Chương 2
Nó chuyển sang một sắc thái xám xịt, lạnh lẽo, như thể bầu trời đang sụp xuống ngay trên đầu.
Tần Chi đứng trước tấm gương vỡ vụn treo trên tường phòng tắm.
Những mảnh thủy tinh sắc lẹm phản chiếu lại không phải khuôn mặt cô, mà là khoảng trống vô tận.
Một vùng tối cuộn xoáy, nuốt chửng mọi hình ảnh, mọi cảm xúc.
Cô run rẩy đưa tay lên, ngón tay mảnh khảnh xuyên qua lớp thủy tinh lạnh lẽo mà không hề gặp phải sự cản trở nào.
Không có cảm giác đau đớn, không có tiếng kính vỡ.
Chỉ có sự trống rỗng.
Đây là triệu chứng của một niềm tin đang tan rã.
Khi Tần Chi không còn tin vào sự tồn tại của chính mình, thế giới xung quanh cũng bắt đầu từ bỏ cô.
Cô nhớ lại lời Lâm Hạ vừa nói.
*"Sự thật còn tàn khốc hơn thế."* Nhưng sự thật nào?
Sự thật mà Lăng Thiên vừa tiết lộ, hay sự thật mà Lâm Hạ đang cố che giấu?
Đầu cô quay cuồng, những mảnh ký ức như những con dao cứa vào não bộ.
Cô thấy bóng dáng Hứa Duyên, nụ cười trong veo của cậu bé, và sau đó là hình ảnh một thành phố sụp đổ, những tòa nhà biến thành những khối dữ liệu rối ren.
"Tần Chi," giọng nói của chính cô vang lên trong đầu, yếu ớt và xa xôi.
"Đừng nhìn vào đó."
Nhưng cô không thể rời mắt.
Trong khoảng trống đó, cô thấy một bóng người.
Bóng người đó không có khuôn mặt, nhưng dáng đứng quen thuộc đến rợn người.
Nhưng là một phiên bản Tần Chi khác, một phiên bản mà cô đã từ chối thừa nhận.
Phiên bản đó đang mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, như thể đang quan sát một vở kịch bi thảm từ trên cao.
Tần Chi lùi lại, gót chân va vào bồn rửa mặt.
Tiếng va chạm khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Cô nhận ra rằng, mình không chỉ đang mất đi ký ức.
Cô đang mất đi bản sắc.
Và nếu cô hoàn toàn biến mất, thì Hứa Duyên sẽ ra sao?
Cánh cửa phòng tắm bật mở.
Không phải do ai đó đẩy, mà là do niềm tin của cô về sự an toàn trong căn phòng này đã sụp đổ.
Hành lang bên ngoài dài ra vô tận, những bức tường bê tông nứt nẻ, lộ ra những mạch sáng xanh lét – dấu hiệu của mã nguồn thực tại đang bị lỗi.
Tần Chi hít sâu một hơi, cố gắng giữ lấy lý trí.
Cô phải đến gặp Lăng Thiên.
Dù anh ta có là kẻ giam cầm hay người cứu rỗi, anh ta nắm giữ chìa khóa cho câu trả lời.
Cô bước ra khỏi căn hộ, chân cô chạm xuống sàn nhà, nhưng sàn nhà lại mềm mại như gelatin.
Mỗi bước đi đều để lại một vết lõm sâu, như thể cô đang đi trên ký ức lỏng lẻo.
Bên ngoài, Thành phố Runtime đang trong trạng thái hỗn loạn tột độ.
Những con đường quen thuộc nay trở nên ngoằn ngoèo, xoắn ốc như ruột gà bị bẻ cong.
Các tòa nhà cao tầng nghiêng ngả, một số thậm chí biến mất giữa không trung, thay thế bằng những khoảng trống đen kịt.
Đây là "Vùng Chết Ký Ức", nơi những tin đồn và nỗi sợ hãi tập thể đang làm sụp đổ cấu trúc thực tại.
Mọi người đang chạy trốn, nhưng họ không biết chạy đi đâu, vì đích đến cũng đang thay đổi theo từng giây phút.
Một phụ nữ ôm chặt đứa con nhỏ, nước mắt tuôn rơi, và ngay lập tức, mặt đường dưới chân họ biến thành một hồ nước đen ngòm, nuốt chửng họ xuống sâu thẳm.
Tần Chi đóng chặt cửa sổ trong tâm trí.
Cô không thể để cảm xúc của những người khác ảnh hưởng đến cô.
Cô phải tập trung vào một điểm duy nhất: Lăng Thiên.
Cô nhắm mắt lại, hình dung ra con đường dẫn đến căn hộ của anh.
Trong thế giới này, niềm tin mạnh mẽ hơn cả vật lý.
Nếu cô tin rằng con đường đó tồn tại, nó sẽ xuất hiện.
Cô bước đi, từng bước một, phớt lờ những tiếng la hét xung quanh, phớt lờ những tòa nhà sụp đổ phía sau lưng.
Cô cảm thấy một sức kéo mạnh mẽ từ phía trước, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo cô lại gần.
Đó không phải là sự mời gọi lãng mạn.
Đó là một bẫy.
Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
Khi cô mở mắt, không khí xung quanh đột ngột trở nên tĩnh lặng.
Tiếng ồn ào của hỗn loạn biến mất, thay thế bằng mùi cà phê đậm đà và mùi giấy cũ.
Cô đang đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu, khắc họa những hoa văn tinh xảo.
Căn hộ của Lăng Thiên.
Tần Chi không gõ cửa.
Cô biết anh sẽ mở.
Cô đặt tay lên tay nắm cửa, cảm thấy sự rung động nhẹ nhàng truyền qua da thịt.
Anh đang chờ đợi.
Chờ đợi cô tự bước vào lồng chim.
Cánh cửa hé mở.
Bên trong là một không gian ấm áp, trật tự, hoàn toàn trái ngược với thế giới hỗn loạn bên ngoài.
Những kệ sách cao ngất chạm trần, chứa đầy những cuốn sách da bìa cứng.
Ánh sáng vàng dịu dàng tỏa ra từ những chiếc đèn đọc sách, tạo nên một bầu không khí bình yên đến mức đáng sợ.
Lăng Thiên đứng đó, tay cầm một tách trà sứ men trắng.
Anh mặc một bộ vest màu xám tro, gọn gàng, không một nếp nhăn.
Ánh mắt anh sâu thẳm, nhìn cô như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Không có sự ngạc nhiên, không có sự lo lắng.
Chỉ có sự kiểm soát tuyệt đối.
"Tần Chi," anh gọi tên cô, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.
"Em đến rồi.
Tôi biết em sẽ đến.
Vì em không thể chịu đựng được sự hỗn loạn.
Em cần trật tự.
Và tôi là trật tự."
Tần Chi bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng.
Tiếng "click" của ổ khóa vang lên như một lời phán quyết.
Cô quay lại đối diện với anh, lòng bàn tay vẫn còn dính chút bụi tro từ thế giới bên ngoài.
"Anh đã làm gì với thành phố này?" cô hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ vững.
Lăng Thiên nhún vai, đưa tách trà ra trước mặt cô như một lời mời chào.
"Tôi không làm gì cả.
Thành phố này sống bằng niềm tin, Chi.
Và niềm tin thì mong manh.
Nó cần một người dẫn dắt, một người neo giữ.
Nếu không, nó sẽ tan vỡ thành hàng tỷ mảnh vụn vô nghĩa.
Giống như bây giờ." Anh chỉ tay ra cửa sổ.
Bên kia kính, những đám mây đen đang cuộn xoáy, tạo thành những hình dạng quái dị.
"Em thấy đó.
Khi em nghi ngờ, khi em không còn tin vào phiên bản thực tại mà tôi xây dựng, mọi thứ bắt đầu sụp đổ."
"Anh xây dựng?" Tần Chi nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên.
"Ý anh là, anh tạo ra thế giới này?
Tạo ra Hứa Duyên?"
"Không phải tạo ra," Lăng Thiên sửa lại, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh.
"Mà là *định hình*.
Tôi chọn lọc những niềm tin tích cực, loại bỏ những nỗi sợ hãi tiêu cực.
Tôi tạo ra một phiên bản hiện thực mà ở đó, chúng ta có thể hạnh phúc.
Hoặc ít nhất, là ổn định.
Nhưng em...
em là biến số.
Em là lỗi hệ thống.
Sự tồn tại của em, với những ký ức phân mảnh và khả năng nhìn thấy 'mã nguồn' của thế giới này, đang phá vỡ sự cân bằng."
Tần Chi lùi lại một bước.
"Vậy anh muốn gì?
Muốn tôi quên đi tất cả?
Muốn tôi trở thành một con rối trong vở kịch của anh?"
Lăng Thiên đặt tách trà xuống bàn, bước lại gần cô.
Khoảng cách giữa họ thu hẹp, nhưng không khí lại lạnh giá hơn bao giờ hết.
"Em vẫn nghĩ anh yêu em đúng không?" anh cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đôi mắt.
"Yêu điên cuồng?
Anh yêu em đủ để không để em thoát khỏi đây.
Nếu em biến mất hoàn toàn, thành phố này sẽ sụp đổ, vì nền tảng của nó được xây dựng trên sự đối đầu giữa chúng ta.
Trên sự mâu thuẫn giữa 'thực tại' và 'ảo tưởng'.
Em là ảo tưởng.
Tôi là thực tại.
Và hai thứ này không thể tách rời."
Tần Chi cảm thấy như bị tát vào mặt.
Những lời lẽ trước đây của anh, sự dịu dàng, sự hy sinh...
tất cả chỉ là một phần của kịch bản?
"Anh đang nói dối," cô thì thầm, nhưng giọng nói của cô thiếu sức nặng.
"Đúng là dối trá," Lăng Thiên thừa nhận, giọng nói trở nên trầm bổng, đầy kịch tính.
"Nhưng đó là dối trá cần thiết.
Để giữ cho Hứa Duyên an toàn.
Để giữ cho thành phố này không biến thành địa ngục.
Em nghĩ em là nạn nhân?
Không, Chi.
Em là nguyên nhân.
Sự hiện diện của em, sự nghi ngờ của em, đang giết chết mọi người.
Mỗi khi em nhớ lại một ký ức sai lệch, một khu phố sẽ sụp đổ.
Mỗi khi em sợ hãi, một con đường sẽ biến mất.
Em là một quả bom hẹn giờ.
tôi là người duy nhất có thể gỡ bỏ ngòi nổ."
Anh đưa tay ra, chạm vào má cô.
Làn da anh lạnh như băng.
"Hãy tin tôi.
Hãy tin rằng em là một người bình thường.
Hãy tin rằng quá khứ của em không tồn tại.
Nếu em làm vậy, thành phố sẽ ổn định.
Hứa Duyên sẽ sống trong hạnh phúc.
em sẽ được tự do khỏi gánh nặng của ký ức."
Tần Chi nhìn vào đôi mắt anh.
Cô tìm kiếm sự dối trá, nhưng tất cả những gì cô thấy là sự chân thành đáng sợ.
Anh tin vào những gì anh nói.
Anh tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.
Và đó là điều khiến cô sợ hãi nhất.
Nếu anh là kẻ phản diện, thì anh là kẻ phản diện có lý tưởng.
Và cô không thể đánh bại một kẻ thù có lý tưởng bằng lý trí đơn thuần.
Cô rút tay ra, bước lùi lại.
"Tôi cần thời gian," cô nói.
"Em không có thời gian," Lăng Thiên đáp, giọng nói cứng rắn.
"Niềm tin của em đang tan rã.
Em có thể cảm thấy nó, phải không?
Thế giới xung quanh em đang mờ đi.
Nếu em không chọn bây giờ, em sẽ biến mất.
Và khi em biến mất, tất cả sẽ theo đó mà tan vỡ."
Tần Chi quay đi, nhìn vào kệ sách.
Cô cần một bằng chứng.
Một thứ gì đó mà Lăng Thiên không thể kiểm soát.
Cô nhớ đến cuốn sổ tay cũ kỹ mà cô luôn mang theo bên mình, cuốn sổ mà cô ghi chép lại những mảnh ký ức rời rạc.
Cô với tay vào túi áo, lấy nó ra.
Bìa sách sờn cũ, trang giấy vàng ố.
Cô mở nó ra, lật nhanh qua những trang viết nguệch ngoạc.
"Đừng," Lăng Thiên cảnh báo, giọng nói đột ngột trở nên gay gắt.
"Đừng nhìn vào đó.
Những gì em đọc sẽ không giúp em.
Nó chỉ sẽ làm vết nứt lớn hơn."
Tần Chi phớt lờ anh.
Cô tiếp tục lật trang.
Những dòng chữ trở nên hỗn độn, khó đọc.
Nhưng rồi, cô dừng lại.
Ở cuối cuốn sổ, có một trang bị xé bỏ.
Nhưng trên mép giấy xé, vẫn còn sót lại một vài từ viết bằng mực đỏ, nét chữ run rẩy: *"Kẻ thứ ba..."*
Tần Chi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên.
"Nếu chỉ có hai người họ là kiến trúc sư, vậy 'kẻ thứ ba' là ai?" cô hỏi, giọng nói vang lên trong sự im lặng chết chóc.
"Và tại sao anh lại che giấu điều này?"
Lăng Thiên sững sờ.
Lần đầu tiên, sự bình tĩnh trên khuôn mặt anh nứt nẻ.
Một tia lo sợ thoáng qua trong đôi mắt anh.
"Em không nên biết chuyện đó," anh nói, giọng thấp hơn.
"Vậy thì ai?" Tần Chi tiến lại gần, cuốn sổ tay giơ cao như một vũ khí.
Hay có ai đó khác đang điều khiển chúng ta từ bóng tối?"
Trước khi Lăng Thiên có thể trả lời, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau lưng Tần Chi.
Cánh cửa căn hộ bị đập vỡ.
Không phải do lực vật lý, mà là do một luồng năng lượng thuần khiết, màu xanh lam, xé toạc không gian.
Lâm Hạ bước vào, tay cầm thiết bị phát sáng, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên, rồi chuyển sang Tần Chi.
"Tần Chi," Lâm Hạ nói, giọng khàn khàn, đầy mệt mỏi.
"Đừng nghe anh ta.
Sự thật còn tàn khốc hơn thế.
Anh ấy không phải là người cứu rỗi.
Anh ấy là kẻ giam cầm.
em không phải là lỗi hệ thống."
Lăng Thiên cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Cuối cùng, con bài cuối cùng cũng xuất hiện.
Lâm Hạ, em vẫn chưa hiểu sao không thể xóa bỏ 'lỗi' này bằng cách cô lập nó ư?"
Tần Chi đứng giữa hai người đàn ông, trái tim cô đập thình thịch.
Cô nhìn vào cuốn sổ tay, rồi nhìn vào gương mặt biến dạng của Lăng Thiên, và ánh mắt lo lắng của Lâm Hạ.
Cô nhận ra rằng, cả hai đều đang cố bảo vệ cô, nhưng theo những cách hoàn toàn trái ngược.
Và 'kẻ thứ ba'...
cái tên đó vẫn còn ẩn trong bóng tối, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để bước ra.
Cô cảm thấy đầu mình quay cuồng.
Những mảnh ký ức va chạm nhau, tạo ra một cơn đau nhói.
Nhưng trong cơn đau đó, cô thấy một hình ảnh: một người phụ nữ, đứng giữa hai người đàn ông, mỉm cười.
Người phụ nữ đó có đôi mắt giống cô.
Và rồi, thế giới xung quanh cô bắt đầu sụp đổ, lần này, không thể dừng lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận