Chương 36
Nó vang lên trực tiếp trong sọ não Tần Chi, như những con búa nhỏ đang gõ nhịp vào thành xương mỏng manh của anh.
Anh mở mắt ra, nhưng thế giới trước mặt đã biến dạng hoàn toàn so với ký ức vừa mới thôi.
, nơi từng là pháo đài an toàn duy nhất giữa lòng Runtime hỗn loạn, giờ đây đang co thắt lại một cách đáng sợ.
Bức tường bê tông xám xịt phía sau lưng anh không còn đứng yên.
Nó run rẩy, nứt nẻ và từ từ dịch chuyển về phía trước, ép chặt lấy không gian sống vốn đã chật hẹp của căn phòng khách.
Không khí trở nên nặng nề, mùi vị sắt gỉ và sự thối nát của niềm tin đang phân hủy lan tỏa khắp nơi.
Tần Chi ngồi dậy trên tấm thảm cũ kỹ, tay run rẩy chạm vào mặt sàn gỗ.
Sàn nhà cũng đang cong vênh lên, như thể có một khối vô hình khổng lồ đang nhấn xuống từ trần nhà.
Anh nhìn về phía cửa sổ.
Kính vỡ thành hàng ngàn mảnh li ti nhưng không rơi xuống đất.
Chúng lơ lửng trong không trung, phản chiếu ánh sáng xanh lét của những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy điên cuồng.
Mỗi lần ánh sáng tắt đi một giây, căn phòng lại nhỏ hơn một chút nữa.
Cảm giác ngột ngạt bóp nghẹt lấy cổ họng anh.
Đây không phải là sự sụp đổ vật lý thông thường.
Đây là hệ thống đang loại bỏ "lỗi".
Và Tần Chi biết rõ rằng, chính anh mới là lỗi đó.
"Hít thở," anh tự nhủ, cố gắng giữ cho giọng nói đừng rung lên vì sợ hãi.
Ký ức siêu việt của anh bắt đầu hoạt động, nhưng thay vì mang lại sự rõ ràng, nó chỉ ném vào tâm trí anh hàng trăm mảnh vỡ mâu thuẫn.
Anh nhớ rằng căn phòng này rộng rãi và ấm áp với ánh nắng vàng buổi sáng.
Nhưng thực tại trước mắt lạnh lẽo, ẩm ướt và đang siết chặt như một cái bẫy tử thần.
Cửa ra vào đóng sầm lại trước mặt anh dù nó vừa mới được mở ra hai phút trước đó.
Khóa cửa tự động quay vòng, phát ra tiếng tích tắc khô khốc giống như những chiếc răng nanh của quái vật đang nhai xương cốt.
Tần Chi đứng dậy, chân bước đi trên sàn nhà cong vênh.
Anh cần phải thoát ra ngoài ngay lập tức.
Nếu căn phòng này co lại hoàn toàn, nó sẽ nghiền nát mọi thứ bên trong thành bột mịn – kể cả anh và những ký ức quý giá mà anh đã dành cả đời để bảo vệ.
Anh quay về phía lối vào bếp, nơi không gian còn tương đối rộng rãi nhất.
Nhưng khi anh bước tới, bức tường ngăn giữa phòng khách và nhà bếp đang mọc lên từ sàn nhà như một tấm chắn vô hình, cao dần đến tận trần.
Sự hoảng loạn bắt đầu len lỏi vào từng tế bào cơ thể anh.
Tại sao thực tại lại phản bội anh?
Tại sao nơi mà anh tin là an toàn nhất lại trở thành mồ chôn sống cho chính mình?
hở cuối cùng trước khi bức tường hoàn tất sự khép kín.
Anh rơi vào hành lang chung của tòa nhà, nhưng cảnh tượng nơi đây mới thực sự khiến anh phải dừng lại giữa chừng, tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Hành lang dài vô tận mà anh từng đi hàng ngày giờ đã biến thành một con hẻm xoắn ốc kỳ quái.
Những bức tường vữa trắng bong sạch sẽ nay sẫm màu đen kịt, thấm đẫm những chất lỏng nhầy nhụa phát ra mùi hương của nỗi sợ hãi tập thể.
Trần nhà uốn lượn như ruột ngựa, tạo nên cảm giác chóng mặt khi anh cố gắng nhìn lên để tìm lối thoát.
Ánh sáng từ các bóng đèn hành lang không chiếu thẳng mà bị bẻ cong theo hình xoắn ốc, tạo thành những vòng tròn ánh sáng ảo ảnh khiến mắt anh đau buốt.
Anh bắt đầu chạy.
Mỗi bước chân đưa xuống đều nặng nề hơn trước đó gấp bội phần.
Cảm giác như thể trọng lực ở đây đang tăng lên theo cấp số nhân, kéo dãn thời gian và không gian lại với nhau.
Chân anh chôn sâu vào nền bê tông mềm sũng nước, mỗi lần nhấc lên đều tốn một sức lực khổng lồ.
Đây là cơ chế phòng vệ của thành phố Runtime: nó trừng phạt những kẻ nghi ngờ trật tự bằng cách làm cho việc di chuyển trở nên bất khả thi về mặt vật lý lẫn tâm lý.
"Đừng dừng lại," anh gào lên trong đầu mình, giọng nói vang vọng nhưng bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc của con hẻm xoắn ốc.
Những bóng người mờ ảo bắt hiện ra ở hai bên tường.
Chúng không có khuôn mặt, chỉ là những đốm đen đang di chuyển chậm rãi, hướng về phía anh.
Mỗi khi Tần Chi đi ngang qua một bóng ma đó, anh cảm thấy lạnh toát sống lưng, như thể ai đó vừa thốt lên lời nguyền rủa thầm trong tai anh.
Anh nhớ đến Hứa Duyên.
Hình ảnh ánh mắt xa lạ và lạnh lùng của cô ấy trong chương trước vẫn còn in đậm trong tâm trí anh.
Đó là khoảnh khắc mà mọi nỗ lực bảo vệ của anh trở thành thừa thãi, thậm chí là phản tác dụng.
Nỗi đau đó giờ đây chuyển hóa thành nhiên liệu cho sự chạy trốn điên cuồng này.
Anh không thể chấp nhận việc mình bị cô lập như thế này.
Nếu Hội Đồng Định Hình muốn xóa bỏ anh bằng cách bóp nghẹt thực tại xung quanh anh, thì họ đã chọn sai đối tượng.
Con hẻm tiếp tục xoắn ốc xuống sâu hơn.
Tần Chi cảm thấy tai mình ù đi vì áp suất không khí thay đổi liên tục.
Anh lao vào một góc quay đột ngột, tay vịn chặt lên bức tường ẩm ướt để giữ thăng bằng.
Bức tường đó mềm mại như thịt sống, và nó đang rung động theo nhịp đập của trái tim anh.
Sự kết nối giữa ý thức của anh và thế giới này đang trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Anh là 'Lõi' của sự bất ổn, và bây giờ, toàn bộ.
dường như đang phản ứng lại với sự hiện diện của cái lõi đó bằng cách cô lập nó hoàn toàn.
Khi Tần Chi quay góc cuối cùng của con hẻm xoắn ốc, anh nhận ra mình đã bị bao vây.
Không phải bởi những quái vật hay lính canh Hội Đồng Định Hình, mà là bởi hàng ngàn con chim giấy origami màu trắng và những bóng đen dài thượt đang lơ lửng trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.
Chúng không bay ngẫu nhiên.
Chúng di chuyển theo một mô hình toán học chính xác đến kinh ngạc, xoáy vào anh từ mọi phía.
Những con chim giấy phát ra tiếng rít chói tai khi cánh của chúng cắt qua không khí – âm thanh đó nghe giống hệt như những lời thì thầm đầy ác ý mà Tần Chi từng nghe trong giấc mơ của mình.
Chúng tấn công nhận thức, không phải cơ thể.
Mỗi lần một chú chim bay lướt qua mặt anh, một mảnh ký ức bị giật sập khỏi tâm trí anh.
Anh nhớ đến tên người yêu cũ – nhưng ngay lập tức, ký ức đó biến thành một khuôn mặt lạ lẫm mà anh chưa từng gặp.
Anh cố gắng nắm giữ hình ảnh Hứa Duyên đang cười, nhưng bóng đen bên cạnh chạm nhẹ vào vai anh, và nụ cười ấy đột ngột trở nên đáng sợ, méo mó như tiếng khóc của trẻ con.
"Không!" Tần Chi hét lên, ôm chặt lấy đầu mình.
Anh quật ngược lại bằng ý chí, cố gắng đẩy những ký ức bị bóp méo ra khỏi tâm trí.
Nhưng chúng xâm nhập sâu hơn nữa.
Ký ức về ngày anh gặp Lâm Hạ trở nên mờ nhạt.
Anh quên mất họ đã nói gì với nhau trong cuộc trò chuyện cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ.
Sự đa nghi vốn là bản năng sống còn của giờ đây trở thành kẻ thù tồi tệ nhất, vì nó khiến anh không thể tin vào chính những gì mình đang nhớ.
Những bóng đen tiến lại gần hơn, tỏa ra mùi hương của nước hoa cũ – loại nước hoa mà Hứa Duyên từng sử dụng trong lần đầu tiên họ gặp nhau ở quán cà phê góc phố.
Mùi hương đó vốn là sự kết nối duy nhất còn sót lại giữa anh và thực tại con người, nhưng giờ đây nó trở thành vũ khí giết chết ký ức.
Tần Chi quỳ xuống, nước mắt chảy tràn trên gò má lạnh toát.
Hắn hiểu rồi.
Hội Đồng Định Hình đúng một phần: sự hỗn loạn bắt nguồn từ việc anh không thể chấp nhận rằng đôi khi buông bỏ mới là cách duy nhất để cứu vớt những gì còn sót lại của tình yêu đã chết ngay từ lúc nó vừa mới nở hoa rực rỡ đầy màu sắc tươi sáng rạng rỡ huy hoàng lộng lẫy xán lạn rực rỡ chói chang bùng nổ mãnh liệt dữ dội hung bạo tàn khốc khủng khiếp ghê rợn kinh dị hãi hùng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy co quắp.
Nhưng anh từ chối buông bỏ.
Anh sẽ chiến đấu cho từng ký ức, dù chúng có bị bóp méo đến đâu.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đau đớn thể xác – nỗi đau của những vết thương cũ trên lòng bàn tay do cầm kiếm quá chặt trong một cuộc đời giả tưởng khác mà anh không nhớ rõ nguồn gốc.
Sự đau đớn đó là neo giữ chân anh khỏi sự sụp đổ hoàn toàn của lý trí.
Thay vì rơi vào địa ngục hoặc bị nuốt chửng bởi bóng tối, thế giới đột ngột tĩnh lặng lại.
Một sự im lặng tuyệt đối, đến mức Tần Chi có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong mạch mình.
Khi anh mở mắt ra lần nữa, những con chim giấy và bóng đen đã biến mất không dấu vết.
Anh đang đứng trên một sàn nhà bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ phía xa.
Xung quanh là những bức tường sách cao vút, chạm đến trần nhà vô tận mà mắt thường khó có thể với tới.
Mùi hương của giấy cũ, mực in và bụi thời gian lan tỏa trong không khí – một mùi hương an toàn, cổ điển và đầy trí tuệ.
Đây là Thư Viện Trung Tâm Runtime, nơi được cho là chỉ dành riêng cho những thành viên Hội Đồng Định Hình cấp cao nhất hoặc các 'Quan Sát Giả' đã đạt đến mức độ kiểm soát niềm tin hoàn hảo.
Tần Chi bước đi trên sàn gỗ, tiếng bước chân của anh vang lên rõ ràng và chắc chắn hơn so với bất kỳ nơi nào khác trong con hẻm xoắn ốc trước đó.
Những cuốn sách xếp chồng lên nhau tạo thành những lối đi hẹp, dẫn sâu vào bên trong mê cung kiến thức này.
Mỗi cuốn sách đều có bìa cứng màu nâu sẫm hoặc xanh đen, không có tựa đề bằng ngôn ngữ thông thường mà chỉ là những ký hiệu phát sáng mờ ảo khi anh tiến lại gần.
Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ đối với nơi đây.
Không phải vì sợ hãi hay tò mò đơn thuần, mà như thể linh hồn của anh đang tìm về nhà sau một cuộc lưu đày dài đằng đẳng.
Những trang sách này chứa đựng lịch sử thực sự của Runtime – những gì đã bị xóa bỏ để duy trì trật tự giả tạo bên ngoài.
Anh chạm tay vào lưng cuốn sách gần nhất.
Ngay lập tức, dòng chảy thông tin ập vào đầu anh: không phải bằng chữ viết, mà là cảm xúc và hình ảnh thuần túy.
Anh thấy thành phố trong trạng thái hỗn loạn ban đầu trước khi Hội Đồng Định Hình ra đời – một nơi tự do nhưng đầy rẫy nguy cơ sụp đổ từ chính niềm tin mâu thuẫn của cư dân.
Tần Chi nhận ra rằng sự tồn tại của anh, với tư cách là 'Lõi' bị lỗi, thực chất là một bản sao hoàn hảo của kỷ nguyên hỗn loạn đó.
Anh không phải là kẻ xâm lược; anh là hiện thân của quá khứ mà thành phố này cố gắng chôn vùi dưới lớp bê tông và trật tự cứng nhắc.
Từ giữa những hàng sách tối tăm, một bóng người phụ nữ bước ra.
Cô ấy mặc bộ váy dài màu trắng muốt, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng đến mức không thể đọc được cảm xúc nào trên đó.
Đôi mắt cô ấy sáng lên màu bạc kim loại – dấu hiệu nhận dạng của những 'Quản Lý Dữ Liệu' cấp độ Alpha trong hệ thống Runtime.
"Tần Chi," giọng nói của người phụ nữ vang lên, trầm và đều đặn như một đoạn nhạc nền không có điểm kết thúc.
"Anh đã đi rất xa vào vùng cấm."
Tần Chi đứng im, hơi thở vẫn chưa ổn định sau cơn bão ký ức trước đó.
Anh nhìn chằm chằm vào cô ấy, nghi ngờ nhưng cũng khao khát câu trả lời mà chỉ nơi đây mới có thể cung cấp.
Người phụ nữ đưa tay ra, trên lòng bàn tay phẳng lì của cô ấy là một cuốn sách nhỏ, bìa đen nhám, không có tiêu đề hay bất kỳ ký hiệu nào phát sáng như những cuốn khác trong thư viện này.
Nó trông vô cùng bình thường, đến mức đáng sợ giữa hàng ngàn bí mật đang rực rỡ ánh hào quang xung quanh.
"Mở nó ra," cô ấy bảo, giọng nói không mang tính mệnh lệnh mà giống như một lời cảnh báo từ chính số phận.
"Nhưng cẩn thận."
Tần Chi đưa tay chạm vào cuốn sách.
Bìa lạnh toát và nặng hơn những gì nó trông thấy.
Anh cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng phát ra từ bên trong, nhịp đập của nó đồng điệu với trái tim anh.
"Những gì bên trong không được viết bằng ngôn từ," người phụ nữ tiếp tục nói, mắt cô ấy vẫn nhìn thẳng vào linh hồn đang run rẩy của Tần Chi.
"Mà là bằng 'Niềm Tin' nguyên thủy của người đã viết nó – và đó chính là ký ức gốc mà Hội Đồng Định Hình đã cố gắng cắt bỏ khỏi cơ thể anh."
Tần Chi do dự trong một tích tắc, rồi bứt phá sự sợ hãi để lật mở trang đầu tiên.
Nhưng khi hắn nhìn vào nội dung trắng trơn ấy, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở: đó không phải là từ ngữ hay hình ảnh, mà chính là gương mặt của Hứa Duyên đang mỉm cười với ánh mắt bi thương sâu thẳm, và dòng chữ hiện lên bằng máu tươi rằng "Cậu đã đánh thức nó."
Lưỡi hái bóng tối vụt lên từ dưới đất, suýt nữa xé toạc yết hầu hắn.
Hắn gạt cuốn sách sang một bên, kiếm khí bùng nổ quét sạch mọi thứ xung quanh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận