Chương 27

Không gian quanh Lâm Trì không còn là căn hộ quen thuộc nữa.

Nó đang co lại, như một nắm đấm vô hình siết chặt lấy lồng ngực anh.

Những mảnh vỡ của thời gian từ chương trước chưa kịp lắng xuống đã bắt đầu xoay tròn với tốc độ điên cuồng.

Chúng không phải là đá hay kim loại, mà là những mẩu ký ức bị xé toạc ra khỏi dòng chảy chính thống.

Lâm Trì nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ sự hỗn loạn trong đầu.

Logic của một nhà khoa học hiện đại đang chiến đấu khốc liệt với cảm giác sợ hãi nguyên thủy.

Anh không tin vào định mệnh.

Anh chỉ tin vào dữ liệu và biến số có thể kiểm soát được.

Nhưng lúc này, mọi phương trình đều sụp đổ trước mắt anh.

Bạch Mộc Lan xuất hiện bên cạnh, bước đi nhẹ nhàng như một bóng ma trong làn sương mù xám xịt cô tạo ra bằng độc dược đặc biệt.

Cô không nhìn Lâm Trì, ánh mắt lạnh lùng quét ngang khoảng trống phía trước nơi những bóng đen đang tụ tập.

"Đừng thử phân tích chúng bây giờ," Bạch Mộc Lan lên tiếng, giọng nói của cô cắt qua tiếng gió rít chói tai.

"Chúng là 'Đồng Hồ Đôi'.

Những kẻ canh giữ ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng." Lâm Trì mở mắt.

Trước mặt họ không còn những tên lính canh thô bạo như lần trước.

Thay vào đó là một nhóm người mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi những chiếc mặt nạ đồng hồ cũ kỹ.

Kim giây trên mặt nạ của chúng đang quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ khiến con mắt thường khó theo kịp.

"Có bao nhiêu?" Lâm Trì hỏi, giọng anh run nhẹ nhưng nỗ lực giữ sự bình tĩnh giả tạo.

"Đủ để giết cả hai ta," Bạch Mộc Lan đáp thẳng thắn.

Cô rút ra một cây kim bạc từ tay áo, đầu kim lấp lánh màu xanh lam độc hại.

"Nhưng chúng không muốn giết chúng ta ngay lập tức.

Chúng đang.

đếm." Không khí trở nên nặng nề hơn khi âm thanh tick-tắc bắt đầu xâm nhập vào não bộ của Lâm Trì.

Tiếng đó không đến từ bên ngoài mà vang lên trực tiếp trong sọ não anh, giống như tiếng vọng của một cú gõ cửa định mệnh.

Mỗi nhịp đập lại là một lời nhắc nhở rằng thời gian đang cạn kiệt cho cả hai thế giới này.

Lâm Trì đưa tay chạm vào chiếc vòng tay lạnh giá trên cổ tay trái.

Vật lưu niệm duy nhất còn sót lại từ chuyến hành trình xuyên không đầy rủi ro vừa trải qua giờ đây nóng lên rực rỡ, như thể nó đang hấp thụ năng lượng từ những mặt nạ đồng hồ kia.

Anh nhận ra một điều kinh hoàng: Chiếc vòng này không phải là vật trang sức ngẫu nhiên.

Nó là chìa khóa mở cánh cửa mà anh vô tình đã phá vỡ trong thế giới hiện đại của mình.

"Chúng ta cần di chuyển," Lâm Trì nói, kéo Bạch Mộc Lan lùi về phía sau bức tường đổ nát gần nhất.

"Nếu chúng đang đếm, nghĩa là có một điểm cuối cùng." Bạch Mộc Lan liếc nhìn anh, khóe miệng nhếch lên trong nụ cười cay đắng.

"Và nếu đó là lúc tất cả những kẻ biến mất trở lại?

Hoặc tệ hơn.

khi chính ngươi bị hút vào?" Lâm Trì không trả lời.

Anh không có câu trả lời cho điều đó.

Tất cả những gì anh biết là mình phải sống sót để tìm ra sự thật về phiên bản tương lai của chính mình – người bạn thân Tử Hà, kẻ mà giờ đây đang đứng ở phía bên kia hàng rào thực tại này.

Tên lính canh dẫn đầu bước tới.

Hắn không mang mặt nạ đồng hồ như những kẻ khác.

Khuôn mặt hắn trần trụi, nhưng da thịt lại chuyển màu xám xịt như đá granit phong hóa.

Trong tay hắn là một cây búa lớn được chế tác từ xương cốt của chính những 'Kẻ Biến Mất' trước đây.

Lâm Trì cảm thấy cơ thể mình tê liệt, không phải vì sợ hãi mà vì sự hiện áp đảo về năng lượng tinh thần từ kẻ thù này.

Hắn vung búa lên.

Không có tiếng gió rít, chỉ có một tia sáng đen sẫm bắn ra khỏi đầu búa, nhắm thẳng vào ngực Lâm Trì với tốc độ ánh sáng.

Phản ứng bản năng khiến anh cúi người xuống đất ngay lập tức.

Tia sáng xé rách lớp áo khoác của anh và làm cháy một vệt da thịt ở vai trái.

Cơn đau buốt lạnh lan tỏa khắp cơ thể, nhưng điều đáng sợ hơn là cảm giác trống rỗng nơi vết thương.

Nó không chảy máu mà đang hút lấy nhiệt độ từ cơ thể Lâm Trì, khiến ngón tay chân anh bắt đầu tê cóng.

"Đừng đứng yên," Bạch Mộc Lan hét lên khi cô lao tới, ném một viên thuốc nổ màu tím vào giữa khoảng cách hẹp giữa họ và tên lính canh.

Thuốc nổ phát ra đám khói dày đặc mang mùi hương của hoa tử đinh hương đã thối rữa – thứ độc dược vô hình có khả năng làm tê liệt giác quan trong vài giây ngắn ngủi.

Lâm Trì lợi dụng khoảnh khắc đó để lăn người sang bên cạnh, tránh né cú tấn công tiếp theo của cây búa xương cốt.

Hắn ta không hề bối rối trước đám khói, đôi mắt đỏ ngầu quét qua vùng mù mờ như thể có thể nhìn xuyên thấu mọi ngại vật lý.

Điều này cho thấy hắn đã vượt ra ngoài phạm vi cảm nhận thông thường – hoặc đơn giản là hắn thuộc về một chiều kích khác nơi mùi vị và thị giác không còn ý nghĩa nữa.

Lâm Trì thở dốc, mồ hôi lạnh đẫm trán anh.

Anh nhìn vào vết thương trên vai trái của mình.

Những mạch máu xung quanh vùng bị cháy đang chuyển sang màu đen ngòm, lan tỏa dần về phía tim như mạng nhện độc hại.

Năng lượng từ thế giới này không chỉ gây tổn thương thể xác mà còn ăn mòn linh hồn người mang ký ức hiện đại trong nó.

"Chúng ta không thể đánh bại hắn bằng sức mạnh vật lý," Lâm Trì nói với Bạch Mộc Lan khi cô đang cố gắng khâu lại vết rách trên áo choàng của mình để chuẩn bị các liều thuốc giải độc tiếp theo.

"Hắn là một phần của cơ chế bảo vệ tự nhiên nơi đây." Bạch Mộc Lan dừng tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía tên lính canh đang bước chậm rãi xuyên qua đám khói tan dần.

Ngươi định chạy hay chết?" "Không," Lâm Trì đáp lại, giọng anh trở nên kiên quyết hơn bất kỳ lúc nào trước đó.

Anh cúi xuống nhặt một mảnh vỡ kim loại từ đống đổ nát gần đó – đó là phần còn sót lại của một chiếc đồng hồ quả lắc cổ đại đã bị phá hủy.

"Tôi sẽ sửa đổi cơ chế." Bạch Mộc Lan nhướng mày, vẻ nghi ngờ rõ rệt trên gương mặt xinh đẹp nhưng đầy nguy hiểm của cô.

"Ngươi nói cái gì?" "Thời gian ở đây không tuyến tính," Lâm Trì giải thích nhanh chóng trong.

đang cố gắng chạm vào chiếc vòng tay nóng rực bên cổ tay trái để kích hoạt năng lượng tiềm ẩn còn lại.

"Nếu hắn là kim đồng hồ, thì tôi sẽ trở thành bánh răng bị kẹt giữa hai bộ phận đó." Anh nhắm mắt lại và tập trung tất cả ý thức của mình vào việc phân tích cấu trúc rung động từ những tia sáng đen vừa tấn công anh trước đó.

Trong tâm trí, hình ảnh một cỗ máy khổng lồ gồm vô số bánh răng vàng son đang quay ngược chiều bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết – đó chính là Khe Rãnh Thời Gian mà Viện Giám Sát luôn cố gắng che giấu bằng mọi giá dù phải hy sinh hàng ngàn mạng người để duy trì sự cân bằng giả tạo này.

Lâm Trì nhận ra rằng mình không thể thoát khỏi cái bẫy này nếu cứ tiếp tục nghĩ theo lối mòn của một nạn nhân bị lạc vào thế giới khác hoàn toàn xa lạ với quy luật vận hành nội tại vốn có từ lâu đời trước.

người chưa hề biết đến khái niệm gọi hồn hay triệu hồi linh hồn thông qua vật lưu niệm cá nhân để làm thay đổi dòng chảy lịch sử vốn đã định sẵn cho mỗi số phận riêng biệt thuộc về từng cá thể sinh tồn độc lập trên thế giới này!!!

Lâm Trì nhận ra rằng các tên lính canh còn lại đang phối hợp với nhau theo một nhịp điệu nhất định, giống như những chiếc kim đồng hồ.

Mỗi khi chúng di chuyển, có một khoảng trống nhỏ trong vòng vây, nhưng nó xuất hiện và biến mất nhanh chóng chỉ sau vài phần giây ngắn ngủi khiến con người bình thường khó lòng phản ứng kịp thời nếu không khả năng tiên tri hoặc giác quan thứ sáu phát triển vượt trội so với dân số trung bình cộng chung toàn xã hội loài người nói riêng!!!

Anh cần một góc nhìn khác.

Một cách tiếp cận hoàn toàn mới mẻ chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu lịch sử nào của Đại Tề cũng như không hề tồn tại dưới dạng lý thuyết khoa học hiện đại mà anh đã từng nghiên cứu suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng bên phòng thí nghiệm đầy chất hóa học độc hại và thiết bị đo đạc chính xác đến mức nanomet cực nhỏ.

mô siêu cấp cao độ!!!

Lâm Trì nhắm mắt lại, để cho giác quan của mình hòa nhập vào nhịp điệu tick-tắc đang vang vọng khắp nơi trong không gian này.

Anh cảm nhận được sự rung động từ mặt đất dưới chân mình – đó là tần số dao động của chính bức tường rào bao quanh khu vực nguy hiểm chết người mà họ đang đứng giữa lúc này đây!!!

Bạch Mộc Lan thấy vẻ mặt anh trở nên trống rỗng, đôi mắt nhắm nghiền trong khi cơ thể run lên bần bật do tác dụng phụ của năng lượng thời gian tiếp xúc trực diện với da thịt trần trụi chưa được bảo vệ bởi bất kỳ lớp áo giáp pháp thuật nào dù chỉ là loại thấp cấp nhất cũng đủ để ngăn chặn sự xâm nhập sâu vào nội tạng quan trọng bên trong khoang ngực bụng vốn dĩ rất mong manh dễ vỡ trước những ảnh hưởng tiêu cực từ môi trường khắc nghiệt nơi đây!!!

"Lâm Trì!" Cô gọi tên anh, giọng cô cao vút lên giữa tiếng ồn ào hỗn loạn xung quanh đang ngày càng trở nên khàn đục và nặng nề hơn từng giây một trôi qua chậm chạp như mật ong đặc quánh lại dưới ánh nắng mặt trời mùa hè oi bức ngột ngạt khó thở đến mức nghẹt mũi!!!

Nhưng anh không đáp lời.

Anh đang nghe thấy thứ gì đó sâu thẳm bên trong chính tâm trí của mình – tiếng thì thầm từ phiên bản tương lai mà anh từng gặp qua trong những cơn ác mộng lặp đi lặp lại hàng đêm trước khi chìm vào giấc ngủ say nồng đầy lo âu sợ hãi tột cùng!!!.

Cơn gió đó không mang theo mùi hương của hoa cỏ hay đất ẩm sau mưa.

Nó mang vị kim loại lạnh lẽo và tanh hôi của máu cũ.

Một thứ mùi mà Đan Lương đã ngửi thấy trong những giấc mơ kinh hoàng nhất của mình, nơi thế giới này sụp đổ thành đống tro tàn xám xịt dưới bầu trời đen nhánh.

Hắn đứng sững lại giữa dòng người đang chen chúc nhau tiến về phía cánh cổng đá cổ xưa kia.

Mọi ánh mắt đều hướng về phía trước, háo hức và đầy tham vọng.

Nhưng hắn thì không.

Hắn cảm thấy một sự tách biệt kỳ lạ, như thể mình là một bóng ma lạc lõng trong thế giới của những kẻ sống thực tế.

Tiếng thì thầm ấy lại vang lên lần nữa.

Không phải từ bên ngoài.

Nó xuất phát ngay giữa tâm trí hắn, rõ ràng và sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào mà hắn từng cầm trên tay.

Hắn nhắm chặt mắt lại, cố gắng lắc đầu để xua đuổi cảm giác mơ hồ đang xâm chiếm ý thức.

Đây không phải là ảo tưởng.

Hắn biết điều này.

Trong thế giới cũ của mình, nơi khoa học và logic thống trị tuyệt đối, những triệu chứng như thế này sẽ được chẩn đoán là stress quá mức hoặc bệnh lý thần kinh.

Nhưng ở đây?

Ở cái thế giới đầy ma thuật và kiếm ý điên rồ này, nó có thể là một lời cảnh báo từ chính linh hồn hắn đang phản ứng lại với mối đe dọa cận kề.

Một bàn tay thô ráp đặt lên vai hắn.

Hắn giật mình quay đầu lại.

Đó là Tử Hà, gương mặt cậu ta trắng bệch hơn bình thường, mồ hôi lạnh bám đầy trên trán dù không khí xung quanh vẫn khô nóng khó chịu.

"Lương," Tử Hà thì thầm, giọng nói run rẩy đến mức gần như không thể nghe thấy trong tiếng ồn ào của đám đông.

"Mày có cảm thấy.

khác lạ không?" Đan Lương nhìn vào đôi mắt bạn mình.

Trong đó là sự sợ hãi nguyên thủy, loại sợ hãi mà con người dành cho bóng tối và những điều chưa biết.

Hắn gật đầu chậm rãi.

Sự đồng điệu giữa họ trong khoảnh khắc này sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào có thể diễn tả được.

Họ không cần phải giải thích cảm giác nặng nề đang đè nén lên lồng ngực của mỗi người.

"Chúng ta đã bỏ lỡ thứ gì đó," Đan Lương đáp lại, giọng trầm và chắc nịch hơn bình thường.

"Thứ gì đó nằm ngay giữa chúng ta mà chúng ta đã mù quáng bước qua." Tử Hà nuốt nước bọt một cách khó khăn.

Cánh cổng đá phía trước bắt đầu phát ra những tia sáng xanh lét, tạo thành một lối đi xuyên không gian.

Những người xung quanh reo hò phấn khích, lao vào ánh sáng ấy như thể họ đang tìm kiếm sự cứu rỗi hay sức mạnh tối thượng.

Nhưng với Đan Lương và Tử Hà, cánh cổng đó trông giống như miệng của một con thú khổng lồ đói khát đang chờ đợi nạn nhân tiếp theo.

Hắn quay người lại, kéo tay Tử Hà đi về phía sau, ngược chiều với dòng (đám đông).

Những ánh mắt nghi ngờ và tức giận từ những kẻ xung quanh bắt đầu đổ xuống họ.

Một vài giọng nói chế giễu vang lên trong không khí ngột ngạt.

"Đồ ngu ngốc," một gã đàn ông to lớn mặc áo choàng đỏ gầm gừ khi hắn đi ngang qua.

"Chúng sẽ bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này!" Đan Lương không nhìn lại.

Hắn tập trung vào bước chân của mình, cảm nhận từng viên đá dưới lòng bàn chân đang run rẩy nhẹ nhàng như thể chúng cũng sợ hãi điều gì đó.

Cơn địa chấn nhỏ ấy lan tỏa từ sâu trong lòng đất, báo hiệu rằng cấu trúc nơi đây không ổn định chút nào.

Họ di chuyển nhanh hơn, thoát khỏi sự bao vây của đám đông cuồng nhiệt để tìm một nơi yên tĩnh hơn.

Hành lang bên hông đền thờ tối om và lạnh lẽo, tạo ra một tương phản mạnh mẽ với ánh sáng chói lóa ở phía trước.

Bức tường đá sần sùi chạm khắc những hình ảnh cổ xưa mà Đan Lương không thể đọc hiểu ngôn ngữ của chúng.

Khi họ dừng lại trong bóng tối, hơi thở gấp gáp là âm thanh duy nhất vang lên.

Tử Hà dựa lưng vào bức tường, hai tay ôm lấy đầu gối, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập mạnh như trống trận.

"Mày nghĩ đó là gì?" Tử Hà hỏi, giọng nói vỡ vụn vì sợ hãi.

"Tại sao mọi người lại.

tại sao họ không thấy nó?

Tại sao chỉ có chúng ta?" Đan Lương nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng thì thầm trong đầu mình một lần nữa.

Lần này, nó rõ ràng hơn.

Nó không còn là những từ ngữ rời rạc mà là hình ảnh.

Một thành phố đổ nát.

Những tòa nhà cao tầng bị bẻ gãy như que diêm.

Và ở giữa tàn tích đó, đứng trên đỉnh của sự hủy diệt, là bóng dáng của một người phụ nữ với đôi mắt màu đỏ rực rỡ như máu tươi đang chảy.

*"Họ không thấy vì họ đã mù quáng,"* tiếng thì thầm đáp lại trong tâm trí Đan Lương.

mày sẽ phải trả giá cho sự tỉnh thức này."* Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn trước đây rất nhiều.

Sự ngây thơ của cậu sinh viên đại học năm hai mươi mốt tuổi đã chết đi cùng với thế giới cũ của hắn.

Giờ đây, chỉ còn lại một kẻ sống sót trong rừng rậm nguy hiểm nhất mà hắn từng biết đến.

"Chúng ta không thể tin vào bất kỳ ai," Đan Lương nói chậm rãi, từng từ ngữ như những viên đá nặng nề rơi xuống giữa hai người họ.

"Không phải phe Hiệp hội Ma Thuật với vẻ ngoài hào nhoáng của chúng.

Cũng không phải phe Những Kẻ Lạ mặt nạ đạo đức giả kia." Tử Hà nhìn hắn chằm chằm, sự hoang mang trên khuôn mặt cậu dần chuyển hóa thành một quyết tâm cứng rắn nào đó.

Trong thế giới này, nơi cả hai phe đều sai lầm trong cách tiếp cận của mình với nguồn sức mạnh cổ xưa đang thức dậy, họ không có chỗ đứng trong bất kỳ hệ thống đạo đức nào đã định sẵn.

"Vậy thì chúng ta làm gì?" Tử Hà hỏi, giọng nói now (bây giờ) mang theo một sự kiên quyết mới mẻ mà Đan Lương chưa từng thấy ở cậu bạn thân thiện và hơi nhu nhược này trước đây.

Đan Lương bước ra khỏi bóng tối, tiến vào ánh sáng mờ ảo từ khe hở của những tảng đá phía trên đầu.

Ánh nắng mặt trời chiếu xuống tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng trong không khí tĩnh lặng.

Hắn đưa tay lên chạm vào bức tường đá lạnh lẽo bên cạnh mình.

Ở đó, dưới lớp rêu mốc và thời gian bào mòn, là một ký tự khắc sâu mà hắn đã bỏ qua khi vội vã chạy trốn đám đông.

Nó trông giống như con mắt của chính hắn trong thế giới cũ — biểu tượng của công ty đa quốc gia nơi hắn từng làm việc trước khi bị cuốn vào cuộc phiêu lưu này.

Một sự trùng hợp ngẫu nhiên?

Hay là một thiết kế có chủ đích từ những kẻ đã đưa hắn đến đây?

Hắn dùng móng tay cào mạnh lên lớp rêu mốc, phơi bày phần đá bên dưới rõ ràng hơn.

Và rồi, một phát hiện khiến máu trong cơ thể hắn đóng băng hoàn toàn.

Ký tự đó không đơn thuần là một hình khắc ngẫu nhiên.

chuyển động.

Những đường nét bằng đá sống dậy như những con rắn nhỏ xíu bò ra khỏi bề mặt tường, quấn quanh ngón tay của Đan Lương với một sự lạnh giá thấu xương.

Hắn cố gắng rút tay lại nhưng bị giữ chặt bởi sức mạnh siêu nhiên nào đó phát ra từ chính bức tường đền thờ cổ xưa này.

Tử Hà hét lên và lao tới để giúp đỡ bạn mình.

Nhưng khi cậu chạm vào cánh tay đang run rẩy của Đan Lương, một luồng điện xanh lét chạy dọc theo cơ thể cả hai người họ, kết nối họ lại với nhau trong một mạng lưới năng lượng mà không ai trong số họ hiểu rõ bản chất.

Và rồi, từ sâu thẳm bên trong bức tường đá nơi ký tự đó đang sống động chuyển động, một giọng nói vang lên — không phải bằng âm thanh vật lý
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập