Chương 9

Chương 9 — "Niềm Tin Gây Ra Hỗn Loạn"



Cơn đau đầu xé toạc não bộ của Tần Chi tan biến nhanh chóng, để lại sự trống rỗng đáng sợ.

Giọng nói lạnh lùng *"Chủ thể đã..."* ngắt quãng, nhưng không phải vì lỗi kỹ thuật, mà vì một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô.

Tần Chi quay lại, tim đập thình thịch.

Trước mặt cô là Lâm Hạ, ánh mắt anh dịu dàng đến mức khiến cô muốn khóc, nhưng lại khiến cô sợ hãi hơn bao giờ hết.

"Tần Chi, em ổn chứ?" Lâm Hạ hỏi, giọng nói trầm ấm, vang lên giữa không gian trắng xóa đang dần sụp đổ.

Anh mặc bộ vest đen chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, mọi thứ đều hoàn hảo đến mức giả tạo.

Nhưng trong ánh mắt anh, có một thứ gì đó sâu thẳm, một sự lo lắng tột cùng mà anh cố gắng che giấu bằng vẻ ngoài lạnh lùng thông thường.

Tần Chi lùi lại một bước, chân cô chạm vào sàn nhà lạnh lẽo.

Không gian xung quanh bắt đầu quay cuồng, những bức tường trắng vỡ ra thành vô số mảnh vụn, để lộ ra những con đường quen thuộc của Thành phố Runtime.

Nhưng chúng không còn như trước.

Những tòa nhà cao tầng giờ đây nghiêng ngả, cửa sổ vỡ vụn, và bầu trời trên đầu chuyển từ màu xanh lam trong trẻo sang một sắc tím tối, u ám.

"Anh..." Tần Chi mở miệng, nhưng giọng nói của cô nghẹn lại.

Ký ức vừa rồi, hình ảnh Hứa Duyên trong không gian trắng, lời nói của anh về "sự thật" và "cơn bão", tất cả đang va chạm dữ dội với hiện thực trước mắt.

Tại sao Lâm Hạ lại ở đây?

Tại sao anh lại xuất hiện đúng lúc cô vừa trải qua một cơn chấn động tinh thần khủng khiếp?

Lâm Hạ không đáp.

Anh chỉ đơn giản là nắm chặt tay cô, kéo cô ra khỏi căn phòng trống rỗng nơi chiếc máy ghi âm đang nằm.

Cánh cửa kim loại đen đóng sầm lại phía sau họ, khóa chặt bí mật của Hội Đồng Định Hình, nhưng cũng khóa chặt cả con đường thoát thân của Tần Chi.

Họ bước ra ngoài hành lang.

Ánh sáng từ những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên sàn nhà.

Tiếng bước chân của họ vang vọng, nhưng không có tiếng động nào khác.

Thành phố Runtime im lặng một cách đáng sợ.

Không có tiếng xe cộ, không có tiếng người, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của những tòa nhà đang biến dạng.

"Đi thôi," Lâm Hạ nói, giọng nói vẫn giữ sự bình tĩnh đáng ngờ.

"Chúng ta cần đến một nơi an toàn."

Tần Chi nhìn anh từ góc mắt.

Cô thấy sự run rẩy nhẹ ở ngón tay cái của anh, một chi tiết nhỏ bé mà cô đã từng bỏ qua trong quá khứ.

Anh đang sợ hãi điều gì đó.

Và điều đó khiến niềm tin của Tần Chi vào "người bạn thân duy nhất" của mình bắt đầu lay động.

Khi cơn rung lắc lắng xuống, khu phố trở lại trạng thái yên bình giả tạo.

Ánh sáng vàng ấm áp bao phủ, nhưng với Tần Chi, nó giống như lớp sơn phủ lên một bức tường mục nát.

Lâm Hạ dẫn cô đến một quán cà phê nhỏ, nơi không khí yên tĩnh hơn.

Anh gọi cho cô một ly cà phê đen, đúng như "ký ức" anh mô tả.

"Anh nhớ em thích cà phê đen, không đường," Lâm Hạ nói, đặt ly cà phê xuống trước mặt cô.

Ly sứ trắng trơn, không có hoa văn, tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng.

Mùi cà phê đắng chát lan tỏa, kích thích khứu giác của Tần Chi, nhưng cũng đánh thức một cảm giác bất an kỳ lạ.

"Tại sao anh lại biết?" Tần Chi hỏi, giọng nói khẽ khàng, nhưng sắc bén như lưỡi dao.

Cô nhìn vào đôi mắt của Lâm Hạ, tìm kiếm sự giả dối, nhưng chỉ thấy một sự chân thành đến đau lòng.

Lâm Hạ mỉm cười, nụ cười ấy từng là nguồn an ủi lớn nhất của cô trong những năm tháng cô độc.

"Vì anh là người bạn thân nhất của em, Chi Chi.

Anh biết mọi thứ về em.

Những điều em không nói ra, anh cũng biết."

Tần Chi cúi đầu, nhìn vào mặt phẳng của ly cà phê.

Hình ảnh phản chiếu của cô trong đó méo mó, biến dạng.

Cô nhớ đến lời Hứa Duyên: *"Đừng nhìn vào hình ảnh.

Hãy nhìn vào bản chất."* Bản chất của Lâm Hạ là gì?

Một người bạn trung thành?

Hay một kẻ canh gác, một công cụ của Hội Đồng Định Hình để kiểm soát cô?

"Chi Chi, em có vẻ không ổn," Lâm Hạ nói, giọng điệu chuyển sang lo lắng chân thành.

Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay cô.

"Em vừa trải qua một cú sốc lớn.

Hội Đồng Định Hình đã can thiệp.

Nhưng đừng sợ, anh ở đây.

Anh sẽ bảo vệ em."

Bảo vệ.

Từ ngữ ấy vang lên trong đầu Tần Chi, nhưng nó không mang lại cảm giác an toàn.

Nó giống như một lời đe dọa được ngụy trang.

Bảo vệ cô khỏi điều gì?

Khỏi sự thật?

Khỏi chính bản thân cô?

Tần Chi rút tay lại,动作 nhanh đến mức khiến ly cà phê trên bàn rung lên, bắn ra vài giọt nước nóng.

"Anh bảo vệ tôi khỏi chính tôi sao?" Cô hỏi, nhìn thẳng vào mắt anh.

Lâm Hạ sững người.

Ánh mắt anh tối sầm lại trong một tích tắc, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

"Em nói gì vậy?

Anh chỉ muốn em an toàn.

Thành phố này đang bất ổn.

Niềm tin tập thể đang suy yếu.

Nếu em tiếp tục đào sâu vào những bí mật đó, em sẽ bị cuốn vào vortex của sự hỗn loạn.

Em sẽ mất đi tất cả, bao gồm cả ký ức của chính mình."

"Và anh muốn tôi quên đi?" Tần Chi hỏi, giọng nói run rẩy.

"Quên đi Hứa Duyên?

Quên đi những gì tôi vừa trải qua?"

Lâm Hạ im lặng.

Sự im lặng của anh nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào.

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những con đường bên ngoài đang bắt đầu biến hình.

Những tấm biển quảng cáo cũ kỹ biến thành những dòng chữ cảnh báo đỏ rực, nhấp nháy: *NGUY CƠ SỤP ĐỔ NIỀM TIN.

XÓA BỎ YẾU TỐ BẤT ỔN.*

"Tần Chi," anh nói, giọng nói thấp xuống, mang theo một sự tuyệt vọng khó hiểu.

"Đôi khi, sự thật không phải là thứ mà chúng ta muốn nghe.

Đôi khi, ảo tưởng là liều thuốc duy nhất để chúng ta sống sót."



"Tần Chi, em ổn không?" Lâm Hạ hỏi, tay anh nắm chặt tay cô dưới bàn.

Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền sang, nhưng nó không mang lại sự ấm áp, mà giống như một xiềng xích vô hình.

Tần Chi cố gắng duy trì sự bình tĩnh.

Cô không thể để anh phát hiện ra rằng cô đang nghi ngờ.

Trong thế giới này, sự nghi ngờ là mầm mống của sự sụp đổ.

Nếu niềm tin của cô vào Lâm Hạ vỡ tan, không chỉ là mối quan hệ của họ, mà cả cấu trúc thực tại xung quanh cô cũng có thể sụp đổ theo.

Cô hít một hơi sâu, cố gắng tập trung vào mùi cà phê đắng chát.

"Tôi ổn," cô nói, nhưng giọng nói của cô nghe xa lạ, như thể thuộc về một người khác.

tôi nhớ về một số chuyện.

Những chuyện tôi nghĩ mình đã quên."

Lâm Hạ nới lỏng tay anh, nhưng vẫn không buông ra.

"Ký ức là thứ dễ bị bóp méo, Chi Chi.

Đặc biệt là trong thành phố này.

Hội Đồng Định Hình có những công cụ mạnh mẽ.

Họ có thể xóa bỏ, có thể ghi đè.

Nhưng họ không thể xóa bỏ tình bạn giữa chúng ta.

Điều đó là thật.

Nó nằm ngoài tầm kiểm soát của niềm tin tập thể."

Tần Chi nhìn anh.

Lời nói của anh nghe có vẻ chân thành, nhưng cô cảm thấy một sự bất tương hợp.

Nếu tình bạn của họ là "thật", tại sao anh lại luôn cố gắng kiểm soát thông tin mà cô tiếp cận?

Tại sao anh lại luôn đưa cô đến những nơi "an toàn", những nơi được Hội Đồng Định Hình giám sát chặt chẽ?

Cô nhớ đến chiếc điện thoại vỡ vụn trong tay mình.

Và tin nhắn từ Hứa Duyên: *"Chạy đi, Tần Chi.

Họ đang đến."* Ai là "họ"?

Hội Đồng Định Hình?

Hay chính Lâm Hạ?

"Lâm Hạ," Tần Chi gọi tên anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định.

"Anh có bao giờ tự hỏi tại sao thành phố này lại biến đổi như vậy không?

Tại sao những con đường lại biến mất, những tòa nhà lại sụp đổ?"

Lâm Hạ nhíu mày.

"Đó là do sự bất ổn trong niềm tin tập thể.

Khi quá nhiều người nghi ngờ, thực tại sẽ lung lay."

"Vậy ai là người gây ra sự nghi ngờ đó?" Tần Chi hỏi, mắt cô nhìn chằm chằm vào anh.

"Hay nói cách khác, ai là người đang cố gắng duy trì trật tự bằng mọi giá, kể cả việc thao túng cảm xúc và ký ức của người khác?"

Lâm Hạ không đáp.

Ánh mắt anh chuyển đi, nhìn về phía cửa sổ.

Bên ngoài, những bóng hình đen kịt, không mặt, đang tụ tập lại gần quán cà phê.

Chúng đứng yên, như những bức tượng sống, chờ đợi một tín hiệu.

"Tần Chi, đừng hỏi những câu hỏi đó," Lâm Hạ nói, giọng nói của anh trở nên lạnh lùng, cứng rắn.

"Đó không phải là thứ em nên quan tâm.

Em chỉ cần sống cuộc đời của mình.

Đó là tất cả những gì em cần."

"Nhưng nếu hạnh phúc đó là建立在 (xây dựng trên) nền tảng của sự dối trá?" Tần Chi hỏi, giọng nói của cô cao hơn một chút.

"Nếu sự an toàn đó là một cái bẫy?"

Lâm Hạ đứng dậy, ánh mắt anh sắc bén như dao.

"Em đang tự chuốc họa vào thân, Chi Chi.

Em nghĩ em là đặc biệt?

Em nghĩ em có thể thay đổi thế giới này?

Em chỉ là một lỗi.

Một glitch cần được sửa chữa."

Lời nói của anh như một quả bom nổ trong đầu Tần Chi.

*Một lỗi.* Đó chính là điều Hứa Duyên đã nói.

Nhưng từ miệng Lâm Hạ nói ra, nó mang một ý nghĩa khác.

Một sự phủ nhận hoàn toàn về giá trị tồn tại của cô.

Lâm Hạ ngồi xuống đối diện cô, đặt điện thoại xuống.

"Gọi cho ai vậy?" anh hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo một áp lực vô hình.

"Chỉ là một cuộc gọi rác," Tần Chi nói, cố gắng giữ giọng bình thản.

Lâm Hạ nhìn cô chằm chằm.

"Chi Chi, em biết không, đôi khi anh cảm thấy em xa cách.

Như thể em đang nhìn anh từ một khoảng cách vô tận.

Em không còn là người bạn mà anh biết nữa."

Tần Chi cảm thấy tim mình thắt lại.

Cô muốn nói ra sự thật, muốn hét lên rằng cô không phải là một "lỗi", rằng cô là một con người với những cảm xúc, những ký ức, những khát khao.

Nhưng cô không thể.

Vì nếu cô nói ra, nếu cô thừa nhận rằng cô đã nhớ lại tất cả, thì Lâm Hạ sẽ phải đối mặt với sự thật rằng anh đã phản bội cô.

Và sự thật đó có thể phá vỡ không chỉ mối quan hệ của họ, mà cả sự ổn định của thành phố.

"Anh sai rồi," Tần Chi nói, giọng nói run rẩy.

"Tôi không xa cách.

Tôi chỉ đang...

tìm kiếm câu trả lời."

"Không có câu trả lời nào cho em," Lâm Hạ nói, giọng nói của anh trở nên lạnh lùng, vô cảm.

"Hội Đồng Định Hình đã quyết định.

Em là một yếu tố bất ổn.

Em cần được cô lập.

Để bảo vệ em, và để bảo vệ thành phố."

"Cô lập?" Tần Chi hỏi, cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể.

"Ý anh là gì?"

"Ý anh là, em sẽ không còn tiếp xúc với thế giới bên ngoài," Lâm Hạ nói.

"Em sẽ sống trong một không gian an toàn, được kiểm soát.

Nơi mà niềm tin không thể bị phá vỡ.

Nơi mà em sẽ không còn phải đối mặt với nỗi đau của sự thật."

Tần Chi nhìn anh, cảm thấy một nỗi đau sâu thẳm.

Người bạn thân duy nhất của cô, người mà cô tin tưởng, người mà cô dựa vào trong những khoảnh khắc yếu đuối nhất, giờ đây đang đề nghị biến cô thành một tù nhân trong chính tâm trí của mình.

"Và anh?" Tần Chi hỏi, nước mắt bắt đầu chực trào.

"Anh sẽ làm gì?

Anh sẽ đứng ngoài, nhìn tôi bị giam cầm trong ảo tưởng?"

Lâm Hạ cúi đầu.

"Anh sẽ ở bên em.

Nhưng em phải hiểu, Chi Chi, đây là cách duy nhất.

Nếu em tiếp tục chống lại, Hội Đồng Định Hình sẽ xóa bỏ em hoàn toàn.

Không chỉ ký ức, mà cả sự tồn tại của em.

Em sẽ biến mất.

Và anh không thể để điều đó xảy ra."

Tần Chi im lặng.

Cô nhìn vào đôi mắt của Lâm Hạ, tìm kiếm sự thật.

Và cô thấy nó.

Trong sâu thẳm ánh mắt anh, có một sự đau đớn, một sự bất lực.

Anh không muốn làm điều này.

Nhưng anh buộc phải làm.

Vì anh tin rằng đó là điều đúng đắn.

Anh tin rằng trật tự quan trọng hơn tự do.

Anh tin rằng sự an toàn quan trọng hơn sự thật.

Và đó chính là bi kịch.

Cả hai đều đúng, nhưng cả hai đều sai.

Và sự thật là, không có lối thoát.

Tần Chi lùi lại, lưng cô chạm vào bức tường gương.

Hình ảnh phản chiếu của cô trong gương bắt đầu nứt vỡ, như thể thực tại đang tan rã dưới áp lực của sự thật.

Những mảnh gương rơi xuống, nhưng chúng không vỡ nát, mà biến thành những hạt bụi ánh sáng vàng, tan biến vào không khí.

"Vậy thì," Tần Chi nói, giọng nói của cô trở nên lạnh lùng, kiên định.

"Nếu đây là lựa chọn duy nhất...

thì tôi sẽ chọn sự thật.

Dù nó có đau đớn đến đâu."

Cô đưa tay ra, chạm vào những mảnh gương đang tan biến.

Và trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng khổng lồ爆发 (phát nổ) từ cơ thể cô, lan tỏa ra khắp quán cà phê.

Những bức tường, bàn ghế, ánh sáng – tất cả đều bắt đầu biến dạng, sụp đổ.

Lâm Hạ đứng dậy, mắt anh mở to, kinh hoàng.

"Tần Chi, đừng!" anh hét lên.

Nhưng đã quá muộn.

Tần Chi đã bước vào trong những mảnh gương vỡ.

Và khi cô bước ra bên kia, cô không còn ở trong quán cà phê.

Cô đứng trước một cánh cửa lớn, trên đó khắc dòng chữ: *PHÒNG GIÁM SÁT TRUNG TÂM - HỘI ĐỒNG ĐỊNH HÌNH.*

Và phía sau cánh cửa đó, cô nghe thấy giọng nói của Hứa Duyên, vang lên trong bóng tối: *"Chào mừng đến với sự thật, Tần Chi.

Giờ thì, hãy nhìn vào mắt tôi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập