Chương 6
Thay vào đó, một cơn gió lạnh lẽo từ phía chân trời Runtime quét qua, cuốn trôi lời thề thốt của cô vào khoảng trống vô hình.
Cô nhận ra sự thật kinh hoàng: Trong thế giới này, "tiếng nói" chỉ tồn tại nếu có người nghe.
Và hiện tại, không ai thực sự ở đó để chứng kiến sự sụp đổ của cô.
Hứa Duyên đã biến mất, để lại sau lưng một khoảng trống trắng bệch, lạnh lẽo và im ắng đến chết chóc.
Tần Chi cố gào thét tên anh, cố gắng dùng ý chí của mình để kiến tạo ra âm thanh, nhưng giọng nói của cô tan vỡ như bọt biển khi chạm vào không khí.
Cô là Lõi, là trung tâm của niềm tin, nhưng cũng chính là kẻ cô độc nhất.
Nếu không có sự phản chiếu từ một người khác, sự tồn tại của cô chỉ là một ảo giác đơn độc.
Cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Không khí ở đây loãng và mang vị kim loại, giống như mùi máu tươi bị oxy hóa.
Tần Chi cảm thấy tim mình đập thình thịch, mỗi nhịp đập đều vang lên như tiếng trống trong một nhà thờ bỏ hoang.
Cô không thể chấp nhận sự im lặng này.
Sự im lặng là kẻ thù của ký ức, và ký ức là thứ duy nhất còn lại để xác định con người cô là ai.
Cô mở mắt ra, nhìn xung quanh.
Màu trắng xóa đang dần tan biến, thay vào đó là những mảng xám xịt, u ám.
Runtime đang phản ứng lại với sự hỗn loạn trong tâm trí cô.
Thành phố không còn là nơi rực rỡ ánh đèn neon hay những con đường thẳng tắp nữa.
Nó đang co rút lại, trở nên méo mó và ngột ngạt.
Tần Chi bước đi, đôi chân cô chạm vào một bề mặt mềm mại, ẩm ướt.
Đó không phải là đá hay bê tông, mà là giấy.
Hàng tấn giấy cũ, mục nát, chồng chất lên nhau tạo thành nền đất dưới chân cô.
Mùi giấy cũ nồng nặc扑 vào mũi, gợi nhớ đến những ký ức đau buồn mà cô đã cố tình chôn vùi.
Cô nhận ra mình đang đứng trước một tòa nhà cũ kỹ, cao vút, với những ô cửa sổ vỡ vụn như những con mắt mù lòa.
Đây là Thư viện Ký Ức Bị Cấm.
Nơi mà những niềm tin sai lệch, những nỗi đau bị đè nén và những sự thật không ai muốn đối mặt được lưu trữ.
Tần Chi bước vào bên trong.
Không gian ở đây tối om, chỉ có những tia sáng yếu ớt lọt qua khe nứt trên trần nhà, chiếu xuống những kệ sách cao ngất.
Những cuốn sách không có tiêu đề, bìa sách đen ngòm, phủ đầy bụi bặm.
Cô với tay ra, chạm vào một cuốn sách.
Ngay lập tức, một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng, khiến cô rùng mình.
Cô nhớ ra lời của Hứa Duyên.
Anh nói anh là lỗi mà cô tạo ra.
Nhưng nếu anh là lỗi, thì ai là người lập trình ra hệ thống này?
Ai là người đặt ra quy tắc rằng niềm tin sẽ kiến tạo thực tại?
Tần Chi cảm thấy một cơn đau nhói ở vết sẹo trên lòng bàn tay.
Vết sẹo hình chiếc khóa ấy đang nóng rát, như một lời nhắc nhở rằng cô không thể thoát khỏi quá khứ.
Cô đi sâu hơn vào thư viện.
Những cuốn sách bắt đầu rơi ra khỏi kệ, bay lơ lửng trong không trung, mở ra những trang giấy trắng trơn.
Không có chữ viết.
Chỉ có sự trống rỗng.
Tần Chi cảm thấy sợ hãi.
Sự trống rỗng này giống hệt cảm giác khi cô nhìn vào gương và không nhận ra khuôn mặt của chính mình.
Nếu không có ký ức, nếu không có niềm tin từ người khác, thì cô còn lại gì?
Đột nhiên, một cuốn sách lớn rơi xuống trước mặt cô.
Bìa sách có màu đỏ tươi, giống như màu máu.
Tần Chi cúi xuống, nhặt nó lên.
Trên bìa sách, không có tên tác giả, chỉ có một dòng chữ khắc bằng kim loại lạnh: "Sự thật mà em đã vứt bỏ."
Tần Chi run rẩy mở cuốn sách ra.
Những trang giấy trắng bỗng nhiên xuất hiện những dòng chữ đen ngòm, nhảy múa như những con sâu.
Cô đọc chúng, và mỗi từ ngữ đều như một nhát dao cứa vào tâm trí cô.
Cô đọc về một vụ tai nạn xe hơi.
Về một đêm mưa tầm tã.
Về một người phụ nữ trẻ tuổi, ngồi sau vô lăng, với đôi mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
Cô không nhớ.
Nhưng cơ thể cô nhớ.
Cô cảm thấy mùi xăng dầu, cảm thấy tiếng kính vỡ, cảm thấy nỗi đau xé toạc da thịt.
Tần Chi ôm đầu, quỳ xuống giữa đống giấy vụn.
Cô khóc, nhưng nước mắt cô không rơi xuống.
Chúng bay lên, hóa thành những giọt sương nhỏ, lơ lửng trong không khí, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trên cao.
"Tần Chi."
Một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.
Tần Chi ngẩng đầu lên.
Trước mặt cô, một bóng người xuất hiện.
Đó không phải là Hứa Duyên.
Đó là một người phụ nữ già, mặc một bộ váy dài màu xám, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt thì sắc sảo và lạnh lùng.
"Bà là ai?" Tần Chi hỏi, giọng nói của cô cuối cùng cũng phát ra âm thanh, dù nó khàn đặc và yếu ớt.
"Ta là người quản lý thư viện này," bà cụ đáp, bước qua đống giấy vụn như thể chúng không tồn tại.
"Và em đang tìm kiếm một thứ không nên tìm."
"Em cần biết sự thật," Tần Chi nói, đứng dậy, lau khô nước mắt.
"Em cần biết mình là ai."
Bà cụ mỉm cười, một nụ cười chua chát.
"Sự thật không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc, cô gái ạ.
Đôi khi, nó chỉ mang lại hủy diệt.
Em có chắc chắn mình muốn đối mặt với nó không?"
Tần Chi nhìn vào vết sẹo trên tay.
Nó vẫn còn nóng rát.
Cô nhớ lại ánh mắt đau đớn của Hứa Duyên.
Anh đã chờ đợi cô.
Anh đã chấp nhận trở thành một lỗi, chỉ để tồn tại bên cạnh cô.
Nếu cô quay lại với sự vô tri, anh sẽ biến mất.
Và cô sẽ sống trong một thế giới bình yên, nhưng trống rỗng.
"Em chắc chắn," Tần Chi nói, giọng kiên định.
Bà cụ gật đầu, rồi vẫy tay.
Những cuốn sách xung quanh bắt đầu bay lên, xoay tròn quanh Tần Chi, tạo thành một cơn lốc giấy.
"Vậy thì, hãy nhìn đi.
Nhưng nhớ rằng, một khi em đã nhìn, em không thể quay lại."
Cơn lốc giấy dừng lại.
Trước mặt Tần Chi, một bức tường gương khổng lồ xuất hiện.
Nhưng trong gương, không phải là hình ảnh của cô.
Đó là hình ảnh của một thành phố khác.
Một thành phố rực rỡ, tràn đầy sức sống, nơi mọi người đều cười nói, hạnh phúc.
Và ở trung tâm thành phố đó, có một tòa tháp cao ngất, phát ra ánh sáng trắng chói lòa.
"Tần Chi," bà cụ nói, giọng vang vọng.
"Đó là thế giới thực.
em là ngọn tháp đó."
Tần Chi sững sờ.
Cô nhìn vào hình ảnh của chính mình trong gương.
Cô không phải là một người quan sát.
Cô là trung tâm.
Cô là nguồn gốc của mọi niềm tin, mọi nỗi sợ, mọi hy vọng.
Sự tồn tại của cô là nền tảng của Runtime.
Nhưng nếu cô là nền tảng, thì tại sao thành phố lại không ổn định?
Tại sao những con đường lại biến mất?
Tại sao những tòa nhà lại sụp đổ?
"Vì em đang mâu thuẫn với chính mình," bà cụ giải thích.
"Em khao khát kết nối, nhưng em sợ bị phản bội.
Em muốn sự thật, nhưng em sợ nó sẽ phá hủy cuộc sống của em.
Niềm tin của em bị phân mảnh, và Runtime phản ánh chính sự phân mảnh đó."
Tần Chi cảm thấy đầu mình quay cuồng.
Cô là nguyên nhân của mọi hỗn loạn.
Cô là kẻ gây ra nỗi đau cho chính mình và cho những người xung quanh.
Cô nhìn vào hình ảnh của Hứa Duyên trong ký ức.
Anh là một phần của cô, một phần mà cô đã cắt bỏ để tồn tại.
Nếu cô chấp nhận anh, cô sẽ chấp nhận nỗi đau của mình.
Và nếu cô chấp nhận nỗi đau, thành phố sẽ ổn định lại.
Nhưng cô sẽ mất đi tất cả ký ức về quá khứ.
Cô sẽ trở thành một người phụ nữ bình thường, không biết mình là ai, không biết mình đã từng là gì.
"Em sẽ chọn," Tần Chi nói, giọng run rẩy.
"Nhưng không phải hôm nay."
Bà cụ lắc đầu.
"Em không thể trì hoãn mãi.
Runtime đang sụp đổ.
Nếu em không đưa ra quyết định, cả thành phố sẽ tan biến vào hư vô."
Tần Chi quay người, chạy ra khỏi thư viện.
Cô cần không gian.
Cô cần thời gian để suy nghĩ.
Nhưng khi cô bước ra ngoài, Runtime đã thay đổi hoàn toàn.
Những con đường trước đây dẫn về nhà giờ đây dẫn trở lại quảng trường nơi cô gặp Hứa Duyên lần đầu.
Khí hậu trở nên oi bức, ngột ngạt, như thể bầu trời đang sụp xuống đè lên đầu cô.
Những tòa nhà xung quanh bắt đầu biến dạng, những bức tường cong vẹo, những cửa sổ nứt vỡ.
Runtime đang phản ứng lại với sự hoảng loạn của cô.
Tần Chi chạy, chạy hết sức có thể.
Cô không biết mình đang chạy đến đâu, cô chỉ biết rằng cô không thể dừng lại.
Nếu cô dừng lại, cô sẽ phải đối mặt với sự thật.
Và cô chưa sẵn sàng.
Cô gặp một bà cụ bán hoa ở góc phố.
Bà cụ ngồi trên một chiếc ghế đẩu, trước mặt là một bó hoa hồng đỏ thắm, tươi tắn đến lạ lùng giữa cái cảnh hỗn loạn này.
"Bà ơi, làm sao để thoát khỏi nơi này?" Tần Chi hỏi, thở hồng hộc.
Bà cụ ngẩng đầu lên, mỉm cười.
"Con không thể thoát khỏi chính mình đâu.
Con chỉ có thể chấp nhận nó."
"Em không thể chấp nhận," Tần Chi nói, nước mắt lại rơi.
"Em sợ."
"Sợ là điều tự nhiên," bà cụ nói, đưa cho cô một bông hoa hồng.
"Nhưng nếu con không vượt qua nỗi sợ, con sẽ mãi mãi là một tù nhân của chính mình."
Tần Chi cầm lấy bông hoa.
Nó mềm mại, thơm ngát, nhưng những gai nhọn trên thân hoa đã đâm vào lòng bàn tay cô, vào vết sẹo hình chiếc khóa.
Máu chảy ra, nhuộm đỏ cánh hoa.
Đừng nhìn!"
Một giọng hét vang lên, làm rung chuyển không gian.
Tần Chi ngẩng đầu lên.
Hứa Duyên đang đứng trước mặt cô.
Nhưng anh không còn là người đàn ông điển trai nữa.
Nửa khuôn mặt anh vẫn đẹp đẽ, nhưng nửa kia đang tan rã, lộ ra những đường dây điện tử và dữ liệu lỗi.
Cơ thể anh đang bị xé toạc bởi những dòng code đỏ rực, như thể anh đang bị xóa bỏ khỏi hệ thống.
"Là em," Hứa Duyên nói, giọng đau đớn.
"Em đang giết em."
Tần Chi lùi lại, kinh hoàng.
"Anh không phải là lỗi.
Anh là thật.
Anh là thật!"
"Không," Hứa Duyên lắc đầu, những mảnh dữ liệu rơi ra từ cơ thể anh như những mảnh vỡ kính.
"Em đang tự lừa dối mình.
Em tin rằng em yêu anh, nhưng em chỉ yêu cái ý tưởng về một người yêu.
Em không dám yêu một con người thật, với những khiếm khuyết và nỗi đau của họ."
Tần Chi cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Cô nhìn vào đôi mắt của Hứa Duyên.
Trong đó, cô không thấy sự giận dữ, mà chỉ thấy sự thương cảm.
Anh thương cô vì sự yếu đuối của cô.
Anh thương cô vì cô không dám đối mặt với chính mình.
"Anh xin lỗi," Tần Chi nói, nước mắt tuôn rơi.
"Anh xin lỗi vì em đã làm anh đau."
"Đừng xin lỗi," Hứa Duyên nói, cơ thể anh bắt đầu tan biến hoàn toàn.
"Chỉ cần nhớ.
Nhớ rằng em có quyền lựa chọn.
Và dù em chọn gì, anh sẽ luôn ở đó.
Trong ký ức của em."
Và rồi, anh biến mất.
Không còn lại gì ngoài một đống dữ liệu lỗi, rơi xuống đất, tan thành bụi.
Quảng trường sụp đổ.
Những tòa nhà xung quanh vỡ vụn, những con đường biến mất.
Tần Chi rơi xuống một không gian trắng xóa, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Không có Hứa Duyên, không có bà cụ bán hoa, không có Runtime.
Cô ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình.
Vết sẹo hình chiếc khóa đã biến mất.
Thay vào đó, là một vết sẹo cũ – vết sẹo từ vụ tai nạn.
Và lần đầu tiên, cô nhớ ra chi tiết mà cô đã cố tình quên: Trong vụ tai nạn đó, cô không lái xe một mình.
Có một người đàn ông ngồi bên cạnh cô.
Và người đàn ông đó, không phải là Hứa Duyên.
Anh là người đã chết.
Và Hứa Duyên...
Hứa Duyên là sự tưởng tượng của cô, một người đàn ông cô tạo ra để thay thế cho người đàn ông đã mất.
Nhưng nếu Hứa Duyên là tưởng tượng, thì tại sao anh lại có cảm xúc?
Tại sao anh lại đau đớn?
Và quan trọng hơn, nếu anh là tưởng tượng, thì ai là người đang nói với cô ngay lúc này, từ bên trong chính tâm trí cô?
Một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong đầu cô.
"Chào em, Tần Chi.
Em đã sẵn sàng để đối mặt với phần tối nhất của mình chưa?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận