ảnh hưởng của Khe Rãnh, thế giới xung quanh anh bắt đầu biến dạng một cách đáng sợ.
Những bóng người của binh sĩ Đại Tề đang lao đến để "dọn dẹp" hiện trường bỗng nhiên đóng băng trong không trung.
Máu của họ chảy ngược lại từ vết thương, thấm trở vào da thịt như thể thời gian ở đó đã bị rewind (tua lùi) một phần nhỏ.
Hắn giơ tay ra trước mặt, ngón tay run rẩy chạm vào lớp không khí dày đặc năng lượng tinh thần.
Cảm giác đầu tiên là lạnh.
Một cái lạnh thấu xương, giống như khi hắn lần đầu tiên bước qua cánh cửa xuyên không từ thế giới hiện đại sang Đại Tề.
Nhưng lần này, sự khác biệt nằm ở tần số rung động của nó.
Nó không còn hỗn loạn nữa mà có cấu trúc, giống như một bản nhạc giao hưởng bị chơi sai nốt nhưng vẫn tuân theo một quy luật nào đó vô cùng phức tạp.
Bạch Mộc Lan hét lên khi cô thấy Lâm Trì đưa tay vào vùng cấm.
Ký ức của họ sẽ ăn mòn linh hồn ngươi!"
Lâm Trì không nghe lời khuyên của cô, hoặc có thể hắn đã quá tập trung để phản ứng lại.
Khi đầu ngón tay anh chạm vào ranh giới giữa thực tại và Khe Rãnh, một luồng dữ liệu khổng lồ (xông) vào tâm trí anh.
Không phải là những hình ảnh mơ hồ hay cảm xúc lộn xộn như trước đây mà lần này là.
Hắn nhìn thấy cấu trúc của thời gian dưới dạng các nút kết nối ba chiều.
Mỗi con người trong quảng trường đều có một sợi dây sáng màu vàng nhạt nối liền với trung tâm Khe Rãnh.
Những binh sĩ phe "Cố Định" thì có những sợi dây đen kịt, đứt gãy và đang cố gắng cắt bỏ những sợi dây vàng kia bằng lưỡi kiếm ánh sáng của họ.
Và rồi, hắn nhìn thấy nó.
Một điểm neo lớn hơn hẳn so với các kết nối khác nằm ngay dưới lòng đất quảng trường.
Nó phát ra một thứ ánh sáng trắng xóa, mạnh mẽ đến mức làm mờ đi tất cả màu sắc xung quanh.
Điểm neo đó không thuộc về bất kỳ ai trong đám đông hiện tại.
Nó là gốc rễ của mọi sự biến mất gần đây.
"Cái này." Lâm Trì thì thầm, giọng khàn đặc vì sốc.
"Nó không phải là một khe hở ngẫu nhiên."
Bạch Mộc Lan tiến lại gần hơn, mắt cô mở to khi nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt bạn trai mình thay đổi từ kinh hãi sang sự tỉnh táo lạnh lùng của một nhà khoa học đang đối diện với phát hiện thế kỷ.
Cô hiểu ý nghĩa của cái nhìn đó.
Hắn đã tìm ra manh mối.
Đây là điểm mấu chốt của chương, nơi mọi lựa chọn đều dẫn đến hậu quả không thể quay lại.
Lâm Trì không thể né tránh vì không có đủ không gian trong vùng ảnh hưởng co hẹp này, và anh cũng không thể chặn lại thanh kiếm ánh sáng đang lao thẳng vào trung tâm Khe Rãnh — một đòn tấn công được gia cố bởi ý chí hủy diệt của binh sĩ đầu đàn phe "Cố Định".
Anh buộc phải chấp nhận đòn tấn công.
Thanh kiếm ánh sáng xé toạc lớp áo choàng mỏng manh trên vai trái Lâm Trì, mang theo nó là cảm giác bỏng rát dữ dội như bị lửa cháy sống da thịt.
Nhưng thay vì rút lui hoặc phản kích bằng vũ lực, hắn làm một điều mà không ai có thể tưởng tượng được: anh mở rộng nhận thức của mình ra để đón lấy cú va chạm đó.
Thay vì dùng sức mạnh vật lý, Lâm Trì sử dụng kiến thức về sóng và tần số từ thế giới hiện đại.
Hắn biến cơ thể mình thành một cái (cộng hưởng) hoàn hảo với dao động của thanh kiếm ánh sáng.
Năng lượng từ lưỡi kiếm không bị chặn lại mà được dẫn truyền thẳng vào lòng anh, đi dọc theo những đường kinh mạch mà Bạch Mộc Lan đã từng huyêt để chữa trị cho hắn trước đó.
Tiếng hét đau đớn vang lên từ miệng Lâm Trì khi năng lượng ngoại lai xâm nhập vào hệ thống tuần hoàn của anh.
Máu chảy ra từ vết thương không đỏ tươi mà mang màu xanh nhạt, phản chiếu ánh sáng từ Khe Rãnh phía sau.
Hắn cảm thấy linh hồn mình bị kéo giãn mỏng manh như tờ giấy bóng kính trước một ngọn lửa lớn.
"Bạch Mộc Lan!" hắn gào lên trong cơn đau tột cùng.
"Ghi nhớ lại này!
Tần số của nó là."
Mộc Lan không kịp hỏi tần số nào vì cô đang phải chiến đấu với những binh sĩ khác bao vây họ.
Cô nhìn thấy bạn trai mình đứng đó, một bên vai cháy rực ánh sáng trắng xóa, nhưng đôi mắt thì tĩnh lặng đến rợn người.
Hắn đang phân tích cái chết ngay trước mũi của chính mình để tìm ra quy luật vận hành của thế giới này.
Thanh kiếm xuyên qua vai Lâm Trì và cắm sâu vào bức tường đá phía sau anh, tạo ra một vụ nổ âm thanh khiến mọi người trong quảng trường bịt tai lại.
Nhưng điều kỳ lạ xảy ra tiếp theo: Khe Rãnh Thời Gian không mở rộng thêm mà bắt đầu co lại xung quanh vết thương của hắn, như thể nó đang tìm kiếm sự cân bằng mới thông qua nỗi đau này.
Hậu quả của vụ va chạm năng lượng không dừng lại ở việc đánh bại pháp sư hay làm tổn thương Lâm Trì.
Chiếc đồng hồ đồng thau cổ xưa mà Bạch Mộc Lan đã nhặt được từ hang động bí mật trong chương trước bỗng nhiên rung lên dữ dội trong tay cô.
Thay vì biến mất như những vật lưu niệm khác khi tiếp xúc với năng lượng tinh thần mạnh, chiếc đồng hồ vỡ tan thành trăm mảnh dưới áp lực của sóng xung kích vừa rồi.
Nhưng thay vì rơi xuống đất và nằm im lìm, những mảnh vỡ đó hóa thành những hạt bụi kim loại lấp lánh, bay lơ lửng trong không khí trước khi bám vào vết thương trên vai Lâm Trì.
Chúng xâm nhập vào da thịt anh một cách tự nhiên, như thể chúng đang tìm về nhà sau một hành trình dài lưu lạc.
Lâm Trì sững sờ nhìn tay mình.
Những mảnh vỡ đồng hồ bên dưới lớp da của hắn bắt đầu phát ra ánh sáng yếu ớt, kết nối với những đường gân máu xanh nhạt vừa xuất hiện trước đó.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể — không phải là sức mạnh tăng lên mà là khả năng *nhìn thấy*.
Bạch Mộc Lan chạy đến, tay run rẩy chạm vào vai anh.
Ngươi có ổn không?"
"Hắn" lắc đầu, cố gắng đứng vững dù chân vẫn còn yếu ớt.
tôi thấy được nó rồi."
Cái mà hắn nhìn thấy là một mạng lưới phức tạp nằm dưới lớp vỏ bọc của thực tại vật lý.
Những hạt bụi đồng hồ đang hoạt động như những mắt neo tạm thời, giữ cho linh hồn anh không bị hút vào Khe Rãnh vừa mới hình thành từ vết thương.
Nhưng quan trọng hơn, chúng đã mở ra cánh cửa nhận thức thứ hai trong tâm trí hắn — một giác quan mà người bản địa gọi là 'Thức Tỉnh' nhưng với Lâm Trì thì đó đơn thuần là khả năng xử lý thông tin đa chiều.
Anh nhìn về phía binh sĩ phe "Cố Định" đang rút thanh kiếm ra khỏi bức tường, vẻ mặt đầy hoang mang khi thấy đối thủ của mình không hề chết mà ngược lại còn tỏa sáng rực rỡ hơn trước.
"Nếu vậy," Lâm Trì nói với giọng đều đều, trong khi máu vẫn tiếp tục chảy từ vết thương nhưng đã chuyển sang màu đỏ sẫm bình thường.
"Thì chúng ta cần tìm ra người đang điều khiển những sợi dây này."
Lâm Trì đứng dậy hoàn toàn, tay cầm mảnh đồng hồ cuối cùng còn sót lại trên lòng bàn tay — thứ duy nhất không tan biến mà vẫn giữ nguyên hình dạng một bánh răng nhỏ xíu.
Cảm giác đau đớn từ vết thương đang lan tỏa khắp cơ thể, nhưng anh nhận ra một điều đáng sợ hơn: anh có thể nhìn thấy "dây chỉ" thời gian nối liền giữa các người dân trong quảng trường với những bóng đen vô hình lơ lửng trên bầu trời Đại Tề.
Những sợi dây đó không phải do tự nhiên tạo nên.
Chúng được *gắn* vào cơ thể mỗi người bởi một lực lượng bên ngoài, và tất cả chúng đều (hội tụ) về một điểm duy nhất nằm ở cung điện Hoàng gia phía xa kia — nơi mà phe "Cố Định" tuyên bố là trung tâm của sự thuần khiết.
Bạch Mộc Lan nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Trì biến đổi từ đau đớn sang giận dữ tột cùng.
Cô biết rằng khi anh nhìn thế giới qua con mắt mới này, những ảo tưởng về hòa bình và trật tự mà phe "Giám Sát" đang xây dựng sẽ sụp đổ hoàn toàn trước thực tại tàn khốc của sự kiểm soát tâm linh.
"Họ không chỉ muốn xóa bỏ Khe Rãnh," Lâm Trì thì thầm, giọng nói truyền đi rõ ràng dù khoảng cách giữa họ với cung điện xa xôi đến khó tin.
"Họ đang thu thập năng lượng từ những người biến mất để nuôi dưỡng thứ gì đó ở đó."
Bạch Mộc Lan nắm chặt tay hắn lại, cảm giác lạnh giá lan tỏa qua lòng bàn tay cô.
"Và nếu chúng ta phá vỡ nó."
"Thì mọi ký ức bị phong ấn sẽ được giải phóng," Lâm Trì đáp lời, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía những tháp canh cao ngất đang phát ra những tia sáng xanh mờ ảo hướng thẳng vào cung điện.
"Nhưng trước hết, tôi cần biết ai là người đã cài đặt hệ thống này."
Hắn nhấc chân bước đi, bỏ lại sau lưng sự kinh hoàng của đám đông và sự bối rối của binh sĩ phe Cố Định.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều khiến mặt đất rung lên một tiếng vọng nhẹ, giống như nhịp đập của trái tim thế giới đang dần chậm lại chờ đợi một cú sốc lớn sắp tới.
Và rồi, từ sâu thẳm trong túi áo Lâm Trì, chiếc vòng tay bạc — vật duy nhất còn sót lại từ chuyến hành trình xuyên không đầy rủi ro vừa trải qua ở chương trước — bỗng nhiên nóng rực lên dữ dội.
Một dòng ký ức lạ lùng, thuộc về (không thuộc về) hắn nhưng lại quen thuộc đến rợn người, tràn vào tâm trí anh: đó là hình ảnh của chính mình đang đứng trong phòng thí nghiệm hiện đại, cầm một ống tiêm chứa đầy chất lỏng màu xanh và tự chích nó vào cổ tay trước khi nhấn nút khởi động cỗ máy thời gian.
Lâm Trì dừng bước đột ngột, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán khi nhận ra sự thật kinh hoàng: người bạn thân nhất của hắn — Tử Hà — không phải là một phiên bản song song ngẫu nhiên.
Hắn chính là nguyên nhân gây ra mọi thứ từ đầu đến cuối.
Tử Hà thản nhiên rút thanh kiếm máu đẫm từ sau lưng, ánh mắt hắn lạnh băng như đá.
Lâm Trì lùi bước, tim đập thump thump trong lồng ngực, cảm giác chết chóc bao trùm lấy hắn.
Lưỡi kiếm lao thẳng vào tim —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận