Chương 4
Tần Chi nhắm chặt mắt, cơ thể cô căng cứng, chuẩn bị đón nhận cơn đau đầu dữ dội mà cô từng sợ hãi đến mức run rẩy.
Nhưng thay vì một cơn đau vật lý xuyên thủng não bộ, thế giới xung quanh bắt đầu *rỉ nước*.
Không phải nước mưa.
Đó là dòng chảy của ký ức bị nén, những mảnh vỡ của thực tại đang tan chảy và tràn ra từ các khe hở của không gian.
Màu sắc của căn phòng – vốn là tông xám trung tính an toàn mà cô đã chọn – bắt đầu loang lổ.
Những bức tường bê tông cứng nhắc bỗng mềm mại đi, biến thành những tấm vải lụa mỏng manh, rung rinh trong một cơn gió vô hình.
Tần Chi mở mắt.
Trước mặt cô, hình ảnh của Hứa Duyên đang ngồi đối diện, mỉm cười dịu dàng, nhưng nụ cười đó đang bị méo mó.
Khuôn mặt anh ta tách rời khỏi cơ thể, trôi nổi lơ lửng trong không trung như một bức tranh bị xé rách.
"Chi Chi," giọng nói của Hứa Duyên vang lên, nhưng nó không đến từ miệng anh, mà từ khắp mọi nơi, từ sàn nhà, từ trần nhà, từ chính da thịt của cô.
"Em đang làm gì vậy?"
Tần Chi lùi lại, gót chân chạm vào mép giường, nhưng sàn nhà dưới chân cô bỗng trở nên trơn trượt như băng.
Cô sẩy chân, ngã xuống, nhưng không va chạm với mặt đất.
Thay vào đó, cô rơi vào một khoảng không sâu thẳm, nơi những ký ức của cô – những ký ức mà cô tin là thật – đang vỡ vụn thành hàng triệu mảnh kính sắc nhọn.
Cô nhìn thấy mình và Hứa Duyên trong một bữa tối lãng mạn.
Ánh nến lung linh, rượu vang đỏ chảy tràn.
Nhưng rồi, ngọn nến tắt đi.
Không phải do gió, mà vì niềm tin của cô vào khoảnh khắc đó đang suy yếu.
Hứa Duyên trong ký ức đó nhìn cô với ánh mắt xa lạ, đầy sự phán xét.
"Sao em lại nghĩ chúng ta thuộc về nhau?" anh hỏi trong ký ức, giọng nói lạnh lùng như đá.
Tần Chi hét lên, nhưng tiếng thét của cô bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ của thế giới Runtime.
Cô cố gắng nắm lấy tay Hứa Duyên, nhưng bàn tay anh xuyên qua cô như thể cô là một ảo ảnh.
"Hứa Duyên!
Đừng đi!" Cô với tay ra, móng tay cào vào không khí, tạo ra những vết nứt ánh sáng màu tím.
Nhưng Hứa Duyên không phản hồi.
Anh chỉ đứng đó, nhìn cô với vẻ mặt trống rỗng, rồi dần dần tan biến vào bóng tối.
Cùng lúc đó, căn phòng xung quanh Tần Chi sụp đổ.
Những bức tường sụp xuống, trần nhà vỡ tung, để lộ ra bầu trời đen kịt, không có sao, không có trăng, chỉ có những dòng dữ liệu xanh lá cây chạy loáng thoáng như máu chảy dưới da.
Cô bò dậy, ho sặc sụa, hít phải không khí loãng và mùi ozon nồng nặc.
Cô không còn ở trong căn hộ của mình nữa.
Cô đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn, nơi những tòa nhà chọc trời đang uốn cong như những con rắn khổng lồ, đấu đá nhau trong không trung.
Đây không phải là thế giới mà cô đã biết.
Đây là thế giới khi niềm tin sụp đổ.
Tần Chi nhìn xuống tay mình.
Đôi tay cô trong suốt, những mạch máu dưới da phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt.
Cô cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lồng ngực, nơi trái tim cô lẽ ra phải đập, giờ đây chỉ còn là một khoảng void đen ngòm.
Cô đã lừa dối chính mình.
Và giờ, thế giới đang trả giá.
***
Lâm Hạ bước vào quảng trường với đôi giày cao gót bằng da đen, âm thanh *cộc cộc* vang lên rõ ràng, cắt ngang sự hỗn loạn của những tòa nhà đang biến dạng.
Cô mặc một bộ vest màu xám đậm, tóc buộc cao gọn gàng, gương mặt lạnh lùng như một bức tượng đá.
Trong tay cô cầm một chiếc ô đen, dù trời không mưa, nhưng những giọt nước ký ức đang rơi xuống từ bầu trời hư vô.
"Tần Chi," Lâm Hạ gọi tên cô, giọng nói bình thản, không hề có chút hoảng loạn.
Cô bước tới, những bước chân vững chãi trên mặt đất đang rung chuyển.
"Em cần bình tĩnh lại.
Nếu em tiếp tục nghi ngờ thực tại này, toàn bộ khu vực Quận 7 sẽ sụp đổ."
Tần Chi quay lại, đôi mắt đỏ ngầu vì nước mắt và sự kinh hoàng.
Cô nhìn Lâm Hạ, người bạn thân duy nhất, người quản lý cá nhân của Hứa Duyên, và cũng là người duy nhất luôn ở bên cô trong những cơn ác mộng này.
"Lâm Hạ," Tần Chi khàn giọng, giọng nói vỡ vụn.
"Hứa Duyên...
anh ấy biến mất.
Anh ấy nói rằng chúng ta không thuộc về nhau.
Tại sao ký ức của tôi lại sai?"
Lâm Hạ dừng bước, hạ chiếc ô xuống.
Cô nhìn Tần Chi với ánh mắt phức tạp – một sự pha trộn giữa sự thương cảm, lo lắng và một chút gì đó lạnh lùng, tính toán.
"Ký ức của em không sai, Chi Chi," Lâm Hạ nói, bước lại gần, đưa tay ra như muốn chạm vào vai cô, nhưng lại dừng lại ở khoảng cách an toàn.
em đang cố gắng ghép những mảnh ghép không thuộc về cùng một bức tranh.
Hứa Duyên vẫn ở đó.
Anh ấy luôn ở đó.
Nhưng em đang đẩy anh ấy ra xa bằng chính sự đa nghi của em."
"Đẩy anh ấy ra xa?" Tần Chi cười nhạt, một nụ cười đau đớn.
"Anh ấy là người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình tồn tại.
Nếu anh ấy biến mất, thì tôi là ai?
Tôi chỉ là một lỗi trong hệ thống, một con rối không có dây điều khiển."
Lâm Hạ nhíu mày, vẻ lạnh lùng trên mặt cô nứt ra một chút.
"Em không phải là một lỗi.
Nhưng đặc biệt không có nghĩa là an toàn.
Hội Đồng Định Hình đang giám sát sự bất ổn này.
Cố Hàn đã ra lệnh phong tỏa khu vực.
Nếu em không kiểm soát được niềm tin của mình, họ sẽ đến.
Và họ sẽ không nhẹ nhàng như tôi."
Tần Chi nhìn quanh.
Những tòa nhà xung quanh đang gào thét, những mảng bê tông vỡ vụn rơi xuống như tuyết.
Cô cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn giận dữ đang dâng lên.
"Hội Đồng Định Hình," Tần Chi lặp lại, giọng nói sắc lạnh.
"Họ luôn nói rằng trật tự là trên hết.
Nhưng trật tự của họ là sự dối trá.
Họ xóa bỏ những cảm xúc mạnh mẽ, những ký ức đau đớn, để tạo ra một thế giới phẳng lặng, vô hồn.
Và Hứa Duyên...
anh ấy có thực sự là một phần của trật tự đó không?"
Lâm Hạ im lặng.
Cô nhìn chằm chằm vào Tần Chi, đôi mắt cô sâu thẳm, ẩn chứa một bí mật mà cô đã giữ trong nhiều năm.
"Hứa Duyên là một biến số," Lâm Hạ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói thấp hơn.
"Anh ấy không thuộc về Hội Đồng, cũng không hoàn toàn thuộc về thế giới hỗn loạn của em.
Anh ấy là cầu nối.
Và em đang phá vỡ cầu nối đó."
Tần Chi bước tới, đóng khoảng cách giữa hai người.
Cô nhìn thẳng vào mắt Lâm Hạ.
"Là ai đã đưa cho tôi tấm thẻ nhớ này, Lâm Hạ?
Là em sao?"
Lâm Hạ không đáp.
Cô chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ bé nhưng mang trọng lượng của một sự thú nhận.
"Tôi làm điều đó để cứu em," Lâm Hạ nói, giọng nói run nhẹ.
"Tôi biết rằng nếu em tiếp tục sống trong ảo tưởng, em sẽ tự hủy hoại bản thân.
Tôi cần em đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có đau đớn đến nhường nào.
Chỉ khi em chấp nhận rằng ký ức của em là phân mảnh, là sai lệch, em mới có thể kiểm soát được sức mạnh của mình."
"Kiểm soát sức mạnh?" Tần Chi cười, tiếng cười vang lên trong không gian hỗn loạn.
"Em muốn tôi trở thành một công cụ cho Hội Đồng sao?
Một con rối được lập trình để duy trì trật tự?"
"Không," Lâm Hạ lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má cô, dù khuôn mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng.
"Tôi muốn em tự do.
Nhưng tự do trong thế giới Runtime đòi hỏi một cái giá.
Cái giá đó là sự cô đơn.
tôi không thể chịu đựng việc nhìn em đau khổ nữa.
Tôi đã cố gắng cô lập em, bảo vệ em khỏi thế giới bên ngoài, nhưng tôi đã thất bại.
Em đã vượt qua bức tường đó.
Và giờ, em phải tự mình đối mặt với hậu quả."
Tần Chi nhìn Lâm Hạ, người bạn thân duy nhất của cô, người vừa tiết lộ rằng mọi sự bảo vệ, mọi sự che chở đều là một phần của một kịch bản được sắp đặt.
Cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng lần này, nó không phải vì sợ hãi.
Nó là sự thức tỉnh.
Cô không còn là nạn nhân nữa.
Cô là nguyên nhân.
***
Cố Hàn xuất hiện từ trong bóng tối, bước đi uy nghi như một vị vua trong vương quốc của mình.
Anh mặc一套 bộ suit đen hoàn hảo, không một nếp nhăn, gương mặt anh lạnh lùng, không biểu cảm, đôi mắt anh sắc bén như dao cạo.
"Tần Chi," Cố Hàn nói, giọng nói vang vọng, không cần phải lớn tiếng, nhưng nó xâm nhập vào ý thức của cô.
"Em đã gây ra đủ rắc rối rồi."
Tần Chi quay lại, đối mặt với người đàn ông đại diện cho Hội Đồng Định Hình.
Cô không lùi bước.
Cô đứng đó, với đôi tay trong suốt, ánh mắt đầy thách thức.
"Anh đến đây để xóa tôi đi sao, Cố Hàn?" Tần Chi hỏi, giọng nói bình tĩnh đáng kinh ngạc.
"Không," Cố Hàn lắc đầu.
"Chúng tôi không xóa bỏ ai.
Chúng tôi chỉ...
định hình lại.
Em là một lỗi trong hệ thống, Tần Chi.
Sự tồn tại của em là nguyên nhân khiến thành phố không thể ổn định.
Khi em tin vào một phiên bản sự thật sai lệch, thế giới xung quanh em biến dạng.
Khi em nghi ngờ, nó sụp đổ.
Em là một mối đe dọa đối với trật tự xã hội."
"Trật tự xã hội?" Tần Chi cười, tiếng cười của cô vang lên như tiếng kính vỡ.
"Trật tự của anh là sự nô lệ.
Anh bắt mọi người phải tin vào những điều giả tạo, phải sống trong những ký ức được chỉnh sửa, để duy trì sự ổn định của anh.
Nhưng con người không phải là máy móc, Cố Hàn.
Chúng tôi cần đau đớn, cần nghi ngờ, cần hỗn loạn để trở nên thực sự."
Cố Hàn bước lại gần, ánh mắt anh sắc lạnh.
"Và kết quả của sự hỗn loạn là gì?
Là sự hủy diệt.
Em nhìn xung quanh đi, Tần Chi.
Những tòa nhà đang sụp đổ, những con người đang mất đi bản sắc của mình.
Đó không phải là tự do.
Đó là sự tự sát tập thể."
Tần Chi nhìn quanh.
Đúng là thế giới đang hỗn loạn.
Nhưng trong sự hỗn loạn đó, cô thấy một vẻ đẹp kỳ lạ.
Những mảnh vỡ ký ức lấp lánh như kim cương, những dòng chảy cảm xúc tạo nên những cơn sóng ánh sáng.
Nó không hoàn hảo, nó đau đớn, nhưng nó *thực*.
"Tôi không sợ hỗn loạn," Tần Chi nói, bước lại gần Cố Hàn.
"Tôi sợ sự dối trá.
Và tôi biết sự thật, Cố Hàn.
Tôi biết rằng tôi không phải là một lỗi.
Tôi là *Lõi*.
Tôi là trung tâm của vùng niềm tin bị lỗi này.
Nếu tôi chấp nhận hiện tại, thành phố sẽ bình yên.
Nhưng tôi sẽ mất đi tất cả ký ức về quá khứ.
Tôi sẽ quên Hứa Duyên.
Tôi sẽ quên chính mình."
Cố Hàn dừng lại.
Anh nhìn Tần Chi với ánh mắt phức tạp.
"Đó là lựa chọn của em.
Chấp nhận sự thật, đánh đổi ký ức, hoặc tiếp tục đấu tranh và hủy diệt tất cả.
Hội Đồng không ép buộc ai.
Chúng tôi chỉ cung cấp lựa chọn."
Tần Chi nhìn vào tay mình.
Đôi tay cô đang dần trở nên mờ nhạt.
Cô cảm thấy ký ức của mình đang trôi đi, như cát chảy qua kẽ tay.
Cô nhớ về Hứa Duyên, về nụ cười của anh, về cảm giác ấm áp khi nắm tay anh.
Nhưng những ký ức đó đang phai màu, trở nên xa vời, như một giấc mơ vừa tan.
Cô không thể chấp nhận sự đánh đổi đó.
Cô không thể quên anh.
"Tôi sẽ không chấp nhận," Tần Chi nói, giọng nói kiên định.
"Tôi sẽ tìm ra cách để giữ lại ký ức, và đồng thời ổn định thế giới này.
Tôi sẽ tìm ra sự thật thực sự, không phải phiên bản bị bóp méo của Hội Đồng, cũng không phải phiên bản ảo tưởng của chính tôi."
Cố Hàn mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, thiếu thiện cảm.
"Em đang đi vào một con đường không lối thoát, Tần Chi.
Nhưng nếu đó là lựa chọn của em, chúng tôi sẽ không cản trở.
Chúng tôi sẽ chỉ đứng nhìn, và dọn dẹp tàn dư khi tất cả kết thúc."
Cố Hàn quay đi, biến mất trong bóng tối, để lại Tần Chi một mình giữa quảng trường hỗn loạn.
***
Tần Chi đứng đó, nhìn vào khoảng không trước mặt.
Cô cảm thấy một sự mệt mỏi vô cùng, nhưng cũng có một sự thanh thản kỳ lạ.
Cô đã đối mặt với sự thật, dù chỉ là một phần.
Cô biết rằng mình là nguyên nhân của sự hỗn loạn, nhưng cô cũng biết rằng mình không muốn từ bỏ nó.
Cô nhớ về Hứa Duyên.
Anh ấy có thực sự là một phần của trật tự mà Hội Đồng muốn duy trì?
Hay anh ấy cũng là một nạn nhân của sự dối trá?
Cô cần gặp anh.
Cô cần nói chuyện với anh, không phải trong ký ức, mà trong thực tại.
Tần Chi bắt đầu chạy.
Cô chạy qua những con đường biến dạng, nhảy qua những hố sâu của ký ức, vượt qua những tòa nhà đang sụp đổ.
Cô không biết mình đang đi đâu, nhưng cô biết rằng mình phải tìm ra anh.
Và trong lúc chạy, cô cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.
Không phải với thế giới xung quanh, mà với chính bản thân mình.
Cô bắt đầu hiểu rằng, niềm tin không phải là điều gì đó bên ngoài, mà là điều gì đó bên trong.
Nó là cách cô chọn nhìn nhận thế giới.
Và nếu cô chọn nhìn nhận thế giới này như một nơi đáng sống, dù nó có hỗn loạn, thì nó sẽ trở nên đáng sống.
Cô dừng lại trước một cánh cửa cũ kỹ, rusted, nằm giữa một con hẻm tối tăm.
Đó không phải là cửa vào căn hộ của Hứa Duyên.
Đó là cửa vào một nơi mà cô chưa từng đến trước đây.
Một nơi ẩn giấu trong tiềm thức của cô.
Tần Chi đặt tay lên cánh cửa.
Nó lạnh giá, nhưng khi cô chạm vào, nó ấm lên.
Cô đẩy cửa ra.
Bên trong không có Hứa Duyên.
Thay vào đó, là một căn phòng trống, chỉ có một chiếc gương lớn đứng giữa phòng.
Tần Chi bước vào, nhìn vào chiếc gương.
Người phụ nữ trong gương không phải là cô.
Đó là một phiên bản khác của cô, một phiên bản mà cô đã từng là, trước khi ký ức bị phân mảnh.
Người phụ nữ trong gương mỉm cười, nhưng đôi mắt cô đầy nước mắt.
"Chào em," người phụ nữ trong gương nói.
"Em đã về nhà."
Tần Chi sững sờ.
Cô không hiểu điều gì đang xảy ra.
Cô nhìn vào đôi mắt của chính mình trong gương, và cô thấy một bí mật lớn hơn, sâu hơn, và đáng sợ hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Cô không chỉ là Lõi.
Cô là *người tạo ra* Lõi.
Và Hứa Duyên...
anh ấy không phải là người yêu của cô.
Anh ấy là *phản chiếu* của cô.
Cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng cô, khóa chặt.
Và trong căn phòng kín đó, sự thật cuối cùng đang chờ đợi cô, với một cái giá mà cô không chắc mình có thể trả nổi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận