Chương 20
Ánh nắng buổi trưa của kinh thành Đại Tề không mang lại sự ấm áp, mà ngược lại, nó chiếu rọi từng tế bào của Lâm Trì như những lưỡi dao nhỏ li ti.
Anh bước đi trong khu "Hẻm Nhỏ" – một mê cung chật hẹp nằm giữa những tòa nhà đổ nát, nơi những người dân nghèo sống chung với bóng ma của quá khứ.
Ở đây, mùi mốc meo của giấy cũ và mùi kim loại oxy hóa nồng nặc, đánh dấu sự hiện diện của hàng ngàn vật lưu niệm bị phe "Cố Định" từ chối nhưng phe "Tái Sinh" chưa kịp thu thập.
Cơ thể Lâm Trì đang phản bội anh.
Không phải vì vết thương, mà vì sự phân liệt nội tại.
Body Clock A – phiên bản hiện tại của anh – cảm thấy đau đớn, mệt mỏi và thực tế.
Nhưng Body Clock B – linh hồn từ tương lai bị mắc kẹt – lại cảm thấy một sự kích thích điên cuồng, như thể đang đứng trước bờ vực của một khám phá vĩ đại.
Hai dòng chảy thời gian này va chạm trong huyết quản anh, tạo ra những cơn co thắt dữ dội mỗi khi anh thở.
“Ngươi đang chậm lại,” Bạch Mộc Lan nói, giọng lạnh băng cắt qua tiếng ồn ào của đám đông.
Cô đi bên cạnh anh, tay siết chặt chuôi kiếm, mắt dáo dạt quét qua từng góc khuất.
“Nếu ngươi muốn chết, hãy tự tử.
Đừng kéo tôi theo.”
“Tôi không thể kiểm soát nó,” Lâm Trì đáp, giọng khàn khàn.
Anh đưa tay lên chạm vào trán, nơi những vết nứt năng lượng vẫn còn nóng rực.
“Body Clock B đang cố gắng ‘đọc’ tần số của những vật lưu niệm xung quanh.
Nó muốn kết nối.
Nhưng cơ thể tôi… cơ thể tôi là một cái phích nước đang bị bịt kín hai đầu.”
Bạch Mộc Lan dừng bước, quay lại nhìn anh với ánh mắt đầy nghi kỵ.
“Vậy thì ngừng đọc.
Hoặc ngươi sẽ nổ tung trước khi chúng ta tìm ra thứ cần thiết.”
Lâm Trì lắc đầu.
Anh không thể ngừng.
Logic khoa học trong đầu anh đang hét lên rằng đây là cơ hội duy nhất.
Nếu Khe Rãnh Thời Gian là một lỗ hổng logic, thì những vật lưu niệm này chính là các biến số trong phương trình.
Và để giải phương trình, anh cần dữ liệu.
Họ rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn, nơi ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi những mái nhà san sát.
Tại cuối con hẻm, một cánh cửa gỗ mục nát đứng chỏng chơ.
Trên đó khắc dòng chữ mờ nhạt: *Thiên Quan – Nơi Quan Sát Bầu Trời*.
“Đây là đâu?” Lâm Trì hỏi, mặc dù trong lòng anh đã có một dự cảm không lành.
“Một hiệu đồ cổ bỏ hoang,” Bạch Mộc Lan đáp, đẩy cánh cửa vào.
“Nơi một nhà thiên văn học tên là Tề từng sống.
Và cũng là nơi… thời gian bắt đầu sai lệch.”
Tin tức về sự xuất hiện của “Kẻ Ngoại Lai” và “Cô Y Giả Ma Quỷ” lan truyền trong Hẻm Nhỏ nhanh hơn cả lửa cháy.
Khi Lâm Trì và Bạch Mộc Lan vừa hoàn thành việc phân tích sơ bộ, tiếng hò hét từ bên ngoài đã vang lên.
Đốt hết sạch!”
Một nhóm võ giả phe Cố Định, dẫn đầu bởi một lão giả tóc trắng xoá, đã xông vào hiệu đồ cổ.
Lão giả này mang theo một chiếc bình gốm chứa đầy lửa dầu và một thanh kiếm bằng sắt lạnh.
Mắt lão đỏ ngầu, không phải vì giận dữ, mà vì sự cuồng tín.
“Ngươi đã làm ô nhiễm thánh địa bằng sự tò mò của ngươi,” lão giả gào lên, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng.
“Thời gian là của Thiên Đạo, không phải của con người để can thiệp!”
Lâm Trì không đáp lại.
Anh đang tập trung vào cỗ đồng hồ.
Kim giây đang xoay nhanh hơn, phát ra những tia lửa điện xanh lè.
Áp lực trong phòng tăng lên, khiến các đồ vật bắt đầu levitate lơ lửng trong không trung.
“Mộc Lan,” Lâm Trì gọi, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
“Chiếc lược.
Cho tôi.”
Bạch Mộc Lan do dự một giây, rồi đưa chiếc lược gỗ cho anh.
Lâm Trì cầm lấy, cảm nhận được dòng năng lượng mạnh mẽ từ ký ức của người chị gái.
Anh bước về phía cỗ đồng hồ, không nhìn các tên lính đang lao tới.
“Ngươi không thể dừng được số phận!” Lão giả gào lên, vung thanh kiếm về phía anh.
Lâm Trì không né tránh.
Anh đưa chiếc lược gỗ chạm vào mặt đồng hồ, đúng tại điểm giao thoa của ba kim.
*CRACK!*
Một âm thanh chói tai vang lên.
Không phải tiếng kim loại vỡ, mà là tiếng của không gian bị xé toạc.
Một xung kích năng lượng xanh lam bắn ra từ điểm tiếp xúc, quét sạch mọi thứ trên đường đi.
Các tên lính phe Cố Định bị đẩy bay ra cửa, không phải vì lực vật lý, mà vì họ bị đẩy vào một khoảng trống thời gian ngắn ngủi – họ thấy mình đang đứng ở ngoài đường, chưa từng bước vào, rồi lại bị kéo về hiện tại, choáng váng và mất phương hướng.
Lão giả là người duy nhất đứng vững.
Anh ta cười, một nụ cười đầy khinh miệt.
“Ngươi đã làm sai lầm lớn nhất.
Ngươi đã kích hoạt cơ chế tự hủy.”
Cỗ đồng hồ bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ rực.
Những bánh răng bắt đầu nóng lên, phát ra mùi cháy khét.
“Chạy!” Bạch Mộc Lan hét lên, kéo Lâm Trì ra phía sau.
Nhưng Lâm Trì không chạy.
Anh nhìn vào cỗ đồng hồ đang sắp nổ tung.
Anh nhận ra rằng xung kích năng lượng không phải là sự phá hủy.
Đó là sự *giải phóng*.
“Không phải tự hủy,” Lâm Trì nói, giọng anh vang lên giữa tiếng ồn ào.
“Đó là sự cộng hưởng.
Nó đang tìm kiếm một tần số để khóa lại.
Và tôi… tôi là tần số đó.”
Anh bước lại gần, bất chấp sự phản đối của Bạch Mộc Lan.
Anh đặt cả hai tay lên mặt đồng hồ.
Năng lượng từ Body Clock B trong anh bắt đầu chảy ra, hòa nhập với dòng chảy của cỗ đồng hồ.
Thế giới xung quanh anh chậm lại.
Tiếng hét của lão giả, tiếng lửa cháy, tất cả đều trở nên mờ nhạt.
Anh chỉ còn thấy những bánh răng xoay chuyển, và trong mỗi bánh răng, anh thấy những khuôn mặt.
Những người đã biến mất.
Họ đang nhìn anh, chờ đợi.
“Tôi đây,” Lâm Trì thì thầm.
“Tôi sẽ giữ cho các ngươi ở lại.”
Bên ngoài hang động, tiếng trống chiến của phe Cố Định vang lên dồn dập.
Họ đã tìm ra lối vào.
Tiếng bước chân của hàng trăm người lính vang lên, kèm theo tiếng lửa cháy và tiếng gào thét.
Lâm Trì đứng dậy, vết thương vai vẫn rỉ máu xám.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ nhỏ trong tay – vật lưu niệm cuối cùng hắn còn giữ, một món quà từ người bạn thân nhất.
Kim giây của nó đang quay ngược lại với tốc độ ngày càng nhanh.
“Mộc Lan,” Lâm Trì gọi, giọng anh không còn sự do dự.
“Chúng ta không thể chạy.
Chúng ta phải đối mặt.”
“Đối mặt với ai?” Bạch Mộc Lan hỏi, tay cô siết chặt thanh kiếm.
Lâm Trì nhìn vào chiếc đồng hồ.
Kim giây đang chỉ vào số 12.
Và ngay khi nó chạm vào điểm đó, anh thấy một bóng người bước ra từ bóng tối của hang động.
Người đó có khuôn mặt của anh.
Nhưng già hơn, sẹo nhiều hơn, và mắt đỏ ngầu.
“Chào mừng trở lại,” người đàn ông trong gương nói.
“Bây giờ, chúng ta bắt đầu vòng lặp tiếp theo.”
Lâm Trì cố gắng nói, nhưng anh không thể.
Môi anh đã bị đóng băng.
Không phải bởi lạnh.
Mà bởi thời gian.
Và từ bóng tối đó, một bàn tay vươn ra, cầm lấy chiếc đồng hồ trong tay anh.
Kim giây ngừng chuyển động.
Thế giới im lặng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận