Chương 1
Không khí bên ngoài không mang lại cảm giác dễ chịu của gió mùa thu như cô từng mơ ước, mà là mùi ozon nồng nặc, cay xè mũi, pha lẫn với vị kim loại tanh tưởi của thực tại đang bị xói mòn.
Trước mặt cô là con phố Chang’an – nơi cô đã đặt chân đến, hít thở và yêu thương suốt hai mươi lăm năm đời người.
Nhưng giờ đây, nó đang tan biến.
Những tòa nhà cao tầng hai bên đường không còn vững chãi.
Chúng run rẩy, rung động như những nốt nhạc bị chơi sai nhịp, rồi từ từ hòa tan vào không khí xám xịt.
Màu sơn tường bong tróc, lộ ra những mảng bê tông thô ráp, và ngay sau đó, cả bức tường cũng biến mất, để lại khoảng trống hư vô màu đen tuyền.
Tần Chi đứng lặng người, lòng bàn tay lạnh toát.
Cô nhìn xuống đôi chân mình, đôi giày da đen bóng loáng phản chiếu lại hình ảnh một thế giới đang sụp đổ.
Cô không sợ hãi theo cách thông thường.
Trong cô chỉ có một sự trống rỗng đáng sợ, một khoảng trắng trong ký ức mà lý trí cố gắng lấp đầy bằng những giả thuyết an toàn.
"Đây chỉ là một lỗi hiển thị," cô thì thầm, giọng khàn đặc.
"Một lỗi trong hệ thống.
Nó sẽ tự sửa chữa."
Cô bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống mặt đường đều tạo ra một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng nước bắn vào kính.
Những người xung quanh cô – những cư dân của Thành phố Runtime – không nhìn cô.
Họ cúi đầu, mắt đăm đăm vào những thiết bị phát sáng trên tay, hoặc nhìn chằm chằm vào chân mình như thể đang cố gắng giữ lấy sự tồn tại bằng niềm tin vào trọng lực.
Tần Chi cảm thấy cô độc.
Sự cô độc này không phải vì không có ai ở bên cạnh, mà vì cô là người duy nhất nhận ra rằng nền tảng dưới chân họ đang là một ảo ảnh mong manh.
Cô nhớ về Hứa Duyên.
Hình ảnh cô bé ấy hiện lên trong đầu, rõ ràng và sắc nét giữa những mảnh vỡ hỗn loạn.
Hứa Duyên cần cô.
Nếu Tần Chi sụp đổ, nếu niềm tin của cô lung lay, thì Hứa Duyên sẽ ra sao?
Đôi giày đập xuống mặt đường đang biến dạng.
Cô chạy qua những tấm biển quảng cáo đang tự động xóa bỏ nội dung, để lại những tấm bảng trắng trơn.
Cô chạy qua những chiếc xe hơi đang tan chảy thành những khối nhựa mềm nhũn.
Trong đầu cô, những ký ức phân mảnh va chạm nhau như những mảnh kính vỡ.
Một nụ cười.
Một lời hứa.
Một cái ôm.
Tất cả đều đẹp đẽ nhưng thiếu bối cảnh.
Cô không nhớ ai đã cười, ai đã hứa, và ai đã ôm cô.
Nhưng cảm giác đau đớn khi mất đi chúng là thật.
Cô siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay.
Đau nghĩa là còn sống.
Đau nghĩa là cô vẫn đang kiểm soát được một phần nào đó của thực tại này.
***
Tần Chi lê bước vào trung tâm thương mại Grand Mall, nơi bây giờ đã biến thành một mê cung kinh hoàng.
Những kệ hàng đã biến mất, thay vào đó là những vách kính vỡ vụn, sắc lẹm như răng cưa, lơ lửng trong không trung.
Thang máy treo lơ lửng ở tầng ba, dây cáp đứt tung, nhưng cabin không rơi xuống.
Nó cứ thế treo đó, rung lắc nhẹ, như một con lắc tử thần đang đếm ngược thời gian cho sự sụp đổ.
Căng thẳng không đến từ bất kỳ quái vật nào, mà từ chính sự sụp đổ của không gian xung quanh.
Một bức tường kính phía trước đột ngột vỡ tan.
Không có tiếng động lớn, chỉ có một tiếng *pop* nhẹ nhàng, giống như bong bóng vỡ.
Nhưng hậu quả là kinh hoàng.
Những mảnh kính không rơi xuống, mà bay lên cao, xoay tròn và kết tinh lại thành những mũi tên sắc bén.
Đám đông trong sảnh chính bắt đầu hoảng loạn.
Tiếng hét vang lên, nhưng âm thanh đó nghe xa xăm, méo mó, như thể được phát từ một đài radio cũ kỹ.
"Tin vào nó!" Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đâu đó, nhưng không ai biết nguồn gốc.
"Hãy tin rằng tường kia vẫn còn nguyên vẹn!"
Tần Chi nhìn chằm chằm vào đống đổ nát.
Cô thấy những người xung quanh nhắm mắt lại, run rẩy, cố gắng hình dung bức tường kia.
Và kỳ diệu thay, những mảnh kính bay lơ lửng bắt đầu chậm lại.
Chúng rung động, rung động mạnh hơn, rồi từ từ kết hợp lại với nhau.
Bức tường kính dần hiện hình trở lại, trong suốt và bóng loáng.
Nhưng nó không ổn định.
Nó nhấp nháy, như một tấm màn hình bị lỗi tín hiệu.
Tần Chi cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Cô hiểu cơ chế này.
Cô luôn hiểu.
Niềm tin tập thể kiến tạo thực tại.
Khi nỗi sợ lan truyền, thực tại phân rã.
Khi niềm tin được tái lập, thực tại phục hồi.
Nhưng ai là người cung cấp niềm tin đó?
Ai là người dẫn dắt những suy nghĩ hỗn loạn này?
Cô nhìn quanh, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.
Người quản lý cá nhân của Hứa Duyên, và cũng là người bạn thân duy nhất của cô.
Lâm Hạ luôn ở đó, lạnh lùng, thực tế, và đáng tin cậy.
"Lâm Hạ!" Cô gọi tên anh, giọng khàn đặc.
Không có phản hồi.
Chỉ có tiếng bước chân lộn xộn của đám đông đang tìm đường thoát ra khỏi mê cung kính vỡ.
Tần Chi cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Ký ức của cô lại bị nhiễu.
Cô nhớ rằng Lâm Hạ đã nói với cô rằng anh sẽ đợi cô ở tầng hai.
Nhưng tầng hai hiện tại là một khoảng không vô định, nơi sàn nhà biến thành nước, và trần nhà biến thành bầu trời đêm đầy sao.
Cô không thể bước vào đó.
Cô không tin vào sự ổn định của nó.
Cô dựa vào một cột bê tông, thở hổn hển.
Mùi ozone vẫn nồng nặc.
Cô nhìn xuống tay mình.
Những ngón tay cô trong suốt một chút.
Cô đang mất đi sự vật lý.
Cô đang trở thành một phần của niềm tin sai lệch.
Nếu cô không tìm ra sự thật, cô sẽ tan biến hoàn toàn, giống như những tòa nhà bên ngoài.
Và Hứa Duyên?
Hứa Duyên sẽ mất đi người bảo vệ duy nhất của mình.
*
Tần Chi đứng đơ người.
Sự thật như một cú đấm vào bụng, đánh bật hết không khí trong phổi.
Cô không bị lãng quên bởi tình cảm, mà bị xóa sổ bởi tồn tại.
Lăng Thiên không phản bội cô; anh đang hy sinh chính sự kết nối với cô để giữ cho linh hồn cô không tan rã.
Anh quay lại.
Lăng Thiên quay lại từ từ.
Khuôn mặt anh ướt đẫm nước mắt, nhưng ánh mắt anh kiên định, một sự kiên định đau đớn đến mức khiến Tần Chi phải nín thở.
Anh nhìn cô, nhìn sâu vào đôi mắt cô, như thể đang cố gắng ghi nhớ từng đường nét, từng chi tiết, trước khi phải quên đi vĩnh viễn.
"Tần Chi," anh nói, giọng khàn đặc, nghẹn ngào.
"Em phải quên đi.
Quên đi em là ai.
Quên đi anh là ai.
Quên đi chúng ta."
"Không," Tần Chi lắc đầu, nước mắt tuôn rơi.
"Em không thể.
Em cần chúng ta."
"Thành phố cần sự ổn định," Lăng Thiên nói, bước lại gần cô, nhưng không chạm vào cô.
Anh dừng lại ở khoảng cách an toàn, khoảng cách của một người lạ.
"Nếu em chấp nhận hiện tại, nếu em tin rằng em là một người bình thường, một người mới bắt đầu, thành phố sẽ bình yên.
Nhưng em sẽ mất đi tất cả ký ức về quá khứ.
Về chúng ta."
Anh đưa tay ra, như thể muốn chạm vào má cô, nhưng lại rút lại.
"Lựa chọn của em, Chi.
Nhưng hãy nhớ, nếu em chọn nhớ, em sẽ mất tất cả.
Nếu em chọn quên, em sẽ sống, nhưng sẽ cô độc."
Tần Chi nhìn vào bàn tay anh, rồi nhìn vào đôi mắt anh.
Cô thấy sự đau đớn trong đó, nhưng cũng thấy sự hy sinh vĩ đại.
Cô hiểu rồi.
Cô không phải là nạn nhân.
Cô là nguyên nhân.
Và để cứu anh, để cứu Hứa Duyên, để cứu Thành phố Runtime, cô phải tự hủy diệt ký ức của chính mình.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi cô quyết định, một tiếng động lớn vang lên từ phía ngoài nhà vệ sinh.
Tiếng kính vỡ.
Và một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc vang lên từ hành lang.
"Lâm Hạ," Gia Minh thì thầm, mặt tái mét.
"Anh ta đã tìm thấy cô ấy."
Tần Chi quay đầu lại.
Cánh cửa nhà vệ sinh bật mở.
Lâm Hạ đứng đó, tay cầm một thiết bị phát sáng màu xanh lam, ánh mắt anh lạnh như băng.
Nhưng trong ánh mắt đó, có một sự lo lắng sâu thẳm, một sự sợ hãi rằng anh đã quá muộn.
"Tần Chi," Lâm Hạ nói, giọng không rung.
"Đừng nghe anh ta.
Sự thật còn tàn khốc hơn thế.
Anh ấy không phải là người cứu rỗi.
Anh ấy là kẻ giam cầm."
Và trong khoảnh khắc đó, Tần Chi cảm thấy ký ức của mình bắt đầu quay cuồng, những mảnh vỡ từ quá khứ và hiện tại va chạm nhau, tạo ra một hỗn loạn không thể kiểm soát.
Cô không biết nên tin ai.
Và khi niềm tin lung lay, thế giới xung quanh cô bắt đầu sụp đổ, lần này, không thể dừng lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận