Chương 7
Nó lạnh lẽo, vô cảm, nhưng lại mang theo một sự thân thuộc kinh hoàng, giống như tiếng thì thầm của chính linh hồn cô bị xé toạc ra.
Tần Chi mở mắt.
Không gian trắng xóa trước mặt cô bắt đầu rung chuyển, những mảng màu xám xịt loang lổ như mực đổ vào nước, dần dần tái cấu trúc thành những đường nét quen thuộc nhưng méo mó.
Cô không còn ở quảng trường sụp đổ.
Cô đang đứng giữa một con phố ven sông, nơi ánh đèn neon phản chiếu xuống mặt nước đen ngòm.
Nhưng có gì đó sai lệch.
Những tòa nhà hai bên đường không đứng thẳng, chúng nghiêng ngả như những người say rượu, và bầu trời không có sao, chỉ là một tấm màn vải thô ráp, rách nát ở những chỗ nào đó, để lộ ra sự trống rỗng bên kia.
Điện thoại trong tay cô rung lên, một âm thanh chói tai cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc.
Màn hình hiển thị một thanh tiến trình tải dữ liệu thực tại đang nhấp nháy đỏ thẫm.
Không phải tin nhắn từ Hứa Duyên.
Không phải cuộc gọi từ Lâm Hạ.
Đó là một cảnh báo hệ thống: *"Đang tái đồng bộ hóa ký ức người dùng.
Mức độ ổn định: 12%."*
Tần Chi cố gắng hét lên, nhưng giọng nói của cô bị nghẹn lại trong cổ họng, như thể không khí ở đây đã trở thành gelatin đặc quánh.
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay đang bắt đầu trong suốt, các mạch máu dưới da biến mất, thay vào đó là những dòng mã nhị phân xanh lá cây chạy loáng thoáng.
Cô cảm thấy sợ hãi, nhưng nỗi sợ đó không đến từ việc biến mất, mà từ việc nhận ra rằng sự tồn tại của cô phụ thuộc hoàn toàn vào một thứ vô hình: niềm tin.
Và niềm tin của cô, đang sụp đổ.
Cô nhớ lại lời nói cuối cùng của Hứa Duyên.
*"Anh là sự tưởng tượng của em."* Câu nói đó không còn là một lời buộc tội nữa, mà là một sự thật trần trụi, tàn khốc.
Nếu anh là tưởng tượng, thì nỗi đau cô đang cảm thấy có thực không?
Hay đó chỉ là một thuật toán được lập trình để mô phỏng cảm xúc mất mát?
Tần Chi nghiến răng, cố gắng tập trung vào một kỷ niệm cụ thể.
Mùi cà phê của quán họ thường hay đến.
Cảm giác ấm áp khi nắm tay anh.
Nhưng càng cố nhớ, hình ảnh càng mờ nhạt, như một bức tranh cũ bị tẩy trắng bởi thời gian.
Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện phía sau cô.
Tần Chi quay lại, tim đập thình thịch.
Đó là Lí Tiểu Vũ.
Cô bạn gái của Hứa Duyên, người mà trong ký ức trước đó của Tần Chi, chỉ là một nhân vật phụ mờ nhạt, một cái cớ cho sự ghen tuông vô căn cứ.
Nhưng lần này, Lí Tiểu Vũ không nhìn cô với ánh mắt thù hận hay dửng dưng.
Cô nhìn Tần Chi bằng đôi mắt trống rỗng, như thể đang nhìn một vật thể lạ, một lỗi hệ thống cần được sửa chữa.
"Tần Chi," Lí Tiểu Vũ gọi tên cô, giọng nói vang vọng trong không gian méo mó.
"Em đã về đến nơi chưa?"
Tần Chi lùi lại một bước, lưng va phải bức tường lạnh lẽo.
Bức tường đó, chỉ cách đây vài giây, còn là mặt nước sông.
Thế giới này đang thay đổi nhanh chóng, phản ứng với sự hoang mang trong đầu cô.
"Lí Tiểu Vũ?
Tại sao em lại ở đây?"
Lí Tiểu Vũ không trả lời.
Cô bước tới, đôi giày cao gót của cô không tạo ra tiếng động, chỉ để lại những vệt sáng mờ trên mặt đất.
"Anh ấy không bao giờ gặp em," cô nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
"Hứa Duyên là một khái niệm.
Một ý tưởng về sự hoàn hảo mà em tạo ra để lấp đầy khoảng trống sau khi người kia chết.
em là Glitch.
Lỗi duy nhất trong hệ thống Runtime."
Tần Chi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Cô muốn hét lên, muốn phủ nhận, nhưng cơ thể cô không tuân theo ý chí.
Cô chạy trốn khỏi Lí Tiểu Vũ, chạy trốn khỏi sự thật đáng sợ đang hiện ra trước mắt.
Thành phố Runtime xung quanh cô bắt đầu biến dạng dữ dội.
Những biển hiệu quảng cáo tiếng Anh bỗng chuyển thành những ký tự lạ, giống như ngôn ngữ của các vị thần cổ đại, những tòa nhà chọc trời cong vút như những ngón tay xương xẩu hướng lên bầu trời không sao.
Cây cối trên hè phố mọc ngược, rễ cây vươn lên trời, còn tán lá chôn sâu dưới lòng đất.
Cô cần một điểm neo giữ.
Một thứ gì đó chứng minh rằng cô đã từng thực sự yêu, và bị yêu.
Cô nhớ đến chiếc nhẫn bạc mà Hứa Duyên tặng cô vào ngày sinh nhật thứ hai mươi lăm.
Nó có khắc tên viết tắt của họ: T.C & H.D.
Tần Chi móc túi áo, tay run rẩy.
Không có gì.
Chỉ có không khí lạnh lẽo.
Cô lục tìm trong các túi khác, trong ví, trong cả những ký ức sâu thẳm nhất.
Không tìm thấy.
Chiếc nhẫn không tồn tại.
Hoặc tệ hơn, nó chưa bao giờ tồn tại.
Cô dừng lại trước một cửa hàng sách cũ.
Cửa kính vỡ vụn, những cuốn sách bay lượn trong không trung, trang giấy trắng xóa.
Tần Chi bước vào, hy vọng tìm thấy một manh mối, một chứng tích vật lý.
Cô nhặt một cuốn sách lên.
Bìa sách trơn nhẵn, không có tựa đề.
Trang đầu tiên viết bằng chữ viết tay của chính cô: *"Tôi đã giết anh ấy."*
Tần Chi hét lên, ném cuốn sách đi.
Nó rơi xuống sàn, tan thành bụi giấy trắng.
"Không!" cô gào thét, nước mắt tuôn rơi.
"Đó là không đúng!
Anh ấy còn sống!
Anh ấy vừa mới nói chuyện với tôi!"
"Làm sao anh ấy có thể nói chuyện với em, nếu anh ấy chỉ là một bóng ma trong đầu em?" Giọng nói của Lí Tiểu Vũ vang lên từ khắp mọi nơi, như thể chính thành phố đang lên tiếng.
"Em đang cố gắng giữ chân một người chết bằng cách tạo ra một thế giới giả tưởng.
Nhưng thế giới này đang sụp đổ vì niềm tin của em đang yếu đi.
Em bắt đầu nghi ngờ.
Và khi em nghi ngờ, thực tại của em tan rã."
Tần Chi ngồi bệt xuống nền nhà, ôm đầu trong tuyệt vọng.
Cô nhớ lại vụ tai nạn.
Ánh đèn pha chiếu sáng màn đêm.
Tiếng kim loại va đập.
Và khuôn mặt của người đàn ông ngồi bên cạnh cô.
Không phải Hứa Duyên.
Là một người khác.
Một người cô đã yêu thật sự, một người có những khiếm khuyết, những thói xấu, và một cái chết đột ngột.
Cô không thể chấp nhận sự mất mát đó.
Vì vậy, cô đã tạo ra Hứa Duyên.
Một phiên bản hoàn hảo, lý tưởng hóa, không bao giờ rời bỏ cô, không bao giờ chết.
Nhưng điều đó có nghĩa là tất cả những khoảnh khắc hạnh phúc, những cuộc trò chuyện sâu sắc, những nụ cười chia sẻ...
tất cả chỉ là ảo ảnh?
Tần Chi cảm thấy tim mình vỡ vụn.
Nỗi đau không hề giảm đi, mà ngược lại, nó trở nên sắc nhọn hơn, hiện thực hơn.
Cô nhận ra rằng, chính sự từ chối đối mặt với nỗi đau đã khiến cô mắc kẹt trong một vòng lặp địa ngục.
Cô không phải là nạn nhân của một thế giới kỳ lạ.
Cô là kẻ kiến tạo của nó.
Và cô là tù nhân của chính mình.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh cô ngừng biến dạng.
Những cuốn sách bay lượn dừng lại, rơi xuống đất.
Ánh sáng vàng ấm áp, quen thuộc, bắt đầu len lỏi từ những khe nứt trên trần nhà.
Tiếng ồn ào của thành phố trở lại: tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện, tiếng nhạc từ các quán bar.
Thực tại ổn định trở lại.
Nhưng nó không giống như trước đây.
Nó quá hoàn hảo.
Quá tĩnh lặng.
Không có tiếng cười giòn tan, không có tiếng cãi vã, không có sự hỗn độn của cuộc sống.
Tần Chi đứng dậy, lau nước mắt.
Cô nhìn thấy mình trong tấm gương vỡ của cửa hàng sách.
Khuôn mặt cô vẫn vậy, nhưng ánh mắt đã thay đổi.
Nó không còn đa nghi, không còn cô độc.
Nó trống rỗng.
Và đáng sợ.
Cô bước ra khỏi cửa hàng.
Con phố trước mặt cô trải dài, thẳng tắp, sạch sẽ.
Những người đi đường mỉm cười với nhau, nhưng nụ cười đó giống như được dán lên, không chạm đến mắt.
Tần Chi cảm thấy một sự lạnh lẽo thấm vào xương tủy.
Đây không phải là thế giới cô muốn.
Đây là thế giới của sự kiểm soát.
Thế giới của Hội Đồng Định Hình.
Cô nhớ đến lời nói của Cố Hàn, đại diện của Hội Đồng.
*"Sự tự do trong niềm tin sẽ dẫn đến hỗn loạn và hủy diệt."* Cô từng nghĩ đó là lời nói của kẻ độc tài.
Nhưng giờ đây, đứng giữa sự bình yên chết chóc này, cô hiểu ra.
Họ không xấu.
Họ chỉ muốn trật tự.
Họ muốn loại bỏ những yếu tố bất ổn như cô.
Những người không thể chấp nhận sự thật, những người tạo ra ảo giác để trốn chạy nỗi đau.
Tần Chi đi bộ dọc theo con phố.
Cô tìm kiếm.
Tìm kiếm một dấu hiệu của sự bất toàn.
Một vết nứt trên tường.
Một đám mây đen trên bầu trời.
Một giọt nước mắt trên má ai đó.
Nhưng không có gì.
Tất cả đều hoàn hảo.
Và sự hoàn hảo đó là một lời nguyền.
Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối con phố.
Đó là Lâm Hạ.
Người bạn thân duy nhất của cô.
Người luôn lo lắng cho sức khỏe tinh thần của cô.
Anh đứng đó, tay cầm một chiếc ô dù đen, mặc dù trời không mưa.
Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng, nhưng sâu thẳm trong đó là sự thương cảm.
"Tần Chi," Lâm Hạ gọi, giọng nói vang lên rõ ràng, cắt qua sự tĩnh lặng giả tạo.
"Em đã về đến nơi."
Tần Chi tiến lại gần.
em đã làm gì với thế giới này?"
"Em không làm gì cả," Lâm Hạ đáp, bước tới, đặt chiếc ô dù lên đầu cô.
"Em chỉ giúp em ổn định lại nó.
Em đã chấp nhận sự thật.
Em đã chấp nhận rằng Hứa Duyên không tồn tại.
Và khi em chấp nhận, thế giới này trở nên an toàn.
Không còn hỗn loạn.
Không còn sụp đổ."
"Nhưng nó không còn là cuộc sống nữa," Tần Chi nói, giọng run rẩy.
"Nó là một bảo tàng.
Một nơi trưng bày những ký ức đã chết."
Lâm Hạ nhìn cô, ánh mắt nghiêm nghị.
"Thà là một bảo tàng an toàn, còn hơn là một bãi chiến trường của nỗi đau.
Tần Chi, em là Lõi của vùng niềm tin này.
Sự tồn tại của em là nguyên nhân khiến thành phố không thể ổn định.
Nếu em tiếp tục nghi ngờ, tiếp tục tìm kiếm sự thật đau đớn, cả thành phố sẽ sụp đổ.
Hàng triệu người sẽ mất đi nhà cửa, công việc, và cuộc sống của họ.
Em có muốn gánh vác trách nhiệm đó không?"
Tần Chi im lặng.
Cô nhìn xung quanh.
Những người đi đường vẫn mỉm cười.
Họ hạnh phúc.
Trong ảo tưởng của họ.
Và cô là kẻ phá vỡ ảo tưởng đó.
Cô là kẻ gây rối.
Cô là Glitch.
"Vậy anh muốn tôi làm gì?" Tần Chi hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, như thể sợ làm vỡ sự im lặng mong manh.
"Em cần chọn," Lâm Hạ nói.
"Chọn giữa nỗi đau của sự thật, và hạnh phúc của ảo tưởng.
Nếu em chọn sự thật, em sẽ phải xóa bỏ Hứa Duyên khỏi ký ức của mình.
Không còn lại gì.
Và em sẽ trở thành một người bình thường, sống trong một thế giới bình thường.
Nhưng em sẽ mất đi anh ấy.
Mất đi tất cả những gì em nghĩ là tình yêu."
"Và nếu em chọn ảo tưởng?"
"Em sẽ ở lại đây.
Trong thế giới này.
Một thế giới do em kiến tạo.
Nhưng em sẽ không bao giờ được ra ngoài.
Em sẽ bị cô lập.
Và dần dần, em sẽ quên đi chính mình.
Em sẽ trở thành một phần của hệ thống.
Một con rối trong vở kịch của chính mình."
Tần Chi cảm thấy tim mình thắt lại.
Đây là lựa chọn cuối cùng.
Một lựa chọn không có đáp án đúng.
Một lựa chọn giữa sự hủy diệt và sự tê liệt.
Cô nhìn lên bầu trời.
Bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây.
Quá hoàn hảo.
Quá giả tạo.
Cô nhớ đến đôi mắt của Hứa Duyên.
Đôi mắt chứa đựng sự thương cảm, và sự tự do.
*"Em có quyền lựa chọn,"* anh đã nói.
Tần Chi đưa tay lên, chạm vào trái tim mình.
Cô cảm thấy nhịp đập.
Mờ nhạt, nhưng vẫn còn đó.
Cô nhớ đến vết sẹo trên tay.
Vết sẹo từ vụ tai nạn.
Vết sẹo của sự thật.
"Bây giờ thì sao?" Lâm Hạ hỏi, giọng nói kiên nhẫn, nhưng ẩn chứa sự thúc giục.
Tần Chi nhìn Lâm Hạ, rồi nhìn xung quanh.
Cô nhìn thấy một đứa trẻ đang chơi đùa, nhưng bóng của đứa trẻ đó không di chuyển cùng cơ thể.
Cô nhìn thấy một cặp đôi đang nắm tay, nhưng bàn tay họ xuyên qua nhau như thể họ là ma.
Sự hoàn hảo này là một lời dối trá.
Và cô không thể sống trong dối trá.
Cô hít một hơi thật sâu.
Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, làm tê liệt những dây thần kinh.
"Anh nói đúng," Tần Chi nói, giọng nói bỗng trở nên cứng rắn, khác hẳn với sự yếu đuối trước đó.
"Em không thể sống trong ảo tưởng.
Nhưng em cũng không chấp nhận bị xóa bỏ."
Lâm Hạ nhíu mày.
"Ý em là gì?"
"Em không phải là một Glitch cần được sửa chữa," Tần Chi nói, bước tới, mặt đối mặt với Lâm Hạ.
"Em là một người sống.
Với nỗi đau, với ký ức, và với quyền lựa chọn.
Và lựa chọn của em, không phải là giữa sự thật và ảo tưởng.
Mà là giữa sự kiểm soát và tự do."
Cô giơ tay lên, chạm vào chiếc ô dù đen của Lâm Hạ.
Và khoảnh khắc đó, một tia sáng xanh lá cây bắn ra từ lòng bàn tay cô, xuyên qua chiếc ô dù, và lan tỏa ra khắp con phố.
Những tòa nhà hoàn hảo bắt đầu nứt nẻ.
Bầu trời xanh ngắt xuất hiện những đám mây đen.
Tiếng cười của những người đi đường biến thành tiếng hét hoảng loạn.
Thế giới Runtime bắt đầu sụp đổ, nhưng lần này, không phải vì sự nghi ngờ.
Mà vì sự phản kháng.
Lâm Hạ lùi lại, ánh mắt kinh hoàng.
"Tần Chi, đừng làm vậy!
Em sẽ hủy diệt tất cả!"
"Không," Tần Chi nói, mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng tự do.
"Em đang giải phóng nó."
Và rồi, trong cơn hỗn loạn đang lan tỏa, một giọng nói khác vang lên, không phải từ Lâm Hạ, không phải từ Lí Tiểu Vũ, mà từ chính sâu thẳm trong tâm trí cô.
Giọng nói của Hứa Duyên.
*"Em đã chọn.
Và giờ, hãy nhìn xem điều gì xảy ra khi niềm tin bị phá vỡ."*
Tần Chi nhắm mắt lại.
Cô không biết mình sẽ đi về đâu.
Cô chỉ biết rằng, lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy mình đang thực sự sống.
Dù chỉ là trong khoảnh khắc hỗn loạn cuối cùng này.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận