Chương 8

Ngay khi ngón tay Tần Chi rời khỏi chiếc ô dù đen của Lâm Hạ, thế giới quanh cô không sụp đổ ầm ầm như một tòa nhà bỏ hoang, mà *tan chảy*.

Phòng làm việc hiện đại, nơi vừa nãy còn tràn ngập ánh sáng vàng ấm áp của "Niềm tin tập thể" vào sự chuyên nghiệp và trật tự, bắt đầu biến dạng.

Những bức tường kính trong suốt chảy xuống như sáp nến nóng, tiết lộ ra lớp gạch đỏ cũ kỹ, rêu phong phía sau.

Sàn nhà bằng đá cẩm thạch bóng loáng nứt ra, những khe nứt đó không phải là vết gãy vật lý, mà là những dòng code lỗi màu xanh lá cây nhấp nháy, chạy dọc theo sàn như những con rắn độc.

Tần Chi lùi lại, tim đập thình thịch.

Cô không sợ hãi theo cách thông thường.

Đó là nỗi sợ của một người đang đứng trên mép vực, nhưng lại cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ muốn nhảy xuống.

Cô nhìn xung quanh.

Những đồng nghiệp của cô, những bóng hình mờ ảo đang gõ phím, đang cười nói, bỗng nhiên đông cứng lại.

Sau đó, họ bắt đầu tan rã thành những hạt bụi sáng, bay lên không trung và hòa vào bầu trời đang chuyển màu từ xanh ngọc sang xám xịt.

"Đây là gì?" Cô thì thầm, giọng nói của mình vang lên vang vọng trong không gian hẹp dần lại.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng rít của kim loại bị bẻ cong và tiếng thì thầm của hàng triệu ký ức bị chôn vùi.

Tần Chi nhận ra rằng, sự sụp đổ này không phải là sự hủy diệt.

Nó là sự *giải mã*.

Thành phố Runtime đang lột bỏ lớp vỏ bọc hoàn hảo để lộ ra bộ xương thô sơ, hỗn độn bên trong.

Và cô, người "Lõi" bị lỗi, đang đứng ngay tại trung tâm của cơn bão dữ dội đó.


Tần Chi quay lại điện thoại đang nằm trên sàn nhà.

Màn hình vẫn sáng, kết nối vẫn duy trì.

"Anh nói anh là người duy nhất nhớ tôi," cô nói, giọng lạnh lẽo, cố gắng dùng lý trí để che đậy sự rung động trong lòng.

"Tại sao anh lại gọi cho tôi?

Tại sao không để tôi tiếp tục sống trong ảo tưởng an toàn đó?"

Không có câu trả lời ngay lập tức.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa.

Nhưng rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ loa điện thoại, mà từ khắp mọi hướng.

Giọng nói đó quen thuộc đến đau lòng.

Giọng nói của Hứa Duyên.

*"Vì em không thuộc về ảo tưởng, Tần Chi.

Em thuộc về sự thật.

Và sự thật thì không bao giờ an toàn."*

Tần Chi nhắm mắt lại.

Cô nhớ đến những đêm dài không ngủ, khi cô ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, nhìn ra窗外 (cửa sổ) và thấy những tòa nhà bên kia đường biến hình.

Cô luôn nghĩ đó là bệnh của cô.

Cô luôn nghĩ mình là kẻ điên.

Nhưng giờ đây, cô hiểu ra.

Cô không điên.

Cô là *nguồn gốc*.

"Anh muốn gì từ tôi?" Cô hỏi, giọng run rẩy.

*"Anh muốn em nhìn vào mắt mình,"* giọng nói của Hứa Duyên đáp, nhẹ nhàng nhưng kiên định.

*"Đừng nhìn vào hình ảnh.

Hãy nhìn vào bản chất.

Tần Chi, em không phải là một người bình thường.

Em là một câu hỏi mà thành phố này chưa thể trả lời.

Và câu trả lời đó...

nằm trong chính tim em."*

Tần Chi mở mắt.

Cô nhìn vào chiếc máy ghi âm đang quay tròn.

Đó không phải là một chiếc máy ghi âm thông thường.

Đó là một thiết bị định hình niềm tin.

Hội Đồng Định Hình đã sử dụng nó để ghi đè lên ký ức của cô, tạo ra những lỗ hổng, những khoảng trống mà cô đã lấp đầy bằng những ảo tưởng.

Nhưng giờ đây, khi niềm tin của cô vỡ, chiếc máy này đang phát ra những gì thật sự.

Cô bước tới, tay run rẩy chạm vào nút dừng.

Nhưng trước khi cô kịp bấm, một tia sáng xanh lá cây bắn ra từ chiếc máy, xuyên qua lòng bàn tay cô và đi thẳng vào cơ thể.


Ánh sáng tắt dần.

Bóng hình của người đàn ông biến mất hoàn toàn, để lại căn phòng trống rỗng.

Tần Chi đứng đó, tay vẫn giơ lên, chạm vào khoảng không nơi anh ta vừa đứng.

Một giọt nước mắt rơi xuống, chạm vào sàn nhà và tạo ra một tiếng động "tink" vang vọng, như một giọt nước rơi vào hồ nước tĩnh lặng.

Nhưng điều khiến cô kinh hoàng không phải là sự biến mất của Hứa Duyên.

Mà là thứ xuất hiện ngay sau đó.

Từ trong bóng tối, một cánh cửa lớn bằng kim loại đen mở ra.

Bên kia cánh cửa, không phải là hành lang, mà là một căn phòng giám sát.

Hàng chục màn hình hiển thị những hình ảnh khác nhau: Tần Chi trong quá khứ, Hứa Duyên trong hiện tại, và cả Lâm Hạ đang đứng ở một nơi nào đó, mặt mày tái nhợt.

Và ở giữa căn phòng giám sát đó, một người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế bành.

Người phụ nữ đó quay lại, nhìn thẳng vào màn hình – và dường như, nhìn thẳng vào mắt Tần Chi.

Đó là Cố Hàn.

Đại diện của Hội Đồng Định Hình.

Cố Hàn mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, tính toán.

Cô giơ tay lên, chạm vào một cái nút đỏ trên bàn phím.

"Tần Chi," giọng nói của Cố Hàn vang lên, không phải qua loa, mà trực tiếp vào não bộ của cô, rõ ràng và sắc bén như lưỡi dao.

"Em nghĩ em đang giải phóng thành phố?

Em chỉ đang mở cánh cửa cho chúng tôi bước vào."

Tần Chi lùi lại, tim cô đập thình thịch.

Cô nhìn quanh.

Căn phòng trắng xóa đang biến đổi.

Những bức tường bắt đầu xuất hiện những dòng chữ đỏ, nhấp nháy:

Và rồi, từ phía sau lưng cô, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Giọng nói của Lâm Hạ.

"Tần Chi, đừng quay lại.

Đừng nhìn vào họ."

Nhưng quá muộn.

Tần Chi đã quay lại.

Và đứng trước mặt cô, không phải là Lâm Hạ, mà là hàng chục bóng hình đen kịt, không mặt, không tên, đang tiến về phía cô với đôi tay dài thều thào.

Và trong tay mỗi bóng hình đó, là một chiếc điện thoại đang rung lên, hiển thị một tin nhắn từ Hứa Duyên: *"Chạy đi, Tần Chi.

Họ đang đến."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập