Chương 22

Mùi ozone nồng nặc, cay xé mũi, trộn lẫn với mùi giấy mục và bụi thời gian tạo thành một lớp màng dày đặc bao trùm lấy không khí trong Viện Lưu trữ Ký ức.

Lâm Trì đứng giữa căn phòng thí nghiệm cổ xưa, nơi những giá sách bằng đá cẩm thạch cao ngất trời như những bức tường của một nhà tù vô hình.

Ánh sáng từ ngọn nến duy nhất leo lét trên bàn làm việc cũ kỹ, đổ bóng dài và méo mó lên sàn gạch lạnh lẽo.

Trong lòng bàn tay anh đang nắm chặt chiếc đồng hồ đôi — vật thể mà Bạch Mộc Lan vừa trao cho trước khi rời đi để tìm đường thoát khỏi những kẻ săn đuổi.

Kim giây của nó không quay theo chiều kim đồng hồ thông thường, mà dao động nhẹ, như một con tim đang đập thình thịch trong sự hoảng loạn.

Lâm Trì cúi đầu nhìn kỹ hơn vào mặt số.

Hai đĩa tròn bằng thủy tinh pha lê ghép lại với nhau, mỗi bên có những ký tự khắc sâu bằng ngôn ngữ cổ đại Đại Tề mà anh chỉ mới phần nào giải mã được nhờ kiến thức lịch sử thế giới cũ và trực giác hiện tại.

Nhưng điều khiến lông ngỗng ở gáy anh dựng đứng không phải là cơ chế phức tạp của cỗ máy này, mà là sự tương đồng đáng sợ giữa những ký tự đó với các công thức vật lý lượng tử anh từng nghiên cứu trong đời trước.

Đây không chỉ là một món đồ trang sức hay một bùa hộ mệnh.

Đây là một thiết bị đo đạc thực tại — hoặc ít nhất, nó được chế tạo để làm vậy.

"Ngươi đã tìm thấy nó," giọng nói trầm thấp vang lên từ bóng tối phía sau những giá sách cao chót vót.

Không phải là sự chào hỏi, mà là một khẳng định lạnh lùng, như thể người đó đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt hàng thập kỷ.

Lâm Trì quay người lại nhanh chóng, tay không rời khỏi chiếc đồng hồ.

Từ trong màn đêm bước ra Thẩm Văn — nhân vật bí ẩn nhất trong Viện Giám Sát, kẻ được đồn đại là kiến trúc sư của chính Khe Rãnh Thời Gian.

Ông ta mặc áo choàng đen tuyền, khuôn mặt già nua nhưng đôi mắt lại sắc bén như dao cạo, phản chiếu ánh nến leo lét.

"Anh biết tôi sẽ đến," Lâm Trì nói, giọng anh bình tĩnh hơn anh mong đợi.

Sự thực tế lạnh lùng trong tính cách của anh đang lên ngôi, át đi nỗi sợ hãi bản năng.

"Câu hỏi là: Tại sao lại để nó ở đây?

Nếu Viện Giám Sát muốn ngăn chặn mọi sự truy tìm nguồn gốc Khe Rãnh, tại sao họ không hủy diệt chính vật thể này?"

Thẩm Văn cười nhạt, một âm thanh khô khốc như tiếng lá rơi mùa thu.

"Ngươi nghĩ mình hiểu biết về thế giới này nhiều hơn ngươi thực sự có?

Ngươi mang kiến thức của 'thế giới cũ' vào đây và tưởng rằng logic tuyến tính sẽ giải quyết được những mâu thuẫn phi lý của Đại Tề." Ông ta bước tiến lại, ánh mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ trong tay Lâm Trì.

"Chiếc đồng hồ đôi không dùng để đo thời gian trôi qua, Lâm Trì.

Nó dùng để đo sự lệch pha giữa hai thực tại song song đang va chạm nhau.

Và hiện giờ...

nó đang báo hiệu một tai nạn sắp xảy ra."

Lâm Trì nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ trong lồng ngực.

Anh nhớ lại lời của giọng nói bên trong tâm trí — *"Chúc mừng ngươi đã hoàn thành bước đầu tiên..."*.

Nếu đây là bước thứ hai, thì cái giá phải trả sẽ khủng khiếp hơn thế nào?

"Nếu vậy, hãy cho tôi xem," anh yêu cầu, chìa chiếc đồng hồ ra phía trước.

"Cho tôi thấy những gì nó đang cố gắng nói."

Thẩm Văn không đáp lại ngay lập tức.

Thay vào đó, ông ta mở rộng hai tay, và từ trong lòng áo choàng lấy ra một cuốn sổ da đen dày cộp.

Bìa sách mòn sần sùi, tỏa出一股股 cổ xưa mà đáng sợ.

Ông đặt nó lên bàn làm việc giữa họ, cách Lâm Trì chưa đầy một mét.

"Nhìn," Thẩm Văn ra lệnh, giọng điệu không tha thứ.

"Đây là kết quả của ba mươi năm nghiên cứu về những kẻ biến mất.

Đây là bản đồ của nỗi đau."

Lâm Trì dè dặt bước tới.

Khi ánh nến chiếu vào trang sách mở ra, anh cảm thấy máu trong người như đóng băng.

Những trang giấy bên trong không có chữ viết, không có hình vẽ minh họa thông thường.

Thay vào đó, chúng chứa đựng những khoảng trống đen kịt — những lỗ hổng thực sự trên mặt phẳng hai chiều của tờ giấy, như thể một thứ gì đó đang từ bên kia vũ trụ nhìn xuyên qua và nuốt chửng mọi ánh sáng tiếp cận.

Khi anh đưa mắt gần hơn, anh nhận ra rằng những "khoảng trống" ấy không tĩnh tại.

Chúng di chuyển.

Một cách chậm rãi, chúng lan rộng, ăn mòn các cạnh của trang giấy, để lộ ra những mảnh ký ức vỡ vụn bên dưới lớp mực đen kia.

"Hãy chạm vào nó," Thẩm Văn thì thầm.

"Dùng ý chí của ngươi, chứ không phải bàn tay."

Lâm Trì nghi ngờ nhưng bản năng khoa học trong anh thôi thúc sự tò mò.

Nếu đây là một bẫy, ông ta đã có thể giết anh từ lâu rồi.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào chiếc đồng hồ đôi đang nóng hổi trong lòng bàn tay kia, và dùng trí tưởng tượng của mình để "chạm" vào cuốn sách bằng năng lượng tinh thần — thứ mà Bạch Mộc Lan gọi là sự cộng hưởng nội tại.

Cảm giác đầu tiên là lạnh.

Một cái rét buốt thấu xương, không phải từ nhiệt độ phòng, mà từ sâu bên trong tế bào não bộ anh.

Rồi sau đó, mùi hương của máu và sắt gỉ tràn vào khứu giác ảo ảnh của anh.

Anh mở mắt ra — hay ít nhất là mở chúng trong thế giới tâm trí này — và thấy mình đang đứng giữa một bãi chiến trường.

Không phải của Đại Tề hiện tại, mà là một phiên bản méo mó, bị biến dạng bởi sự sụp đổ của không gian thời gian.

Những người lính nằm rải rác trên mặt đất, nhưng họ không chết theo cách thông thường.

Họ đang tan rã thành những hạt bụi ánh sáng, hòa vào bầu trời đen tối phía trên.

Và ở trung tâm của bãi chiến trường đó, Lâm Trì thấy một người đàn ông.

Người đàn ông ấy mặc áo choàng trắng, tay cầm một cây gậy bằng gỗ sẫm màu, đang khóc nức nở.

Khi ngước lên, khuôn mặt người đàn ông kia lộ ra — và Lâm Trì sững sờ đến mức không thể thốt nên lời.

Đó là Văn Thiên Uy.

Nhưng không phải là vị Tổng Giám đốc Viện Giám Sát lạnh lùng, tàn nhẫn mà thế giới biết đến hiện nay.

Đây là một Văn Thiên Uy trẻ hơn, đôi mắt đỏ ngầu vì đau khổ, đầy dằn vặt và tuyệt vọng.

"Cô ấy đã biến mất," giọng nói của Văn Thiên Uy vang lên trong tâm trí Lâm Trì, không phải qua tai nghe vật lý, mà trực tiếp vào ý thức anh.

con gái tôi...

họ gọi hồn quá mạnh mẽ khi sử dụng vật lưu niệm của cha cô bé.

Khe Rãnh đã mở ra và nuốt chửng chúng đi trước mặt tôi."

Lâm Trì cố gắng lùi lại, nhưng trong thế giới này, không có khái niệm khoảng cách.

Anh bị mắc kẹt trong dòng chảy ký ức đó.

"Vậy nên anh mới muốn hủy diệt tất cả," Lâm Trì nói trong lòng, giọng run rẩy.

"Anh nghĩ rằng nếu loại bỏ vật lưu niệm, Khe Rãnh sẽ đóng lại?"

Văn Thiên Uy cười đau đớn, một nụ cười đầy bi kịch.

"Tôi không chọn con đường này vì tôi muốn quyền lực hay sự kiểm soát.

Tôi chọn nó vì đó là lựa chọn duy nhất để ngăn chặn cơn đau lặp lại vô tận.

Mỗi vật lưu niệm là một vết thương hở trên cơ thể thế giới này.

tôi phải khâu chúng lại, dù phải dùng kim khâu bằng máu của chính những người sở hữu chúng."

Thông tin này va chạm vào Lâm Trì như một cú đấm vào dạ dày.

Phe phản diện không sai hoàn toàn về động lực đạo đức — họ đang cố gắng cứu thế giới theo cách hiểu lầm thảm khốc của mình.

Nhưng phe Viện Giám Sát, với sự hỗ trợ từ những người như Bạch Mộc Lan và cả chính bản thân Lâm Trì (với mong muốn giải phóng linh hồn), cũng có lý do đáng sống: Họ tin vào tiềm năng của con người để vượt qua nỗi sợ hãi thay vì cắt đứt quá khứ một cách tàn bạo.

Cả hai phe đều sai.

Cả hai phe đều đúng.

Và sự xung đột này đang giết chết thế giới từ bên trong, tạo ra những vết nứt ngày càng lớn trên cấu trúc thực tại mà chiếc đồng hồ đôi đang cố gắng đo đạc.

"Đủ rồi," giọng nói của Thẩm Văn vang lên lần nữa, kéo Lâm Trì trở về hiện thực.

"Ngươi đã thấy sự thật.

Bây giờ, ngươi phải chọn."

Lâm Trì mở mắt ra trong căn phòng tối tăm.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo anh.

Chiếc đồng hồ đôi trong tay bỗng dưng nóng rực lên, khiến da thịt anh đau nhói.

Kim giây của nó bắt đầu quay nhanh hơn, phát ra một âm thanh rè rĩ ngày càng cao, xé toạc sự yên tĩnh vốn có của căn phòng.

"Chọn cái gì?" Lâm Trì hỏi, giọng khàn đặc.

"Tôi không thể chọn giữa hai sai lầm."

Thẩm Văn bước tới gần, khuôn mặt ông ta hiện lên rõ ràng hơn dưới ánh nến.

Đôi mắt ông ta giờ đây chứa đựng một sự mệt mỏi sâu thẳm, khác xa với vẻ lạnh lùng vô cảm trước đó.

"Không phải là chọn phe này hay phe kia," Thẩm Van nói chậm rãi.

"Mà là chọn xem liệu ngươi có dám trở thành thứ gì đó lớn hơn cả hai phe đó không.

Chiếc đồng hồ đôi cần một người điều khiển — một người mang trong mình ký ức của hai thế giới, một kẻ ngoại lai nhưng cũng là một phần của Đại Tề.

Ngươi phải kết nối chúng lại."

"Các điểm biến mất," Thẩm Văn trả lời.

"Mỗi lần ai đó bị hút vào Khe Rãnh, họ không chết.

Họ đang chờ đợi ở phía bên kia của chiếc đồng hồ này.

Nhưng để đưa họ trở về, ngươi phải hy sinh sự ổn định của hiện tại.

Ngươi sẽ tạo ra một con đường thứ ba — nơi quá khứ và tương lai gặp nhau trong hiện tại.

Nó sẽ phá vỡ mọi quy tắc mà Viện Giám Sát đã xây dựng lên."

Lâm Trì nhìn vào chiếc đồng hồ.

Kim giờ đang tiến tới vị trí 12, nhưng kim phút thì đứng yên chông chênh ở số 6.

Một sự bất ổn định cực độ.

Nếu anh thực hiện điều Thẩm Văn nói, anh sẽ không chỉ giải cứu những kẻ biến mất mà còn có thể mở ra cánh cửa cho hàng ngàn linh hồn khác — bao gồm cả phiên bản tương lai của chính mình đang ẩn náu trong tiềm thức.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Sự sụp đổ hoàn toàn của trật tự hiện tại?

Hay thậm chí là sự tồn vong của cơ thể vật lý anh?

"Mạch máu trong đầu tôi..." Lâm Trì thốt lên, ôm lấy đầu.

Một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức anh.

Hình ảnh của phiên bản B — người bạn thân nhất mà anh tưởng rằng đã mất — xuất hiện trước mắt.

Nhưng lần này, khuôn mặt ấy không còn là một cậu bé vô tội hay một chiến binh dũng cảm.

Đó là chính Lâm Trì, nhưng già hơn, đầy vết sẹo và ánh mắt lạnh băng như Thẩm Văn.

*"Tôi luôn ở đây,"* giọng nói trong đầu anh vang lên, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết.

*"Chúng ta không thể tách rời nữa, Lâm Trì.

Nếu ngươi muốn cứu họ, chúng ta phải hợp nhất."*

"Không!" Lâm Trì hét lên, ném chiếc đồng hồ xuống bàn để thoát khỏi sự xâm nhập đó.

"Tôi sẽ không trở thành một quái vật lai tạp!

Tôi là tôi!"

Thẩm Văn lắc đầu buồn bã.

"Sự từ chối cũng là một lựa chọn.

Và hậu quả của nó đã bắt đầu."

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời Đại Tề bỗng tối sầm lại dù vẫn đang giữa buổi sáng.

Những đám mây đen xoáy tròn như những cơn lốc nhỏ, và tiếng gầm rú của Khe Rãnh Thời Gian vang lên từ khắp nơi trong thành phố — không phải là một âm thanh đơn lẻ, mà là hàng ngàn giọng nói hợp lại, cầu cứu và khóc than.

Chiếc đồng hồ đôi trên bàn bỗng phát ra một tia sáng trắng xóa, chiếu thẳng vào cuốn sổ da đen của Thẩm Văn.

Những trang giấy đen kịt bắt đầu cháy rực lên, nhưng không phải bằng lửa thông thường — chúng bốc hơi thành những hạt bụi ánh kim bay lơ lửng trong không khí.

"Thời gian đang sụp đổ," Lâm Trì nói, giọng anh run rẩy nhưng mắt anh thì kiên định lạ thường.

Anh nhặt chiếc đồng hồ lên lần nữa.

Lần này, anh cảm nhận được sự rung động của nó — nhịp đập của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt bên kia biên giới.

Và sâu thẳm trong tâm trí anh, phiên bản B đang chờ đợi lệnh ra quân.

"Được rồi," Lâm Trì nói với Thẩm Văn, và cũng là với chính mình.

"Nếu cả hai phe đều sai...

thì tôi sẽ tạo ra một quy tắc mới."

Anh xoay trục kim giây của đồng hồ đôi sang hướng ngược lại — không phải để đo thời gian trôi đi, mà để kéo nó trở về.

Một xung động tâm linh mạnh mẽ bùng nổ từ chiếc đồng hồ, quét qua căn phòng như một cơn sóng thần vô hình.

Lâm Trì cảm thấy cơ thể mình bị xé toạc ra thành hai nửa: một bên là logic lạnh lùng của nhà khoa học thế giới cũ, và một bên là trực giác hoang dã của chiến binh Đại Tề.

Và khi vòng xoáy thời gian nhỏ bé ấy mở ra trước mặt anh, điều đầu tiên mà anh nhìn thấy không phải là những linh hồn cần cứu vớt, mà là hình bóng của Bạch Mộc Lan đang đứng ở phía bên kia — nhưng cô ta không còn sống.

Cô ta đã biến mất từ ba ngày trước trong ký ức chính thức của thế giới này.

Và trên tay cô, cầm một vật lưu niệm phát sáng đỏ rực: chiếc lược gỗ thuộc về mẹ Lâm Trì, người mà anh tưởng rằng đã chết khi anh mới sinh ra ở Đại Tề.

Bạch Mộc Lan mỉm cười với vẻ mặt đầy bí ẩn và nói điều khiến máu trong người Lâm Trì đông đặc lại hoàn toàn: "Cuối cùng thì ngươi cũng hiểu tại sao chúng ta không thể tin vào Viện Giám Sát rồi chứ?

Vì họ không chỉ đang giấu giật quá khứ...

họ đang nuôi dưỡng nó."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập