Chương 37
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ hẹp lọc xuống, cắt ngang những đám mây bụi lơ lửng, tạo nên những vệt vàng mờ ảo trên mặt bàn đá đen bóng.
Lâm Trì đứng im bất động, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ đôi nằm giữa đống tàn tích trước mặt anh.
Vật thể đó không còn là một công cụ đo thời gian đơn thuần nữa mà giống như một sinh vật đang hấp hối, vỏ ngoài bị vỡ vụn lộ ra những bộ phận cơ khí phức tạp bên trong.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cảm giác chóng mặt vẫn còn dư âm từ cú va chạm tinh thần vừa rồi.
Ký ức về khuôn mặt người bạn thân nhất — hay đúng hơn là phiên bản tương lai của chính hắn — vẫn chưa kịp phai mờ.
Lời thì thầm "Ngươi đã quên" vang vọng trong tai như một lời nguyền khó thoát.
Nhưng giờ không phải lúc để suy sụp.
Logic mới là vũ khí duy nhất còn lại.
Hắn cần hiểu rõ thứ này, dù cái giá phải trả có thể là sự điên loạn vĩnh viễn.
Bạch Mộc Lan đứng ở góc phòng, tay vẫn nắm chặt cây kim châm độc trong lòng bàn tay ẩm ướt.
Ánh mắt cô lạnh lẽo quét qua từng mảnh vỡ trên sàn nhà, nghi ngờ nhưng không nói gì.
Cô biết Lâm Trì đang tìm kiếm điều gì đó mà cả hai phe chính trị đều muốn che giấu.
Nếu anh ấy thất bại lần này, họ sẽ cùng nhau biến mất vào Khe Rãnh Thời Gian, trở thành những bóng ma lang thang giữa quá khứ và tương lai.
Lâm Trì cúi xuống, nhặt một mảnh kim loại nhỏ từ đống đổ nát.
Nó nóng hổi đến mức đốt cháy đầu ngón tay, nhưng anh không hề buông ra.
Đây là lõi năng lượng tinh thần của đồng hồ.
Anh cần tách nó ra để phân tích cấu trúc bên trong trước khi hiện tượng thời gian xung quanh ổn định trở lại.
Nếu chậm trễ thêm vài giây nữa, toàn bộ căn phòng sẽ bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn mà hắn vừa chứng kiến lúc nãy.
Hắn mở chiếc hộp công cụ bằng gỗ mun đặt trên bàn lấy một cặp kìm nhíp làm từ thép tinh luyện và kính lúp pha lê đặc chế.
Ánh mắt sắc bén như dao cạo, Lâm Trì bắt đầu tháo rời từng bánh răng li ti bên trong cơ chế đồng hồ đôi.
Mỗi chuyển động đều được tính toán chính xác đến micromet, dựa trên kiến thức về cơ học cổ đại mà anh đã nghiên cứu từ những bản khắc đá bị lãng quên tại thư viện cấm địa.
"Mỗi chiếc bánh răng này tương ứng với một khoảnh khắc cụ thể," Lâm Trì thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước.
"Chúng không chỉ đo đếm thời gian trôi qua, chúng ghi lại sự lựa chọn."
Anh dùng đầu kim nhọn nhẹ nhàng đẩy trục chính lệch đi ba độ.
Ngay lập tức, những ký tự khắc trên bề mặt đồng hồ bắt đầu xoay chuyển theo chiều ngược kim đồng hồ.
Không phải là chữ Hán hay văn bản cổ điển nào anh từng biết.
Chúng trông giống như các công thức toán học lượng tử bị bóp méo bởi áp lực của không-thời gian cong.
Bạch Mộc Lan bước lại gần hơn, mùi hương thảo dược đắng chát tỏa ra từ y phục cô khiến không khí xung quanh dịu bớt phần nào sự ngột ngạt.
"Ngươi đang làm gì?" Cô hỏi, giọng trầm lạnh nhưng ẩn chứa lo lắng tột độ.
"Nếu ngươi phá vỡ cân bằng năng lượng, cả Viện này sẽ sụp đổ trong tích tắc."
"Đang cố gắng tìm ra điểm gãy," Lâm Trì đáp mà không nháy mắt.
"Thời gian ở đây không tuyến tính.
Nó bị lặp lại tại một nút thắt cụ thể.
Và chiếc đồng hồ này chính là chìa khóa mở hoặc đóng cái nút đó."
Anh quay kính lúp lại, phóng to hình ảnh của những đường rãnh sâu thẳm bên trong trục quay.
Những vết xước ấy không phải do hao mòn tự nhiên mà là dấu tích của lực tác động cực lớn từ bên ngoài — hay nói cách khác, từ một thực thể cố gắng xuyên qua bức màn thời gian để trở về quá khứ.
Lâm Trì cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bình thường.
Một giả thuyết điên rồ đang hình thành trong đầu anh.
Nếu những vết xước này trùng khớp với ngày tháng mà "Kẻ Biến Mất" lần đầu tiên xuất hiện ở Đại Tề, thì có nghĩa là nguyên nhân không nằm ở sự cố gắng cứu vãn của con người.
Mà nó đến từ chính hệ thống kiểm soát thời gian vốn đã bị lỗi ngay từ khởi nguồn.
Hắn đưa ngón tay run rẩy chạm vào một trong những vết xước sâu nhất.
Tức thì, một luồng điện xanh lam chạy dọc theo tĩnh mạch cánh tay anh, mang theo hàng loạt hình ảnh hỗn loạn: lửa cháy, máu chảy và tiếng khóc của trẻ con vang lên như xé toạc không gian xung quanh.
Cơn đau dữ dội khiến Lâm Trì suýt nữa té ngã.
Hắn quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu để cố gắng giữ ý thức tỉnh táo giữa maelstrom ký ức đang tràn vào não bộ.
Những hình ảnh đó quá rõ ràng đến mức đáng sợ — chúng không phải là ảo giác mơ hồ mà là những sự kiện lịch sử đã từng xảy ra thực tế trên đất nước Đại Tề rộng lớn từ rất lâu trước đây đúng không?
"Đừng chạm vào nó!" Tiếng hét của Bạch Mộc Lan vang lên chói tai.
Cô lao tới muốn kéo anh đứng dậy, nhưng bàn tay cô bị đẩy phăng đi bởi một lực vô hình tỏa ra từ chiếc đồng hồ đôi đang rung động dữ dội trên mặt bàn.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những bức tường đá vững chãi trở nên trong suốt như thủy tinh, để lộ ra bầu trời đen sẫm đầy sao lấp lánh phía bên kia — một cảnh tượng không thể tồn tại ở giữa lòng thành phố cổ kính này.
Tiếng tích tắc của đồng hồ giờ đây nghe giống như tiếng bước chân khổng lồ đang tiến lại gần mỗi giây mỗi sát hơn nữa.
Lâm Trì nghiến răng chịu đựng nỗi đau xé thịt, cố gắng tập trung vào việc sắp xếp lại các bánh răng theo thứ tự đặc biệt mà anh vừa giải mã được từ những ký tự xoay chuyển kia.
Nếu không kích hoạt đúng trình tự, toàn bộ năng lượng tích tụ sẽ phát nổ và xóa sổ mọi dấu vết của họ khỏi lịch sử — kể cả hiện tại này.
hai." Hắn khạc ra một ngụm máu tươi dính vào trang giấy cổ đang cháy dở trước mắt mình lúc ấy rồi nữa chứ gì?
Những ký tự trên đó bỗng xê dịch, ghép thành khuôn mặt người vừa bị hắn đâm xuyên tim trong ảo ảnh xảy ra chỉ vài phút trước.
sao giờ đây lại cảm giác như đã trải qua cả một kiếp đời dài đằng đng đầy rẫy những bi kịch mất mát đau thương không thể nào quên lãng được nữa đâu.
Hắn xoay bánh răng thứ ba với tất cả sức lực còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ này của chính mình hiện tại rồi nữa chứ gì?
Cơ chế đồng hồ phát ra một âm thanh trầm đục, giống như tiếng thở dài of a dying world, và ánh sáng đỏ máu từ những vết nứt bắt đầu chuyển sang màu xanh lam lạnh lẽo.
Bạch Mộc Lan lùi lại bước, mắt mở to kinh hoàng nhìn thấy cảnh tượng trước mặt mình lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Chiếc đồng hồ đôi đang levitate lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một cột ánh sáng trắng xoá chiếu thẳng lên trần nhà đá vòm cao ngất của phòng thí nghiệm cổ kính này ngay bây giờ đây.
Lâm Trì cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã ngừng hoạt động.
Hắn biết rằng khoảnh khắc sắp tới sẽ thay đổi hoàn toàn hiểu biết của anh về thế giới xung quanh — và có lẽ cả số phận của chính linh hồn đang bị phân liệt bên trong đầu anh nữa chứ gì?
Khi ánh sáng dịu dần, Lâm Trì mở mắt ra và nhận thấy mình không còn đứng giữa phòng thí nghiệm hỗn loạn kia.
Thay vào đó, hắn đang một căn phòng trống rỗng vô tận, chỉ có duy nhất một chiếc bàn đá cổ kính màu xám xịt đặt chính giữa dưới ánh đèn dầu leo lét phát ra từ ngọn nến bên cạnh.
Không khí ở đây tĩnh lặng đến mức đáng sợ, không hề có tiếng tích tắc của đồng hồ hay bất kỳ âm thanh nào khác vang lên trong khoảng không gian mênh mông này cả đúng không?
Trên mặt bàn đá là một cuốn sách mở toang ra, trang giấy cũ kỹ nhưng những dòng chữ khắc trên đó lại sắc bén như vừa được viết mới đây thôi.
Lâm Trì bước tới gần, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi hắn nhìn thấy tên mình được ghi rõ ràng ngay đầu tiên bên cạnh dòng ngày tháng cách đây ba mươi năm trước kia — một khoảng thời gian mà anh thậm chí chưa từng tồn tại trên thế giới này nếu xét theo logic thông thường của con người chúng ta bây giờ rồi nữa chứ gì?
không thể nào." Lâm Trì thì thầm, giọng run rẩy bất lực.
Hắn lật sang trang tiếp theo và thấy hàng loạt những ký ức chi tiết về cuộc đời mình — từ lúc sinh ra cho đến giây phút vừa mới xảy ra chỉ vài khắc trước đây.
sao giờ đây lại cảm giác như đã sống qua bao nhiêu kiếp người khác nhau đầy rẫy những bi kịch mất mát đau thương không thể nào quên lãng được nữa đâu.
Nhưng điều khiến hắn hoàn toàn sững sờ là phần cuối cùng của cuốn sách ấy bị mờ đi bởi một chất lỏng đỏ thẫm — máu tươi đang nhỏ giọt từ trần nhà cao vút xuống từng hạt một rơi trực tiếp vào trang giấy trắng tinh kia ngay trước mắt anh lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Bạch Mộc Lan xuất hiện bên cạnh hắn, khuôn mặt tái nhợt mất hết vẻ lạnh lùng vốn có của người chiến lược gia thông minh tuyệt đỉnh này.
"Đừng đọc nó," cô nói với giọng nhẹ nhàng nhưng đầy khẩn trương.
"Nếu ngươi biết quá nhiều về tương lai được định sẵn bởi Viện Giám Sát thì linh hồn của chúng ta sẽ bị phong ấn vĩnh viễn trong vòng xoáy thời gian vô tận này ngay bây giờ đây."
Lâm Trì không đáp lời.
Hắn đang cố gắng tập trung vào những dòng chữ cuối cùng còn sót lại trên trang giấy trước khi vết mực đỏ lan tỏa che khuất tất cả nội dung quan trọng nhất mà anh cần tìm hiểu rõ ràng để giải thoát cho chính mình và bạn bè thân thiết xung quanh ra khỏi cái bẫy tử thần này ngay lập tức.
Cuốn sách bắt đầu đóng sầm lại một cách tự động, phát ra tiếng va chạm mạnh mẽ như tiếng sét xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vốn có của nơi đây lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Lâm Trì cảm thấy một bàn tay vô hình đang nắm chặt lấy cổ họng hắn từ phía sau lưng, ép anh phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất mà cả hai phe chính trị đều cố tình che giấu hoặc vô tâm bỏ qua vì lợi ích riêng tư ngắn hạn của họ lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Lâm Trì đóng cuốn sách lại, tay run rẩy không kiểm soát được.
Anh biết rằng mình vừa chạm vào một bí mật lớn hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng trước đây bao giờ chưa từng trải qua cảm giác kỳ diệu như thế này đâu lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Chiếc đồng hồ đôi không chỉ là vật lưu niệm — nó là một phần của hệ thống kiểm soát thời gian phức tạp được thiết kế để giam cầm linh hồn của "Kẻ Biến Mất" thay vì giải phóng họ vào hư vô vĩnh hằng.
Và kinh khủng hơn cả, những dòng chữ cuối cùng trên trang giấy đó hé lộ rằng Văn Thiên Uy — kẻ thù số một hiện tại đang săn lùng anh hung tàn nhẫn này — thực chất là người duy nhất nắm giữ chìa khóa phá vỡ hệ thống nô lệ thời gian ấy mãi mãi.
Lâm Trì ngước lên nhìn phía trước, nơi bóng tối dày đặc đang dần tan biến để lộ ra hình ảnh mờ ảo của một cánh cửa sắt đen sẫm đứng chễm chệ giữa khoảng không trống rỗng vô tận kia ngay bây giờ đây.
Trên cánh cửa đó khắc dòng chữ bằng máu tươi: "Chỉ có cái chết mới dẫn đến sự tự do tuyệt đối."
Hắn biết mình phải bước qua nó, dù điều đó có nghĩa là từ bỏ mọi thứ anh đã từng tin tưởng cho đến thời điểm hiện tại này.
Nhưng khi Lâm Trì vừa nhấc chân lên định tiến về phía trước thì một giọng nói quen thuộc vang lên ngay bên tai hắn — không phải của Bạch Mộc Lan hay bất kỳ ai trong quá khứ xa xưa kia nữa đâu mà chính là tiếng nói nội tâm lạnh lùng đầy sự mỉa mai từ phiên bản tương lai bị phân liệt đang ẩn sâu bên trong tiềm thức anh lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu họ sao?" Giọng hỏi đó vang lên rõ ràng đến mức khiến Lâm Trì suýt nữa ngã quỵ xuống nền đá lạnh giá ngay lập tức.
"Hay là ngươi chỉ đơn thuần muốn gia tăng thêm một nạn nhân nữa cho bộ sưu tập ký ức đau thương của chính mình mà thôi."
Lâm Trì nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh như băng.
Hắn quay phắt lại đối mặt với bóng tối đang bao phủ lấy hắn từ mọi phía xung quanh căn phòng trống rỗng vô tận này lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Và trong khoảnh khắc im lặng chết chóc tiếp theo ấy, một cánh cửa thứ hai xuất hiện bên cạnh — không phải bằng sắt đen sẫm như trước kia mà được làm hoàn toàn từ những mảnh vỡ của chiếc đồng hồ đôi đang chảy máu đỏ thẫm bao phủ khắp nơi.
Trên đó chỉ có duy nhất ba chữ khắc sâu tạc vào kim loại nóng hổi: "Đừng tin ai."
Vị trí khắc chữ bỗng rã ra thành máu tươi, hòa vào khe nứt giữa hai cánh cửa đang chậm rãi khép lại.
Hắn vươn tay ra để kịp thò chân qua trước khi bị kẹt lại, nhưng một bàn tay lạnh toát bỗng tóm lấy cổ tay.
Tiếng kim loại va chạm vang lên —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận