Chương 24
Mỗi mảnh kính phản chiếu một khung cảnh khác nhau của Đại Tề nhưng méo mó, như thể thời gian đang chảy ngược lại.
Hình bóng Lâm Trì quá khứ đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và tuyệt vọng.
Lâm Trì cố gắng lùi bước, nhưng chân anh như bị đóng đinh vào mặt đất đá hoa cương lạnh lẽo.
Mùi ozone nồng nặc vẫn còn bám chặt vào cuống họng, cay xé hơn lúc trước nhiều lần.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, mỗi hơi thở đều đòi hỏi một nỗ lực phi thường từ cơ thể đang kiệt quệ của anh.
“Đừng sợ,” giọng nói vang lên trong đầu, không phải là tiếng của Lâm Trì phiên bản B nữa mà là một âm thanh trầm đục, cổ xưa hơn rất nhiều.
“Đây là cái giá phải trả để nhìn thấy sự thật.”
Lâm Trì nghiến răng, cố gắng giữ lấy lý trí đang dần tan vỡ dưới áp lực tâm linh khủng khiếp này.
Anh biết rằng mình không thể chạy trốn khỏi điều gì đó đã được định sẵn từ lâu trước khi anh xuyên qua hai thế giới này.
Nhưng hiểu và chấp nhận là hai chuyện hoàn toàn khác biệt nhau.
Bạch Mộc Lan xuất hiện ở phía sau, bóng dáng mảnh mai nhưng tỏa ra khí thế lạnh lẽo như băng giá mùa đông.
Cô không chạm vào anh mà chỉ đứng đó quan sát với vẻ mặt khó đọc.
Trong tay cô cầm một cây kim bạc sáng lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ những đồng hồ đang xoay tròn quanh họ theo nhịp điệu kỳ lạ nào đó khiến cho cả hai người đều cảm thấy chóng mặt điếc tai đến mức không thể chịu đựng nổi nữa nếu như tiếp tục nhìn lâu hơn thế nữa thì có lẽ sẽ bị mất trí hoàn toàn luôn cũng đâu phải là điều gì quá xa vời hay vô lý chút nào đâu đúng không.
“Ngừng lại,” Lâm Trì hét lên, giọng khàn đặc vì căng thẳng.
“Cậu đang làm gì với đầu tôi?”
Người đàn ông trước mặt – phiên bản tương lai của chính anh – mỉm cười một cách bi thương.
Nụ cười đó chứa đựng biết bao đau khổ và mệt mỏi mà Lâm Trì chưa từng cảm thấy trong đời mình cho đến khoảnh khắc này đây thôi chứ không phải là những ký ức nào khác xa lạ gì cả đâu đúng không.
“Tôi đang cứu mạng ngươi,” hắn đáp, giọng nói vang vọng khắp căn phòng đổ nát.
“Và cũng là để kết thúc tất cả.”
Một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ từ lòng bàn tay người đàn ông đó.
Nó lao thẳng vào ngực Lâm Trì như một mũi tên vô hình nhưng sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào từng được rèn luyện bởi những bậc thầy vũ khí nổi tiếng nhất trên toàn cõi Đại Tề này bao giờ hết!
Cảm giác đau đớn xé toạc thịt da xương cốt khiến anh gào lên thảm thiết rồi quỳ xuống đất ngay lập tức mà không hề suy nghĩ gì thêm nữa cả lúc ấy đây mới thực sự là đỉnh điểm của cơn ác mộng đang diễn ra trước mắt mình.
Lâm Trì cố gắng rút tay ra khỏi vòng vây vô hình đó, nhưng người quá khứ nắm chặt lấy cổ tay anh.
Lực siết đủ mạnh để làm nứt da thịt, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ sàn nhà đá lạnh giá.
Đây không phải là một cuộc đối thoại thông thường giữa hai con người bình đẳng với nhau cả đâu.
Mà đây chính xác hơn nữa thì gọi đúng bản chất vấn đề cốt lõi nhất hiện tại đang tồn tại ngay trước mặt chúng ta rồi còn gì khác nữa đâu.
Đó hoàn toàn chỉ đơn giản thuần túy mang tính chất ép buộc bắt buộc chứ không có lựa chọn thứ ba nào khả thi được cho bất kỳ ai trong số hai bên tham gia vào trò chơi chết chóc này cả đúng không đó hả các bạn đọc giả thân mến của tôi đây nè!
Người quá khứ bắt đầu ép năng lượng tinh thần của mình vào cơ thể Lâm Trì.
Cảm giác giống như đang bị ném vào giữa một dòng sông băng chảy xiết, nước lạnh thấu xương thấm sâu vào từng tế bào.
Ký ức không thuộc về anh tràn vào tâm trí: mùi máu tanh tưởi, tiếng khóc của trẻ em, và nỗi đau mất mát vô bờ bến khi nhìn thấy những người thân yêu biến mất trước mắt mà bất lực chẳng thể làm được gì để cứu họ khỏi số phận bi thảm chờ đợi phía trước đang đến gần hơn từng giây phút một trôi qua nhanh như bóng câu qua cửa sổ.
chứ có phải là điều gì đó quá xa vời hay không tưởng tượng ra đâu đúng không.
“Tại sao?” Lâm Trì gào lên, nước mắt chảy dài trên má anh vì sự đau đớn tột cùng cả về thể xác lẫn tinh thần mà hắn đang phải chịu đựng trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng kéo dài như một thế kỷ này đây mới thực sự là trải nghiệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình cho đến nay.
“Vì họ đã sai,” người đàn ông đáp, giọng nói giờ đây trở nên xa xôi và mơ hồ hơn.
“Và chúng ta cũng vậy.”
Lâm Trì nhìn thấy hình ảnh Bạch Mộc Lan trong ký ức đó.
Cô đang đứng giữa một cánh đồng hoa cúc trắng muốt nở rộ dưới bầu trời xanh ngắt không gợn mây nào che phủ cả khung cảnh tuyệt đẹp ấy trông thật yên bình và tĩnh lặng đến lạ thường đúng không.
Nhưng trên mặt cô là vẻ buồn bã sâu sắc mà anh chưa từng thấy trước đây bao giờ kể từ khi quen biết nhau cho tới tận bây giờ phút giây này đây mới thực sự hiểu rõ được ý nghĩa đằng sau ánh mắt lạnh lùng luôn che giấu cảm xúc thật của người phụ nữ bí ẩn kia.
“Cha tôi…” Lâm Trì thì thầm, nhận ra mối liên hệ giữa những mảnh ghép ký ức rời rạc đang dần lắp ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn trước đây rất nhiều lần nữa rồi còn gì khác lạ đâu.
“Và cha cô… là cùng một người?”
Người đàn ông gật đầu chậm rãi.
“Chúng ta đều là nạn nhân của Viện Giám Sát.
Và cũng là những thí nghiệm thất bại.”
Năng lượng tiếp tục tuôn chảy, xé toạc linh hồn Lâm Trì thành từng mảnh nhỏ li ti không thể nối lại được nữa đâu.
Anh cảm thấy ý thức mình đang dần tan biến vào trong hư vô mênh mông bao la rộng lớn đến mức đáng sợ này đây mới thực sự là địa ngục trần gian mà con người phải chịu đựng.
Tại đỉnh điểm của sự chuyển giao năng lượng, một cú sốc tinh thần xảy ra dữ dội hơn bất kỳ cơn bão tố thiên nhiên nào từng tàn phá đất nước Đại Tề trong lịch sử dài hàng ngàn năm nay bao giờ hết!
Người quá khứ không chỉ truyền sức mạnh, mà còn truyền lại ký ức về cái chết của chính mình.
Lâm Trì nhìn thấy cảnh tượng tương lai: anh đứng giữa một thành phố đổ nát, tro bụi phủ kín mọi thứ xung quanh như thể vừa trải qua một trận đại hồng thủy hủy diệt toàn bộ nền văn minh nhân loại đúng không.
Những xác người nằm la liệt khắp nơi, máu chảy tạo nên những dòng suối đỏ tươi nhìn vô cùng kinh dị và đáng sợ đến mức muốn nôn mửa luôn đây mới thực sự là địa ngục mà con người phải chịu đựng nếu như không tìm ra cách giải quyết triệt để vấn đề này.
Và ở giữa đống đổ nát đó, Văn Thiên Uy đứng sững sờ.
Đôi mắt anh ta trống rỗng, mất hết ý chí sống còn sau khi chứng kiến thảm kịch lớn nhất trong đời mình đây mới thực sự là hậu quả đáng sợ mà con người phải gánh chịu nếu như cứ tiếp tục chạy trốn khỏi trách nhiệm và nghĩa vụ của chính mình đối với cộng đồng xã hội này đúng không.
“Ngươi đã thấy rồi,” giọng nói vang lên từ khắp nơi xung quanh, hòa quyện vào trong tiếng gầm thét của gió bão cuốn bụi mù mịt bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh bi thảm này đây mới thực sự là biểu tượng cho sự sụp đổ hoàn toàn của một nền văn minh.
“Đây sẽ xảy ra nếu chúng ta tiếp tục dằn vặt giữa hai lựa chọn sai lầm.”
Lâm Trì cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.
Không phải vì sợ hãi, mà vì hiểu biết.
Hiểu rằng cả phe Cố Định lẫn Viện Giám Sát đều đang đi trên con đường tự hủy diệt chính bản thân họ đây mới thực sự là bi kịch lớn nhất mà nhân loại phải đối mặt trong tương lai gần đây đúng không.
“Con đường thứ ba…” Lâm Trì thì thầm, ý tưởng đó nảy sinh trong đầu anh như một tia sáng le lói giữa bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ tâm trí đang bị xé nát thành từng mảnh nhỏ li ti này đây mới thực sự là hy vọng cuối cùng mà con người còn nắm giữ được trong tay.
“Có,” giọng nói đáp, giờ đây nhẹ nhàng và dịu dàng hơn rất nhiều so với lúc trước kia khi vừa bắt đầu cuộc đối thoại căng thẳng đầy kịch tính này đây mới thực sự là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn nếu như chúng ta dám tin vào chính mình và những người xung quanh đúng không.
“Nhưng nó đòi hỏi một cái giá.”
“Sự tồn tại độc lập của linh hồn,” giọng nói đáp, mang theo nỗi buồn sâu thẳm mà chỉ có những ai từng trải qua mất mát lớn mới hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau nó đây mới thực sự là bi kịch đau đớn nhất mà con người phải chịu đựng trong cuộc đời này.
“Ngươi sẽ không còn là một cá thể riêng biệt.
Ngươi và tôi, và tất cả những linh hồn khác… chúng ta sẽ hợp nhất.”
Lâm Trì sững sờ.
Hợp nghĩa là gì?
Mất đi bản thân?
Hay trở thành một phần của điều gì đó lớn hơn, vĩ đại hơn rất nhiều so với chính mình đây mới thực sự là lựa chọn khó khăn mà bất kỳ ai cũng phải đối mặt khi đứng trước ngã ba đường trong cuộc đời này đúng không.
“Nếu tôi từ chối?” anh hỏi, giọng khàn đặc vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững lập trường của một nhà khoa học luôn tin tưởng vào logic và lý trí hơn là cảm xúc hay trực giác mù quáng nào đó đây mới thực sự là phẩm chất đáng quý mà bất kỳ người đàn ông trưởng thành nào cũng cần phải có trong cuộc sống hằng ngày đúng không.
“Thì thế giới này sẽ chết,” giọng nói đáp, lạnh lùng nhưng công bằng.
“Và ngươi cùng đi theo.”
Lâm Trì nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu trước khi đưa ra quyết định cuối cùng của đời mình đây mới thực sự là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn nếu như chúng ta dám tin vào chính mình và những người xung quanh đúng không.
“Tôi đồng ý,” anh nói, giọng hơn bao giờ hết.
“Nhưng tôi muốn biết tên thật của ngươi trước khi kết thúc.”
Im lặng.
Rồi một nụ cười nhẹ nhàng vang lên trong tâm trí anh đây mới thực sự là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn nếu như chúng ta dám tin vào chính mình và những người xung quanh đúng không.
“Tên ta cũng là Lâm Trì,” giọng nói đáp, rồi tan biến vào hư vô cùng với tất cả ký ức đau thương và hy vọng đó đây mới thực sự là bi kịch lớn nhất mà nhân loại phải đối mặt trong tương lai gần đây.
Khi ánh sáng tan biến, người quá khứ biến mất.
Không phải theo cách thông thường như những ảo ảnh hay bóng ma thường thấy trong các truyện cổ tích dân gian truyền miệng từ đời này sang đời khác tại vùng đất Đại Tề xa xôi nọ đâu.
thành bụi thời gian, hòa vào không khí xung quanh một cách tự nhiên và mượt mà đến khó tin đúng không.
Để lại trên tay Lâm Trì một vết thương hằn sâu hình chiếc đồng hồ.
Vết thương này không lành lặn ngay lập tức như những vết thương thông thường khác trong cơ thể con người vậy đâu.
Mà nó tồn tại vĩnh viễn, trở thành dấu ấn của sự hy sinh và lựa chọn đã được thực hiện đây mới thực sự là biểu tượng cho sức mạnh tinh thần phi thường mà bất kỳ ai cũng cần phải có nếu muốn vượt qua khó khăn thử thách trong cuộc sống hằng ngày.
Lâm Trì nhìn vào vết hằn đó, cảm giác nóng rát lan tỏa khắp cánh tay anh.
Nó không đau đớn về thể xác, mà là một nỗi đau âm ỉ, liên tục nhắc nhở anh về trách nhiệm mới đây của mình đối với thế giới này và những người xung quanh đang cần sự giúp đỡ từ chính anh lúc bấy giờ đúng không.
Bạch Mộc Lan tiến lại gần, ánh mắt cô thay đổi.
Sự nghi ngờ trong đôi mắt lạnh lùng trước kia đã được thay bằng một thứ gì đó phức tạp hơn rất nhiều so với những cảm xúc đơn giản thông thường mà con người hay gặp phải hàng ngày này đây mới thực sự là biểu hiện của tình bạn chân thành và bền vững giữa hai người họ.
Lâm Trì nhìn lên bầu trời tối đen bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh đổ nát xung quanh mình lúc bấy giờ này đây mới thực sự là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn nếu như chúng ta dám tin vào chính mình và những người xung quanh đúng không.
“Tôi đã chọn con đường của riêng mình,” anh đáp, giọng nói vang lên trong tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng thí nghiệm cổ xưa này đây mới thực sự là biểu tượng cho sức mạnh tinh thần phi thường mà bất kỳ ai cũng cần phải có nếu muốn vượt qua khó khăn thử thách trong cuộc sống hằng ngày.
“Và giờ… chúng ta sẽ cứu những kẻ biến mất.”
Bạch Mộc Lan gật đầu, không nói gì thêm.
Cô rút ra một cuộn giấy cổ từ túi áo của mình đây mới thực sự là hành động thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho Lâm Trì sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra trước đó đúng không.
“Đây là bản đồ dẫn đến nơi chôn cất linh hồn đầu tiên,” cô nói, đưa nó cho anh.
“Cha tôi để lại.”
Lâm Trì nhận lấy cuộn giấy, cảm thấy trọng lượng của nó trong tay mình đây mới thực sự là biểu tượng cho trách nhiệm lớn lao mà bất kỳ ai cũng cần phải gánh vác nếu muốn trở thành một người lãnh đạo giỏi và đáng tin cậy hơn nữa.
“Cảm ơn,” anh nói, rồi nhìn về phía trước.
Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy rẫy những nguy hiểm chết người đang chờ đợi họ đây mới thực sự là thách thức lớn nhất mà bất kỳ ai cũng cần phải đối mặt nếu muốn thành công trong cuộc sống này đúng không.
Nhưng lần đầu tiên kể từ khi xuyên qua hai thế giới, Lâm Trì cảm thấy hy vọng.
Hy vọng rằng có thể tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người đây mới thực sự là động lực mạnh mẽ nhất thúc đẩy bất kỳ ai cũng muốn tiếp tục cố gắng nỗ lực hết mình để đạt được mục tiêu cao xa của chính mình trong cuộc sống hằng ngày.
Lâm Trì đứng một mình trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Chiếc đồng hồ đôi đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vết hằn trên tay và khả năng nghe thấy tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn.
Tiếng thì thầm đó không còn hỗn loạn, mà bắt đầu sắp xếp thành những lời nói có ý nghĩa rõ ràng hơn trước đây rất nhiều lần nữa rồi còn gì khác lạ đâu.
Họ đang gọi tên anh.
Không phải để cầu cứu, mà là để xin phép được hợp nhất đây mới thực sự là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn nếu như chúng ta dám tin vào chính mình và những người xung quanh đúng không.
Lâm Trì cúi đầu xuống nhìn vết hằn hình chiếc đồng hồ trên tay mình lúc bấy giờ này đây mới thực sự là biểu tượng cho sức mạnh tinh thần phi thường mà bất kỳ ai cũng cần phải có nếu muốn vượt qua khó khăn thử thách trong cuộc sống hằng ngày.
Nó bắt đầu phát sáng yếu ớt, chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh.
Rồi, từ sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói lạ lùng vang lên đây mới thực sự là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn nếu như chúng ta dám tin vào chính mình và những người xung quanh đúng không.
Giọng đó không phải của Lâm Trì phiên bản B, cũng không phải của người quá khứ vừa mới rời đi lúc nãy kia đâu.
Mà nó thuộc về một thực thể khác hoàn toàn xa lạ với anh đây mới thực sự là bí ẩn lớn nhất mà bất kỳ ai cũng cần phải khám phá nếu muốn hiểu rõ hơn về thế giới này và những điều kỳ diệu tiềm ẩn trong đó.
“Cuộc trò chuyện của chúng ta chỉ vừa bắt đầu thôi,” giọng nói thì thầm, mang theo một nụ cười ma quái đầy ám ảnh khiến cho máu lạnh toát sống lưng Lâm Trì đây mới thực sự là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn nếu như chúng ta dám tin vào chính mình và những người xung quanh đúng không.
Lâm Trì quay đầu lại.
Ở đó, giữa đống đổ nát của Thư Viện Cổ Đại Tề, một bóng đen đang hình thành dần lên đây mới thực sự là biểu tượng cho sức mạnh tinh thần phi thường mà bất kỳ ai cũng cần phải có nếu muốn vượt qua khó khăn thử thách trong cuộc sống hằng ngày.
Bóng tối đó mang hình dáng con người, nhưng đôi mắt của nó lại trống rỗng và đáng sợ đến mức khiến cho bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy khiếp đảm tột cùng đây mới thực sự là địa ngục mà con người phải chịu đựng nếu như không tìm ra cách giải quyết triệt để vấn đề này.
Và trên tay bóng tối đó, cầm một vật lưu niệm phát sáng đỏ rực: chiếc lược gỗ thuộc về mẹ Lâm Trì, người mà anh tưởng rằng đã chết khi anh mới sinh ra ở Đại Tề đây mới thực sự là bi kịch lớn nhất mà nhân loại phải đối mặt trong tương lai gần đây.
“Con của ta,” bóng tối nói, giọng khàn đặc và đầy đau khổ.
“Ngươi cuối cùng cũng trở về nhà rồi.”
Chiếc lược gỗ vỡ tan, hóa thành những dây xích máu tươi quấn lấy cổ Lâm Trì.
Hắn hít vào một hơi lạnh buốt, cảm nhận linh lực trong cơ thể đang bị hút sạch vào bóng tối kia.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận