Chương 5
Không phải vì xúc động trước khoảnh khắc lãng mạn, mà vì nỗ lực khổng lồ cô phải gồng mình để duy trì sự ổn định của thực tại xung quanh.
Mỗi nhịp tim của cô đều là một lệnh code, mỗi hơi thở đều là một tham số điều chỉnh thế giới.
Cô mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo đến rợn người, hướng về phía Hứa Duyên – người đàn ông ngồi đối diện, ánh mắt anh dịu dàng nhưng ẩn chứa một sự xa cách khó hiểu.
Trong ánh đèn vàng ấm áp của nhà hàng "Eternal Loop", mọi thứ đều trông bình yên.
Nhưng Tần Chi biết, sự bình yên này là một chiếc áo choàng mỏng manh che đậy cho một vực thẳm đang chờ nuốt chửng họ.
Hứa Duyên nâng ly rượu lên, ánh mắt anh quét qua khuôn mặt cô, như thể đang đọc một cuốn sách viết bằng ngôn ngữ mà chỉ riêng anh mới hiểu.
"Chi," anh gọi tên cô, giọng trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng bất thường.
"Em có biết tại sao chúng ta lại ở đây không?" Câu hỏi của anh không phải là một lời mời chào, mà là một cú hích nhẹ vào thành trì niềm tin mà cô đã xây dựng.
Tần Chi cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Cô biết câu trả lời.
Cô luôn biết.
Nhưng cô chọn không nhìn vào nó.
Cô chọn tin rằng đây là kỷ niệm năm năm, rằng họ là hai cá thể độc lập yêu nhau, rằng thành phố Runtime là nơi họ thuộc về.
Không gian xung quanh bắt đầu dao động nhẹ.
Một chiếc ghế gần đó bỗng nhiên biến thành một khối gỗ thô sơ, rồi lại trở về nguyên vẹn.
Đó là dấu hiệu của sự mất tập trung.
Niềm tin của Tần Chi đang lung lay, và thế giới phản ánh lại sự hỗn loạn trong tâm trí cô.
Cô siết chặt tay, cố gắng kéo sự tập trung trở lại, ép bản thân tin vào phiên bản sự thật mà cô đã chọn: một mối tình đẹp đẽ, một cuộc sống bình yên, và một Hứa Duyên yêu thương cô vô điều kiện.
"Vì chúng ta đã yêu nhau năm năm," cô trả lời, giọng nói đều đều, không chút rung động.
Hứa Duyên không đáp lại.
Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười buồn bã, như thể anh đang nhìn một đứa trẻ cố gắng giữ chặt một nắm cát trước khi nó tan biến vào gió.
***
Khi phục vụ viên – một bóng hình mờ ảo, khuôn mặt không rõ nét – mang lên món tráng miệng, không khí trong phòng bỗng ngột ngạt.
Đó là một chiếc bánh kem hình trái tim, màu trắng tinh khôi, nổi bật giữa bàn ăn tối màu.
Tần Chi nhìn chằm chằm vào nó, trái tim cô đập thình thịch.
Cô nhớ rõ mình đã đặt món này.
Cô nhớ rõ mình đã yêu cầu số "5" được viết bằng sô-cô-la đen trên đỉnh bánh, để đánh dấu năm năm chung sống.
Nhưng trên chiếc bánh, không có số "5".
Thay vào đó, nằm ngay chính giữa, là một chiếc khóa nhỏ bằng bạc, lạnh lẽo và sắc nhọn.
Chiếc khóa khắc dòng chữ mờ nhạt, dường như được chạm khắc bằng chính nỗi đau: *Mở ra khi em tin rằng anh là thật.*
Tần Chi nín thở.
Cô nhìn Hứa Duyên, mong đợi một lời giải thích, một tiếng cười đùa, bất cứ điều gì để phá vỡ sự căng thẳng đang giăng mắc khắp nơi.
Nhưng Hứa Duyên chỉ ngồi đó, đôi mắt anh sâu thẳm như vực thẳm, phản chiếu lại hình ảnh run rẩy của cô.
"Em thấy nó rồi," anh nói, giọng nói vang lên như từ xa xôi.
"Đó là chìa khóa cho căn phòng mà em đã khóa lại, Chi.
Căn phòng chứa đựng ký ức thật của em."
Tần Chi cảm thấy chóng mặt.
Những bức tường nhà hàng bắt đầu trong suốt, để lộ ra bầu trời đêm đen kịt phía sau, nơi những vì sao không phải là ánh sáng, mà là những lỗ hổng trong dữ liệu.
"Đây là trò đùa sao?" cô hỏi, giọng run rẩy.
"Anh không thể làm vậy.
Chúng ta đã nói chuyện về điều này.
Chúng ta đã đồng ý sống trong hiện tại." Hứa Duyên lắc đầu, ánh mắt anh đầy thương cảm.
"Hiện tại của em là một ảo ảnh, Chi.
Và ảo ảnh này đang giết chết cả hai chúng ta.
Thành phố đang sụp đổ vì em từ chối chấp nhận sự thật.
Em không thể tiếp tục lừa dối chính mình nữa."
Tần Chi nhìn xuống chiếc khóa.
Nó lạnh buốt, nhưng khi cô chạm vào, một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc theo cánh tay cô, làm tê liệt các đầu ngón tay.
Cô nhớ lại những ký ức phân mảnh, những khoảnh khắc đau đớn mà cô đã cố tình lãng quên.
Cô nhớ mùi máu, tiếng hét, và cảm giác cô đơn tuyệt vọng.
Nhưng cô cũng nhớ đến cảm giác an toàn khi ở bên Hứa Duyên.
Cô không muốn mất đi cảm giác đó.
Cô không muốn thừa nhận rằng có thể anh ấy không phải là con người, mà là một phần của cô, một phản chiếu của nỗi cô đơn mà cô không dám đối mặt.
***
Tần Chi quyết định không mở khóa ngay.
Cô đưa tay ra, nắm lấy tay Hứa Duyên.
Bàn tay anh ấm áp, thực tế, với những đường gân nổi lên nhẹ nhàng dưới lớp da.
Cảm giác này là duy nhất.
Nó là neo giữ cô lại với thế giới này, với phiên bản sự thật mà cô đã xây dựng.
"Anh biết em luôn lo lắng cho anh," Tần Chi nói, giọng đều đều, cố gắng duy trì sự bình tĩnh giả tạo.
"Nhưng hãy để anh giải quyết chuyện này theo cách của mình.
Em tin anh, đúng không?"
Hứa Duyên nhìn cô, đôi mắt anh sáng lên một tia hy vọng mong manh.
"Chi, nếu em tin anh, thì em sẽ không sợ sự thật.
Sự thật không đáng sợ.
Điều đáng sợ là sự từ chối nó." Anh siết chặt tay cô, nhưng Tần Chi cảm thấy một khoảng cách vô hình giữa hai người họ.
Khoảng cách đó không phải là vật lý, mà là sự khác biệt trong nhận thức.
Cô đang sống trong một thế giới do niềm tin sai lệch kiến tạo, còn anh thì đứng ở rìa của sự thật, chờ đợi cô bước vào.
Tần Chi cố gắng mỉm cười, nhưng khóe miệng cô cứng đờ.
Cô nhìn quanh phòng, thấy những khách hàng khác đang ăn uống, nói chuyện, nhưng khuôn mặt họ đều mờ nhạt, như những bức tranh chưa được tô màu.
Họ là những thực thể phụ trợ, tồn tại chỉ để phục vụ cho kịch bản mà cô đã viết.
Nếu cô thừa nhận điều này, toàn bộ thế giới này sẽ sụp đổ.
Cô sẽ mất đi Hứa Duyên.
Cô sẽ mất đi cảm giác thuộc về.
Và cô sẽ phải đối mặt với sự thật rằng cô là nguyên nhân của mọi hỗn loạn.
"Làm ơn, Chi," Hứa Duyên nói, giọng anh nhỏ hơn, đầy van nài.
Chỉ cần một lần.
Nếu em thấy điều gì đó đáng sợ, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.
Nhưng nếu em không mở nó, em sẽ mãi mãi mắc kẹt trong vòng lặp này.
Và em sẽ không bao giờ thực sự sống."
Tần Chi nhìn vào chiếc khóa.
Dòng chữ *Mở ra khi em tin rằng anh là thật* dường như đang nhấp nháy, như một lời mời gọi chết người.
Cô nhớ lại những đêm không ngủ, những cơn ác mộng về một quá khứ mà cô không thể nhớ nổi.
Cô nhớ cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi, và nỗi sợ tột cùng khi nhận ra rằng không ai thực sự hiểu cô.
Hứa Duyên là người duy nhất luôn ở đó.
Nhưng nếu anh ấy chỉ là một phản chiếu, một sản phẩm của tâm trí cô, thì tình yêu của họ có ý nghĩa gì?
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi nỗi sợ hãi.
"Em tin anh," cô nói, nhưng giọng nói của cô thiếu sự chắc chắn.
Hứa Duyên gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn buồn.
"Thì hãy chứng minh điều đó bằng hành động, không phải bằng lời nói."
***
Tần Chi rút tay ra, nắm chặt chiếc khóa.
Cô quyết định mở nó, nhưng không phải để tiết lộ sự thật cho Hứa Duyên, mà để *xóa bỏ* nó khỏi tâm trí mình.
Trong Runtime, bạn có thể "ghi đè" ký ức bằng một niềm tin mạnh mẽ hơn.
Cô sẽ tin rằng chiếc khóa này là một món quà, một biểu tượng của tình yêu bền vững.
Cô sẽ tin rằng dòng chữ trên đó là một lời chúc phúc, không phải là một lời cảnh báo.
"Tần Chi, đừng!" Hứa Duyên hét lên, đứng dậy, kéo ghế lại, va vào bàn.
Rượu vang đổ ra, lan rộng trên mặt bàn như những vệt máu đỏ thẫm.
"Em không thể làm vậy!
Em đang giết chết chính mình!"
Tần Chi không nghe.
Cô tập trung tất cả năng lượng vào chiếc khóa.
Cô tưởng tượng nó biến thành một chiếc nhẫn, một món trang sức quý giá.
Cô tưởng tượng dòng chữ biến thành một thông điệp yêu thương.
Cô ép bản thân tin vào phiên bản sự thật mới, một phiên bản đẹp đẽ và an toàn hơn.
Thế giới xung quanh bắt đầu rung lắc dữ dội.
Những bức tường nứt ra, sàn nhà biến dạng, ánh sáng vàng ấm áp chuyển thành màu đỏ rực, báo hiệu sự sụp đổ.
"Cô đang phá hủy mọi thứ!" Hứa Duyên hét lên, giọng anh méo mó, khuôn mặt anh bắt đầu biến dạng, trở nên mờ nhạt.
"Chi, xin em!
Hãy nhìn vào con mắt của em!
Hãy nhìn vào sự thật!"
Tần Chi nhắm mắt lại.
Cô không muốn nhìn.
Cô không muốn biết.
Cô chỉ muốn bình yên.
Cô xoay chiếc khóa.
Một tiếng *cọt* vang lên, khô khan và lạnh lẽo.
Không có ánh sáng rực rỡ, không có ký ức ập đến.
Chỉ có sự trống rỗng.
Một sự trống rỗng sâu thẳm, nuốt chửng mọi thứ.
Hứa Duyên đứng đó, hình ảnh anh dần tan biến vào hư vô.
"Chi..." giọng anh yếu ớt, như tiếng thở dài cuối cùng.
"Em đã chọn lầm."
Và rồi, anh biến mất.
Chỉ còn lại Tần Chi, đứng một mình trong căn phòng trắng xóa, tay vẫn nắm chặt chiếc khóa bạc lạnh giá.
***
Mọi thứ xung quanh biến thành màu trắng xóa.
Chỉ còn lại hai người họ, lơ lửng trong khoảng trống trắng bệch.
Tần Chi rơi xuống, nhưng không chạm đất.
Cô nhìn lên, thấy Hứa Duyên đang đứng trên một nền tảng ánh sáng mong manh, tay vẫn cầm chiếc đũa đã biến mất.
"Tần Chi," Hứa Duyên nói, giọng bình thản đến đáng sợ.
"Em nghĩ em đã xóa bỏ sự thật.
Nhưng em chỉ xóa bỏ *cái nhìn* của em về nó.
Sự thật vẫn còn đó.
Và nó đang chờ đợi em."
Tần Chi nhìn xuống tay mình.
Chiếc khóa bạc không còn nữa.
Thay vào đó, là một vết sẹo hình chiếc khóa trên lòng bàn tay cô, sâu và đau đớn.
Cô nhớ lại.
Cô nhớ tất cả.
Cô nhớ rằng cô không phải là một người quan sát.
Cô là *Lõi*.
Và Hứa Duyên không phải là người yêu của cô.
Anh là *lỗi* mà cô tạo ra, một phản chiếu của nỗi cô đơn mà cô không dám đối mặt.
"Hứa Duyên," cô thì thầm, nước mắt rơi xuống.
"Anh là ai?"
Hứa Duyên mỉm cười, một nụ cười đau đớn.
"Anh là phần của em mà em đã vứt bỏ.
Và bây giờ, em phải chọn.
Giữ lại anh, và sống trong hỗn loạn.
Hoặc buông bỏ anh, và sống trong bình yên giả tạo."
Tần Chi nhìn vào vết sẹo trên tay.
Nó nóng rát, như một lời nhắc nhở vĩnh cửu.
Cô nhìn Hứa Duyên, người đàn ông mà cô đã yêu, hay ít nhất là cô nghĩ rằng cô đã yêu.
Và cô nhận ra rằng, sự thật không phải là thứ có thể xóa bỏ.
Nó là thứ phải đối mặt.
Dù nó có đau đớn đến nhường nào.
"Em sẽ chọn," cô nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.
"Nhưng không phải hôm nay."
Hứa Duyên gật đầu, hình ảnh anh bắt đầu tan biến lần nữa, nhưng lần này, anh để lại một lời hứa.
"Tôi sẽ chờ em.
Ở bất cứ đâu em cần tôi."
Và khi anh biến mất hoàn toàn, Tần Chi rơi xuống.
Không phải xuống mặt đất, mà xuống sâu hơn, vào chính tâm trí của cô, nơi sự thật đang chờ đợi với một cái giá mà cô không chắc mình có thể trả nổi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận