Chương 25
Lâm Trì đứng giữa khoảng trống rộng lớn ấy, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo, mồ hôi lạnh thấm ướt tấm áo choàng mỏng manh trên người.
Những dây xích máu tươi từ chiếc lược vỡ tan vẫn còn bám hờ ở cổ hắn, nhưng chúng không gây đau đớn thể xác nữa mà đang ăn sâu vào linh căn, hút cạn kiệt năng lượng tinh thần từng giây một.
Hắn cố gắng bình tĩnh, ép bản thân quay về với tư duy của một nhà khoa học thay vì nạn nhân hoảng loạn.
Logic là vũ khí duy nhất còn lại khi cảm xúc bị thao túng bởi phiên bản tương lai trong đầu.
"Phiên bản A," hắn thầm gọi tên mình trong tâm trí, giọng nói run rẩy nhưng cố giữ sự sắc bén.
*"Im đi,"* tiếng của kẻ kia vang lên từ sâu thẳng não bộ, lạnh như băng giá giữa mùa đông.
*"Cậu đang làm chậm quá trình hòa hợp.
Chúng ta cần nhau để tồn tại."* Lâm Trì nghiến răng, cảm giác bị xâm chiếm ý thức khiến hắn muốn nôn mửa.
Hắn không tin vào định mệnh, càng không chấp nhận việc linh hồn mình bị chia cắt và thao túng bởi một thực thể mà hắn vừa biết là chính mình trong tương lai.
Sự thật này ghê tởm hơn bất kỳ lời đe dọa nào từ phe Viện Giám Sát hay Văn Thiên Uy từng đưa ra trước đây.
Bạch Mộc Lan xuất hiện bên cạnh, bước đi lặng lẽ như bóng tối.
Cô không nói gì, chỉ đặt bàn tay lạnh giá lên cánh tay đang run rẩy của Lâm Trì.
Mùi hương dược thảo nồng nàn tỏa ra từ người cô, một mùi vị quen thuộc mang lại chút ít sự ổn định cho hệ thần kinh (bên bờ sụp đổ) của hắn.
"Mạch của anh rối loạn," Mộc Lan nói nhỏ, giọng không có cảm xúc nhưng ánh mắt sắc lẹm quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt Lâm Trì.
"Anh đang chiến đấu với chính mình.
Nếu tiếp tục như vậy, linh căn sẽ nổ tung trước khi phe Cố Định kịp xuất kích." Hắn lắc đầu nhẹ, cố gắng tập trung vào nhịp thở.
Sự thật phũ phàng là hắn không thể thắng trong cuộc đối đầu nội tâm này ngay lúc này.
Hắn cần thông tin, và hơn thế nữa, hắn cần hiểu rõ cơ chế của 'Đồng Hồ Đôi' mà kẻ kia đang nhắc đến.
Đó là chìa khóa để giải phóng cả hai linh hồn khỏi sự phụ thuộc vào cơ thể vật lý, đồng thời ngăn chặn sự sụp đổ của thế giới do xung đột giữa hai phe chính trị.
"Chúng ta không còn thời gian cho những cuộc trò chuyện triết học," Lâm Trì thì thầm, mắt hướng về phía lối ra của quảng trường nơi bóng tối đang tụ tập dày đặc hơn.
"Văn Thiên Uy đã biết chúng ta ở đây.
Hắn sẽ gửi quân đến ngay lập tức." Mộc Lan nhíu mày, tay đặt lên bao dao đựng độc dược bên hông.
"Phe Cố Định không dùng binh sĩ thường.
Họ chỉ cử những người được chọn lọc kỹ càng nhất để tiêu diệt vật lưu niệm và chủ nhân của chúng.
Anh đã kích hoạt phản ứng dây chuyền từ Thư Viện Cổ Đại Tề rồi." Lâm Trì nhắm mắt lại, hình dung ra cấu trúc thời gian đang bị xé toạc bởi sự va chạm giữa hai linh hồn trong người hắn.
Hắn cảm nhận được những dòng chảy ký ức hỗn loạn, như thể hàng ngàn cuộc đời khác nhau đang chồng chất lên ý thức hiện tại của mình.
Và ở cuối cùng của mớ bòng bong ấy, là một bí mật lớn hơn cả việc phân (phân liệt) linh hồn.
"Đưa tôi đến nơi an toàn nhất mà anh biết," hắn yêu cầu, giọng trầm xuống thấp nhất có thể để không làm kích động kẻ trong đầu mình thêm nữa.
"Nơi mà ngay cả thời gian cũng phải dừng lại." Mộc Lan nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lâm Trì một giây dài đầy nghi ngờ trước khi gật đầu nhẹ.
Cô nắm chặt cổ tay hắn, kéo anh ra khỏi góc khuất và lao nhanh vào những con hẻm nhỏ labyrinthine (ma thuật mê cung) phía sau quảng trường.
Mỗi bước chạy đều mang theo âm thanh vọng lại từ quá khứ — tiếng cười của trẻ em đã mất tích, tiếng khóc của người mẹ tìm kiếm con cái trong Khe Rãnh Thời Gian.
Họ chưa đi được bao xa thì không gian xung quanh bỗng chốc đóng băng.
Những viên gạch đá dưới chân họ bắt đầu nứt vỡ, tiết ra một thứ ánh sáng xanh nhạt đầy ma mị và nguy hiểm.
Ba bóng người xuất hiện từ hư không, đứng chắn ngang lối đi trong ba hướng khác nhau.
Đó là những thành viên của phe Cố Định, nhưng chúng không giống như bất kỳ ai mà Lâm Trì từng gặp trước đây.
Chúng mặc áo choàng đen tuyền phủ kín toàn thân, chỉ để lộ đôi mắt trống rỗng phát ra ánh sáng trắng xoá đáng sợ hơn cả bóng tối.
Trong tay mỗi người cầm một thanh kiếm dài được chế tác từ "đá thời gian" — những tảng đá cứng rắn được trích xuất trực tiếp từ Khe Rãnh Thời Gian khi ai đó biến mất.
Những lưỡi kiếm này không chỉ cắt da thịt, chúng cắt đứt sự kết nối giữa hiện tại và quá khứ của nạn nhân.
Một vết chém nhẹ có thể khiến ký ức về gia đình tan vỡ hoàn toàn; một vết chém sâu hơn sẽ xóa bỏ tồn tại của người bị thương khỏi lịch sử.
Lâm Trì dừng chân đột ngột, kéo Mộc.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi mà vì sự nhận thức rõ ràng về mối đe dọa trước mắt.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy trực tiếp vũ khí của phe Cố Định được sử dụng ngoài những ghi chép lịch sử bị kiểm duyệt.
"Vật lưu niệm đã kích hoạt," giọng nói từ phía sau bóng đen gần nhất vang lên, không có cảm xúc, giống như một máy móc đang báo cáo lỗi hệ thống.
"Chủ nhân cần bị loại bỏ để ngăn chặn sự lan rộng của Khe Rãnh." Mộc Lan cau mày, ngón tay chạm nhẹ vào vỏ dao độc dược nhưng cô biết rằng những chất độc thông thường sẽ vô dụng trước những sinh vật được tạo ra từ chính năng lượng thời gian.
Cô quay sang nhìn Lâm Trì với ánh mắt cầu cứu hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của mình.
"Anh có kế hoạch gì không?" cô hỏi nhanh, giọng thấp xuống để tránh kích thích thêm kẻ thù.
Lâm Trì quan sát kỹ ba thanh kiếm đá thời gian đang lơ lửng trước mặt hắn.
Hắn nhận ra rằng chúng không hoàn toàn ổn định — những khe nứt nhỏ li ti chạy dọc theo lưỡi dao cho thấy cấu trúc phân tử của chúng đang bị xói mòn bởi sự xung đột nội tại giữa quá khứ và tương lai mà chúng đại diện.
"Chúng ta không thể đánh bại họ bằng sức mạnh vật lý," Lâm Trì nói, giọng bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên so với tình huống nguy cấp hiện tại.
"Đá thời gian phản ứng với ý chí của người sử dụng.
Nếu chúng ta tạo ra một xung đột ký ức đủ lớn trong phạm vi hẹp." Anh chưa kịp (nói hết) câu thì bóng đen bên trái lao tới, thanh kiếm chém xuống với tốc độ ánh sáng.
Lâm Trì nghiêng người né tránh vừa kịp thời, cảm nhận được luồng khí lạnh cắt da thịt khi lưỡi dao lướt qua khoảng không cách mũi hắn chỉ vài centimet.
Mùi cháy khét tỏa ra từ lớp vải áo choàng bị cứa rách — đó là mùi của ký ức đang bị đốt cháy.
"Chạy!" Mộc Lan hét lên, đồng thời ném một viên thuốc nổ nhỏ về phía nhóm đối phương để tạo màn khói che mắt tạm thời.
Họ quay lưng lại và lao vào con hẻm sâu hơn nơi những tòa nhà cổ kính đổ nát đứng sừng sững như những xác chết khổng lồ của nền văn minh cũ.
Nhưng họ không thoát được dễ dàng.
Những bước chân nặng nề đuổi theo phía sau, kèm theo tiếng vang kỳ lạ giống như đồng hồ báo thức đang chạy ngược lại thời gian.
Mỗi bước đi của kẻ truy đuổi đều làm rung động mặt đất xung quanh họ, khiến những viên gạch rơi xuống từ mái nhà đổ nát và tạo thành chướng ngại vật tự nhiên trên đường thoát thân.
Lâm Trì cảm thấy kiệt sức nhanh chóng hơn dự kiến do linh lực trong người bị phân tán để giữ cho hai linh hồn không va chạm trực tiếp gây nổ tung cơ thể hắn.
Hắn cần một nơi trú ẩn, hoặc tốt hơn nữa — một cách để đối mặt với nguồn gốc của sự truy đuổi này mà không cần phải chiến đấu trực tiếp bằng vũ khí vật lý vốn là điểm yếu chí mạng hiện tại của họ so với những kẻ cầm kiếm đá thời gian trong tay phe Cố Định đang tiến gần hơn mỗi giây trôi qua.
(Hơi thở gấp gáp của Lâm Trì cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Hắn nhận ra mình đang đứng trước một bức tường đá khắc đầy những ký tự cổ đại mà hắn chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu nào.
Những đường nét uốn lượn như thể sống động, di chuyển chậm chạp dưới ánh sáng yếu ớt từ phía trên đầu.) "Đây là." Lâm Trì thì thầm, mắt mở to kinh ngạc khi nhận ra rằng những ký tự đó không phải chữ viết thông thường mà là biểu tượng của các phương trình toán học mô tả cấu trúc đa chiều của thời gian.
"Mộc Lan, nhìn này." Cô gái lạnh lùng bước lại gần, ánh mắt sắc bén quét qua bức tường đá.
"Chúng đang thay đổi," cô nói, giọng run nhẹ — điều hiếm khi xảy ra với một chiến lược gia tinh thông y thuật và độc dược vốn luôn giữ sự bình tĩnh tuyệt đối trong mọi tình huống nguy hiểm.
"Như thể chúng đang phản ứng với ý thức của anh.".
(Hắn thấy một hình ảnh rõ ràng: chính hắn, nhưng già hơn nhiều, đang đứng giữa một thế giới đã hoàn toàn sụp đổ.
Và trong tay người đàn ông đó là chiếc đồng hồ đôi mà hắn vừa làm vỡ ở Thư Viện Cổ Đại Tề — nhưng giờ đây nó lại nguyên vẹn và phát sáng rực rỡ.) "Không thể nào," Lâm Trì thì thầm khi ý thức quay trở về cơ thể vật lý, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán.
tôi đã phá hủy nó.".
Không khí trở lại bình thường, nhưng sự im lặng sau đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng ồn nào trước đây.
Các thành viên phe Cố Định còn lại đứng đó, mặt mày tái nhợt, không phải vì sợ hãi mà vì sự kinh ngạc tột cùng khi chứng kiến hiện tượng vừa xảy ra với Lâm Trì — một người phàm nhânlại còn (cũng đã) kích hoạt Hơi thở của Lâm Trì trở nên gấp gáp, từng nhịp đập trong lồng ngực như tiếng trống trận rung lên dữ dội bên tai hắn.
Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy trước mặt mình.
Những ngón tay thon dài ấy giờ đây lại nguyên vẹn và phát sáng rực rỡ dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu qua khe hở của mái ngói cũ nát.
Một luồng năng lượng kỳ lạ, không thuộc về thế giới này mà cũng không hoàn toàn là ma lực quen thuộc, đang chảy mạnh trong những đường gân hằn nổi trên da thịt hắn.
Nó nóng bỏng như lửa nhưng lại mang theo cảm giác tê dại của băng giá.
Giọng nói của hắn nghe xa xôi, đứt đoạn như tiếng vọng từ đáy vực thẳm.
Nhưng thực tế phũ phàng trước mắt không cho phép hắn tự mình thêm nữa.
Thứ ánh sáng ấy đang lan tỏa từ lòng bàn tay phải, nơi mà vài phút trước còn bị xé toạc bởi vết thương sâu đến tận xương cốt.
Bây giờ, chỉ còn lại một đường sẹo mờ nhạt màu hồng non, trông giống như dấu hiệu của sự tái sinh hơn là tổn thương.
Tử Hà bước tới trước, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo qua từng biểu cảm trên khuôn mặt các đồng minh của mình.
Hắn biết rõ trong lòng họ đang nghĩ gì: sự nghi ngờ, sợ hãi, và cả một chút hy vọng điên cuồng rằng đây có thể là con đường duy nhất để thoát khỏi định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời.
"Lâm Trì," Tử Hà gọi tên hắn, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Cậu vừa làm gì vậy?" Hắn ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của người đàn ông từng là đồng đội thân thiết nhất, giờ đây lại trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong chính mình — không phải chỉ về thể chất mà còn cả tâm trí.
Một phần ký ức bị phong ấn dường như đã vỡ tung rào cản, để lộ ra những mảnh ghép rời rạc nhưng đầy ám ảnh từ quá khứ xa xôi mà hắn tưởng chừng đã quên lãng hoàn toàn.
ta cũng không rõ," Lâm Trì trả lời thật thà, dù biết rằng sự thật thản nhiên ấy có thể khiến Tử Hà hạ lệnh tấn công ngay lập tức.
"Nhưng tôi cảm thấy nó.
Nó ở trong tôi." Tử Hà nhíu mày, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm của mình nhưng chưa rút ra.
Hắn đang phân tích tình hình dựa vào những gì vừa chứng kiến và cả trực giác tu luyện suốt nhiều năm qua của chính mình.
Nếu Lâm Trì thực sự đã kích hoạt được sức mạnh bí ẩn đó, thì mọi quy tắc chiến đấu trước đây đều trở nên vô nghĩa.
Phá hủy không còn là lựa chọn duy nhất nữa; kiểm soát mới là chìa khóa then chốt để tồn tại trong thế giới hỗn loạn này đang dần sụp đổ quanh họ.
"Cậu nói nó ở trong cậu?" Tử Hà lặp lại câu hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng hơn nhưng nguy hiểm hơn bao giờ hết.
"Vậy thì hãy.
xét kỹ hơn cái thứ mà các ngươi gọi là 'ánh sáng' ấy." Lâm Trì hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm trí đang rối bời của mình.
Hắn nhớ lại cảm giác khi chạm vào khối đá đen tối hôm trước tại hang động phía sau đền thờ cổ xưa nơi cả nhóm đã từng ẩn náu tạm thời trước cuộc truy quét khốc liệt từ phe Phản Diện.
Khi đó, hắn chỉ muốn trốn chạy khỏi tất cả những áp lực đè nặng lên vai mình — trách nhiệm cứu rỗi thế giới hay ít nhất là bảo vệ gia đình mới đang hình thành bên cạnh cậu ấy cùng với Tử Hà và vài người bạn khác nữa đã sẵn sàng hy sinh mạng sống vì nguyên tắc cứng nhắc của phe Cố Định.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đều thay đổi hoàn toàn.
Khối đá đen không hề biến mất sau cú va chạm dữ dội giữa hai luồng năng lượng đối kháng nhau lúc nãy.
Ngược lại, nó như thể hòa quyện vào chính linh hồn mỏng manh vốn dĩ dễ vỡ như thủy tinh của một người thường như Lâm Trì vậy.
Và giờ đây, hắn cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của thứ gì đó cổ xưa đang ngủ say bên trong lồng ngực mình — chờ đợi khoảnh khắc phù hợp để thức tỉnh và phá hủy tất cả những gì cản trở con đường đi lên đỉnh cao quyền lực tuyệt đối mà nó khao khát đạt được từ ngàn năm trước đây khi thế giới còn hoang sơ chưa có sự phân chia rõ ràng giữa thiện ác hay đúng sai đạo đức luân lý nào cả.
"Cậu không hiểu đâu," Lâm Trì nói chậm rãi, từng chữ như nặng trĩu chì rơi xuống đất khô cằn dưới chân họ.
"Nó không đơn giản chỉ là sức mạnh.
ký ức." Tử Hà nheo mắt lại hơn nữa, vẻ nghi ngờ trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn càng thêm rõ rệt đến mức gần như có thể chạm tay vào được ngay lúc này đây nếu ai đủ can đảm hoặc liều mạng bước tới gần hơn một chút nữa thôi thì chắc chắn sẽ bị thương nặng bởi khí thế bức bối đang tỏa ra từ cơ thể người đàn ông trước mặt mình hiện tại đang đứng sững sờ nhìn chằm chằm vào khoảng không phía xa mà chẳng hề hay biết rằng nguy hiểm cận kề bên cạnh mình mỗi giây trôi qua đều tăng lên gấp bội lần so với ban đầu khi vừa mới bắt đầu cuộc đối thoại căng thẳng này giữa hai phe phái vốn dĩ đã từng là đồng đội thân thiết nhất của nhau trong suốt hơn mười năm trời chung sống hòa bình tương đối dưới mái nhà lớn rộng rãi ấm áp tràn đầy tiếng cười đùa vui vẻ hạnh phúc viên mãn sung túc no đủ.
Lâm Trì ngắt dòng suy nghĩ lan man của mình bằng cách nhắm chặt hai con mắt lại một lúc lâu dài khoảng vài giây đồng hồ ngắn ngủi thôi nhưng đủ để hắn tập trung toàn bộ ý thức còn sót lại trong đầu óc đang bị xáo trộn nghiêm trọng vì những luồng thông tin quá tải ập vào cùng một thời điểm khiến cho hệ thần kinh vốn dĩ yếu ớt của một người bình thường như cậu ấy gần như không thể chịu đựng nổi áp lực khủng khiếp đến mức.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn của Lâm Trì đã trở nên sắc bén hơn rất nhiều so với trước kia.
Không còn là vẻ hoang mang sợ hãi run rẩy như con thỏ bị bẫy giữ lại không lối thoát phải chịu đựng sự tra tấn tinh thần thể xác cùng lúc từ những kẻ thù vô hình mà hắn chưa từng biết đến tồn tại đâu đó trong bóng tối sâu thẳm nhất của vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bất tận vô biên.
"Nếu vậy," Lâm Trì nói, giọng điệu bình tĩnh đáng ngạc nhiên đối với chính bản thân mình lúc này đây đang đứng giữa vòng vây nguy hiểm rình rập chết chóc nơi mà bất cứ sai lầm nhỏ nhặt nào cũng có thể dẫn đến hậu quả thảm khốc không thể cứu vãn được nữa dù cho có hối hận ăn năn tội lỗi đến mức tự sát cầu toàn hoàn lương cải.
Tử Hà đưa tay lên, ra hiệu cho những người khác lùi lại.
Hắn cần không gian riêng để đối mặt với Lâm Trì — một mình.
Không ai được can thiệp vào quyết định cuối cùng của hắn lúc này đây khi mà mọi thứ đều đã vượt quá tầm kiểm soát và rơi vào tình trạng hỗn loạn tuyệt đối bất khả kháng lực bất tòng tâm.
"Đưa tay ra," Tử Hà lệnh, giọng lạnh băng nhưng không hề thiếu đi sự tôn trọng dành cho một người bạn cũ dù sao thì mối quan hệ giữa họ cũng từng rất khăng khít gắn bó máu thịt ruột gan thân thiết như anh em sinh đôi cùng cha khác mẹ hoặc ngược lại là chị gái song sinh với em trai của mình vậy đó chứ không phải là những kẻ xa lạ hoàn toàn chưa từng gặp mặt biết tên tuổi lai lịch xuất thân nguồn gốc gia đình dòng họ tổ tiên ông bà cha mẹ bố mẹ ba má.
Lâm Trì đưa bàn tay đang phát sáng ra
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận