Chương 3
Cô không rơi xuống một hố sâu vật lý, mà rơi vào "Vùng Chết"—nơi mà Niềm tin Tập thể không còn phủ tới.
Trước mắt cô, thế giới Runtime đang phân rã.
Những tòa nhà kính lấp lánh tan vỡ thành những hạt pixel xám xịt, biến thành bụi tro vô tri.
Không có trọng lực, không có phương hướng, chỉ có sự trống rỗng đáng sợ.
Giọng nói của chính cô vang vọng khắp nơi, lạnh lẽo như dao cùn: *"Anh ấy đang lừa dối em."*
Tần Chi cố gắng bơi trong hư vô, tay cô chộp lấy những mảnh ký ức vụn vặt.
Cô nhớ rõ cảm giác ấm áp khi bàn tay nam chính—Lâm Dục—cầm tay cô.
Nhưng ký ức đó ngay lập tức bị bóp méo.
Hình ảnh Lâm Dục cười dịu dàng đột ngột biến dạng, khuôn mặt anh tan chảy như sáp nóng, để lộ ra một cấu trúc kim loại lạnh lẽo và vô cảm bên dưới.
"Không..." Cô thều thào, cảm giác nghẹt thở bóp nghẹt lồng ngực.
"Đó là thật.
Chúng ta đã yêu nhau."
Nhưng thực tại ở đây không chịu đựng được sự mâu thuẫn.
Khi Tần Chi tin vào tình yêu, không gian xung quanh cô bắt đầu ngưng tụ lại, tạo thành những bức tường mờ ảo.
Nhưng khi nỗi nghi ngờ của cô trỗi dậy, những bức tường đó nứt nẻ, vỡ vụn.
Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: cơ thể cô, ý thức cô, chính là công cụ kiến tạo nên hiện thực này.
Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy cổ tay cô.
Tần Chi quay lại, tim đập thình thịch đến mức muốn nứt ra.
Lâm Hạ đang ở đó, ánh mắt anh sắc lẹm, không còn sự dịu dàng giả tạo mà cô từng tưởng tượng.
"Đừng nhìn vào nó, Tần Chi," Lâm Hạ nói, giọng anh run rẩy nhưng kiên định.
"Nếu em nhìn vào sự thật ngay lúc này, em sẽ biến mất."
"Sự thật gì?" Tần Chi gào lên, nước mắt cô rơi xuống nhưng không chạm đất, mà hóa thành những giọt sương muối trôi nổi trong không khí.
"Tại sao anh lại nói Lăng Thiên là kẻ giam cầm?
Tại sao anh lại đẩy tôi vào đây?"
Lâm Hạ cắn chặt môi, máu rỉ ra từ khóe miệng anh.
Anh không trả lời ngay, mà chỉ kéo cô mạnh hơn, cố gắng đưa cô ra khỏi vùng hỗn loạn này.
"Vì anh không muốn em chết.
Nhưng anh cũng không thể để em sống trong ảo tưởng nữa.
Anh đã cố gắng cô lập em khỏi thế giới ngoài kia để bảo vệ anh, để bảo vệ Hứa Duyên.
Nhưng anh đã thất bại."
Tần Chi nhìn vào đôi mắt của người bạn thân duy nhất của mình.
Cô thấy trong đó không phải là sự phản bội, mà là một nỗi đau tột cùng, một gánh nặng mà anh đã mang một mình suốt bao năm.
Cô hiểu ra, Lâm Hạ không phải là kẻ thù.
Anh là nạn nhân của chính sự trung thành mù quáng.
"Anh đã lừa dối tôi," Tần Chi thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
"Anh nói anh sẽ luôn ở bên tôi.
Nhưng anh lại giấu tôi mọi thứ."
Lâm Hạ buông tay cô ra, bước lùi lại một bước.
"Bởi vì nếu em biết, em sẽ tự hủy hoại chính mình.
Em là Lõi, Tần Chi.
Em là nguyên nhân khiến thành phố này không thể ổn định.
Sự tồn tại của em là một lỗi hệ thống mà Hội Đồng Định Hình muốn xóa bỏ, nhưng anh...
anh không thể để họ làm vậy."
Tần Chi sững sờ.
Lỗi hệ thống?
Những từ ngữ đó vang lên như những tiếng sét trong đầu cô.
Cô nhìn xuống đôi tay mình, thấy chúng đang phát ra một ánh sáng mờ ảo, xanh lam, giống hệt luồng năng lượng đã phá vỡ cánh cửa căn hộ.
"Vậy thì Hứa Duyên..." Cô nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
"Anh ấy biết không?"
Lâm Hạ lắc đầu, ánh mắt tránh né.
"Anh ấy không biết đầy đủ.
Nhưng anh ấy cảm nhận được.
Đó là lý do tại sao anh ấy lại gần gũi với em.
Anh ấy bị thu hút bởi sự bất ổn trong em, bởi vì bản thân anh ấy cũng là một phần của sự hỗn loạn đó."
Tần Chi cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc.
Cô yêu Hứa Duyên.
Cô khao khát sự kết nối với anh, nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng tình yêu đó có thể là mối nguy hiểm chết người.
Nếu cô tiếp tục tồn tại như vậy, thành phố sẽ sụp đổ, và Hứa Duyên sẽ bị cuốn theo.
"Làm thế nào để dừng lại?" Cô hỏi, giọng nói nhỏ yếu.
Lâm Hạ nhìn cô, ánh mắt đầy bi thương.
"Em phải chọn.
Hoặc là em chấp nhận hiện tại, xóa bỏ tất cả ký ức về quá khứ, và để thành phố bình yên.
Hoặc là em giữ lại ký ức, và chịu đựng sự sụp đổ vĩnh viễn.
Không có lựa chọn thứ ba."
Tần Chi nhắm mắt lại.
Cô nhớ lại nụ cười của Hứa Duyên, ánh mắt ấm áp mà anh dành cho cô.
Cô nhớ lại những buổi chiều hai người ngồi nhìn hoàng hôn, nơi bầu trời chuyển màu tím nhạt.
Cô không muốn mất đi những ký ức đó.
Nhưng cô càng không muốn nhìn thấy Hứa Duyên đau khổ.
"Anh sẽ làm gì nếu tôi chọn cái thứ hai?" Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào Lâm Hạ.
Lâm Hạ thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.
"Anh sẽ cố gắng giữ em lại.
Dù đó có nghĩa là anh phải đối đầu với Hội Đồng Định Hình.
Dù đó có nghĩa là anh phải sống trong bóng tối mãi mãi."
Tần Chi mỉm cười, một nụ cười chua chát.
"Anh luôn là người anh hùng trong câu chuyện của mình, Lâm Hạ.
Nhưng đôi khi, anh hùng cũng cần phải buông bỏ."
Cô bước ra khỏi vòng tay của Lâm Hạ, tiến về phía trung tâm của Vùng Chết.
Ánh sáng xanh lam từ cơ thể cô càng lúc càng rực rỡ, chiếu sáng cả không gian tối tăm.
Cô cảm thấy những ký ức của mình đang dần trở về, rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết.
Cô nhớ ra tất cả.
Cô nhớ ra rằng cô không phải là một người quan sát thụ động.
Cô là người kiến tạo.
Và nếu cô muốn, cô có thể thay đổi thế giới này.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Tần Chi nhìn về phía xa, nơi một bóng người đang đứng chờ.
Đó là Hứa Duyên.
Anh ấy đứng đó, trong bộ vest đen chỉnh tề, ánh mắt anh nhìn cô đầy lo lắng và bối rối.
Anh ấy không biết gì, nhưng anh ấy cảm nhận được sự thay đổi.
"Tần Chi!" Hứa Duyên gọi tên cô, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Đừng làm vậy!"
Tần Chi muốn chạy về phía anh, nhưng chân cô như bị dính chặt vào mặt đất.
Cô biết rằng nếu cô bước tới, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Cô biết rằng nếu cô ở lại, cô sẽ mất đi anh.
"Em xin lỗi," cô thì thầm, dù biết anh không thể nghe thấy.
Cô nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào một điểm duy nhất.
Cô không muốn xóa bỏ ký ức.
Cô cũng không muốn để thành phố sụp đổ.
Cô muốn tìm ra một con đường khác.
Một con đường mà ở đó, cô có thể yêu Hứa Duyên mà không phải hy sinh bản thân mình.
Ánh sáng xanh lam bùng nổ, bao trùm lấy toàn bộ Vùng Chết.
Tần Chi cảm thấy cơ thể mình tan rã, nhưng ý thức của cô vẫn tỉnh táo.
Cô thấy những mảnh ghép của thực tại bắt đầu sắp xếp lại.
Những tòa nhà sụp đổ dựng lên, những con đường biến mất hiện ra.
Thế giới Runtime đang được tái tạo lại, dựa trên niềm tin mới của cô.
Nhưng niềm tin đó là gì?
Tần Chi mở mắt ra.
Cô đang đứng trước một cánh cửa lớn, bằng gỗ sẫm màu, với một chiếc khóa vàng óng ánh.
Trước mặt cô là Cố Hàn, đại diện của Hội Đồng Định Hình.
Anh ta mặc một bộ vest trắng tinh, khuôn mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Tôi đã biết em sẽ làm vậy," Cố Hàn nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông đồng.
"Em nghĩ em có thể kiểm soát niềm tin?
Em chỉ là một lỗi hệ thống, Tần Chi.
Và lỗi hệ thống thì phải được sửa chữa."
Tần Chi nhìn vào Cố Hàn, không sợ hãi.
Cô biết rằng anh ta không hoàn toàn sai.
Hội Đồng Định Hình muốn duy trì trật tự, và trật tự đó cần sự ổn định.
Nhưng sự ổn định đó có nghĩa là giết chết cảm xúc, giết chết tự do?
"Anh không hiểu," Tần Chi nói, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
"Niềm tin không phải là thứ để kiểm soát.
Nó là thứ để chia sẻ.
Và tôi sẽ chia sẻ nó với Hứa Duyên."
Cố Hàn nhíu mày, một biểu hiện hiếm hoi trên khuôn mặt anh ta.
"Em không thể làm vậy.
Nếu anh ấy biết sự thật, anh ấy sẽ sụp đổ.
Và khi anh ấy sụp đổ, cả thành phố sẽ sụp đổ theo."
"Thì hãy để nó sụp đổ," Tần Chi nói, bước tới gần Cố Hàn.
"Và sau đó, chúng ta sẽ xây dựng lại nó.
Một thành phố mới, dựa trên sự thật, không phải trên ảo tưởng."
Cố Hàn nhìn cô, ánh mắt anh ta sắc lẹm như dao.
"Em đang đánh cược với sinh mạng của hàng triệu người.
Và với tình yêu của chính em."
Tần Chi mỉm cười.
Tôi đang đánh cược.
Và tôi không bao giờ từ bỏ một cuộc chơi mà tôi đã bắt đầu."
Cô đưa tay ra, chạm vào chiếc khóa vàng trên cánh cửa.
Cánh cửa đó là ranh giới giữa thế giới của cô và thế giới của Hứa Duyên.
Nếu cô mở nó ra, mọi thứ sẽ thay đổi.
Nếu cô không mở, cô sẽ mãi mãi sống trong bóng tối.
Tần Chi xoay chiếc khóa.
Cánh cửa mở ra, để lộ ra một khoảng không gian rộng lớn, sáng rực rỡ.
Ở đó, Hứa Duyên đang chờ đợi.
Anh ấy nhìn cô, ánh mắt anh ấy chứa đựng cả sự sợ hãi và hy vọng.
"Tần Chi," anh ấy gọi tên cô, giọng nói run rẩy.
"Em đã làm gì?"
Tần Chi bước vào khoảng không gian đó, để lại Cố Hàn và Hội Đồng Định Hình phía sau.
Cô biết rằng mình đã chọn con đường khó khăn nhất.
Cô biết rằng phía trước là những thử thách vô cùng khốc liệt.
Nhưng cô cũng biết rằng, đây là con đường duy nhất để cô có thể yêu Hứa Duyên một cách chân thành.
"Hãy nắm tay tôi," cô nói, chìa tay ra.
"Và hãy tin vào tôi.
Không phải vì tôi nói vậy, mà vì em cảm thấy nó là thật."
Hứa Duyên nhìn vào bàn tay cô, rồi nhìn vào đôi mắt cô.
Anh ấy thấy trong đó không còn sự nghi ngờ, không còn sự che giấu.
Chỉ có sự thật trần trụi và đau đớn.
Anh ấy đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay cô.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh họ bắt đầu rung chuyển.
Những tòa nhà xung quanh bắt đầu biến đổi, từ những cấu trúc cứng nhắc thành những hình khối mềm mại, uốn lượn theo nhịp đập của trái tim họ.
Bầu trời chuyển từ màu xám xịt sang màu hồng nhạt, những đám mây bay lững thững như những bông gòn.
Nhưng giữa sự bình yên giả tạo đó, một bóng đen đang lurking trong góc khuất.
Đó là Lăng Thiên.
Anh ta đứng đó, mỉm cười, ánh mắt anh ta đầy tà ác và toan tính.
"Cuộc chơi mới bắt đầu," anh ta thì thầm, biến mất trong bóng tối.
Tần Chi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô biết rằng mình chưa thực sự an toàn.
Nhưng cô cũng biết rằng, cô không thể quay lại nữa.
Cô đã chọn con đường của mình.
Và cô sẽ đi đến cùng, dù cho cái giá phải trả là gì.
Cô nhìn vào Hứa Duyên, người đang nắm chặt tay cô.
Anh ấy nhìn cô, ánh mắt anh ấy đầy tin tưởng.
"Em đã nói," anh ấy nói, giọng nói nhẹ nhàng.
"Em sẽ luôn ở bên em."
Tần Chi mỉm cười, nước mắt cô rơi xuống, nhưng lần này, chúng không hóa thành sương muối.
Chúng rơi xuống đất, tưới mát cho những bông hoa đang nở rộ xung quanh họ.
"Và tôi," cô nói, "sẽ luôn ở bên anh.
Dù cho thế giới này có sụp đổ."
Họ bước đi, tay trong tay, vào một tương lai không xác định.
Nhưng ít nhất, họ đang cùng nhau.
Và trong thế giới của Runtime, nơi niềm tin kiến tạo nên thực tại, sự kết nối giữa hai trái tim có thể là sức mạnh mạnh nhất.
Nhưng ở đâu đó, sâu trong lòng thành phố, một tiếng chuông báo động vang lên.
Hội Đồng Định Hình đã phát hiện ra sự bất ổn.
Và họ sẽ không để cho nó tồn tại.
Cuộc chiến mới chỉ vừa bắt đầu.
Và Tần Chi biết rằng, lần này, cô không thể dựa vào ai khác.
Cô phải tự mình chiến đấu.
Không chỉ để bảo vệ Hứa Duyên, mà còn để bảo vệ chính bản thân mình khỏi sự sụp đổ của niềm tin.
Cô nhìn về phía trước, nơi những con đường đang mở ra vô tận.
Cô không biết mình sẽ đi đâu, nhưng cô biết rằng, cô sẽ không bao giờ ngừng bước.
Vì nếu cô dừng lại, cô sẽ quên đi tất cả.
Và cô không bao giờ muốn quên đi anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận