Chương 23

Mùi ozone nồng nặc vẫn còn bám chặt vào cuống họng Lâm Trì, cay xé như thể anh vừa nuốt trọn một ngọn lửa điện.

Anh đứng giữa đống đổ nát của Thư Viện Cổ Đại Tề, nơi những cột đá khổng lồ nay chỉ còn là xác chết xám xịt.

Không gian xung quanh không tĩnh lặng hoàn toàn mà đang run rẩy, méo mó dưới tác động dư âm từ Khe Rãnh Thời Gian vừa bị xé toạc.

Ánh sáng mờ ảo len lỏi qua các vết nứt trên trần nhà cao vút, chiếu xuống những đống giấy tờ bay lơ lửng trong không trung.

Chúng không rơi xuống đất mà xoay tròn chậm rãi, tạo thành một xoáy nhỏ quanh chân anh.

Mỗi trang giấy đều mang theo tàn dư ký ức của người đã biến mất, phát ra tiếng thì thầm yếu ớt khiến da đầu Lâm Trì tê dại.

Bạch Mộc Lan đứng cách anh ba bước chân, tay vẫn nắm chặt chiếc lược gỗ đang tỏa nhiệt rực đỏ.

Gương mặt cô trắng bệch hơn thường ngày, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến đáng sợ.

Cô không nhìn những đống đổ nát mà chăm chú quan sát dòng chảy năng lượng vô hình giữa các cột đá.

“Đừng chạm vào bất cứ thứ gì,” Lâm Trì nói, giọng anh khàn đặc vì mất nước và căng thẳng tột độ.

“Không gian ở đây chưa ổn định.

Một cử động sai lầm có thể đẩy chúng ta vào một đoạn thời gian khác.”

Bạch Mộc Lan không đáp lại ngay.

Cô nghiêng đầu, tai lắng nghe những âm thanh mà người thường không thể cảm nhận được.

Tiếng tích tắc của hàng ngàn chiếc đồng hồ cổ đang vang lên từ sâu dưới lòng đất, nhịp điệu hỗn loạn nhưng dần tìm thấy sự cộng hưởng nào đó.

“Nó gọi chúng ta,” cô cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng cắt ngang sự im lặng ngột ngạt.

“Không phải ngẫu nhiên mà ngươi lại rơi vào đúng chỗ này lúc này.”

Lâm Trì nhíu mày, ánh mắt quét qua những giá sách đổ vỡ xung quanh.

Anh cần tìm hồ sơ gốc.

Những bản ghi chép trước khi phe “Cố Định” kiểm soát thư viện và tẩy xóa lịch sử.

Lời của một nhân vật phụ đã biến mất vài chương về trước vẫn vang vọng trong đầu anh: *Sự thật không nằm trên giấy, mà nằm dưới bóng tối.*

Anh bước đi nhẹ nhàng, bàn chân trần cảm nhận được sự rung động truyền lên từ nền đá lạnh lẽo.

Mỗi bước di chuyển đều đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối để tránh làm xáo trộn dòng chảy thời gian mong manh kia.

Nếu anh chạm phải một điểm nút sai lầm, toàn bộ căn phòng có thể sụp đổ thành một hố đen ký ức vĩnh viễn.

Những giá sách bằng gỗ mun nguyên khối đã mục rữa, chỉ còn lại những tấm ván gãy khúc chồng chất lên nhau như xác ướp của kiến thức bị chôn vùi.

Lâm Trì cúi xuống, nhặt lên một mảnh giấy nát bươm.

Trên đó là nét chữ cổ xưa, mực đen đã loang lổ theo thời gian nhưng vẫn giữ được hình dáng rõ ràng: *Dự án Song Minh – Giai đoạn cuối.*

Tim anh đập thình thịch mạnh hơn trong lồng ngực.

Đây không phải là tài liệu thông thường về y thuật hay võ học.

Đây là nhật ký nghiên cứu của những người tiên phong đã thử nghiệm việc tách rời linh hồn khỏi thể xác để vượt qua cái chết.

Và tên dự án kia gợi nhớ đến một bí mật mà anh chưa bao giờ dám đối mặt: sự tồn tại của phiên bản B trong đầu mình.

“Ngươi tìm thấy gì?” Bạch Mộc Lan hỏi, giọng cô đột ngột căng thẳng hơn.

Cô bước lại gần, ánh mắt nghi kỵ quét qua mảnh giấy trên tay Lâm Trì.

“Đừng nói với ta ngươi đã phát hiện ra thứ liên quan đến Viện Giám Sát.”

Lâm Trì gấp nhanh tờ giấy vào trong lòng áo, che giấu sự run rẩy của đôi bàn tay anh.

Anh không muốn cô biết mọi chuyện ngay lúc này.

Sự thật về bản thân là một quả bom hẹn giờ mà anh chưa sẵn sàng kích nổ.

Nếu Bạch Mộc Lan biết rằng người bạn đồng hành tinh thần nhất của cô thực chất là một mảnh vỡ từ chính tương lai bị phân liệt, niềm tin tuyệt đối họ đang có sẽ sụp đổ trong tích tắc.

“Chỉ là những ghi chép cũ,” Lâm Trì đáp, cố giữ giọng điệu bình thản như một nhà khoa học đang trình bày kết quả thí nghiệm thất bại.

“Nhưng chúng cho thấy rằng Khe Rãnh không chỉ là nơi chứa đựng kẻ biến mất.

Nó còn là một cỗ máy lọc.”

Bạch Mộc Lan nheo mắt, vẻ nghi ngờ trên gương mặt cô càng thêm sâu sắc.

“Lọc cái gì?”

“Cái chết,” Lâm Trì trả lời ngắn gọn trước khi có thể suy nghĩ kỹ hơn về câu nói của mình.

Ý tưởng này vừa nảy ra trong đầu anh như một tia sét giữa trời quang đãng.

Nếu Khe Rãnh là cỗ máy lọc, thì thứ nó loại bỏ không phải là linh hồn mà là những ký ức đau khổ nhất định để duy trì sự cân bằng cho thế giới thực tại.

Cả hai người đều im lặng khi ý nghĩ khủng khiếp đó lan tỏa trong không gian hẹp giữa họ.

Những tiếng thì thầm từ đống giấy tờ bên cạnh bỗng trở nên rõ ràng hơn, như thể chúng đang cố gắng nói với ai đó điều gì quan trọng mà đã bị lãng quên quá lâu.

Lâm Trì tiếp tục di chuyển sâu hơn vào lòng thư viện sụp đổ.

Anh cần tìm ra nguồn gốc của những ghi chép này để hiểu rõ cơ chế hoạt động thực sự của Khe Rãnh.

Logic mách bảo anh rằng nếu biết được cách thức vận hành, anh có thể đảo ngược quy trình và cứu vớt những linh hồn đang bị kẹt lại trong vòng xoáy ký ức kia.

Tuy nhiên, trực giác hoang dã bên trong anh – phần di sản từ chiến binh Đại Tề – lại cảnh báo nguy hiểm cận kề.

Cảm giác bị theo dõi ngày càng trở nên mạnh mẽ, như thể có hàng ngàn đôi mắt vô hình đang quan sát mỗi bước đi của họ từ những bóng tối dày đặc phía sau những đống đổ nát.

Anh dừng chân trước một bức tường đá nguyên khối chưa hề bị hư hại bởi trận động đất thời gian vừa rồi.

Bề mặt đá đen ngòm phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo nên hiệu ứng kỳ lạ như thể nó đang hấp thụ mọi thứ xung quanh thay vì phản xạ lại chúng.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi anh đặt tay lên bề mặt nhẵn bóng kia.

Không phải là trang trí ngẫu nhiên hay hoa văn nghệ thuật vô nghĩa.

Những đường khắc li ti này tạo thành một mạng lưới phức tạp, giống hệt như sơ đồ mạch điện tử mà Lâm Trì từng thấy trong những cuốn sách kỹ thuật của thế giới cũ.

Nhưng ở quy mô lớn hơn và được chạm khắc bằng tay trên đá cẩm thạch cứng rắn hàng ngàn năm trước.

“Đây là bản đồ,” anh thì thầm với chính mình, mắt sáng lên vì sự khám phá bất ngờ.

“Không phải địa lý mà là cấu trúc.”

Bạch Mộc Lan tiến lại gần, ánh mắt cô sắc bén phân tích những đường nét kỳ lạ kia.

Cô đưa ngón tay thon dài chạm nhẹ vào một điểm giao nhau của các đường khắc lạnh lẽo.

Ngay lập tức, một tia sáng xanh lam le lói bùng lên từ dưới lòng đá, lan tỏa ra khắp bề mặt tường như mạng lưới thần kinh sống động đang được kích hoạt bởi điện thế sinh học nào đó.

“Nó còn sống,” cô nói với giọng đầy kinh ngạc hiếm khi thấy trên gương mặt lạnh lùng của mình.

“Những ký tự này không chỉ là bản ghi chép tĩnh.

Chúng là một giao diện điều khiển.”

Lâm Trì cúi xuống, dán mắt vào những chi tiết phức tạp hơn dưới ánh sáng xanh mờ ảo kia.

Anh nhận ra rằng mỗi điểm nút trong mạng lưới đá đại diện cho một sự kiện lịch sử cụ thể khi ai đó biến mất khỏi thế giới thực tại.

Những đường nối giữa chúng không phải là thời gian tuyến tính mà là mối liên hệ nhân quả bị đứt gãy và hàn gắn lại bằng năng lượng tinh thần của vật lưu niệm.

“Nếu ta có thể truy cập vào trung tâm của mạng lưới này,” Lâm Trì nói, giọng anh run nhẹ vì sự phấn khích lẫn sợ hãi đan xen, “ta sẽ tìm được điểm kết nối trực tiếp với Khe Rãnh Thời Gian.”

Bạch Mộc Lan lắc đầu chậm rãi, vẻ mặt cô đầy lo âu nhưng cũng không kém phần quyết đoán.

“Đó là điều nguy hiểm nhất ngươi từng đề cập đến trong suốt thời gian chúng ta đi cùng nhau.

Viện Giám Sát đã niêm phong khu vực này vì lý do đó.

Họ gọi nó là ‘Phòng Điều Khiển Số Không’.”

Lâm Trì nhìn cô, ánh mắt anh kiên định hơn bao giờ hết.

“Và chính họ cũng biết rằng chỉ có cách tiếp cận trực tiếp mới giải quyết được vấn gốc rễ chứ không phải cứ đốt cháy vật lưu niệm như Văn Thiên Uy đang làm.

Anh ta đang giết chết những ký ức cần thiết để giữ cho thế giới này tồn tại.”

Họ cùng nhau tìm kiếm điểm yếu trong cấu trúc đá cứng rắn kia.

Lâm Trì áp dụng kiến thức cơ học lượng tử của mình để phân tích sự cộng hưởng giữa các tần số rung động từ những tia sáng xanh lam đang phát ra từ bề mặt tường.

Anh nhận thấy rằng có một điểm cụ thể nơi mật độ năng lượng dày đặc nhất, giống như lõi phản ứng hạt nhân thu nhỏ lại trong lòng đá cẩm thạch cổ xưa kia.

“Đây,” anh chỉ vào một vòng tròn nhỏ bằng đồng xu nằm ở trung tâm của mạng lưới phức tạp trước mắt họ.

“Nếu ta ấn vào đây…”

Bạch Mộc Lan đặt tay lên vai anh, truyền thêm chút sức mạnh tinh thần cần thiết cho khoảnh khắc quyết định này.

“Hãy cẩn thận.

Nếu ngươi sai lầm ngay bây giờ, chúng ta sẽ không chỉ bị đẩy lùi về quá khứ mà có thể bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng chảy thời gian vĩnh viễn.”

Lâm Trì hít một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập nhanh như chim sẻ hoảng sợ trong lồng ngực mình.

Anh đưa ngón tay cái phải chạm nhẹ vào vòng tròn đồng bằng phát sáng kia.

Cảm giác lạnh buốt xuyên thấu qua da thịt lan tỏa khắp cơ thể anh như dòng điện cao thế chạy dọc hệ thần kinh trung ương.

Ngay lập tức, toàn bộ bức tường đá bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Những tia sáng xanh lam từ các đường khắc li ti tụ tập lại về phía điểm chạm của Lâm Trì với tốc độ chóng mặt.

Một âm thanh trầm đục vang lên như tiếng thở dài của một sinh vật khổng thức tỉnh sau ngàn năm ngủ đông trong lòng đất sâu thẳm bên dưới nền tảng thư viện cổ xưa này.

Đá cẩm thạch vỡ ra thành vô số mảnh nhỏ nhưng không rơi xuống mà lơ lửng giữa không trung, xoay tròn quanh họ tạo thành một đường hầm xoáy hẹp dẫn thẳng vào bóng tối phía trước.

Ánh sáng xanh từ bề mặt tường dần chuyển sang màu đỏ rực như máu đang chảy ngược lên từ lòng đất sâu thẳm kia chiếu rọi khuôn mặt kinh ngạc của cả hai người đứng bên cửa ngõ bí ẩn này.

“Đi nhanh,” Bạch Mộc Lan hét lớn trong khi âm thanh rung động ngày càng trở nên chói tai hơn bao giờ hết khiến màng nhĩ họ đau đớn tột cùng khó chịu không thể chịu đựng nổi thêm giây phút nào nữa ở nơi đây ngoài kia nữa đâu rồi!

Lâm Trì nắm chặt tay cô, kéo theo bước chạy vào đường hầm xoáy ánh sáng đỏ rực đang mở rộng dần ra phía trước như miệng thú đói khát nuốt chửng tất cả những gì dám đến gần nó trong bóng tối dày đặc chờ đợi sẵn sàng cho bữa tiệc ký ức sắp diễn ra kịch tính hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng được ngay lúc này đây rồi!

Họ lao vào bóng tối.

Không gian quanh họ co giãn một cách phi lý, kéo dãn thời gian và thu nhỏ không gian lại thành những sợi chỉ mỏng manh dễ vỡ đứt gãy trong chớp mắt nếu chạm phải chúng bằng sự vô tâm thiếu cẩn trọng cần thiết cho hành trình sắp tới đầy nguy hiểm chết người phía trước đang chờ đợi cả hai người bạn thân yêu của nhau vượt qua thử thách khó khăn nhất từ nay đến giờ phút này đây!

Khi họ hạ cánh xuống bên kia đường hầm xoáy ánh sáng đỏ rực ấy, không phải là một căn phòng bí mật chứa đựng kho tàng tri thức cổ xưa mà lại chính xác hoàn toàn giống hệt như nơi xuất phát ban đầu của họ: Thư Viện Cổ Đại Tề đang sụp đổ.

Nhưng mọi thứ đều bị đảo ngược vị trí và hư hỏng nặng nề hơn nhiều so với trước khi bước vào đường hầm xoáy ánh sáng đỏ rực kia vừa rồi!

Trừ một điểm duy nhất khác biệt hoàn toàn làm thay đổi tất cả những suy luận logic khoa học mà Lâm Trì đã xây dựng nên trong suốt quá trình khám phá bí ẩn đầy căng thẳng hồi hộp này cho đến tận bây giờ lúc này đây thôi là đủ để hiểu rõ vấn đề cốt lõi nằm ở đâu rồi!

Giữa căn phòng trống rỗng rộng lớn, nơi trước kia từng là trung tâm của thư viện sụp đổ ấy, một chiếc đồng hồ đôi khổng lồ đang treo lơ lửng giữa không trung.

Nó không phải bằng kim loại hay gỗ mà được tạo thành từ chính những mảnh vỡ ký ức phát sáng đỏ rực giống hệt như ánh sáng từ đường hầm xoáy họ vừa đi qua kia!

Chiếc đồng hồ này có hai mặt: một mặt hướng về quá khứ với các kim chỉ giờ quay ngược chiều kim đồng hồ bình thường, và một mặt khác hướng về tương lai với các kim chỉ giây quay theo chiều thuận nhưng nhanh hơn gấp ngàn lần so với tốc độ thời gian thực tại đang diễn ra xung quanh họ lúc này đây!

Những ký tự cổ đại phát sáng trên bề mặt đồng hồ không phải là chữ viết thông thường mà lại chính xác hoàn toàn giống hệt như những đường khắc li ti Lâm Trì vừa chạm vào bên ngoài bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo kia trước khi bước vào đường hầm xoáy ánh sáng đỏ rực dẫn đến nơi đây bây giờ rồi!

“Đây là trái tim của Khe Rãnh Thời Gian,” Bạch Mộc Lan thì thầm với giọng run rẩy đầy kinh ngạc hiếm khi thấy trên gương mặt lạnh lùng tinh thông y thuật độc dược nghi ngờ mọi người trừ Lâm Trì vì anh là kẻ duy nhất nghe được tiếng nói trong đầu cô do khả năng đặc biệt mà cha bà để lại cho con gái trước khi biến mất bí ẩn cách đây hơn mười năm tuổi thơ của cô bé Bạch Mộc Lan ngày xưa kia!

Lâm Trì bước tới gần chiếc đồng hồ đôi khổng lồ treo lơ lửng giữa không trung ấy, ánh mắt anh dán chặt vào những ký tự phát sáng đang xoay tròn liên tục trên bề mặt kim loại lỏng chảy như máu nóng từ lòng đất sâu thẳm phun trào lên phủ kín toàn bộ cấu trúc cơ khí kỳ vĩ làm bằng ánh sáng và bóng tối đan xen vào nhau giống hệt thiết kế của Cỗ Máy Thời Gian nhưng ở quy mô hành tinh mà anh đã nhìn thấy qua tầm mắt phiên bản già nọ trong ý thức mình lúc đầu chương trước kia!

Và rồi anh nhận ra sự thật kinh hoàng khiến máu trong người đông đặc lại hoàn toàn: Những ký tự phát sáng trên bề mặt đồng hồ đôi khổng lồ ấy không phải là ngôn ngữ cổ đại Đại Tề mà chính xác là dòng chữ tiếng Việt hiện đại đang hiển thị rõ ràng trước mắt anh lúc này đây!

“Lâm Trì, ngươi thấy nó chứ?” Bạch Mộc Lan hỏi với giọng run rẩy đầy lo âu hiếm khi nghe được từ người phụ nữ lạnh lùng tinh thông y thuật độc dược nghi ngờ mọi người trừ chính anh vì là kẻ duy nhất ‘nghe’ được tiếng nói trong đầu cô do khả năng đặc biệt di truyền từ cha bà trước khi biến mất bí ẩn cách đây hơn mười năm tuổi thơ của cô bé ngày xưa kia!

Lâm Trì không đáp lại.

Anh chỉ đứng đó, mắt mở to kinh hoàng nhìn vào dòng chữ đang nhấp nháy liên tục trên mặt đồng hồ phía hướng về tương lai với tốc độ quay nhanh gấp ngàn lần so với thời gian thực tại xung quanh họ lúc này đây: *HỆ THỐNG CẢNH BÁO: SỰ KẾT HỢP LINH HOÀN PHẢN NGƯỢC ĐANG DIỄN RA.

MỨC ĐỘ ỔN ĐỊNH: 0%.*

Và ngay bên dưới dòng chữ cảnh báo hệ thống ấy, một khuôn mặt quen thuộc đang mỉm cười với vẻ mặt đầy bí ẩn và nói điều khiến máu trong người Lâm Trì đông đặc lại hoàn toàn hơn bất kỳ lời đe dọa nào từ phe Cố Định hay Viện Giám Sát từng làm trước đây: “Chào mừng trở về nhà, phiên bản A.”

Đôi mắt hắn chuyển màu đỏ thẫm, giọng nói vang lên từ chính trong đầu: “Tôi đã chờ cậu phá vỡ lớp vỏ này ba trăm năm.”
Lâm Trì hét lên, bàn tay run rẩy chạm vào ngực, nơi linh căn đang rực cháy dữ dội.

“Cậu không phải người
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập