Chương 21

Không phải là sự vắng bóng của âm thanh, mà là một khoảng trống dày đặc, nặng nề đến mức nó ép vào màng nhĩ Lâm Trì như áp lực nước sâu.

Khi anh mở mắt ra lần nữa, bầu không khí ngột ngạt bởi mùi kim loại cũ và ozone nồng nặc đã thay thế hoàn toàn hương vị tro bụi và máu tanh của hang động trước đó.

Lâm Trì nằm trên một tấm sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, hoa văn khắc chìm những ký tự cổ xưa đang phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy yếu ớt như nhịp tim của kẻ sắp chết.

Anh ngồi dậy, cơ thể rên rỉ vì đau đớn từ vết thương ở vai và sự kiệt sức tinh thần.

Chiếc đồng hồ nhỏ trong tay anh đã biến mất.

Thay vào đó, trên lòng bàn tay phải, hình ảnh một chiếc đồng hồ cát khắc sâu lên da thịt đang chảy máu đen — không phải máu đỏ tươi của người sống, mà là mực thời gian bị rò rỉ từ Khe Rãnh.

“Lâm Trì!” Giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng nghe xa xôi và méo mó như thể phát ra từ đáy một cái giếng cạn nước.

Bạch Mộc Lan quỳ bên cạnh anh, bàn tay trắng muốt đang ấn chặt vào vết thương trên vai Lâm Trì.

Ánh mắt cô sắc lạnh hơn bình thường, pupils co lại thành những chấm đen nhỏ xíu khi nhìn xung quanh.

“Đừng di chuyển,” cô ra lệnh, giọng điệu không cho phép tranh cãi.

“Không khí ở đây chứa độc tố thời gian.

Hít phải quá nhiều sẽ làm tế bào lão hóa tức thì.” Lâm Trì hít một hơi sâu, cố gắng lọc bỏ sự hoảng loạn đang len lỏi trong lồng ngực.

Anh nhìn quanh.

Họ không còn ở hang động nữa.

Họ đang đứng giữa những tàn tích của một đền thờ cổ khổng lồ, nơi trần nhà cao vút mất hút vào bóng tối, và bốn phía là những cột đá đồ sộ khắc đầy hình ảnh chiến tranh — nhưng không phải chiến tranh bằng kiếm戟, mà là sự hủy diệt của chính thời gian.

Những bức phù điêu cho thấy các tòa thành sụp đổ trong chớp mắt, người dân hóa thạch giữa lúc đang chạy trốn, và bầu trời bị xé toạc bởi những vết nứt màu tím sẫm.

Đây là nơi “Kẻ Biến Mất” đến trước khi họ thực sự biến mất.

Một trạm trung chuyển.

Một nghĩa trang ký ức.

“Chúng ta ở đâu?” Lâm Trì hỏi, giọng khàn đặc.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có ai đó đang cố gắng xé mở một cánh cửa đã bị khóa chặt từ lâu bên trong tâm trí anh.

Ký ức về người đàn ông già nọ với khuôn mặt của chính anh — phiên bản “Body Clock B” — vẫn còn in hằn rõ ràng trước mắt.

“Tọa độ không xác định,” Bạch Mộc Lan đáp, cô rút một ống nghiệm nhỏ ra khỏi áo choàng, lắc nhẹ chất lỏng bên trong.

Chất lỏng chuyển từ màu xanh sang đỏ sẫm ngay lập tức.

“Đây là vùng đệm giữa các vòng lặp thời gian.

Viện Giám Sát gọi đây là ‘Phòng Chờ’.

Nhưng theo ghi chép cổ xưa mà ta tìm được…” Cô dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Trì.

“Nơi này chỉ xuất hiện khi một vật lưu niệm đạt đến ngưỡng cộng hưởng cực đại.

Mà ngươi vừa chạm phải chiếc đồng hồ của chính mình.” Lâm Trì sững sờ.

Anh cúi xuống nhìn bàn tay đang chảy máu đen kia.

Kim giây của chiếc đồng hồ trong ký ức đã ngừng chuyển động, và bây giờ, hình ảnh khắc trên da thịt anh cũng bắt đầu mờ dần, thay thế bằng những con số đếm ngược: 05:00… 04:59… “Ngươi nói đúng,” Lâm Trì thì thầm, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

“Tôi không phải là người xuyên không ngẫu nhiên.

Tôi là chìa khóa.

Và bây giờ, ổ khóa đang mở.” Tiếng bước chân vang lên từ phía sau những cột đá đồ sộ.

Không phải tiếng bước chân của con người, mà là âm thanh lê thê, ướt át, như thể có gì đó nặng nề và nát bét đang di chuyển trên sàn đá.

Bạch Mộc Lan lập tức đứng dậy, kiếm trong tay cô lóe lên ánh sáng bạc lạnh lẽo.

“Cẩn thận,” cô cảnh báo, giọng nói hạ thấp xuống mức gần nhất với thì thầm.

“Chúng không phải là ma quỷ thông thường.” Từ bóng tối sâu thẳm giữa hai hàng cột đá, một hình dạng bước ra.

Đó là một thiếu nữ, hoặc ít nhất từng là như vậy.

Nửa thân dưới của cô ấy bị xé toạc bởi những khe rãnh thời gian, lộ ra bên trong không phải xương cốt hay thịt máu, mà là những dòng chảy dữ dội của cát vàng và kim giây quay ngược lại.

Khuôn mặt cô vẫn còn nguyên vẹn, đẹp đẽ nhưng trống rỗng, đôi mắt đen láy không có tròng trắng đang nhìn thẳng vào Lâm Trì với một nỗi tuyệt vọng kinh hoàng.

Cô ta mở miệng ra, nhưng thay vì tiếng nói, chỉ có âm thanh của kim đồng hồ tích tắc phát ra: *Tick… Tock…* Lâm Trì cảm thấy trái tim mình đập thình thịch.

Có gì đó rất sai lầm ở đây.

Cảm giác trong anh không phải là sợ hãi, mà là một sự quen thuộc đau đớn.

Ký ức bị tách rời bên trong đầu anh bắt đầu蠢蠢欲 động, những mảnh vỡ ký ức của “Body Clock B” — phiên bản tương lai của chính anh — đang cố gắng chen vào ý thức hiện tại.

“Đừng nhìn nó,” Bạch Mộc Lan hét lên, nhưng quá muộn.

Thiếu nữ bóng ma đã lao về phía họ với tốc độ đáng kinh ngạc cho một sinh vật bị hủy hoại như vậy.

Lâm Trì phản ứng bằng bản năng.

Anh rút thanh kiếm gỗ từ lưng ra — món vũ khí duy nhất anh còn giữ được sau cuộc hỗn loạn trước đó — và chặn lại đường tấn công của bóng ma.

Va chạm tạo ra một sóng xung kích mạnh mẽ, đẩy Lâm Trì bay ra xa, va phải một cột đá phía sau.

Cơn đau xé toạc vai trái khiến tầm nhìn của anh mờ đi trong giây lát.

Thiếu nữ không dừng lại.

Cô ta quay lại, lần này nhanh hơn và hung dữ hơn.

Những cánh tay bằng cát thời gian vươn dài ra, quắp lấy cổ Lâm Trì.

Một sự lạnh lẽo xuyên thấu xương tủy, như thể cô ấy đang cố gắng hút cạn nhiệt sống khỏi cơ thể anh để bù đắp cho phần thân thể đã mất của mình.

“Giúp tôi…” Tiếng nói lần này rõ ràng hơn, nhưng nghe giống như tiếng vọng từ một chiếc gương vỡ.

“Lâm Trì… cứu chúng ta ra ngoài vòng lặp.” Anh nhận ra giọng đó.

Nó không thuộc về thiếu nữ kia.

Nó là giọng của chính anh — phiên bản trong quá khứ hoặc tương lai, người đã từng rơi vào tình cảnh này và thất bại.

Sự đồng cảm mạnh mẽ mà Lâm Trì luôn cố gắng kìm nén giờ đây bùng nổ.

Anh không thể để một linh hồn khác bị mắc kẹt trong sự đau đớn vĩnh cửu như vậy.

“Mộc Lan!” anh gọi lớn.

“Đừng tấn công!

Cô ấy đang cố liên lạc với chúng ta qua vật lưu niệm!” Bạch Mộc Lan do dự.

Kiếm của cô dừng ngay trước mũi bóng ma, nhưng ánh mắt nghi ngờ không rời khỏi con quái vật này.

“Ngươi điên sao?

Nó là một sự biến dạng thời gian.

Tiếp xúc trực tiếp sẽ làm ngươi tan rã.” “Nếu tôi không làm điều đó,” Lâm Trì nói, giọng anh rung lên vì nỗ lực chống lại sức ép của bóng ma đang siết chặt hơn mỗi giây, “thì chúng ta sẽ mãi không hiểu tại sao Khe Rãnh mở ra.

Và nếu chúng ta không hiểu, Văn Thiên Uy sẽ tiếp tục giết người để ‘cứu’ thế giới mà thực chất chỉ là đẩy mọi thứ vào vực thẳm sâu hơn.” Lâm Trì đưa tay phải — bàn tay đang khắc hình đồng hồ cát chảy máu đen — chạm nhẹ lên má thiếu nữ.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ冲进 vào não anh.

Không phải ký ức của cô gái kia, mà là những phân đoạn lịch sử bị che giấu: Viện Giám Sát không chỉ giám sát thời gian; họ *săn đuổi* những người mang vật lưu niệm mạnh mẽ để thí nghiệm, tạo ra chính những bóng ma này bằng cách cố gắng cắt đứt mối liên kết giữa linh hồn và ký ức một cách thô bạo.

Sự tan vỡ của bóng ma không mang lại sự yên tĩnh mà Bạch Mộc Lan mong đợi.

Thay vào đó, nó là tín hiệu kích hoạt.

Từ sâu trong đền thờ, phía sau bức tường đá nơi thiếu nữ vừa biến mất, một âm thanh vang lên — giống như tiếng chuông đồng hồ báo tử nhưng được khuếch đại hàng nghìn lần, rung động qua từng tế bào cơ thể Lâm Trì.

Cả nền đất run rẩy.

Những vết nứt xuất hiện trên sàn đá, lan tỏa ra từ điểm chạm giữa bàn tay Lâm Trì và bóng ma đã tan biến.

Và rồi, Arc Twist xảy ra ngay tại đây: những bức phù điêu xung quanh bắt đầu chuyển động.

Đá cẩm thạch mềm đi như sáp nóng chảy, tái cấu trúc lại thành hình ảnh của một cỗ máy khổng lồ đang quay cuồng trong trung tâm đền thờ — một bộ phận cơ khí phức tạp làm bằng xương người và kim loại đen bóng, với hàng trăm cánh quạt xoay theo chiều ngược chiều kim đồng hồ.

Lâm Trì nhận ra sự thật kinh hoàng: Đền thờ này không phải là nơi trú ẩn của những kẻ biến mất.

Nó là nhà máy sản xuất chúng.

Viện Giám Sát đã sử dụng năng lượng từ vật lưu niệm để duy trì cỗ máy này, và mỗi khi một người “biến mất”, linh hồn họ bị nghiền nát để tạo ra nhiên liệu giữ cho Khe Rãnh Thời Gian ổn định — hoặc ít nhất là kiểm soát được nó đủ lâu để Văn Thiên Uy thực hiện kế hoạch của mình.

“Đây là nguồn gốc,” Lâm Trì thì thầm, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không còn vì sợ hãi mà vì sự ghê tởm trước chính thế giới này.

“Không phải tự nhiên tạo ra Khe Rãnh.

Con người đã xây dựng nó.” Bạch Mộc Lan nhìn thấy cỗ máy đang hoạt động và mặt cô tái nhợt.

“Cha ta…” Cô nghẹn ngào, ngón tay run rẩy khi chạm vào thanh kiếm.

“Ta luôn nghĩ Viện Giám Sát bắt giữ cha ta vì ông biết bí mật nào đó về y thuật độc dược.

Nhưng nếu họ dùng linh hồn con người để vận hành cỗ máy này… thì cha ta không chỉ bị giam cầm.

Ông đã trở thành một phần của nó.” Lâm Trì quay sang nhìn cô, thấy sự đau khổ và giận dữ đang bùng lên trong đôi mắt lạnh lùng kia.

Đây là cơ hội.

Nếu anh có thể phá hủy trung tâm điều khiển của cỗ máy, anh sẽ cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng cho Khe Rãnh, khiến tất cả những bóng ma bị mắc kẹt được giải phóng — hoặc chết hoàn toàn, nhưng ít nhất không còn phải chịu đựng sự đau đớn vĩnh cửu này.

Nhưng để làm vậy, anh cần một vật lưu niệm đủ mạnh để phá vỡ lớp bảo vệ thời gian bao quanh cỗ máy.

Và chiếc đồng hồ trong tay anh — thứ đã bị “Body Clock B” lấy đi trước khi vòng lặp đóng lại — chính là chìa khóa duy nhất.

Nhưng nó không còn ở đây nữa.

Nó đang nằm trong túi của phiên bản tương lai già nọ, người vừa mới bước ra từ bóng tối và nói: *“Chào mừng trở lại.”* “Chúng ta phải đến trung tâm,” Lâm Trì quyết định, giọng anh rắn rỏi bất chấp nỗi sợ hãi đang ăn mòn ý chí.

“Mộc Lan, ngươi có thể tạo ra một cơn độc khí tạm thời để che giấu dấu vết của chúng ta không?

Chúng ta cần tiến vào trong mà không bị những bóng ma canh gác phát hiện.” Bạch Mộc Lan gật đầu, lấy từ túi áo ra ba viên thuốc màu tím sẫm.

Cô cắn vỡ vỏ bọc và ném chúng xuống đất gần chân họ.

Một đám sương mù dày đặc, mang mùi vị của tử thi và hoa mai tàn, lan tỏa nhanh chóng bao phủ khu vực xung quanh.

“Đi theo ta,” cô nói, giọng thấp đến mức hầu như không nghe thấy.

“Nhưng nhớ rằng, nếu ngươi chết ở đây, tôi sẽ không cứu ngươi.

Tôi cần sống để tìm ra cách giải thoát cho linh hồn cha tôi.” Họ di chuyển trong sương mù độc hại, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh những bẫy thời gian ẩn dưới sàn đá — nơi nếu đặt sai bước, một người có thể bị đẩy lùi về quá khứ hoặc ném vào tương lai xa xôi.

Lâm Trì dẫn đầu, dựa vào trực giác và sự nhạy bén với dòng chảy năng lượng mà anh cảm nhận qua vết thương trên tay phải.

Khi họ tiến sâu hơn vào trung tâm đền thờ, không khí trở nên nặng nề hơn, áp lực thời gian đè lên vai anh như một tấm bê tông dày cộp.

Và rồi, họ đến nơi: Một căn phòng tròn khổng lồ với trần nhà là bầu trời sao giả tạo chiếu sáng từ phía trên.

Ở chính giữa là Cỗ Máy Thời Gian — cấu trúc xương và kim loại đen mà Lâm Trì đã thấy trong phù điêu đang quay cuồng trước mặt anh.

Nhưng có một sự khác biệt đáng sợ.

Dính vào những cánh quạt xoay của cỗ máy không chỉ là năng lượng, mà còn là hàng trăm bóng người trong suốt, bị giam cầm vĩnh viễn trong trạng thái giữa sống và chết.

Họ la hét im lặng, miệng mở rộng đến mức bất thường như thể đang cố gắng thốt ra lời cầu cứu cuối cùng trước khi linh hồn bị nghiền nát hoàn toàn.

Lâm Trì cảm thấy sức nặng của sự thật đè lên vai anh.

Anh không phải là người được chọn để cứu thế giới theo cách anh đã tưởng tượng — bằng cách hòa hợp hai linh soul và giải phóng cả hai khỏi cơ thể vật lý.

Mà anh là người kế thừa gánh nặng của những kẻ hi sinh này.

Mỗi giây trôi qua, cỗ máy tiếp tục hút thêm năng lượng từ thế giới bên ngoài, khiến hiện tượng “Kẻ Biến Mất” xảy ra thường xuyên hơn, dữ dội hơn.

“Đó không chỉ là một cỗ máy,” Bạch Mộc Lan nói, giọng cô run lên khi nhìn thấy hình ảnh của cha mình trong số những linh hồn bị giam cầm — khuôn mặt quen thuộc ấy đang trôi nổi giữa vòng xoáy thời gian, mắt nhắm nghiền như thể đang ngủ yên mãi mãi.

“Nó là trái tim của Viện Giám Sát.

Và Văn Thiên Uy… anh ta không cố gắng phá hủy nó để cứu thế giới.

Anh ta muốn kiểm soát nó hoàn toàn.” Lâm Trì bước đến gần bục điều khiển chính — một khối đá đen hình kim tự tháp ngược đặt dưới cỗ máy.

Trên bề mặt là những khe hở phát sáng, chờ đợi một vật lưu niệm tương thích được chèn vào để kích hoạt hoặc hủy diệt hệ thống.

Kim giây trên bàn tay anh bắt đầu quay nhanh hơn, máu đen chảy thành dòng xuống sàn nhà, tạo thành những ký hiệu cổ xưa mà Lâm Trì không thể đọc nhưng linh cảm biết ý nghĩa: *Phá vỡ vòng lặp.* “Nếu tôi phá vỡ nó,” Lâm Trì nói với Bạch Mộc Lan, giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ — sự lạnh lùng của một nhà khoa học đối mặt với kết quả thí nghiệm cuối cùng.

“Tất cả những kẻ đã biến mất sẽ được giải phóng khỏi nỗi đau này.

Nhưng Khe Rãnh có thể sụp đổ hoàn toàn, kéo theo hàng ngàn người đang sống vào vực thẳm không thời gian.” “Và nếu ngươi không làm gì?” Bạch Mộc Lan hỏi, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn anh.

“Thì Viện Giám Sát sẽ tiếp tục săn đuổi những vật lưu niệm để duy trì cỗ máy này cho đến khi thế giới cạn kiệt linh hồn.

Văn Thiên Uy đã mất vợ con vì hiện tượng này, đúng vậy.

Nhưng cách của hắn là giết hàng ngàn người khác để ngăn chặn một tai nạn tương tự xảy ra trong tương lai xa — một sự hy sinh đạo đức mà anh ta tin là cần thiết.” Lâm Trì nhìn vào kim tự tháp đen.

Anh nhớ lại lời nói của phiên bản già nọ: *“Bây giờ, chúng ta bắt đầu vòng lặp tiếp theo.”* Có lẽ đó không phải là một mối đe dọa.

Đó là một cảnh báo.

Vòng lặp chỉ có thể bị phá vỡ nếu ai đó chịu trách nhiệm cho sự hỗn loạn mà nó gây ra — bằng cách chấp nhận trở thành nạn nhân cuối cùng để chấm dứt chuỗi phản ứng này.

“Tôi sẽ làm,” Lâm Trì nói, giọng anh không còn do dự.

“Nhưng tôi cần một cái giá phải trả tương đương.” Bạch Mộc Lan đưa tay ra, nắm chặt cổ tay trái của Lâm Trì — nơi mạch máu chủ yếu chảy qua.

“Đừng chết ở đây, kẻ ngốc,” cô thì thầm, nhưng trong ánh mắt lạnh lùng ấy là sự tôn trọng hiếm hoi mà cô dành cho bất kỳ ai ngoài cha mình đã khuất.

“Nếu ngươi làm vậy, ta sẽ không bao giờ tha thứ.” Lâm Trì mỉm cười yếu ớt — nụ cười đầu tiên anh cảm thấy thực sự từ khi xuyên không đến thế giới này.

Anh đưa bàn tay phải khắc hình đồng hồ cát chạm vào bề mặt kim tự tháp đen.

Và ngay khoảnh khắc tiếp xúc, Cỗ Máy bắt đầu xoay mạnh hơn, tạo ra một vortex hút mọi thứ xung quanh nó về phía trung tâm — bao gồm cả ý chí của những kẻ đang cố gắng kiểm soát thời gian.

Lâm Trì nằm trên mặt đất lạnh lẽo sau khi vụ nổ năng lượng xé toạc phòng điều khiển, nhìn lên bầu trời Đại Tề qua mái vòm kính đã vỡ nát của đền thờ.

Những vì sao không còn giống như những gì anh thấy ở thế giới cũ — chúng sắp xếp thành những hình dạng giống như những con số trên đồng hồ, đếm ngược một cách có chủ đích: 12… 6… 9… Anh biết rằng mình đã phá vỡ một phần quan trọng của vòng lặp.

Cỗ máy không còn hoạt động nữa; tiếng tích tắc đáng sợ đã im lặng vĩnh viễn.

Nhưng sự yên tĩnh này đến với cái giá phải trả đắt hơn anh tưởng tượng.

Bạch Mộc Lan đang ngồi bên cạnh, kiểm tra vết thương trên vai anh — nơi máu xám vẫn rỉ ra nhưng chậm lại đáng kể.

Tuy nhiên, cô không nhìn anh mà chăm chú quan sát bầu trời sao sắp xếp lạ lùng kia.

“Chúng không tự nhiên,” cô nói, giọng run nhẹ.

“Ai đó… hoặc thứ gì đó đang quan sát chúng ta từ bên ngoài Khe Rãnh.” Lâm Trì cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh nặng nề như chì.

Và rồi anh nhìn thấy nó: Trên bầu trời sao kia, một hình bóng khổng lồ xuất hiện — không phải là con người, mà là một cấu trúc cơ khí kỳ vĩ làm bằng ánh sáng và bóng tối đan xen vào nhau, giống hệt thiết kế của Cỗ Máy Thời Gian nhưng ở quy mô hành tinh.

Và từ sâu trong ý thức anh, giọng nói quen thuộc vang lên lần nữa — không phải từ phiên bản già nọ, mà trực tiếp từ bên trong tâm trí: *“Chúc mừng ngươi đã hoàn thành bước đầu tiên, Lâm Trì.

Bây giờ, hãy chuẩn bị cho phần khó nhất: Lựa
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập